Trưa thứ sáu, tại thư viện.

Linda mất ngót nghét nửa tiếng đồng hồ thảo luận về biểu hiện và cách ăn mặc cùng với kiểu tóc của Liên Gia Chú ngày hôm qua. Cô ấy hưng phấn tới mức cứ như người đeo cùng chiếc nhẫn với Liên Gia Chú là cô ấy vậy.

Để cho Linda im lặng lại Lâm Phức Trăn đã phải tháo chiếc nhẫn trên ngón áp út của mình ra.

Bị làm ngơ.

Linda tiếp tục lải nhải: “Lâm, cậu không thấy đây là một chuyện đáng chúc mừng sao? Biểu hiện của Yann quá là ngầu đi, hôm nay hơn phân nửa đám con gái của học viện Ryder đều bàn tán về cậu ấy”.

Được rồi, cô hạ tay xuống bày ra vẻ mặt tự hào.

“Lâm …” Tay của Linda bất ngờ vỗ vỗ lên vai cô, “Nếu mà là mình thì tối qua mình đã bay tới London cùng Yann để trải qua một đêm nồng nhiệt rồi”.

Lại là một đêm nồng nhiệt, hất bàn tay đang khoát trên vai cô ra.

Như chợt nhớ ra cái gì, Linda lại hỏi Lâm Phức Trăn: “Cậu và Yann một đêm mấy lần”. Hỏi xong câu như vậy cô ấy lại tự lẩm bẩm: “Mình quên mất, người phương đông các cậu về phương diện này vẫn luôn rất bảo thủ, mình có thể cho các cậu một gợi ý, như tuổi của các cậu bây giờ thì bình thường một đêm là hai lần trước đã, nếu mà cảm thấy được thì có thể là ba lần, cuối tuần thì có thể thử tiếp bốn lần”.

Cái người này, còn cho rằng thư viện là quán cà phê ngoài trời chắc, mặc dù hiện tại thư viện không có người nhưng còn có nhân viên quản lý đấy. Lâm Phức Trăn cầm túi và sách vở lên.

Linda vẫn cứ lải nhải mãi từ thư viện cho tới ra ngoài hành lang, lúc này cô ấy nói “Cậu và Yann nhìn chẳng giống vợ chống chưa cưới chút nào, mà cũng chẳng giống như là người yêu”.

Lâm Phức Trăn cau mày, dừng bước chân.
Linda cũng dừng chân lại, quan tâm sốt sắng: “Mình thấy các cậu trước đây còn giống người yêu hơn đấy, vì vậy khi mà mình đã nhiều lần trông thấy các cậu hôn nhau mình cũng không lấy gì làm lạ cả, Lâm …”

“Cậu phiền chết đi được!” Cô lạnh lùng nói.

“Mình …”

“Này”. Cô gõ điện thoại lên đầu Linda. “Ngoài chuyện này ra cậu không còn chuyện nào khác sao?”

Cô ấy quả quyết gật đầu.

“Lâm, là mình đang lo cho cậu đấy”. Cô ấy còn bày ra cả bộ dáng sốt sắng quan tâm, “Bây giờ các cậu còn quá trẻ, những người mà mình biết đính hôn hoặc kết hôn khi còn rất trẻ tới cuối cùng đều chia tay hết, sau khi chia tay bọn hộ đều nói xấu nhau sau lưng, mình thấy như vậy không được, mình không muốn nhìn thấy cậu và Gia Chú thành ra như vậy”.

Lại còn mấy lời hết sức buồn cười này nữa.

Cô chìa tay ra để cho Lida thấy rõ chiếc nhẫn trên ngón áp út của mình: “Có phải là mình đưa cho cậu mượn đeo thử chiếc nhẫn này lên thì cậu sẽ ngậm miệng lại chứ”.

“Cái gì … cậu có ý gì?”

“Mình và Gia Chú đính hôn làm cho cậu bị đả kích sao? Mấy lời vừa rồi cậu mới nói giống như đang trù ẻo mình đấy”. Cô cười khẩy, “Cho dù cuối cùng có như mong muốn của cậu, mình và Gia Chú chia tay, thì chồng chưa cưới trước của mình cũng sẽ không đếm xỉa tới cậu đâu, đừng quên xuất thân của mẹ cậu”.

Nói xong câu đó cô đã bước nhanh chân về phía đầu kia hành lang, đi được mấy bước, cô quay đầu lại.

Không dám nhìn Linda, bàn tay che một nửa bên mặt, cô nhỏ giọng nói: “Xin lỗi, Linda, mình … gần đây tâm trạng của mình không được tốt”.

Gần đây tâm trạng của mình không tốt. Lời này nghe khó mà tin được nhỉ?

Chỉ là đám con gái của học viện Ryder vẫn không tha cho cô: “Đùng giả bộ nữa, nửa kia của cậu là Tiểu Pháp”.

Đi một mình trên hành lang, Lâm Phức Trăn đang nghĩ về lời nói mà Linda đã nói với cô.

Có lẽ vậy, có lẽ là bởi vì quá trẻ, ít nhất là khi cô thổi tắt cây nến trên chiếc bánh mừng sinh nhật hai mươi tuổi cô vẫn chưa hề nghĩ tới cô sẽ đính hôn cùng ai.

Người đính hôn cùng cô vẫn là Liên Gia Chú.

Thứ sáu, một nhóm tám người theo như những buổi tụ họp trước, rời khỏi sòng bài Monaco họ đã đi tới một câu lạc bộ kiểu Nhật, câu lạc bộ kiểu Nhật này nổi tiếng ở khu Monte-Carlo với những bức tranh vẽ 3D sống động.

Vừa bước vào câu lạc bộ, giống như được hòa mình vào mùa hoa anh đào của kinh đô thời chiến quốc, hàng ngàn cánh hóa anh đào từ trên đỉnh đầu bay xuống rồi rơi xuống dưới chân, một cơn gió thổi tới, những cánh hoa anh đào dưới chân theo cơn gió bay lên.

Linda chọn cho cô một bộ Kimono màu hồng nhạt, chờ cô mặc Kimono vào, cô ấy dương dương tự đắc: “Lâm, bây giờ nhìn cậu lại càng giống một chú heo hồng hơn đấy”.

Cô liếc mắt lườm cô ấy một cái, rồi lại quay trở về chỗ ngồi của mình.

Nhóm tám người tụ họp mà chỉ có bảy người tới, trong bảy thành viên này thì có ba gương mặt mới, Mathews đã đi lính rồi, Andrew theo gót anh họ của cậu ta đi vào giới xã giao ở Bắc Mỹ.

Anh họ của Andrew đi rồi thì anh em Donald từ Canada tới, ngồi đối diện Lâm Phức Trăn là Novaka.

Tên đầy đủ của Novaka là Novaka Kim, người Hàn Quốc, đứa con nhỏ tuổi nhất của ông trùm ngành điện tử ở Hàn Quốc, tuần trước mới gia nhập vào nhóm tám người.

Đáng lẽ Lâm Phức Trăn là thành viên nhỏ tuổi nhất trong nhóm tám người, nhưng Novaka tới thế là cô đã thoát khỏi chức danh người trẻ nhất nhóm.

Novaka sinh muộn hơn cô hai tháng, anh chàng này thoạt nhìn thì là kiểu người xa lánh xã hội, nhưng không thể không nhắm mắt nghe theo lời người lớn mà chơi hết mình.

Trong nhóm tám thành viên thì người Hàn Quốc không hề có cảm giác tồn tại. Cười đùa, tiếp lời, các đề tài tham gia thảo luận cứ giống như đang trả bài vậy, được cái anh chàng này có được một gương mặt baby vô hại, trong nhóm tám người thì ba thành viên nữ rất thân thiết với cậu ta.

Trong số đó thì Lâm Phức Trăn là có mối quan hệ với cậu ta tốt nhất.

Trong phòng bao có bố trí phòng chơi game, bỏ qua những người uống rượu, tám chuyện, tán tỉnh sang một bên, Lâm Phức Trăn và Novaka chơi trò đua xe.

Trước mặt họ có đặt rượu, người nào thua thì người đó phải uống rượu, trò chơi đã chơi được ba vòng, Lâm Phức Trăn đã uống hết ba ly rượu lớn, tỉ số của cô và Novaka là ba không.

Uống vào ba ly rượu, đầu óc của Lâm Phức Trăn đã không được tỉnh táo lắm, người nhỏ hơn cô hai tháng tuổi vẫn khăng khăng ăn nói ngông cuồng “Vòng sau tôi sẽ nhường cô ba mươi giây”.

Shit! cô ném ly rượu qua một bên, đang ngồi biến thành nửa quỳ gối, cô níu lấy cổ áo của Novaka: “Nhãi con, ai cần cậu nhường, cậu nhất định phải dùng hết sức ra mà chiến đấu”.

Tên Hàn Quốc này bình thường xem như là người chất phác lại cười hì hì nói: “Lâm, dáng vẻ bây giờ của cô thật đáng yêu”.

Đáng yêu? Lát nữa cậu sẽ biết được là Lâm Phức Trăn và từ đáng yêu không hề ăn khớp với nhau chút nào.

Bàn tay túm Novaka vừa định dùng lực thì từ bức bình phong truyền tới tiếng của của phòng bao được mở ra.

Ngay sau đó là dáng vẻ xun xoe nịnh nọt của Linda: “Yann, sao cậu lại rảnh rỗi tới đây vậy, mình còn tưởng là cậu phải đi theo ông nội chứ? Sức khỏe của ông nội vẫn khỏe chứ?

Ông nội, gọi thân thiết thật đấy.

Thiên kim chuyên gia tài chính cũng không cam lòng yếu thế, dưới sự giới thiệu của thiên kim chuyên gia tài chính, Tiểu Pháp và hai thành viên mới chào hỏi nhau.

“Lâm và Novaka đang chơi trò chơi”. Linda khó khăn lắm mới chen miệng vào được.

Qua bức bình phong, Lâm Phức Trăn nhìn thấy Liên Gia Chú đang đi về phía bức bình phong.

Bàn tay túm cổ áo của Navaka nới nỏng ra, đổi thành lòng bàn tay áp lên cổ áo của Novaka, hơi thở của cô tựa hoa lan: “Nói xem xem, cụ thể là tôi đáng yêu ở chỗ nào? Hửm?”

“Tôi cũng … tôi cũng không biết … trước … tuần trước cô … vẫn không phải là ưa nhìn nhất … trong số ba cô gái, nhưng … nhưng bây giờ tôi cảm thấy … cô là cô gái đáng yêu nhất … trong số ba cô gái. Đương nhiên, cũng là cô gái ưa nhìn nhất, tô nghĩ … tôi nghĩ, việc này có … liên quan tới … chiếc áo Kimono mà cô mặc, cô mặc Kimono … đẹp, tôi …”

“Lâm Phức Trăn, đứng lên, dáng vẻ bây giờ của em thật là khó coi, nhất là bộ quần áo đó”. Từ chỗ bức bình phong truyền tới một âm thanh lạnh lùng.

Dáng vẻ khó coi? Nhất là bộ quần áo đó, vừa rồi quả thực tên Hàn Quốc đã nói là cô mặc Kimono rất đẹp, vậy rốt cuộc là đẹp hay là không đẹp đây.

Ánh mắt của cô dừng lại trên mặt của Novaka.

“Lâm Phức Trăn, có phải là vừa rồi câu “Cô .. mặc Kimono đẹp” khiếm cho em nảy sinh ảo tưởng nào đó, ảo tưởng làm cho em ngộ nhận rằng mình có thể xoay qua xoay lại giữa hai người đàn ông? Hay là, hay là em tìm được sự đồng cảm trên người một tên đàn ông nói năng không lưu loát, ví dụ như “Gia … Gia Chú, rất … rất vui khi biết cậu”, bây giờ là cuộc gặp gỡ của hai người cà lăm đã hận vì đã gặp nhau quá muộn?”

Tên khốn này, bọn họ không phải đã nói rồi sao, đừng có mà nhắc lại chuyện cô trước đây nói chuyện không lưu loát trước mặt anh cơ mà!

“Lâm Phức Trăn, tài xế vẫn đang đợi bên ngoài”. Trong lời nói của Liên Gia Chú để lộ ra sự mất kiên nhẫn.

Nhưng làm sao đây, cho dù Lâm Phức Trăn nghĩ thế nào cũng cảm thấy cô không thể bị tên Hàn Quốc nhỏ hơn mình hai tháng tuổi này tiêu diệt với tỉ số ba không mà sau đó ủ rũ quay về nhà được.

Cô ngồi trở lại chỗ ngồi của mình, bắt chuyện với tên Hàn Quốc tiếp tục vòng đấu thứ tư.

Thấy tên Hàn Quốc vẫn mãi không chịu cầm máy chơi game lên, dưới sự thôi thúc của chất cồn trong người, cô nói: “Nếu như mà cậu thắng tôi ở vòng thứ tư thì tôi sẽ ngủ cùng cậu”.

Lời của vô vừa dứt.

Màn hình trò chơi thoáng cái đã biến thành đen thui.

Quẳng máy chơi game lên sàn nhà: “Liên Gia Chú, anh muốn làm gì —“

Chữ cuối vẫn còn ở phía bên này bức bình phong thì người đã bị kéo mạnh ra khỏi bức bình phong, Lâm Phức Trăn theo bản năng đưa tay ra bám lấy bức bình phong, giây kế tiếp chân của cô đã rời khỏi mặt đất, người cô giống như một khúc gỗ bị Liên Gia Chú vác ở sau lưng, đầu ngón tay của cô sượt qua bức bình phong.

Trong ánh sáng le lói, anh chàng người Hàn Quốc tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, trái lại Linda thì lại cố gắng nháy mắt với cô.

Vừa ra khỏi phòng Lâm Phức Trăn liền bắt đầu giãy dụa.

Cửa thang máy đóng lại, Liên Gia Chú đặt cô vào góc của thang máy, để cho người cô nằm trong phạm vị khống chế của anh, bàn tay anh tay một trái một phải đập mạnh vào cửa thang máy: “Lâm Phức Trăn! Có phải là đã không còn là xử nữ nữa nên có ngủ với ai cũng không thành vấn đề?!”

Tên khốn này! Được lắm, được lắm!

Cô thở ra một hơi, nhìn thẳng vào anh hỏi: Gia Chú, anh đã từng ngủ cùng mấy người phụ nữ rồi?

Liên Gia Chú nhíu mày.

Cô giơ tay ra, đếm từng ngón một: “Nếu như anh ngủ với mười một cô gái vậy thì em cũng ngủ với mười một người đàn ông, nếu như anh ngủ với mười hai cô gái thì em cũng sẽ ngủ với mười hai người đàn ông, nếu như mà số cô gái anh ngủ cùng lên tới số lượng năm mươi người vậy thì em cũng phải ngủ cùng năm mươi người đàn ông”.

“Tiểu Họa Mi”. Giọng điệu của Liên Gia Chú trở nên vô cùng dịu dàng.

“Ừ”. Cô đáp lại, ánh mắt dừng lại trên huyệt thái dương của anh.

Gân xanh nổi trên huyệt thái dương đã bán đứng tâm tình của chủ nhân nó.

Liên Gia Chú gằn từng câu từng chữ: “Cho dù em có ngủ với một trăm người đàn ông thì cũng không thay đổi được sự thật là Liên Gia Chú là người đàn ông đầu tiên của em”.

Tên khốn, tên khốn Liên Gia Chú này, đã được lợi còn ra vẻ, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy.

Tháo chiếc nhẫn trên ngón áp út xuống, ném thẳng vào mặt Liên Gia Chú, nhân lúc Liên Gia Chú đang tìm nhẫn, Lâm Phức Trăn mở cửa thang máy ra.

Vừa ra khỏi thang máy Lâm Phức Trăn nhìn thấy ở một lối ra của thang máy khác có mấy người đàn ông đang đứng đợi thang, cô nhìn một lúc thì cau mày, người Ả Rập? Có điều bây giờ cô đang ở trong tình trạng bụng đói vơ quàng, là đàn ông Ả Rập cũng được, cô phải tỏ rõ ý đồ với bọn họ trước khi cửa thang máy mở ra: Này mấy anh, tôi có hợp khẩu vị của các anh không? Đúng vậy, các anh.

Chết tiệt, bộ Kimono kia hạn chế hành động của cô, đành vậy thôi, chỉ có thể dùng kiểu bước nhỏ để nhích từng chút về phía mấy người đàn ông Ả Rập.

Cuối cùng thì vào lúc trước khi cửa thang máy mở ra Lâm Phức Trăn đã vội vàng bày tỏ ý đồ của mình, cô dùng tiếng Ả Rập để nói chuyện.

Mấy người Ả Rập ngơ ngác nhìn nhau.

Là cô biểu đạt chưa đúng? Thế là cô nói với tốc độ chậm hơn, cô phối hợp thêm cả thủ ngữ biểu đạt từng câu từng chữ: Các anh à, có muốn cùng tôi trải qua một đêm nồng nhiệt không?

Cô nhẩm đếm số đầu người: Một, hai, ba, bốn.

“Bốn người các anh có thể cùng một lúc”. Giọng điệu, biểu cảm của cô vô cùng phóng khoáng, lúc nói những lời này trong lòng Lâm Phức Trăn không khỏi thầm đắc ý, bây giờ cô đang mặc Kimono, những người này nhất định sẽ cho rằng cô là con gái Nhật Bản.

Trong lòng những người này nhất định sẽ nghĩ rằng: Phụ nữ Nhật Bản thật đúng là phóng khoáng.

Cô biết nói một chút tiếng Nhật, những người Ả Rập này chưa chắc đã nghe hiểu được tiếng Nhật, chỉ cần cô hơi khoa trương một chút thì hoàn toàn có thể giả thành con gái Nhật Bản cũng không thành vấn đề.

Sau khi bốn người Ả Rập giao lưu với nhau bằng ánh mắt thì cho rằng việc buôn bán này dường như cũng không tệ.

Cửa thang máy mở ra, một người trong số đó chìa tay ta hiệu làm động tác mời về phía cô.

Cô mỉm cười, kéo làn váy lên, bắt chước theo kiểu đi của con gái Nhật Bản.

Một chân vừa bước vào thang máy ___

Chân thì đi về phía trước, nhưng người thì lại lùi về phía sau, cô đã bị kéo về phía sau.

Cô quay đầu lại, chạm phải gương mặt vô cảm của Liên Gia Chú, cô cứ như cái va li hành lý bị anh dùng một tay kẹp lộn ngược ở bên hông đi về phía trước.

Thang máy vẫn ở phía trước, lần này cô bị ấn mạnh vào trong thang máy.

Vừa vào trong thang máy, câu “Lâm Phức Trăn, đây là em đang làm mất mặt bà ngoại của em, mất mặt mẹ của em” đã làm cho lỗ tai của cô bị chấn động tới mức vang lên ong ong.

Cô yên lặng đứng thẳng người.

“Anh biết hành động vừa rồi của em là vì giận anh”. Anh khẽ nói.

Nước mắt của cô rơi xuống.

“Lâm Phức Trăn, anh còn biết, em cũng giống như anh, không hề thoải mái và hỗn loạn đối với sự thay đổi về mối quan hệ của chúng ta”.

Cô cúi gằm đầu xuống.

“Trong lòng em đang oán trách anh đã dùng cách thức tàn nhẫn, thô bạo như vậy phá vỡ ảo tưởng tốt đẹp của em đối với tình cảm”. Tay anh chạm lên trên đỉnh đầu cô, rồi lướt xuống gáy để cho mặt của cô tựa trên vai anh. “Tiểu Họa Mi, hãy tin anh, cũng giống như em, anh cũng đã hết lần này tới lần khác thầm oán trách mình, khi đó nhất định là anh đã điên rồi, đó là Tiểu Họa Mi mà”.

“Là Tiểu Họa Mi năm mười tuổi đã nói muốn kết bạn tâm giao với anh, là người đã nói cho dù cả thể giới này có phỉ nhổ anh thì cũng sẽ mãi đứng về phía anh”.

Nước mắt của cô rơi trên vai anh, một giọt, hai giọt, rồi càng lúc càng nhiều.

Trong không gian chỉ có hai người, cô cuộn chặt tay lại thành nắm đấm đánh lên trên người anh, cô như một đứa trẻ bị ức hiếp cuối cùng cũng tìm được chỗ để trút ra.

Cô vừa khóc vừa oán trách: “Đúng vậy, anh là đồ điên, anh có biết rằng lúc đó anh giống như ma quỷ hay không, em đã nói với anh rằng em đau rồi, em đã cầu xin anh đừng tiến vào rồi, vậy mà anh vẫn cứ không thèm nghe em nói, anh có biết rằng đau cỡ nào không, đau tới mức em còn cho là mình sắp chết ấy, hơn nữa … không có giống như trong tưởng tượng của em, trong tưởng tượng của em tốt đẹp biết bao nhiêu, thì hành động của anh lại tàn bạo bấy nhiêu.

Tay cô lại cuộn lại chặt hơn, bởi sự tủi thân, phẫn nộ tích tụ mà tạo nên, đánh liên tiếp lên người anh.

Tiếng khóc của cô càng lúc càng lớn hơn: “Liên Gia Chú, anh là tên khốn, cái gì anh cũng không biết, từ đầu tới cuối tất cả đều thuộc về anh, chỉ có thể cho Gia Chú, không bằng lòng cho người nào khác, từ đầu tới cuối chỉ đợi anh”.

Anh im lặng.

Bàn tay đặt ở sau gáy cô cực kỳ dịu dàng, nhưng bàn tay giữ ở thắt lưng cô thì lại như muốn đem cô vần vò tiến vào trong thân thể cô, vô cùng đau đớn.

Nhưng vậy thì sao, giây phút đau đớn ấy lại mang theo một loại năng lực khiến cho lòng cô nảy sinh một sự sung sướng.

Anh hôn cô, từ tóc cho tới thái dương, từ thái dương lại vòng lại trên tóc, rồi lại tới đỉnh đầu rồi lại di chuyển tới trên trán, nhưng hễ nơi nào có thể dùng nụ hôn để trấn an là anh đều hôn tỉ mẩn từng chút một không hề sao nhãng.

Nụ hôn đó tựa như mang theo một năng lực chữa trị thần kỳ, sự căm phẫn, tuyệt vọng, đau đớn của buổi tối hôm ấy được vỗ về từng chút một, được nước mưa cuốn trôi, được cơn gió thoảng cuốn bay đi, rồi chỉ còn lại sự tủi thân.

Nỗi tủi thân mà chỉ có thể nói với người thân yêu nhất.

Vừa nghĩ tới lời nói mà tối đó anh đã nói với cô, nước mắt của cô lại bắt đầu dâng lên.

Từ đầu tới cuối, Tiểu Họa Mi chỉ đợi Tiểu Pháp, Lâm Phức Trăn chỉ đợi Liên Gia Chú, nhưng …

“Nhưng anh không những làm ra chuyện như vậy với em, mà anh còn nói em, nói em …” cô lại bắt đầu khóc lóc kể lể một hồi nữa. “Gia Chú, anh biết đó, em chỉ có anh, nhưng anh lại nói những lời như vậy với em, nói em không đáng yêu, nói em xấu xí. Những lời như vậy là sao? Những lời như vậy là sao?!

Giọng anh phát ra từ trán nơi cô: “Là vớ vẩn, đấy là những lời vớ vẩn nhất mà Liên Gia Chú từng nói, đấy tuyệt đối là nhừng lời vớ vẩn nhất mà Liên Gia Chú từng nói”.

Câu này còn tạm được.

Cửa thang máy từ từ khép lại, khép lại rồi lại mở ra.

Cũng không biết lên lên xuống xuống bao nhiêu lần.

Nước mắt cô đã khô từ lâu, nắm tay cô cũng đã buông lỏng từ lâu rồi.

Cô hỏi anh. Gia Chú, anh nói xem mấy người đàn ông Ả Rập kia có thể nhận ra em rồi sau đó đi khắp nơi nói lăng lung tung không nhỉ.

“Sẽ không, anh sẽ khiến họ phải hiểu rõ, nếu như mà họ dám nói ra thì đầu lưỡi của họ sẽ không giữ được”. Anh nói.

Xời____

Mấy lời tốt đẹp như vậy ai mà không biết nói chứ.

“Tiểu Họa Mi, lời này không phải là anh nói chơi, nếu như bọn họ dám làm như vậy thì anh thực sự sẽ cắt lưỡi của họ đấy”.

Xì___

Lại giống như đối phó với Evan sao? Vệt nước mắt đọng lại ở nơi khóe mắt vẫn chưa khô hết, khóe miệng cô đã cong lên.

Cửa thang máy lại mở ra lần nữa.

Cô cúi thấp đầu không dám nhìn anh, nói một câu: Gia Chú, chúng ta còn phải tiếp tục ở trong thang máy sao?

“Không”. Anh kéo tay cô.

Đi trên hành lang tối thui, đây là tầng cao nhất của câu lạc bộ.

Thỉnh thoảng trông thấy mấy đôi nam nữ ôm nhau quấn quýt, câu lạc bộ kiểu Nhật ở vùng Monaco này vẫn luôn là biểu tượng cho sự vụng trộm. Nhắc tới câu lạc bộ này mọi người thường sẽ nghĩ tới danh nhân nào đó, ông trùm nào đó, chính khách nào đó đã lưu lại chuyện phong tình ở tại câu lạc bộ này.

Đứng ở trước cửa của căn gác lửng riêng biệt kiểu Nhật, Liên Gia Chú gọi tên Lâm Phức Trăn.

Cô cúi đầu đáp lại.

“Đêm nay chúng ta sẽ ở lại chỗ này”.

Cô gật đầu.

Liên Gia Chú dùng thanh âm thấp tới mức không thể thấp hơn gọi: Tiểu Họa Mi.

“Tiểu Họa Mi, lòng em hiểu rõ mà, đúng không?”

Cô cúi thấp đầu kéo cửa ra.

Lâm Phức Trăn đi vào trong phòng trước Liên Gia Chú.

Nửa đêm.

Cộc, cộc, cộc.

Tiếng gõ cửa vang lên, Lâm Phức Trăn trốn ở phía sau Liên gia Chú, nhìn anh mở cửa ra.

Nhân viên phục vụ đẩy xe thức ăn đứng ở trước cửa.

Nhân viên phục vụ đẩy xe thức ăn đi vào trong phòng, trên xe thức ăn có đặt rượu vang đỏ, món điểm tâm, hoa tươi và nến.

Từ đầu tới cuối cô đều trốn ở phía sau anh, lý do rất đơn giản, bây giờ cô đang mặc áo tắm, nhưng trên thực tế là cô lưu luyến anh, là một giây cũng không muốn rời khỏi anh, muốn mỗi giây mỗi phút đều dính lấy anh.

Cửa phòng vừa đóng lại, anh đưa tay ra, cô đã bị anh kéo từ phía sau tới trước mặt anh.

Cô cúi đầu, tay khẽ khàng đặt ở chỗ cổ áo tắm của anh, như có như không chạm vào đó.

“Ngẩng đầu lên, nào?” Anh hôn lên thái dương cô.

“Không muốn”. Đầu cô càng cúi thấp hơn, cô lại lần nữa trốn ra phía sau lưng anh.

Anh cam đoan với cô. Anh thề, anh sẽ không cười em.

“Lừa đảo”. Cô nhìn đôi dép lê của anh, chợt nảy ra ý nghĩ, cô cởi dép lê của mình ra, nhét chân của mình vào trong dép lê của anh, “Gia Chú, dẫn em đi”.

Mặt cô dán sát trên lưng anh, tay ôm lấy eo của anh, bốn cái chân nhét vào trong một đôi dép, anh đi về bên trái thì cô theo về bên trái, chân anh xoay về bên phải thì cô cũng theo về bên phải, họ cứ đi vòng quanh trong phòng.

Cửa sổ của căn gác lửng được làm một từ thân gỗ liền, kết hợp với giấy trắng ngọc trai mà tạo thành, qua lớp giấy dán cửa sổ, cảnh đêm của Địa Trung Hải như được xếp chồng lên nhau.

Họ đi vòng vòng trong phòng, hết vòng này tới vòng khác, mãi không thôi ….

Thắp nến lên, đèn tắt đi, rót rượu vào ly, bày mấy món điểm tâm, trái cây lên trên đĩa. Lúc anh làm mấy việc này từ đầu tới cuối cô đều cúi gằm mặt.

“Ngẩng đầu lên”. Anh khẽ nói, “Anh hứa là anh sẽ không cười em đâu”.

“Nói xạo”. Cô bĩu môi.

“Em không ngẩng đầu lên thì làm sao mà anh hôn được em”.

“Vậy thì không cần hôn là được”.

“Ngẩng đầu lên, nha?”

Cô lại bĩu môi, suy nghĩ một lúc, rồi từ từ ngẩng đầu lên, ánh nến sáng long lanh hắt trên gương mặt cô, ánh mắt nhìn ra ngoài của sổ, chỉ sợ nhìn qua anh là anh sẽ cười dáng dáng vẻ của cô.

Trước đây cô đã từng gào khóc một lần, lần đó là ở sa mặc Sahara, anh đã cười nhạo mắt cô khóc sưng húp lên như cá vàng, đã cười rất nhiều lần rồi.

“Lần này chắc còn giống cá vàng hơn chứ gì?” Miệng thì nói nhưng mắt cô vẫn chứ nhìn miết ngoài cửa sổ.

Chờ không thấy có tiếng cười, cô chớp chớp mắt, từ từ đưa mắt liếc nhìn vào trong phòng, lúc chạm phải ánh mắt của anh, thì không cách nào rời đi được.

Lúc môi của anh phủ lên môi cô hết lần này tới lần khác, cô đã nhắm mắt lại.

Tất cả đã bắt đầu từ nụ hôn ấy.

Ánh nến đã chia căn phòng ra làm hai, một phần ba diện tích của căn phòng ở trong ánh sáng, hai phần ba diện tích còn lại của căn phòng chìm vào bóng tối, chiếc giường nằm trong vị trí của hai phần ba bóng tối ấy.

Đó là chiếc giường kiểu Nhật, vật dụng trên trước giường là chọn tông màu xám nhạt, mền mại, thoải mái. Cô tựa người trên giường, hai gò má ửng hồng, bàn tay bị chìm vào trong drap giường. “Lớn? Không chịu nổi?” Anh nghiến răng nghiến lợi nói bên tai cô, “Đây là câu khen ngợi hay nhất đối với đàn ông trong thời khác đặt biệt như thế này!” Kèm với câu nói này là tiếng thét chói tai phát ra từ miệng của Lâm Phức Trăn bị đứt đoạn thành mấy nhịp.

Cũng không biết là do tiếng thét chói tai của cô quá dữ dội đã làm cho ngọn nến bị thổi tắt, hay là do cơn gió, hay do ngọn nến đã tới lúc cháy hết.

Xung quanh chìm vào bóng tối, trong bóng tối nước mắt của cô đã chảy ướt mi.

Bóng tối làm cho giác quan hoạt động tốt hơn bao giờ hết.

Bàn tay run rẩy đi tìm kiếm cách chiến giữ nguyên thủy nhất của con người, không phải là chịu không nổi nhưng mà đau. Cô đau tới nỗi mắt chỉ có thể nhìn thẳng lên trần nhà, giọng run run hỏi, “Vào rồi?”

“Ừm”. Trong bóng tối, giọng nói ấy vừa trầm vừa khàn.

Theo câu nói này, nước mắt của cô lại ào ạt chảy ra. Cũng không biết tại sao, chỉ nghĩ tới lời của Linda “Cậu và Liên Gia Chú cứ như là cặp sinh đôi dính liền ấy”.

Bây giờ cô và anh quả thực đã đích xác đã trở thành cặp sinh đôi dính liền theo đúng nghĩa đen rồi.

Trong bóng tối có đầu ngón tay ấm áp chạm vào khóe mắt cô, anh thì thầm khẽ gọi: Tiểu Họa Mi.

Cô không trả lời, cũng không muốn trả lời, vì quá đau.

“Tiểu Họa Mi, em phải cảm ơn cơn gió này”. Anh nói bên tai cô.

Cái gì? Tại sao lại nói như vậy, cảm ơn cơn gió làm gì? Mắt cô nhìn trần nhà trân trân.

“Gió đã thổi tắt nến, gió đã mang bóng tối tới, bóng tối đôi khi có thể khiến cho người ta trải lòng mình hơn. Lâm Phức Trăn, em phải nghe cho rõ, câu này anh chỉ nói một lần thôi”. Giọng anh thấp tới mức không thể thấp hơn, “Cũng giống như Tiểu Họa Mi, Tiểu Pháp cũng là lần đầu. Hỏi anh ấy tại sao lại như vậy? Chắc là đối với Tiểu Pháp toàn bộ tò mò và ảo tượng với cấu tạo về cơ thể của người khác phái Tiểu Họa Mi đã cho cậu ấy thấy hết rồi”.

Cũng như Tiểu Họa Mi, Tiểu Pháp cũng là lần đầu. Đây là ý gì? Mắt cô vẫn nhìn trân trân lên trần nhà, dần dần, ý thức bị tan rã bởi vì đau đớn mà từ từ quay về, tập trung lại.

Cô thì thào nói nhỏ môt câu: Đồ lửa đảo.

Không phải là để cho cô ngoan ngoãn nghe lời anh, lúc ở trên giường đàn ông hay nói dối nhất, đây là kết quả điều tra của một tạp chí có uy tín nhất thu được gần đây, điểm này ngay cả đàn ông cũng thừa nhận.

Không trả lời, xem đi, bị cô nói đúng rồi chứ gì , không dám trả lời rồi.

Bàn tay lần mò trong bóng tối, khẽ chạm vào ngũ quan trên khuôn mặt của anh, đây là hình dáng lông mày, con mắt của Tiểu Pháp. Ừm, lông mày đang nhíu lại, oan ức sao, trong lòng anh rất oan ức sao. Cô khẽ hỏi nhỏ một câu: Thật sao?

Tay cô bị anh hất ra.

“Giả đấy, em cũng biết đấy, ở trên giường đàn ông sẽ nói dối theo thói quen, vì để phụ nữ có thể ngoan ngoãn nghe theo họ”. Giọng nói không được thân thiện cho lắm, nhưng cũng dễ nghe.

Cô khẽ gọi: Gia Chú.

“Câm miệng”.

Rõ ràng nước mắt vẫn còn vương trên khóe mi, nhưng khóe miệng lại cong lên một độ cong trước nay chưa từng có: “Gia Chú, không phải là anh gặp vấn đề gì đấy chứ? Ý em là ở trên phương diện kia ấy”. Nói xong cô lập tức che miệng, lo lắng này rõ ràng rất không ổn, vừa rồi Tiểu Pháp đã chứng minh với cô, anh một chút cũng không có vần đề gì, vừa rồi cô còn khóc lóc kêu gào rằng Gia Chú, em không chịu nổi sao.

“Lâm Phức Trăn, bây giờ em rất đắc ý chứ gì? Hửm?”

“Em không đắc ý, không đắc ý chút nào”.

“Lâm Phức Trăn, bây giờ chúng ta còn muốn tiếp tục đề tài này nữa không?”

“Không”.

Theo câu nói này, xung quanh hiện lên ánh sáng nhàn nhạt, Liên Gia Chú mở đèn lên.

Trong vầng sáng nhàn nhạt, cô đón anh mắt của anh, tay lau những giọt mồ hôi trên trán anh, mồ hôi vừa được lau xong lại có lớp mồ hôi mới liên tục toát ra trên trán của anh.

Cô hạ tay xuống, dưới ánh mắt sáng rực của anh, cũng không biết nên đặt ở đâu, cuối cùng đã đặt trên drap trải giường, lòng bàn tay duỗi ra áp lên drap giường, ngón tay luôn luôn sẵn sàng có thể túm lấy bất cứ thứ gì mà có thể nắm được. Bàn tay của anh phủ lên mu bàn tay cô, ngón tay đan với ngón tay cô, siết chặt, rồi lại siết chặt, mãi cho tới khi dùng hết tất cả lực, dưới sự ngầm đồng ý của cô anh bắt đầu di chuyển.

Chỉ cần Gia Chú thích, cô luôn sẵn lòng làm, sẵn lòng cho.

Vô số giọt mồ hôi rịn ra từ trán, trong ánh sáng nhạt nhòa, cô dịu dàng nhìn anh, nhưng sắc mặt trên gương mặt cô trong đôi đồng tử của anh lại vô cùng trắng bệch, lúc anh muốn hôn cô, cô đã để cho môi của mình sẵng sàng chào đón, khi anh muốn tìm vị trí vào sâu hơn nữa, cô đã để cho cơ thể của mình bày ra tư thế tốt nhất.

Cô nhìn anh: Gia Chú, có nhớ kỹ dáng vẻ của em không? Nhớ kỹ dáng vẻ của Tiểu Họa Mi năm hai mươi tuổi không?

Nếu như nói Tiểu Họa Mi thực sự thế nào cũng chỉ là vũ nữ của Phố đèn đỏ.

Vậy thì cũng chỉ vì anh, chỉ múa vì anh.

Gia Chú, hãy nhớ kỹ, Tiểu Họa Mi kia cũng có linh hồn của mình.

Cô cụp mắt.

Gia Chú, linh hồn ấy cũng thuộc về anh.

Cô nhắm mắt lại, đi theo tiết tấu của anh, cả căn phòng nhanh chóng xoay tròn, giống như vòng quay ngựa gỗ xoay vòng bất tận.

Cùng với đó là tiếng thét chói tai của phụ nữ, vòng quay ngựa gỗ đã thoát ra khỏi quỹ đạo, cô ngồi trên con ngựa gỗ có màu sắc cầu vồng, con ngựa gỗ màu sắc cầu vồng ấy bị quăng về phía không trung.

Trên đỉnh đầu có mảng kẹo bông cực lớn.

Aaaaaa___

Cô đưa tay ra, ngay sau đó bàn chân bước vô khoảng không.

Cô ngã thật mạnh lên mặt đắt, đầu óc như muốn nổ tung.

Gia Chú, có phải em sắp chết rồi không?

Cô từ từ nhắm hai mắt lại.

Giọng nức nở.

“Gia Chú, có phải em sắp chết rồi không? Gia Chú, em vẫn chưa lấy được kẹo bông của em mà”.

Có tiếng cười khe khẽ ở trên đỉnh đầu cô.

Âm thanh ấy cứ như chập chờn lúc nửa đêm.

“Đồ ngốc”.

Lâm Phức Trăn rất ghét người ta gọi cô là đồ ngốc, nhưng vào lúc này cô lại không ghét một chút nào, bởi vì người gọi cô là đồ ngốc là Gia Chú.
Cô vô cùng mệt.

Cô áp mặt trên ngực anh.

Vào giây cuối cùng khi mạch suy nghĩ đang hướng về biển sâu, cô hỏi anh: Gia Chú, em cừ không?

“Rất cừ”.

Cô hài lòng, như một chú cá mệt mỏi đi vào trong biển sâu.

 

Hết chương 75!

MM

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *