Anh nói với cô: “Lâm Phức Trăn, em không còn cớ nào để từ chối đeo nó lên nữa”.

Lâm Phức Trăn không nhúc nhích, bàn tay lặng lẽ giấu về phía sau lưng, cô ngước mắt lên, nhìn gương mặt đang gần ngay trước mắt cô.

“Sao vây?” Anh hỏi cô.

Cô lắc đầu, cô cũng không biết, cô cũng không biết mình bị làm sao nữa?

“Lâm Phức Trăn, anh cho em ba giây nữa để suy nghĩ”.

Ba giây thì được bao bâu chứ? Lòng cô mơ hồ nghĩ, ba giây thì cùng lắm cũng chỉ là trong mấy cái chớp mắt, Liên Gia Chú nói chỉ cho cô có ba giây thời gian để suy nghĩ.

“Rõ rồi chứ?” Anh đột nhiên nói.

“Cái gì?” Cô hốt hoảng hỏi.

“Anh cũng chỉ có thể đợi ba giây thôi, nhiều thêm một giây cũng sẽ trở thành gánh nặng tâm lý, anh ghét phải chịu đựng bất kỳ gánh nặng tâm lý nào”.

Nói gì vậy chứ? Cô ngơ ngẩn nhìn anh, tay vẫn giấu chặt ở phía sau lưng.

Anh gật đầu.

Bóng người thoáng vụt qua trước mắt, tiếng bước chân nặng nề đạp trên thềm đá vang lên, cô vừa rối vừa vội, khi phục hồi lại tinh thần thì bóng người ấy đã đi tới cuối con hẻm nhỏ rồi.

Lại sao nữa rồi?

Cô giậm chân. Sao tối nay Gia Chú cứ làm mấy chuyện khiến cô chẳng hiểu mô tê gì hết vậy.

Cô trơ mắt nhìn theo bóng lưng của Liên Gia Chú, nhìn anh vung tay lên, bàn tay vung về phía trước —

“Đừng!” Giọng cô thảng thốt hơn bao giờ hết.

Cô co cẳng chạy về phía cuối con hẻm nhỏ.

Nối liền với phía cuối con hẻm là một ruộng cỏ dại, nối với ruộng cỏ dại ấy là một hồ nước.

Sau thoáng chốc trợn mắt há mồm, cô co cẳng chạy tới trước mặt anh, cô thở gấp. Gia Chú, chắc anh đang hù em, đúng không, đúng không?

Không có câu trả lời.

Hiểu rồi.

Cô kéo tay của Liên Gia Chú, bàn tay anh đang nắm chặt, cô biết rồi, là Gia Chú đang hù cô, Gia Chú luôn như vậy, khó khăn lắm mới mở bàn tay anh ra được.

Cô mở to hai mắt —-

Trong lòng bàn tay của Liên Gia Chú trống không. Ừ, cái tay này không có, vậy chắc chắn là ở trong cái tay còn lại rồi.

“Tay còn lại cũng không có”. Anh đưa cái tay còn lại mở ra trước mặt cô, lạnh lùng nói:

“Thật sự không có!”

Chắc là được kẹp ở giữa kẽ tay. Cô nghĩ vậy.

Bàn tay của Liên Gia Chú đưa về phía cô, từ từ xòe ngón tay ra.

Không có ở giữa kẽ tay.

Lâm Phức Trăn giậm chân bình bịch, đi về phía ruộng cỏ, khom người xuống, vạch từng bụi cỏ ra, món đồ chói mắt như vậy chắc là sẽ rất dễ tìm vào ban đêm như thế này.

Chỉ sợ là …

Không đâu, không đâu. Nhẫn không thể bị ném vào trong hồ được, khoảng cách của hồ còn khá xa. Xa thì xa vậy nhưng mà nhỡ như chẳng may thì sao?

Không phải đã nói rồi sao, không sợ có chuyện chỉ sở chẳng may. Chẳng may … Sao lại vẫn chưa tìm được nhẫn chứ. Lo chết đi mất.

“Lâm Phức Trăn”.

“Câm miệng!” Cô chẳng thèm ngẩng đầu, tay vẫn gấp gáp vạch từng bụi cỏ, kiểm tra hết từ bụi này tới bụi khác.

“Lâm Phức Trăn”.

“Phiền chết đi được, anh cứ mặc kệ em, em …” Cô hậm hực nói.

Trong ánh sáng mờ ảo, có ánh sao lấp lánh rơi xuống nhân gian, đang ở trong tay của ai đó.

Cô đứng thẳng người, nhân tiện bẻ một nhánh cỏ khô.

Đập nhánh cỏ khô ấy tới tấp lên người Liên Gia Chú, miệng không ngừng lặp đi lặp lại: Liên Gia Chú, anh phiền chết đi được, phiền chết đi được, phiền chết đi được.

Phiền chết mất thôi. Ngọn cỏ khô gãy thành mấy khúc.

“Mắng có mệt không?” Anh hỏi cô.

Cô gật đầu.

“Đánh có mệt không?”

Cô gật đầu.

Anh giang cánh ray ra, như khu rừng đang chờ đợi cánh chim mệt mỏi.

Cô tựa trong lòng anh, ngước nhìn bầy trời không chớp mắt.

Lâm Phức Trăn không biết khoảng trời mà mắt nhìn thấy được này tồn tại bao nhiên năm ánh sáng, Lâm Phức Trăn cũng không biết vùng đất mà chân cô đang đứng này đã trải qua bao nhiên biển trời biến đổi, những chuyện đã xảy ra trên đời này cô có thể ghi nhớ được bao nhiêu.

Nhưng có một chuyện cô sẽ mãi mãi không bao giờ quên.

Năm Lâm Phức Trăn hai mươi tuổi, khoác lên người một chiếc khăn trải bàn, đứng ở cửa tiệm tạp hóa mà ngay cả tên cũng không có ăn kem, là kem vị Lavender, rất ngọt, rất rất ngọt.

Từ trên đỉnh đầu —

“Đính hôn trước đi, chờ sau khi học xong thì kết hôn”.

Cô gật đầu.

Lúc sắp tới cổng nhà, Lâm Phức Trăn đã không nhịn được mà cọ tay lên chiếc nhẫn ở trên ngón áp út. Rất chắc chắn.

Cô chẳng qua đi dạo có một vòng thôi mà sao lúc trở về trong tay lại có thêm một món đồ này, đây cũng không phải là chiếc nhẫn trang sức bình thường, chiếc nhẫn này đại diện cho …

“Tới nhà rồi”. Anh nói.

Họ đã tới cổng, ánh sáng của ngọn đèn trước sân nhà hắt lên trên gương mặt Gia Chú, nhìn gương mặt ấy thật kỹ, cố gắng tìm ra sự khác biệt nhỏ nhất so với trước kia trên gương mặt ấy.

Nhưng … hình như không có, gương mặt của Gia Chú không khác gì so với gương mặt cô quen thuộc thường ngày.

Lại nhìn kỹ lại, gương mặt đó dường như vừa có chút giống lại vừa có chút không giống.

Có cơn gió thổi bay sợi tóc ở phía sau tai cô, dáng vẻ anh vén gọn lại tóc cho cô cũng y chang như ngày thường.

Chỉ có khác ở chỗ là trong lòng cô có thêm chút ngọt ngào.

Nếu như hình dung sự thay đổi của cảm giác ngọt ngào này là nước trái cây, vậy thì chắc hẳn là vị của trái chanh và trái cam tươi, trái chanh là lúc trước, đa phần toàn là vị chua, mà hiện tại là trái cam tươi, đa phần là vị ngọt.

Hiện tại cô dường như không dám nhìn anh trắng trợn không kiêng dè như trước đây nữa, vào khoảnh khắc anh vén tóc lại cho cô, ánh mắt của cô không dám dừng lại trên mặt anh quá lâu, chỉ vội vàng lướt qua, nhưng lại không nhịn được mà muốn nhìn thêm chút nữa.

“Lâm Phức Trăn”.

Cô hoảng hốt ngẩng đầu.

“Muốn nhìn anh nhiều bao lâu thì nhìn nhiều bấy lâu, chúng ta …” Anh chạm vào lọn tóc đang buông rũ trước ngực cô, “Hình thức ở chung cùng nhau của chúng ta sẽ không có bất kỳ thay đôi gì so với trước đây”,

Nhưng cũng đúng, họ đã tới phòng ăn tình nhân, họ đã tới rạp chiếu phim tình nhân, họ đã mặc đồ tình nhân đi du lịch, họ cũng đã cùng nhau ngủ trên một chiếc giường.

Thậm chí họ còn đi nhà nghỉ, tất cả những chuyện liên quan tới tình nhân họ cũng đã trải nghiệm qua, ngoại trừ … Không không, bước cuối cùng cũng đã bị phá vỡ luôn rồi.

Mặc dù không phải như trong tưởng tượng của cô, nhưng cũng đã làm rồi.

Sự đau đớn như có như không đó cứ rập rờn trong đầu cô, không nói được sự đau đớn ấy có phải là xuất phát từ trong lòng cô hay là do sinh lý của cô.

“Lâm Phức Trăn”. Giọng điệu nghe rất ghét bỏ “Đầu em mấy ngày rồi chưa gội vậy, hôi quá đi mất”.

Cái gì vậy chứ!

Cô mới đeo nhẫn của anh lên mới có bao lâu đâu vậy mà cái tên này đã hiện nguyên hình rồi, xem ra điệu bộ ăn nói khép nép mấy ngày qua của anh đều là giả bộ hết.

Cô phồng mang trợn mắt, nhưng còn chưa đợi cô kịp biểu đạt sự bất mãn, người đã bị anh kéo vào trong lòng, những lời biểu đạt sự bất mãn đã lên tới cổ họng lại bởi vì câu “Anh gội đầu cho em” của anh mà tan thành mây khói.

Chắc chắn rất rất lâu về sau, Lâm Phức Trăn sẽ mãi mãi không quên được chuyện vừa diễn ra này.

Năm hai mươi tuổi, Liên Gia Chú dùng nước suối gội đầu cho Lâm Phức Trăn.

Hỏi tại sao lại dùng nước suối gội đầu á?

Đó là bởi vì hết nước.

Hỏi vậy thì phải cần bao nhiêu bình nước suối mới có thể gội sạch đầu cho cô?

“Không biết, nước suối đều là Liên Gia Chú kiếm được.

Là dựa vào việc anh bán sắc để đổi lấy.

Gõ cửa từng nhà hàng xóm gần đó “Thưa bà, nhà tôi đột nhiên bị hết nước, tôi có thể mượn nhà bà một ít nước để dùng được không”. “Nhà tôi cũng hết nước rồi, chỉ có nước suối thôi”. “Có thể cho tôi mượn nước suối của nhà bà được chứ”. “Có thể”. Chàng trai đẹp như vậy làm cho người ta không cách nào có thể từ chối nổi, chờ tới lúc anh chuyển hết số nước trong nhà đi thì —

“Cần nhiều nước suối như vậy để làm gì chứ?” “Gội đầu cho vợ chưa cưới của tôi, đầu của cô ấy hôi tới mức làm chết cả ruồi mất”.

Vợ chưa cưới? Khóe miệng cô cong lên sắp không kìm lại được nữa.

“Lâm Phức Trăn”. Trên đỉnh đầu truyền tới giọng quát “Ngồi yên coi, đừng có mà quay đầu lung tung chớ, không biết là em để tóc dài như vậy làm cái gì nữa?”

Nhìn xem, mới chỉ giúp cô gội đầu có mỗi một lần mà đã oán thán cả đống rồi kìa.

“Lâm Phức Trăn!”

Rồi rồi rồi, đặt mông ngồi yên trên ghế, đầu cúi về phía thùng gỗ lớn, làn nước lành lạnh xối trên tóc cô, có chút thoải mái, mùi của dầu gội đầu bôi trên tóc cũng rất thơm, gió đêm cũng rất dịu dàng.

Cô nhẹ nhàng, khe khẽ di chuyển đầu nhìn những vì sao.

“Lâm Phức Trăn! Khi bé nhất định em là một đứa trẻ hiếu động”.

Tên khốn này. Tay cô vốc một vốc nước hắt về phía Liên Gia Chú.

Hành động này cuối cùng làm dẫn tới kết quả chính là đầu cô gội được một nửa thì hết nước.

Cô vác theo một cái đầu đầy bọt đi theo phía sau Liên Gia Chú, gõ cửa từng nhà hàng xóm.

“Thưa bà, nhà tôi đột nhiên bị hết nước, tôi có thể mượn chút nước trong nhà bà được không”.

Năm Lâm Phức Trăn hai mươi tuổi này Liên Gia Chú đã dùng nước suối để gội đầu cho cô.

Cũng không biết sau này khi nhớ lại khoảnh khắc này, là ngọt ngào hay là đau thương.

Cái ghế trong phòng sách mà mẹ đã quăng đi khi đó, đó là chiếc ghế mà Lâm Mặc đã tặng bà, trong túi của mẹ thường xuyên có thuốc Aspirin.

Aspirin là loại thuốc có thể làm giảm đau nhanh chóng.

Đêm đã rất sâu, rất trầm, Lâm Phức Trăn vừa chạm vào cạnh của chiếc nhẫn đeo trên ngón áp út, vừa lắng tai nghe, Liên Gia Chú đang ở ngay trên ghế sô pha phòng khách.

Cũng không biết đã qua bao lâu.

Tiếng mở cửa vang lên, Lâm Phức Trăn nhắm chặt mắt lại.

Trên chiếc giường đơn có thêm một người, người anh dán sát phía sau cô.

Cô không hề nhúc nhích, anh cũng y chang vậy.

Hồi lâu sau —

Người kề sát phía sau cô dè dặt gọi: Tiểu Họa Mi.

Tiếng Tiểu Họa Mi này đã làm cho Lâm Phức Trăn chớp chớp đôi mắt mấy lần, rèm mi ngân ngấn.

“Tiểu Họa Mi, anh biết em chưa ngủ”.

Cô xoay người lại từng chút một, rồi nhích từng chút một vào vòng ôm ấy, cụp mắt xuống, tay ngập ngừng chạm vào cúc áo ngủ của anh.

“Tiểu Họa Mi”.

Cô đấm khẽ anh một cái.

“Tiểu Họa Mi”.

Lại đấm anh một cái nữa.

“Tiểu Họa Mi”.

Tay nắm lại thành nắm đấm lần thứ ba vung về phía anh, nhưng vào giây phút quyết định sau cùng thì cô lại buông xuống, trong lòng thầm thở dài một tiếng, vùi mặt thật sâu vào lòng anh, tiếng “Vâng” khẽ khàng bật ra.

“Tiểu Họa Mi”.

“Vâng”.

Dùng một loại sức mạnh như muốn nuốt cả xương cốt cô vào bụng, Liên Gia Chú ôm chặt cô vào trong lòng anh, cô đã mấy lần nói “Đau” rồi nhưng anh vẫn không thèm để ý, lực càng lúc càng vô cùng mạnh.

Xương cốt cũng sắp vụn ra tới nơi rồi, ngũ quan cũng sắp bị ép như trái hồng rồi.

Môi anh không ngừng hôn lên trái cô.

Rất lâu sau đó —-

“Tiểu Họa Mi, ngủ ngon”.

***

Lâm Phức Trăn đứng trước cánh cửa hết lần này tới lần khác xác nhận với Liên Gia Chú, khóa cửa có chắc chắn hay không, đồ đạc của nhà anh và đồ đạc của nhà cô có an toàn hay không, liệu con gà mà hai ngày trước họ đã cùng nhau nhận nuôi có được chăm sóc tốt không, có nên lợi dụng nhan sắc của anh để nhờ vả nữ hàng xóm của họ tưới hoa hoa giúp.

“Lâm Phức Trăn, em mới ở đây có mười ngày mà đã đã biến thành bà già rồi, nếu như mà để em ở đây một tháng … ” Liên Gia Chú làm điệu bộ như khiếp sợ, một tay kéo lấy ba lô của cô, để kéo cô cách xa cánh cửa kia.

Có thể không lo lắng sao? Nhưng ngôi nhà này cô đã dùng vốn riêng để mua đấy.

Kỳ nghỉ mười ngày đã kết thúc, Lâm Phức Trăn cứ mãi ngoảnh đầu nhìn lại cánh cửa kia, cũng không biết khi nào họ mới có thời gian để tới nơi này nữa.

Dừng lại ở cổng.

Bốn mắt nhìn nhau một hồi lâu.

“Chuẩn bị xong chưa?” Anh hỏi cô.

Cô gập đầu, đặt tay mình lên bàn tay anh.

Nắm chặt, bước từng bước về phía trước.

Một chiếc ô tô đậu ở quảng trường cách đó không xa để đón họ tới nhà ga, Sophia đã tới, Sarah cũng đã tới.

Hôm nay là một ngày quan trọng.

Sau hai tiếng rưỡi nữa Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú sẽ tới nhà ga Dennis, cô và anh sẽ dùng tâm trạng thoải mái sau một kỳ nghỉ tốt đẹp cùng nhau để nhận phỏng vấn của đám phóng viên nghe tin chạy tới, đây là lần đầu tiên Vianne và Tiểu Pháp xuất hiện cùng nhau sau khi hai người họ công bố ở cùng nhau, một cơ hội hiếm có.

Tám giờ Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú cùng dùng thân phận tình nhân để tham dự buổi họp báo công bố tin tức, công khai tin tức sắp đính hôn.

Sau buổi họp báo công bố tin tức, Vianne và Tiểu Pháp sẽ được đề cử lên chiếc ghế vàng kim đồng ngọc nữ, mức độ quan tâm của hai người họ được lên tới mức trước nay chưa từng có, nhất cử nhật động của họ đều bị chú ý vô cùng kỹ càng.

Nắm tay nhìn nhau chăm chú sẽ bị coi là biểu hiện của yêu tới sâu đậm, nếu một trong hai người xuất hiện một mình ở những nơi công cộng thì đám truyền thông sẽ vui mừng mà gắn nhãn cho họ rằng “Thực hư chuyện tình cảm thay đổi”, đương nhiên họ sẽ cực kỳ quan tâm tới dáng người phía bên đằng gái, chỉ cần hơi phát tướng một cái thì trong mắt họ sẽ trở thành “Vianne và Tiểu Pháp có khả năng kết hôn do bác sĩ bảo cưới”.

***

Nhà ga Nice, thời gian khoảng ba giờ chiều, như thường ngày, Phương Lục Kiều mang theo trái cây tới điểm đóng quân của chú Noah.

Đã rất lâu rồi cô ấy chưa tới thăm chú Noah, mấy ngày nay cô ấy vẫn sống trong mơ mơ màng màng, giáo viên hướng dẫn của cô ấy lúc trước vẫn thấy cô ấy có khả năng thì vào ngày hôm qua đã tỏ ra thất vọng về cô ây.

“Xin thầy hãy tin tưởng em lần nữa, em sẽ không phụ sự tin tưởng của thầy nữa đâu”. Cô ấy cam đoan với ông ấy như vậy.

Cô ấy dùng thời gian hai ngày để chấn chỉnh lại, Phương Lục Kiều hiểu rõ hơn ai hết đây là cơ hội cuối cùng của cô ấy, không có bất kỳ đơn vị nào lại muốn lãng phí tài nguyên vào người mà không có chí tiến bộ cả.

Việc đầu tiên mà hôm nay Phương Lục Kiều làm chính là đi tới tiệm cắt tóc.

Thấy tóc cô ấy dài như vậy mà cắt đi sẽ rất là tiếc, thợ cắt tóc lại hỏi cô ấy lần nữa: Thật sự muốn cắt chứ?

“Đúng vậy thưa ngài, ở Trung Quốc có một câu tục ngữ là ‘Bắt đầu lại từ đầu’, hiện tại tôi đang trong thời gian cần phải xóa bỏ những chuyện không vui”.

Phương Lục Kiều với một kiểu tóc mới đi tới siêu thị, mái tóc của chàng trai ở quầy thu ngân xem ra còn dài hơn cả cô ấy, ngay cả chú Noah cũng đã nói, nhìn từ xa thì còn tưởng rằng cô ấy là con trai.

Tại điểm đóng quân của chú Noah, thỉnh thoảng lại có thể nhìn thấy phóng viên mang theo công cụ phỏng vấn đi ra đi vào.

Chú Noah nói hôm nay ở nhà ga đã tăng thêm lực lượng cảnh sát, người tới nhà ga hôm này hẳn là người dữ dội lắm, cũng có thể là ngôi sao điện ảnh, ngôi sao bóng đá, nhân vật chính trị nào đó. Nhà ga là địa điểm trình diễn rất tốt.

Khiến Phương Lục Kiều làm sao cũng không thể ngờ được rằng: Xuất hiện tại nhà ga Nice lại chính là người mà cô muốn tránh còn không kịp.

Không dám lên mạng, không dám đi qua quầy bán tạp chí, không dám mở tivi, mỗi khi ở trung tâm huấn luyện có người thảo luận về đề tài giải trí là cô ấy liền tránh ngay, chỉ sợ chẳng may lại nghe thấy tên của người đó.

Cái tên này cô ấy đã trăm phương nghìn kế muốn tránh né ấy thế mà lại trong lúc bất ngờ không kịp phòng bị lại lọt vào tai của cô ấy.

“Biết vừa rồi mình đã nghe được cái gì không? Nói ra nhất định cậu sẽ không tin đâu, đoàn tàu mà Tiểu Pháp ngồi năm phút nữa sẽ vào nhà ga. Thật khó tin nhỉ, anh ấy mà cũng ngồi tàu đi du lịch, hơn nữa lại còn mua vé ghế phổ thông, nói cách khác có khả năng anh ấy tới phòng vệ sinh cũng phải xếp hàng. Cái này nghe qua có hơi kỳ quái nhỉ?” Nữ nhân viên trẻ phục vụ trên tàu nói năng lộn xộn. Cô ấy phục hồi lại tinh thần kéo đồng nghiệp nữ chạy. “Mình phải đi xem Tiểu Pháp, hiện tại anh ấy là người duy nhất mà mình thựa nhận, người thật nhìn còn đẹp hơn cả trên ti vi, tạp chí, poster nữa”.

Đưa mắt nhìn theo bóng dáng của hai nữ nhân viên phục vụ trên tàu rời đi, giọng nói “Năm Euro, cám ơn” đã kéo ánh mắt của Phương Lục Kiều trở lại.

Thanh toán tiền chai nước xong, mở nắp chai nước ra, uống một miếng.

Chờ tới khi khôi phục lại tinh thần, Phương Lục Kiều phát giác cô ấy đang đi theo phía sau của hai nữ nhân viên phục vụ tàu kia, đi theo các cô ấy tới đại sảnh lối ra đoàn tàu.

Đại sảnh lối ra đoàn tàu tụ tập hai mươi mấy đơn vị truyền thông, trận địa này thu hút tới không ít hành khách, hành khách tò mò muốn nghe ngóng bị nhân viên an ninh chặn ở lối vào đại sảnh, hai nữ nhân viên phục vụ trên tàu phát hiện ra mấy đồng nghiệp của họ cũng giống y chang như các cô ấy, mấy người vây lại thành một túm trao đổi tin tức của riêng mình biết được.

Phương Lục Kiều lặng lẽ đứng ở một bên, cúi đầu nhìn chai nước trong tay, nắp chai bị vặn chặt rồi lại mở ra, vặn chặt rồi mở ra, rồi vặn chặt —

“Vianne sẽ xuất hiện cùng với Tiểu Pháp”. Một nhân viên phục vụ trên tàu khác thì thầm nói.

Mở nắp chai nước ra, uống mấy miếng.

Tiếng còi vang lên báo hiệu đoàn tàu vào ga, Phương Lục Kiều xoay người, bước nhanh về phía lối ra, ra sức uống mấy miếng ngụm nước.

Uống quá nhanh làm cho nước bị sặc lên tới mũi, bước chân cô ấy càng lúc càng nhanh, ném mạnh chai nước qua một bên: Thứ bắt nạt tôi, tôi cũng chẳng cần.

Đúng vậy, bắt nạt tôi tôi cũng không cần.

Nước uống cũng vậy, người cũng thế.

Lời tác giả: Rồi, có thể mở ra một vòng quay lớn rồi, rạn nứt lần này không phải là chơi trò chơi “Giả bộ đi vào”.

MM.

Hết chương 72!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *