“Lâm Phức Trăn, nếu mà em còn cười nữa thì anh sẽ ấn em xuống xe mà chơi trò tiến vào đấy, không phải đùa đâu”.

Xem ra Tiểu Pháp giận thật rồi, Lâm Phức Trăn len lén bĩu môi.

“Được … được, em không cười …” giọng của cô rất nghiêm túc, nhưng chỉ sơ sẩy một giây thôi tràng cười lại bùng phát. “Gia Chú, anh không thấy rất buồn cười sao?”

Cô vừa cười vừa bắt chiếc lại giọng điệu của bọn trẻ: “Tiểu Pháp hôn gấu bắc cực, tiêu đề này nghe qua cứ giống như hai minh tinh lớn của giới động vật trúng phải tiếng sét ái tình ấy”.

“Lâm Phưc Trăn!” Anh nghiến răng nghiến lợi quát.

“Sao vây?”

“Mắt của em bị đui à? Không phải đã được ngăn bởi một lớp màng nhựa rồi sao?”

Đúng vậy, lúc hôn nhân viên công tác đã dán lên môi của gấu bắc cực một lớp màng nhựa.

“Đúng vậy, có dán màng nhựa”. Tiếng cười của cô lại càng không thể kìm nén được, “Gia Chú, lúc anh để nhân viên công tác dán lớp màng nhựa lên cho anh, anh có biết em nghĩ gì không? Không biết lớp màng nhựa kia có phải là mùi lavender không”.

Xe đột ngột dừng lại.

“Lâm Phức Trăn!” Giọng của Liên Gia Chú đột nhiên trở lên cực kỳ bình tĩnh.

Dường như tiếng gió bốn bề quanh đây chỉ trong thoáng chốc cũng ngừng lại, không phải là gió đột nhiên ngừng lại, mà là mui xe bị kéo lên.

Thế giới rộng lớn ấy có gió, có biển, có bầu trời, có ánh đèn dường như chỉ trong thoáng chốc đã bị thu bé lại và tronng không gian nhỏ hẹp này, tiếng cười của cô trở nên văng vẳng, nhưng điều ấy cũng đã không có liên quan gì tới tâm trạng nữa, tiếng cười đó nghe qua thì lại càng giống như là đang cố làm tăng lên dũng khí cho mình: Tôi là cháu ngoại của Lan Dora, tôi từ chối mội lời đe dọa.

“Lâm Phức Trăn, lời anh vừa mới nói không phải là nói chơi với em đâu”. Anh nói.

Tiếng cười ngắt quãng, cô vừa cười vừa hỏi anh: Là câu nói kia.

“Nếu như em mà còn cười nữa thì anh sẽ ấn em xuống ghế rồi chơi trò tiến vào, không phải là giả đâu”. Anh lại nói.

Cô dừng lại, cười khan: Gia … Gia Chú, anh … anh còn không mau lái xe đi, anh dừng xe ở chỗ này … rất .. rất dễ gây ra tai nạn giao thông đấy”.

Liên Gia Chú nhìn chằm chằm cô.

Sau một hồi xem xét mới phát hiện ra chiếc xe đã chạy cách xa con đường cảng biển, hiện tại vị trí chiếc xe đang đỗ là bến tàu riêng của Liên Gia Chú.

Cách bến tàu không xa là chếc du thuyền đang đậu của Liên Gia Chú, cô biết rõ hơn ai hết trên chiếc du thuyền ấy có những gì, có hai thứ rõ ràng nhất hiện ra trong đầu cô lúc này chính là cái giường đôi và bồn tắm đôi, họ đã cùng ở trong cái bồn tắm đôi cho tới khi trời sáng, ở bến tàu riêng này, cũng là sắc trời như vậy, họ ở trong xe hết lần này tới lần khác …. hình ảnh rõ ràng hiện ra ngay trước mắt.

Ánh mắt dừng trên người cô càng lúc càng nóng bỏng.

Đầu ngón tay của anh khẽ khàng xoa trên gò má cô, từ đường chân mày dọc theo thái dương đi xuống, khẽ khàng chạm vào vành tai cô trêu đùa.

Qua làn kính trước xe, mặt nước biển bị màn đêm bao phủ, bọt sóng trắng xóa từng đợt lại từng đợt đánh vào bờ, ánh trăng hình lưỡi liềm chiếu xuống phác họa lại đường biển không một bóng người, cũng không có một ngọn đèn nào cả.

Cô cụp mắt xuống, lắp bắp nói: “Gia … Gia Chú, hiện tại em … hiện tại không phải … không phải không … không cười nữa sao?”

Tiếng cười bị ngừng lại lúc nào ngay cả bản thân cô cũng không biết.

“Tiểu Họa Mi, muộn rồi”.

“Vậy …. anh … anh muốn làm gì?”

Bàn tay của anh lại tiếp tục lướt xuống, đi xuống tới nút áo sơ mi của cô, ngón tay vuốt khẽ lên cổ áo sơ mi của cô, anh khẽ thì thầm: “Bộ đồ thủy thủ này rất đáng yêu, đáng yêu tới mức làm anh lại nhớ rồi. Hửm. Đúng là vẫn giống như Mọt sách nhỏ, không có chất tâm tư phòng bị nào, cũng không nhìn lại xem người tiến vào là ai mà cứ thế bảo người ta giúp mình cài lại nút áo”.

“Em … em cho là …” Hơi thở phả trên mặt cô càng lúc càng nóng.

Cuối cùng cô đã nhắm mắt lại.

Lúc đặt chân xuống đất thì bàn chân vẫn còn run rẩy, nó run tới mức khiến cho Lâm Phức Trăn không khỏi hoài nghi rằng cô có thể đứng lên được hay không. Đứng lên cũng là cả một vấn đề huống hồ gì là bước đi.

Cô khẽ gọi một tiếng Gia Chú, bỗng phát hiện ra là Liên Gia Chú đã không còn ở trong xe nữa.

Trước kính chắn gió thoáng qua một bóng người, thoáng cái đã đi tới vị trí trước cửa xe ở bên ghế lái phụ.

Cô chần chừ một lúc rồi đưa tay ra, bàn tay cô cũng chỉ vừa mới chạm tới đã nhanh chóng bị nắm chặt lại.

Nắm chặt rồi kéo một cái, cơ thể cô bị động rời khỏi vị trí ghế lái phụ.

Cô cúi đầu đi theo phía sau Liên Gia Chú, đi về phía chỗ chiếc du thuyền của anh đang đỗ, vừa rồi ở trong xe, bị tình cảm dạt dào thôi thúc cô đã gật đầu.

Cô biết cô gật đầu thì có nghĩa là gì.

“Có muốn tới du thuyền nghỉ một lúc không, hửm?”

Cô không trả lời, mà chỉ gật đầu.

Đương nhiên cô sẽ không cho là bọn họ ở du thuyển chỉ đơn giản là nghỉ một lúc thôi đâu, rõ ràng là Liên Gia Chú lái xe tới chỗ này là có mục đích.

Nhân viên vệ sinh của du thuyền đang hút thuốc, vừa nhìn thấy họ lập tức dụi tắt điếu thuốc đi.

Hai nhân viên vệ sinh của du thuyền cầm tiền của Liên Gia Chú cho đã nhanh chóng sung sướng dời đi, gần đó có một quán rượu, 500 Euro là đủ cho họ được một bữa no say rồi, chuyện này không phải là Liên Gia Chú làm ở ngay trước mặt cô nhưng khi lúc nãy chạm phải ánh mắt của một nhân viên vệ sinh trong đó Lâm Phức Trăn đã tỏ ra khó chịu hơn bất cứ lúc nào.

Đây đúng là không có lý lẽ mà. Mối quan hệ của anh và cô là vợ chồng chưa cưới đó.

Hôm nay trong bến tàu chỉ có chiếc du thuyền của Liên Gia Chú đỗ ở đó, hai nhân viên vệ sinh cũng đã đi rồi, chỗ này là bãi biển riêng, nói cách khác thì đường biển dài mấy chục kilomet cũng chỉ có hai người họ.

Ý nghĩ này làm cho Lâm Phức Trăn theo bản năng lùi về sau nửa bước, Liên Gia Chú đang bấm mật khẩu mở khóa phòng quay đầu lại, cô nhanh chóng liền nở một nụ cười đáp lại nhưng cũng không biết ý cười trên khóe môi cô đây là đang khóc hay đang cười nữa.

“Tinh” một tiếng, âm thanh mở khóa vang lên cực kỳ sắc nét.

Cánh cửa từ từ mở ra, tấm chiếu trải kiểu Nhật nối tiếp hai bậc thang, lên tiếp hai bậc thang là một bức bình phong trong suốt, nhìn qua bức bình phong có thể lờ mờ nhìn thấy cái giường đôi kia.

Liên Gia Chú đứng ở cửa lặng lẽ nhìn cô.

Cô cụp mắt, nhích người qua, mắc tay lên khủy tay của anh.

Đứng trước của sổ, phóng tầm mắt nhìn ra chỉ có tia sáng của ngọn hải đăng từ xa chiếu tới, cô đi tắm trước, bộ áo tắm mặc trên người cô hiện giờ là bộ mà lúc trước đã để lại, ở trong căn phòng này dấu vết mà cô để lại không ít, áo tắm, son môi, dép lê, ba lô, váy ngủ, thậm chí là trong tủ lạnh còn để cả đồ ăn vặt mà cô vẫn chưa ăn hết.

Vì vậy ở trong hoàn cảnh quen thuộc như thế này mà tiến hành hẳn là sẽ không quá tệ.

Tiếng xả nước dừng lại, Lâm Phức Trăn vội vàng cúi đầu, bàn tay buông thõng bỏ vào trong túi áo tắm, tiếng bước chân đi tới phía sau lưng cô.

Một bên trong túi áo tắm có thêm một bàn tay, mười ngón tay đan vào nhau bên trong túi áo, tay cô muốn rời khỏi túi áo nhưng anh lại không cho, cô bị ấn vào trong lòng anh không thể cựa quậy.

Môi anh chạm khẽ vào vành tai cô, thì thầm nói: “Đừng sợ, anh đảm bảo sẽ không đau”.

Cô gật đầu.

“Hửm?”

Do dự trong một giây, cô lại gật đầu.

Cả người cô được bế bổng lên, cô cách cánh cửa sổ càng lúc càng xa, ngược lại lại cách cái giường kia càng lúc càng gần.

Ánh sáng trong căn phòng là độ sáng mà cô thích, giống như lúc tảng sáng, cảnh vật xung quanh chỉ có thể phân biệt được hình dáng của nó, không giống như ban ngày, cũng không giống như đêm tối.

Chiếc giường thật êm ái, trong tiếng động sột soạt, cơ thể của cô không bởi vì nụ hôn dịu dàng tỉ mỉ của anh mà trở nên mềm mại, mà ngược lại nó càng lúc càng trở lên cứng đờ theo sự thay đổi của thời gian. Anh dụ dỗ bên tai cô hết lần này tới lần khác. “Đừng sợ” “Mở chân ra, nào”. “Anh sẽ đi vào từng chút một”. Mỗi lần anh nói là một lần cô gật đầu, thế nhưng cơ thể của cô ấy thế mà cứ đi ngược lại, cô muốn tránh thoát khỏi sự khống chế của anh, hai chân cũng khéo chặt lại, khi ý thức được là anh muốn tách chân của cô ra, “Vậy anh có hứa lúc anh đi vào mà em nói đau anh sẽ rút ra hay không?” Lời như vậy mà cứ thế thốt ra khỏi miệng, hơn nữa âm thanh lại còn không hề nhỏ.

Tiếng mắng chửi trầm thấp khẽ vang lên, Lâm Phức Trăn một lòng muốn phá vỡ bầu không khí làm cho cô cảm thấy hoang mang mà không thoải mái này, cô cất cao giọng mà lặp lại lời vừa nói.

“Ừ”.

“Anh đồng ý nhanh như vậy, rõ ràng là anh đang nói dối”.

“Lâm Phức Trăn!”

“Em biết thừa, cho dù tới lúc đó mà em có kêu đau thì anh cũng không có đi ra”. Dáng vẻ đắc ý không bỏ qua. “Anh vẫn sẽ giống như ngày đó ở trong phòng nghỉ, không thèm quan tâm tới cảm nhận của em chút nào, anh cứ như vậy cưỡng …”

Thoáng cái xung quanh trở nên sáng choang.

Dưới ánh sáng chói lóa, cô chạm phải đôi mắt tràn ngập sự đau khổ ấy.

Tai cô ù đi, mãi một lúc cô mới ý thức được vừa rồi mình đã nói cái gì, chiếc áo tắm đặt ở bên cạnh lướt qua bàn tay anh khẽ khàng phủ lên lên người cô.

Cô quay mặt qua một bên không dám nhìn anh, chỉ có miệng khẽ thì thầm nói “Anh nói ở đây nghỉ ngơi một lúc”.

Hai nhân viên vệ sinh uống rượu trong quán tạm thời bị triệu tập, vừa nhìn thấy sắc mặt của chủ nhân chiếc du thuyền đã không dám lỗ mãng, chỉ khom người đứng ở một bên.

Lâm Phức Trăn cúi thấp đầu đi theo sau lưng Liên Gia Chú.

Cô ngồi vào vị trí phụ lái kế bên, còn chưa kịp đợi cô thắt xong dây an toàn chiếc xe đã như cung tên bắn ra lao vút đi.

Suốt dọc đường đi không ai mở miệng nói chuyện.

Chiếc chuông gió treo dưới mái hiên kêu leng keng mãi không ngừng, Cô mở miệng ra lần thứ ba định nói chuyện nhưng lại đành khép lại, cuối cùng bàn tay đặt lên dây an toàn, mở ra rồi thấp giọng nói một câu: “Tạm biệt”.

Vừa mới đóng cửa lại, chiếc xe lại lần nữa giống như mũi tên bắn ra, chiếc xe vút đi với tốc độ của cơn gió làm cho tóc của cô bị thổi tung toán lại.

Cô chậm chạp chỉnh trang lại mái tóc, rồi lại chậm chạp đi về phía cổng khu nhà, đi hết bậc thang, vẫn chưa hết hy vọng, quay đầu nhìn lại thì chỉ còn một khoảng trống không.

Xem ra Gia Chú đã giận thực sự rồi.

Nhưng mà tức giận vào lúc này thì thật là tệ, sau ba ngày họ cử hành lễ đính hôn xong thì Liên Chiêu Thành đã vì quá sức mà té xỉu nhập viện ở mọt bệnh viện ở London.

Ngày hôm qua, quản gia của Liên Gia Chú đã thay Liên Gia Chú xin tạm nghỉ học với học viện Ryder với lý do sức khỏe của ông nội không tốt cần phải chăm sóc, Liên Gia Chú sẽ nghỉ tất cả các môn học trong học kỳ này.

Hai ngày trước Lâm Phức Trăn đã đi cùng Sana tới thăm Liên Chiêu Thành, tinh thần của Liên Chiêu Thành xem ra cũng không tệ, ông ấy nói cho cô biết ông ấy sẽ suy nghĩ thật kỹ tới lời đề nghị dưỡng bệnh trong ba tháng của bác sỹ, kế hoạch tạm nghỉ học của Liên Gia Chú chắc chắn có liên quan tới kỳ nghỉ dưỡng bệnh của Liên Chiêu Thành.

Có lẽ cũng không ngoài nguyên nhân này.

Sau sự kiện “Tháng tư kinh ngạc” Liên Gia Chú rất ít khi nhắc tới mấy chuyện khác, cô cũng giả bộ không biết cái gì cả, cô vẫn luôn nhớ tới cô gái mắc hội chứng sợ không gian kín kia.

Cô cúi thấp đầu, mở cánh cửa căn hộ ra.

Buổi tối, trong mơ màng Lâm Phức Trăn đã nghe thấy một âm thanh.

Cô giống như mộng du đi tới phía trước cửa sổ, mở cửa sổ ra, bên ngoài cửa sổ không có gì cả, có lẽ là con mòng biển cô đơn nào đó đã gõ vào cửa sổ của cô.

Cô đứng trước cửa sổ một lúc, bây giờ cây cherry của bà Martha một quả cũng không có.

Có lẽ trong lúc cô không hề hay biết Martha đã đeo dây chuyền ngọc trai của bà ấy, ở trong sân của nhà mình, dùng những quả cherry do chính mình trồng để bắt chuyện với bạn bè của bả ấy, bà ấy còn chuẩn bị cho mỗi người bạn tới nhà bà ấy nửa ký cherry, để cho những người bạn của bà ấy mang về nhà chia cho người thân bạn bè.

Nghĩ như vậy thì Martha cũng là một phụ nữ thật đáng yêu.

Một phụ nữ đáng yêu? Sao có thể chứ? Mấy tháng trước cô còn cảm thấy Martha là một cái máy tạo tiếng ồn, là người phụ nữ khiến cho người ta phát ngán nhất vùng Cote d’Azur này.

Lúc này thế quái nào mà cô lại cảm thấy Martha đáng yêu được chứ?

Rõ ràng là mới ráng sớm ngày hôm nay còn dùng giọng nói vang dội của bà ấy mà nhắc tới con trai của bà, sau khi nhắc xong tới con trai lại qua ra oán trách ông chồng vô dụng của bà ấy, chồng của Martha đã năm năm liền chưa được thăng chức rồi.

Về việc Martha bỗng trở nên đáng yêu, Lâm Phức Trăn đã nằm ở trên giường nghĩ mãi mà không ra.

Cô chùm chăm che kín mặt.

Rất rất lâu sau cô đã khe khẽ gọi “Mẹ ơi”.

Giọng cô thấp đến mức không thể thấp hơn được: “Mẹ ơi, có phải là con đã lớn rồi không”.

Lần này là thực sự trưởng thành rồi.

Không biết sự trưởng thành có liên quan tới sự đau đớn đã để lại thân thể mình vào đêm hôm ấy không.

“Mẹ ơi, tên khốn Gia Chú đó đã làm một chuyện rất tệ với con, nhưng mà con không nỡ giận anh ấy. Mẹ ơi, mẹ nói cho con biết đây là tại sao vậy?”

Thực ra trong lòng cô đáp án đã quá rõ ràng rồi.

Rất rất lâu trước đây có một cô gái đã rất yêu một chàng trai.

Sáng sớm ngày hôm sau, Lâm Phức Trăn nhận được điện thoại của Liên Gia Chú, trong điện thoại anh đã nói: Anh đi London một chuyến.

“Vâng”.

Sau một hồi im lặng thì hai người đã đồng thời cúp điện thoại.

Bốn giờ chiều thứ năm, Lâm Phức Trăn đã nhìn thấy một tin tức thế này qua tivi, nơi phát tin tức là tòa nhà viễn thông thứ ba ở London, nhân vật chính của tin tức ấy chính là Liên Gia Chú.

Mùa xuân của năm năm trước, tập đoàn Liên Thị đã tuyên bố, sẽ chi 11 tỷ Euro để thu mua lại 100 công ty viễn thông ở Châu Âu.

Hạng mục này được đặt tên là “Dự án mùa xuân chín”, thời hạn tới tháng tư năm nay, hạng mục này đã thu mua được chín mươi chín công ty viễn thông rồi.

Bốn giờ, cùng với đó là thỏa thuận hợp tác được ký kết bởi người phụ trách kế hoạch và công ty viễn thông thứ ba của London, “Dự án mùa xuân chín” đã tuyên bố đã hoàn thành xong kế hoạch thu mua 100 công ty viễn thông của Châu Âu.

Người thực hiện nghi lễ rung chuông tượng trung để kết thúc cho “Kế hoạch mùa xuân chín” đã hoàn thành tốt là đứa trẻ nhỏ tuổi nhất của gia tộc Liên Thị, Liên Gia Chú.

Tại buổi hoạt động rung chuông, Liên Chiêu Thành cũng tới.

Liên Chiêu Thành nói với mấy trăm phóng viên biết “Dự án mùa xuân chín” còn có một cái tên khác là món nợ của người cha đối với con trai mình.

Từ “Nhẫm” – Chín trong “Kế hoách mùa xuân chín” xuất phát từ cái tên của người con trai đã mất của Liên Chiêu Thành.

Nói tới người con đã mất, trong mắt Liên Chiêu Thành lại dưng dưng nước mắt: “Mọi người đang ngồi đây có biết câu chuyện Khổng Dung nhường lê không. Ở Trung Quốc có một truyền thống thế này, trong một gia đình trẻ con phải nhường quả lê cho người lớn tuổi hơn”.

“A Nhậm của ta là một đứa trẻ ngoan, nó cũng nhường quả lê cho các anh các chị của nó, nhưng đáng tiếc là các anh các chị của nó cũng không cảm kích”.

Chắc chắn là vào giờ phút này các cô các bác của Liên Gia Chú khi nghe được câu này nhất định là đầu đổ đầy mồ hôi lạnh, còn cho rằng chuyện mình đã làm thần không biết quỷ không hay sao. Lâm Phức Trăn điều chỉnh lớn tiếng ti vi lên.

Chắc chắn trò hay vẫn còn đang ở phía sau đây.

Đúng như dự đoán.

Nước mắt trên vành mắt của Liên Chiêu Thành còn chưa kịp khô hết thì luật sư của Liên Chiêu Thành đã tuyên bố, Liên Gia Chú đã tham gia vào việc thực hiện nửa sau của “Dự án mùa xuân chín” và việc mua lại công ty viễn thông thứ 100 đã được Liên Gia Chú hoàn thành một cách độc lập.

Liên Gia Chú là người kế thừa của hạng mục này.

Rất nhiều ánh mắt cùng nhau chuyển hướng về phía Liên Gia Chú, đứa trẻ nhỏ nhất của Liên Gia đứng ở một góc không bắt mắt lắm, không có chút nào giống như một chàng trai đẹp chỉ biết kéo violon.

Trên người mặc bộ lễ phục màu trắng, vẻ mặt lạnh lùng.

Cho dù trên người đứa trẻ nhỏ tuổi nhất của Liên Gia có thể thoáng nhìn thấy khí chất vương giả.

Nhưng khi nghe được luật sư của Liên Chiêu Thành nói muốn mang quyền quản lý công nghệ của một trong ba ngành công nghiệp khoa học kỹ thuật của Liên Thị giao cho Liên Gia Chú thì hội trường nhất thời rồi loạn.

Dù sao thì năm nay Liên Gia Chú cũng chỉ vừa mới hai mươi tuổi.

Đối với việc Liên Gia Chú sắp thừa kế Khoa Học công nghệ Liên Thị, đám phóng viên đưa ra một loạt các câu hỏi, thậm chí có phóng viên còn hỏi trực tiếp Liên Chiêu Thành rằng quyết định này có phải là do nguyên nhận sức khỏe nên đã có vấn đề về phượng diện phán đoán.

Liên Chiêu Thành để cho Luật sư đưa ra giấy chứng nhận hoàn toàn khỏe mạnh mà bác sỹ khoa tâm thần đã đưa ra kết luận.

Ông ấy còn hài hước bảo phóng viên kia mở lại tờ báo giải trí, tờ báo giải trí đã mấy lần liên tiếp đưa tin rằng ông ấy đã từng nói rõ trước công chúng rằng: Nếu ai có thể được cháu gái của Lan Dora coi trọng thì ông ấy sẽ giao Khoa học công nghệ Liên Thị cho người đó.

“Tôi không thể tùy hứng một lần sao?” Liên Chiêu Thành hỏi ngược lại đám phóng viên.

Đám phóng viên không nghĩ rằng Liên Chiêu Thành đột nhiên lại không theo như lẽ thường mà xuất một chiêu như vậy, đã sững sờ trong một chốc.

“Năm ấy tôi không thể lấy được Lan Dora, bây giờ cháu của tôi rốt cục cũng đã rước được cháu gái của Lan Dora về nhà rồi, chuyện này nghe qua vô cùng tốt, tốt tới nỗi tôi muốn cho chúng một món quà thật lớn”. Theo đà ông ấy chuyển đề tài: “Đây chỉ là một trong những nguyên nhân, đem khoa học công nghệ của Liên Thị giao cho Gian Chú còn là bởi vì tôi tin tưởng nó có năng lực, đây mới là nguyên nhân lớn nhất”.

Đám phóng viên lại lần nữa đồng loạt đưa ánh mắt nhìn về phía Liên Gia Chú.

Liên Gia Chú thay thế Liên Chiêu Thành đứng ở phía trước bục phát biểu, đầu tiên là anh nói rõ với phóng viên rằng hiện tại do kinh nghiệm của mình chưa đủ nên tạm thời chưa nghĩ tới việc tiếp nhận khoa học công nghệ Liên Thị, anh sẽ giao Khoa học công nghệ Liên Thị cho nhóm chuyên biệt của mình.

Liên Gia Chú công bố danh sách nhóm chuyên biệt làm cho hội trường yên lặng như tờ.

Nói không khoa trương chút nào, danh sách những người mà Liên Gia Chú công bố tương tự như đội Avenger trong giới khoa học công nghệ, có thể tụ tập những nhân tài hàng đầu này tập trung lại cũng là một loại năng lực.

Công bố xong danh sách, Liên Gia Chú tuyên bố trong mấy năm tới anh sẽ tập trung tinh thần vào việc học tập, đợi tới khi anh thấy mình không còn vấn đề gì nữa thì mới có thể tiếp nhận Khoa học công nghệ của Liên Thị.

Tắt tivi, Lâm Phức Trăn mở cửa sổ ra, chuông gió dưới mái hiên không ngừng vang lên những tiếng leng keng.

Đứa trẻ có bộ não của loài kỳ lân một sừng ấy cuối cùng cũng đã đạt được mùa thu hoạch của anh rồi: Một trăm mẫu ruộng lúa mạch kia chỉ cần là của mình, chỉ giành được chín mươi chín phẩy chín cũng không được.

Năm năm trước, anh và cô vừa tròn mười lăm tuổi.

Hai đứa trẻ vừa tròn mười lăm tuổi cầm tờ chi phiếu một triệu Euro nhấn chuông cửa nhà của người sáng lập trang mạng ENSO.

Người đàn ông để râu quai nón ấy nghe thấy chúng nói: “Thưa ông, xin hãy bán lại trang web của ông cho chúng tôi”. Ông ấy từng cười nói “Tôi không giao dịch với trẻ con”.

Bây giờ không biết người đàn ông râu quai nón kia có đang xem ti vi không.

Không. Lâm Phức Trăn cười.

Ông ta chắc hẳn là không thể chịu được một giây phút nào khi nhìn thấy gương mặt đó của Liên Gia Chú, bởi vì đứa trẻ trong mắt ông ta đã dùng một tờ chi phiếu một triệu Euro để mua đi trang mạng ENSO mà hiện giờ có giá trị lên tới năm tỉ Dola Mỹ.

MM.

Hết chương 74!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *