Phương Lục Kiều cho là mình đã thích ứng với kiểu tóc mới rất nhanh.

Cô ấy gửi ảnh cho mẹ và Tử Nham, họ đều đồng thanh nói rằng: Kiểu tóc mới rất hợp với cô ấy.

Trở về tới nhà trọ, cắm dây sạc của chiếc laptop đã bị bỏ xó một thời gian vào ổ điện, bắt đầu sắp xếp lại căn phòng.

Khi máy tính đã đầy pin cô ấy từ từ mở máy tính lên, cô ấy lướt sơ hết một lượt những email gần đây, ngập ngừng trong chốc lát rồi Phương Lục Kiều mở trang xã hội của Vianne lên.

Ở đầu trang là đôi nam nữ trẻ nắm tay nhau đứng ở sân ga nhìn thật đẹp, thợ chụp ảnh rất biết bắt lấy khoảnh khắc, hình ảnh hai người nhìn nhau mỉm cười như là một loại hoàn hảo hoàn toàn tự nhiên.

Bức ảnh này kết hợp với câu: Khi Vianne và Tiểu Pháp ở cùng nhau.

Tắt máy tính đi, Phương Lục Kiều mở cánh cửa sổ đã phủ bụi từ rất lâu ra, đứng trước cửa sổ, tiệm ăn gia đình kiểu Nhật kia vẫn chẳng có gì khác so với lần cuối trông thấy, Lâm Phức Trăn nói ngoại trừ Tony ra thì tất cả đều là giả.

Tất cả đều là giả. Tất cả đều là giả! Cô ấy đưa tay ra kéo những bông hoa tam sắc sặc sỡ từ trên bệ cửa sổ xuống, âm thanh đã đánh thức Tony đang còn chìm vào giấc ngủ say.

Tony là tên nhóc sợ cô đơn, nếu như là bình thường thì nhất định nó sẽ lết tới để tìm cảm giác tồn tại, nhưng lúc này nó lại không nhúc nhích, cô ấy ra hiệu về phía nó “Tony qua đây”, tên nhóc này không qua mà trái lại còn lùi về sau một bước.

Cô ấy thầm thở dài trong lòng, ôm tên nhóc này vào lòng thật chặt, mở miệng càu nhàu: “Tony, không nhận ra tao à? Chẳng qua là tao cũng chỉ có đổi kiểu tóc thôi mà, tao vẫn là tao”.

Đúng, Phương Lục Kiều vẫn là Phương Lục Kiều.

Trong khoảng thời gian tiếp theo, dường như Phương Lục Kiều đã trở lại trạng thái như lúc cô ấy mới vừa tới Pháp.

Trời vừa sáng thì thức dậy, tới trung tâm đào tạo sớm nhất, rời khỏi phòng thí nghiệm muộn nhất, xuất hiện tại quán ăn món Trung Quốc đúng giờ, khi về nhà thì để ý xem trên đường có động vật nào đi lạc hay không, tối chủ nhật sẽ đi chơi cùng với bạn, chia sẻ bức ảnh tự sướng của mình lên trên mạng, đúng giờ gọi điện thoại cho người nhà, có chút thời gian rảnh thì lên mạng lướt web, xem qua một vài tin tức giải trí thư giãn.

Trong mấy tin tức giải trí thư giãn này đương nhiên cô ấy xem được không ít tin tức của Vianne và Tiểu Pháp.

Vianne và Tiểu Pháp đã trở thành một trong những đôi tình nhân nổi tiếng hot nhất hiện nay, đôi tình nhân này tính ra vẫn còn kín tiếng, số lần bị chụp được cực ít, hai người xem ra cũng không khác gì so với bình thường, có một lần cử chỉ khá thân mật là ở cửa của một câu lạc bộ tư nhân, Tiểu Pháp cúi đầu hôn lên tóc bạn gái.

Hỏi Phương Lục Kiều có thái độ gì với những tin tức này không, cô ấy có thể có thái độ gì chứ.

Cô ấy đã nói, người bắt nạt cô ấy cô ấy cũng không cần, hôm nay cô ấy bình tĩnh tán gẫu với những học viên khác của trung tâm đào tạo, chủ đề tán gẫu xoay quanh cặp đôi kim đồng ngọc nữ được ca ngợi là “Cặp đôi mơ ước”.

Cầm bức ảnh Tiểu Pháp hôn bạn gái, một học viên trong số đó đã hỏi nhận định của cô ấy.

“Họ rất xứng đôi”. Cô ấy thành thật trả lời.

 

***

Tuần đầu tiên của tháng mười, tin tức mới nhất liên quan tới cặp tình nhân mơ ước ấy: Nghe có nhân viên hàng không nói, nghe ngóng được nội bộ của người trong hãng hàng không là hai người này đã đặt vé máy bay cuối tuần này sẽ tới vùng Caribbean.

Sau khi tin tức này được đưa ra ba mươi sáu tiếng, thì các phương tiện truyền thông chính thống lớn đều cho ra trên trang nhất của họ tin tức “Dưới sự chứng kiến của phụ huynh và bạn bè của hai bên, Vianne và Tiểu Pháp đã hoàn thành nghi lễ đính hôn của họ trên một hòn đảo nhỏ ở Caribbean, quá trình đơn giản mà ấm áp”.

Phương Lục Kiều xem tin tức này tới ba lần, để chắc chắn là không phải bởi vì gần đây do mắt mình sử dụng quá mức mà sinh ra ảo giác.

Thở dài một hơi, cô ấy dụi mắt, ánh mắt lại chuyển qua bức ảnh ở phía dưới tiêu đề.

Trời xanh, mây trắng, chim hải âu kết thành một đàn, đôi nam nữ trẻ đang nhìn nhau.

Trong phút chốc trời đất như quay cuồng.

Cô ngã ngồi trên mặt đất.

Thật lâu sau Phương Lục Kiều lần tìm điện thoại.

Cảm ơi trời đất, điện thoại đã được kết nối.

Nghe được giọng nói quen thuộc, nước mắt cô ấy kiềm chế không được nữa.

“Mẹ ơi, con cảm thấy con như sắp chết rồi ấy”.

Giây phút này Phương Lục Kiều cảm thấy mình như đang trên đường đi về phía cái chết, có một luồng hơi trong lồng ngực chặn lại hô hấp của cô ấy, giống như chỉ một giây sau thế giới này sẽ biết thành tro bụi.

Bên tai vang lên từng tiếng lo lắng sốt sắng như gần như xa “Tiểu Kiều”.

“Mẹ ơi”. Cô ấy thì thào nói trong làn nước mắt giàn dụa.

“Tiểu Kiều, con nghe mẹ nói”.

“Vâng”.

“Nói cho mẹ biết, đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Phải nói cho mẹ biết cô ấy bị người ta bắt nạt, mà người bắt nạt lại chính là học trò mà bà hài lòng nhất sao? Không được, không được. Như vậy thì mẹ sẽ đau lòng mất.

Hơn nữa như vậy thì cô ấy sẽ rơi vào ý định của kẻ bắt nạt cô ấy.

Không, không thể để cho Lâm Phức Trăn đạt được mục đích.

“Tiểu Kiều, nói cho mẹ biết, đã xảy ra chuyện gì được không?”

Thoáng chốc như quay trở lại khi còn bé, mẹ ngồi trước giường của cô ấy, dịu dàng nhìn cô ấy.

“Mẹ ơi, con đã yêu một người, nhưng hôm nay con mới phát hiện ra chuyện con và người ấy không có khả năng. Mẹ ơi, thân phận của con và anh ấy chênh lệch quá lớn, mẹ ơi con không ưu tú như cô gái khác, anh ấy đối với con cũng không thật lòng, mẹ ơi những chuyện này con đều biết hết, nhưng mà mẹ ơi, bây giờ con đang khó chịu, khó chịu tới mức như sắp chết đi vậy”.

“Mẹ ơi, hơn nữa là anh ấy tới trêu chọc con trước”.

“Tiểu Kiều”.

Phương Lục Kiều khóc òa lên.

Cũng không biết đã qua bao lâu, cô ấy hỏi: Mẹ ơi con phải làm sao đây, sau này con phải làm sao đây?

Giọng nói ở đầu bên kia điện thoại vô cùng dịu dàng.

“Tiểu Kiều, bây giờ con đi tắm rửa đi, tắm xong thì hãy ngủ một giấc, sau khi tỉnh lại con phải cố gắng nghĩ thật rõ ràng, nghĩ xem ý nghĩa của người này đối với con, nếu như mà ý nghĩa tồn tại của người này vượt qua cả sinh mạng của con vậy thì “. Giọng nói dịu dàng như cánh chin đang bay giữa bầu trời, “Tiểu Kiều, con phải học được cách chờ đợi, chờ đợi như một hạt bụi, có một ngày vận mệnh sẽ cho con một đáp án chính xác”.

 

***

Trung tuần tháng mười, tại phòng thay quần áo, tất cả đã được chuẩn bị gần như xong xuôi, bộ đồng phục thủy thủ được thiết kế liền mảnh, nút áo của bộ đồng phục được cài tới một nửa thì điện thoại của Sophia vang lên.

Lâm Phức Trăn vẫn giữ dáng vẻ nghiêng người tựa vào trên tường từ lúc Sophia rời đi.

Kể từ sau khi đính hôn với Liên Gia Chú, các hoạt động xã giao của cô tăng lên gấp bội, lịch trình mỗi cuối tuần của cô đều được sắp xếp kín mít, cô đã sắp chết vì mệt rồi.

Bây giờ điều khiến cho Lâm Phức Trăn cảm thấy đau đầu chính là mười lăm phút nữa cô phải mặc lên bộ trang phục thủy thủ biểu diễn cùng với chú gấu bắc cực – một động vật ngôi sao trong lòng của người Pháp để biểu diễn tiết mục đầu tiên cho lễ kỷ niệm thành lập công viên giải trí của miền nam Nước Pháp với chủ đề “Lần đầu tiên Vianne và gấu bắc cực tiếp xúc thân mật”.

Nghe nói phần biểu diễn này được phía công viên giải trí dàn dựng công phu là tiết mục được mong chờ nhất trong “Chuỗi hoạt động kỷ niệm” lần này.

Cô nhún vại. Cô cũng không phải là tên hề, với lại cô cũng không quen với Gấu bắc cực.

Vừa nghĩ tới việc mình còn phải hôn gấu bắc cực Lâm Phức Trăn thầm đem cả tổ tông của tên thiết kế toàn bộ tiết mục biểu diễn một lượt.

Ngáp dài một cái, Lâm Phức Trăn quyết định nhân lúc Sophia đang nhận điện thoại mà chợp mắt một lúc.

Trong mơ màng có tiếng mở cửa vang lên, nút áo của bộ trang phục thủy thủ vẫn mãi không được cài lại.

Rồi lại lề mề đi xuống, cô không thể tới muộn.

Mắt cũng lười mở ra, cô kéo dài giọng: “Còn chờ gì nữa?”

Vẫn lề mề mãi không thấy có động tĩnh gì.

“Sophia, chị muốn bọn trẻ xem Vianne và gấu bắc cực trình diễn một màn biểu diễn có giới hạn sao?”

Giây tiếp theo cả người cô bị ép lên trên tường, vừa tiếp nhận nụ hôn bất chợp ập tới, vừa cố gắng kiễng chân lên, tay sít sao quấn chặt lên cổ người ấy, cô thở gấp hỏi “Sao lại tới đây? Hửm? Không phải nói là hai ngày nữa mới tới sao?”

Năm ngày trước Liên Gia Chú đã đi tới Kuala Lumpur, anh nói phải mất một tuần mới trở về được.

Anh trả lời theo kiểu ông nói gà bà nói vịt “Tiểu Họa Mi, trang phục thủy thủ này rất hợp với em”. Kèm theo đó là một lực giữ chặt ở phía sau cô, mũi chân của Lâm Phức Trăn rời khỏi mặt đất, rơi vào giữa anh và bức tường, cô ngẩng đầu lên, mặc cho môi anh di chuyển từ khóe miệng cô đi xuống, rồi lại dịch xuống chút nữa.

Tiểu biệt thắng tân hôn, câu nói này quả thật không sai chút nào. Lần này cô không ngăn hành vi đường đột của anh lại, cho dù hành vi bây giờ của anh khác xa tiêu chuẩn trước đây của bọn họ, nhưng …. chuyện xảy ra ở phòng nghỉ đã làm cho họ có thêm phần thận trọng hơn khi đối mặt với nhau, cô chỉ cho phép anh ôm cô, hôn cô, thỉnh thoảng chỉ được chạm vào cô qua lớp quần áo thôi.

Đêm trước khi Liên Gia Chú đi tới Kuala Lumpur, bọn họ vẫn giống như khi trước, hôn nhau ở trên bậc thang, lâu thật lâu mà anh vẫn không chịu rời đi, cô cũng lưu luyến không rời bởi một tuần xa cách sắp tới, tiếng chuông gió dừng lại, anh lại hôn cô lần nữa, nụ hôn ấy quá mãnh liệt làm cho cô suýt ngã quỵ trên đất. Anh thì thầm bên tai cô “Đêm nay anh ở lại phòng em nhé”. Lòng cô khẽ run, loại đau đơn như bị xé rách ấy lại lũ lượt quay trở lại, cô thì thấm nói với anh “Không phải ngày mai anh phải bay sớm sao?”, “Hộ chiếu hiện tại đang ở trên người anh”. Cô lập tức phát cáu “Liên Gia Chú, có phải là ngay cả bao cao su anh cũng đã chuẩn bị luôn rồi không, đừng quên không lâu trước đó anh đã làm gì với em đấy?!”

Bầu không khí lập tức ngưng đọng lại, tiếng chuông gió vang lên leng keng dưới mái hiên mãi không ngừng, cô ngắm nhìn mặt biển đêm đen kịt, mãi cho tới khi cảnh đêm của Địa Trung Hải dần trở nên mờ ảo, anh hôn lên trán cô: “Đừng lo, sau này chưa được em đồng ý anh sẽ không làm bậy nữa”.

Tránh khỏi tay anh, cô thấp giọng nói chúc Ngủ ngon, rồi xoay chân bước lên phía bậc thang.

Anh cất tiếng sau lưng cô.

“Tiểu Họa Mi, ngủ ngon”.

Tiếng “Tiểu Họa Mi, ngủ ngon” sau khi anh rời đi ấy mỗi ngày đều đi vào trong giấc mộng của cô, trong mộng cô xót xa ân hận hôn anh hết lần này tới lần khác.

Cô oán trách anh đã làm ra chuyện như vậy với cô ở tròng phòng nghỉ, đồng thời cô cũng nhớ anh, nỗi nhớ ấy da diết hơn bất kỳ lúc xa cách nào trước kia của họ.

Hơn nữa bây giờ anh đã là chồng chưa cưới của cô.

Liên Gia Chú là vị hôn phu của Lâm Phức Trăn, cô có quyền nắm giữ Liên Gia Chú, ý nghĩ này khiến cho Lâm Phức Trăn không kìm lại được tiếng cười của mình. Eo bị nhéo một cái, anh thì thào bên tai cô “Cười cái gì? Hửm?”. “Em không cười”. Cô vừa cười vừa né tránh anh. “Còn nói không cười”. Lực bàn tay nhéo bên eo lại càng mạnh, làm cho cô phải trốn vào bên trong bức tường, bộ trang phục thủy thủy chưa gài nút không biết do cô tránh né hay là do anh cố ý lôi kéo, bị tuột xuống bên hông, dần dần tiếng thở dốc thay thế tiếng cười, ban đầu vốn muốn tránh né nhưng lại vì anh nói vô cùng ảo não: “Lâm Phức Trăn, anh biết bây giờ trong lòng em vô cùng đắc ý, anh đã quay trở về sớm trước hai ngày, vừa mới xuống máy bay đã lập tức đi tới chỗ này” mà nghênh đón anh.

Tiếng mở cửa vang lên, Liên Gia Chú phản ứng rất nhanh, kéo cô lại phía sau lưng anh.

Nhân cơ hội được anh che ở sau lưng Lâm Phức Trăn bắt đầu cài lại nút áo thủy thủ, bây giờ đương nhiên không thể để cho Sophia giúp cô cài lại nút áo, dấu tích màu đỏ rải rác ở trước ngực cô là cái gì làm sao Sophia lại không biết chớ.

Sự khóe léo là một trong những ưu điểm của Sophia, nhưng cũng chỉ mới cài được hai cái nút áo, tiếng bước chân đã lướt qua bức bình phong.

“Yann?” Giong nói mang theo sự kinh ngạc.

“Chuyện bên đó tôi đã giải quyết xong sớm trước hai ngày, hôm nay tôi tới là để đưa Lâm Phức Trăn về nhà”.

Bước chân không có ý dừng lại, bộ trang phục thủy thủ vẫn còn hai nút vẫn chưa được cài xong.

“Sophia, hôm nay nhìn cô đẹp lắm, son môi rất tôn màu da của cô”.

“Cám ơn”.

Lời trêu ghẹo cũ rích mà Tiểu Pháp dùng để lừa con gái đó không có tác dụng đối với Sophia, bước chân của cô ấy vẫn không chậm lại.

“Sophia! Cô … trước … cửa trước không … không … không đóng”. Mức độ cao thấp,cùng với tiết tấu của giọng điệu này tuyệt đối có thể sánh ngang với một nhạc trưởng.

Tiếng bước chân cuối cùng cũng dừng lại, Lâm Phức Trăn cuối cùng cũng cài xong nút áo thủy thủ.

Mấy chuyện như cửa trước chưa đóng đương nhiên sẽ không xảy ra đối với Sophia, nhưng lời của Tiểu Pháp vẫn dọa cho Shophia sợ hết hồn.

Sau đó Liên Gia Chú ôm cô kéo tới phía trước: “Vừa rồi tôi và cô ấy đã đánh cược, cược là lời này có thể thành công làm cho cô dừng chân lại được hay không”.

“Trò đánh cược này rất là vô vị nhỉ?” Lâm Phức Trăn quay về phía Sophia làm ra điệu bộ bĩu môi.

Ba người đi trên hành lang ở phía trước sân, Sophia đi ở phía trước, Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú đi ở phía sau, anh nhỏ giọng hỏi cô “Thực sự hôn?”

Đây là một vấn đề làm cho người ta rối não, cô trừng mắt với anh.

“Em thực sự muốn hôn một con gấu bắc cực?” Giọng anh đè xuống thấp hơn.

Té ra là chỉ cái này, cô cho anh một vẻ mặt “Vậy còn có thể giả bộ”.

“Lâm Phức Trăn”, Giọng của Tiểu Pháp đột nhiên trở nên nghiêm túc.

“Làm sao chứ?” Đúng là đồ sớm nắng chiều mưa.

“Anh kiến nghị em vẫn cứ là không nên hôn thật”.

“Tại sao?”

“Thời điểm mà em hôn một con gấu bắc cực cách sau lúc anh hôn em có ba mươi bảy phút”.

Cô cau mày, đầu óc mơ hồ.

“Cũng có nghĩa là em hôn anh xong rồi lại đi hôn con gấu bắc cực kia không cảm thấy kỳ quái sao?”

Cô vẫn không hiểu, quay mặt qua, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.

Liên Gia Chú liên tiếp làm động tác hít thở hai lần, nói: “Lâm Phức Trăn, nhớ kỹ lấy, nếu như sau này ở tình huống trong bầu không khí tuyệt vời mà anh hôn em, sau đó nếu như nụ hôn ấy tới nửa chừng lại không tiếp tục được nữa thì không phải là lỗi của em”.

Người này đang nói cái quái gì vậy, chêch lệch thời gian vẫn chưa hết sao, nói gì mà khó hiểu vậy.

“Không phải lỗi của em vậy thì nhất định là lỗi của anh rồi”. Lâm Phức Trăn nhún vai.

“Không, là lỗi của con gấu bắc cực kia”. Liên Gia Chú vỗ trán, làm điệu bộ như muốn gõ vào đầu cô.

Cô dừng chân lại.

Liên Gia Chú cũng dừng bước chân, ánh mắt của anh nhìn lên làn môi của cô, anh nói: “Đôi môi này đã từng hôn một con gấu bắc cực”.

“Cho nên …”

“Còn chưa hiểu?” Liên Gia Chú bày ra bộ mặt chán ghét, tay gõ trên đỉnh đầu cô, “Sau này trong tình huống bầu không khí tuyệt vời mà nụ hôn đó không tiếp tục được nữa có thể là bởi vì ‘Môi của Lâm Phức Trăn từng hôn qua một con gấu bắc cực’ ký ức đươc tạo thành này khá là kỳ quái”.

Hóa ra …. Hóa ra vậy !!

Lâm Phức Trăn mở to hai mắt. Không, phải nói là trợn tròn mắt luôn rồi.

“Đừng nhìn anh bằng ánh mắt như vậy, em cũng có thể yêu cầu anh không được hôn một con gấu bắc cực”.

Shit! Nếu không phải là Sophia quay đầu lại giục cô thì cô thực sự muốn cho Liên Gia Chú một đạp rồi.

Hôm nay bọn trẻ tới công viên giải trí xem màn biểu diễn <Vianne và gấu bắc cực lần đầu tiếp xúc thân mật> sau khi tan cuộc đều đang thảo luận về một chuyện: Đột nhiên lại xuất hiện Tiểu Pháp thay Vianne hôn gấu bắc cực.

Bọn trẻ sôi nổi thảo luận đối với việc “Vì sao Tiểu Pháp lại muốn thay thế Vianne hôn gấu bắc cực”.

Một đứa trẻ ở trong số đó dùng giọng điệu như chợt phát hiện ra cái gì đó: “Mình biết tại sao Tiểu Pháp lại muốn hôn gấu bắc cực rồi”.

“Tại sao?”

“Có thể tại sao chứ, mấy người nghĩ lại giới tính của gấu bắc cực thì sẽ hiểu thôi”.

Mọi người đều biết, gấu bắc cực mà người Pháp yêu quý là giống đực, mà Vianne lại là giới tính nữ, nói như vậy …

Ngừng —-

Đứa trẻ lớn hơn một chút không hẹn mà cùng phát ra tiếng huýt gió.

Ngón tay gõ theo từng nhịp: “Tiểu Pháp bá đạo thật, làm sao mà anh ấy có thể làm chuyện như vậy, chỉ có người ấu trĩ mới có thể làm chuyện như đi ăn giấm với một con gấu bắc cực như vậy. Tại sao Tiểu Pháp lại hôn gấu bắc cực, mình đoán đây nhất định là phân đoạn bất ngờ mà công viên giải trí sắp đặt”.

 

***

Chiếc Ferrari với những đường cong của dòng Assassin mới ra mắt xứng với danh tiếng của nó, hiệu ứng cánh gió khí đàn hồi kết hợp với thiết kế khí động học, chuyện động không khí vật lý được tạo ra giữa cả hai cánh được biểu thị một cách sinh động trong quá trình chuyển động, khi đèn xe vừa mới được bật lên chẳng khác nào một bóng ma.

Nhưng giờ phút này Lâm Phức Trăn không có thời giờ nhàn rỗi mà thưởng thức kiểu dáng xinh đẹp của đường cong sát thủ ấy, cũng không rảnh rỗi mà khen ngợi kỹ năng biểu diễn xe hoàn hảo của Tiểu Pháp, gió ngoài cảng biển thổi tung mái tóc của cô cũng không thể làm ảnh hưởng tới tâm tình tốt của cô.

Thật không dễ gì mà dừng lại tiếng cười thì lại tiếp tục bật cười lớn vì câu nhấn mạnh của anh “Lâm Phức Trăn, đó là tiết mục bất ngờ mà công viên giải trí cố tình sắp đặt dành tặng cho bọn trẻ!”.

Tiếng cười của cô càng lớn thì tốc độ xe càng được nhấn nhanh hơn, lúc vào chỗ rẽ kế tiếp tiếng cười của cô vẫn còn chưa ngừng.

Tiếng cười đã làm cho anh bực bội quát “Lâm Phức Trăn, em là người phụ nữ ảo tưởng nhất mà anh từng gặp đấy”.

Cô không thèm ảo tưởng nhé.

“Đôi môi này từng hôn một con gấu bắc cực”. Lời của Liên Gia Chú vẫn còn văng vẳng bên tai, chờ tới khi cười xong nhất định cô phải nói với Tiểu Pháp rằng mai mốt nụ hôn ở trong bầu không khí tốt đẹp mà không tiếp tục được nữa thì không phảu là lỗi ở anh mà là lỗi tại con gấu bắc cực.

Dưới sự thôi thúc của gió biển, tiếng cười của cô lại càng phóng khoáng hơn.

“Lâm Phức Trăn, nếu như em mà còn cười nữa thì anh sẽ hôn em đấy”.

Tóc đã tung bay che kín hết cả gương mặt của cô, tiếng cười sảng khoái của cô vẫn không ngừng.

“Lâm Phức Trăn, nếu như em mà còn cười nữa thì anh sẽ ấn em xuống ghế xe mà chơi trò đi vào đấy, không phải giả vờ đâu”.

 

MM.

Hết chương 73!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *