Trong giấc mơ dài bất tận, Lâm Phức Trăn còn tưởng rằng sau khi tỉnh giấc thì thời gian đã trôi qua rất lâu rồi.

Mái tóc ướt đẫm mồ hôi bị bết lại thành từng sợi vẫn còn dính ở sau gáy cô, dính cả trên bả vai, đầu gối lên trên cánh tay của Liên Gia Chú, hai người quay mặt ra ngoài cửa sổ, qua từng lớp giấy dán cửa sổ có thể thấy được sắc trời bên ngoài đang là màu xanh lam.

Cô ngây người nhìn ra ngoài cửa sổ không chớp mắt.

Cô hỏi: “Gia Chú, bây giờ chúng ta đang ở niên đại nào”.

“Công nguyên năm 2010”.

Cô nghiêng đầu ngẫm nghĩ, công nguyên năm 2010, vậy chẳng phải là niên đại mà cô đang ở sao, vậy thì bây giờ cô vẫn hai mươi tuổi.

Công nguyên năm 2010, Tiểu Họa Mi hai mươi tuổi, Tiểu Pháp cũng hai mươi tuổi.

Không có chuyện thức dậy sau một giấc ngủ thì trời đất đảo lộn.

Stop___

Chơi chẳng vui chút nào.

Rõ ràng là anh không thích chơi với cô, nhìn đi, đây chính là những tệ hại mà cô bị nhận phải do anh gây ra, người ta nói đây cũng là những tệ hại của tất cả cánh đàn ông.

Cô nhấc chân muốn cho anh một đạp.

Ai ngờ___

Đau đến nhe răng trợn mắt.

Lại nhích chân về từng chút một.

Cô nhắm mắt lại, tay chạm lên khóe mắt của mình, khô rang, không có dấu vết của giọt nước mắt nào đã chảy qua.

Khi vừa nhắm mắt lại, trong đêm tối có tiếng thở gấp nỉ non, thì thầm kể bên tai cô, cuối cùng thì tất cả mọi ý thức tập trung lại ở câu “Gió mang bóng tối tới, bóng tối đôi khi sẽ làm cho người ta mở lòng hơn, và cũng giống như Tiểu Họa Mi vậy, Tiểu Pháp cũng là lần đầu”.

Rõ ràng đây không phải là mơ, nhưng … cô đã không chỉ nghe thấy đám con gái khen ngợi tài nghệ tuyệt vời của Tiểu Pháp ở trên phương diện nào đó không chỉ một lần.

Cô khẽ gọi: Gia Chú.

“Gia Chú, lời tối qua anh nói có phải là thật không?”

“Cái gì?” Anh lười biếng đáp lại cô.

“Câu Tiểu Họa Mi và Tiểu Pháp cũng giống nhau là lần đầu đó”. Cô ngượng ngùng nói.

“Đồ ngốc”. Giọng anh cực kỳ là bình tĩnh.

Ngẫm kỹ lại thì cái câu “Đồn ngốc” này cùng với giọng điệu nói nói chuyện của anh.

Rõ ràng có ý là: Đồ ngốc, đó là vì để cho em có thể ngoan ngoãn nghe lời ở trên giường thôi, em lại tin là thật đấy à. Dùng đầu ngón chân của em mà nghĩ thì sẽ biết đó là chuyện không thể, đàn ông cứ mỗi ba tháng lại đổi bạn gái một lần thì làm sao có thể?

Đúng vậy, đây là chuyện mà chỉ cần dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra mà.

Cô giơ tay lần tìm, chạm vào chiếc nhẫn trên ngón áp út, hôm nay tỉnh lại nó đã được đeo trên tay cô, cô nhớ là lúc đó cô đã bỏ chiếc nhẫn trong thang máy rồi mà nhỉ, nhất định là tối hôm qua anh đã lén đeo nó lên cho cô.

Cô dùng hết sức lực để tháo chiếc nhẫn ra, ngồi dậy, ném chiếc nhẫn lên mặt anh.

Giữa chừng cổ tay cô đã bị chặn lại.

“Lại làm sao vậy?” Anh lạnh lùng hỏi.

Giọng điệu này cùng với giọng điệu tối qua khi anh lừa cô ngồi lên đúng là khác nhau một trời một vực, cô trừng mắt nhìn anh, nghiến răng nghiến lợi: Đồ khốn.

Anh nhíu chặt đầu mày.

“Rõ ràng tối qua anh không phải nói như vậy với em!”

“Tiểu Họa Mi và Tiểu Pháp cũng là lần đầu tiên?”

Nhìn đi, vẻ mặt rất bình tĩnh, giọng nói cũng rất bình tĩnh, nào có người nào dùng giọng điệu bình tĩnh như vậy để rêu rao mình là xử nam cơ chứ. Không phải là nên cảm thấy khó mà mở miệng được hay sao?

“Đồ lừa đảo!” Cô oán hận nói.

“Cho nên bây giờ em cảm thấy lời tối qua anh nói là lời nói dối để làm cho em ngoan ngoãn nghe lời ở trên gường?”

“Chẳng lẽ không phải là nói dối sao?”

“Đồ ngốc”.

Lại … lại nói cô là đồ ngốc.

“Liên Gia Chú!”

Anh buông tay cô ra: “Lâm Phức Trăn, em vứt nhẫn thành nghiện rồi hử?”

Cô nhìn chằm chằm vào gương mặt của anh không rời mắt.

Một giây, hai giây, ba giây.

Anh quay mặt đi, nói một câu: “Nhẫn này em thích vứt thì vứt”.

Cô ngẫm nghĩ một lúc rồi lại đeo chiếc nhẫn lại.

Cô một lần nữa nằm trở lại giường, đầu nhích từng chút về phía cánh tay kia, gối đầu lên trên cánh tay ấy, quay mặt nhìn về phía bên ngoài cửa sổ.

Bên ngoài cửa sổ sắc trời đã chuyển từ màu trắng lam sang màu xanh nhạt.

Cô khẽ hỏi anh: Gia Chú, tại sao?

Không có câu đáp lại.

Cô dương dương đắc chí: “Em biết, nhất định là cô gái đó không có đáng yêu như Tiểu Họa Mi, dáng người Emily tới từ London tuy nóng bỏng nhưng lúc nào cũng như thiếu thiếu cái gì đó. Kiểu tính cách của Emily tới từ Milan tuy tìm không ra được một tật xấu nào nhưng vẫn không thích hợp. Điều kiện của Emily tới từ Prague lại càng không có chỗ nào để chê nhưng lúc ôm cô ấy không có cảm xúc mãnh liệt. Còn dáng người, khuôn mặt của Tiểu Họa Mi tuy rằng không xuất sắc bằng những Emily kia nhưng những thiết sót của những Emily đó Tiểu Họa Mi đều có, những chuyện trên đời này thường diệu kỳ như vậy đó. Gia Chú, có phải như vậy không?”

“Em thực sự vẫn … thực sự vẫn …”

“Thật sự vẫn cái gì cơ?” Cô không buông tha mà hỏi anh.

Bàn tay anh nhéo nhéo gò má cô, giọng điệu bất đắc dĩ: “Nếu mà như vậy có thể làm em hài lòng vậy thì là như vậy đi”.

***

Khi bầu trời hôm ấy lại sáng thêm chút nữa.

Cô lại hỏi anh một câu. Tại sao.

Hồi lâu sau anh nói.

“Anh cũng không biết, có lẽ giống như em nói vậy, chuyện trên đời này thường diệu kỳ như vậy đó”. Anh nói.

Cô hỏi anh tại sao.

Tại sao ư? Tới bây giờ Liên Gia Chú cũng không có đáp án của mình.

Emily tới từ London rất đẹp, thân hình nóng bỏng, lúc hôn cô ấy anh thầm nghĩ trong lòng rằng chờ thêm một chút nữa, chời tới lúc anh thích cô ấy thêm một chút nữa thì sẽ có, dù sao thì cô ấy cũng có thân hình nóng bóng.

Nhưng tất cả lại không có như trong suy đoán của anh vậy, sự yêu thích khi mới gặp mặt lại càng lúc càng nhạt dần theo thời gian, càng lúc càng không còn hứng thú khi hôn đôi môi mà mình đã xem như hoàn mỹ đó, cũng càng lúc càng chẳng muốn tốn tâm tư mà nói mấy lời hoa mỹ ở trước mặt cô ấy nữa.

Thậm chí hình dáng của cô ấy càng lúc càng mờ nhạt trong tâm trí anh, thậm chí là anh phải cố gắng lắm mới nhớ ra được tên của cô ấy.

Thế là nhân lúc trước khi mình còn chưa quên mất tên của cô ấy thì chia tay trong êm đẹp.

Kiểu tồn tại của Emily tới từ London là như vậy, Emily tới từ Milan cũng thế, mà Emily tới từ Prague cũng vậy.

Thỉnh thoảng Liên Gia Chú cũng sẽ nghĩ rằng, có lẽ một hôm nào có anh sẽ gặp được một Emily không giống như vậy, một Emily mà sẽ không bị thời gian bào mòn theo năm tháng.

Thoáng cái, anh đã hai mươi tuổi.

Cho tới khi một cô gái đã từng rêu rao rằng mình là “Emily tới từ Bắc Kinh”, cô ấy là một kiểu tồn tại khá đặc biệt, cô ấy cũng không phải là Emily đến tứ bất cứ nơi nào, điều này Liên Gia Chú cũng đã biết rõ từ lâu rồi.

Mười tám tuổi? Mười bảy tuổi? Có lẽ phải quay ngược trở về những năm tháng xa xôi trước nữa, năm mười lăm tuổi.

Vào năm tháng xa xôi của năm mười lăm tuổi, Liên Gia Chú năm mười lăm tuổi nhất định là nằm mơ anh cũng không ngờ rằng vào một ngày nào đó trong tương lai anh và Lâm Phức Trăn sẽ dành lần đầu tiên của mình cho đối phương.

Cảm giác này thực sự rất hoang đường, nhưng không thể phủ nhận rằng trong chuyện hoang đường này có tồn tại một loại khả năng mơ hồ nào đó.

Khoảnh khắc bất ngờ này cũng không bất ngờ lắm.

Rốt cuộc là bắt đầu từ khi nào nhỉ? Là vào một ngày mùa hè năm mười lăm tuổi ấy sao?

Không nhớ rõ cụ thể là ngày nào, buổi sáng sớm ngày hôm đó tỉnh lại, cô nép trong lòng anh trong tình trạng toàn thân xiêu vẹo.

Tướng ngủ của Lâm Phức Trăn cực kỳ xấu, nhưng được cái gương mặt ấy có một loại đáng yêu khiến người ta không thể nào mà tức giận được. Cho dù áo ngủ của anh dính nước miếng của cô, nhưng dáng vẻ của gương mặt ấy vô cùng đáng yêu, trắng trẻo mịn màng, tiếp tục lướt xuống dưới khuôn mặt là nửa bộ ngực mềm mại của thiếu nữ đang tắm mình trong ánh nắng sớm mai, anh không kìm lòng được đưa tay ra, ban đầu là giúp cô chỉnh lại mái tóc cho ngay ngắn, cũng không biết làm sao mà theo khe rãnh kia truyền tới nơi đầu ngón tay một cảm xúc như là … giống như là chiếc bánh Macaron chính hiệu nhất của Paris. Thừa dịp thợ làm bánh không để ý mà ngón trỏ đã vụng trộm quệt một miếng rồi đưa vào trong miệng, miếng bánh trong miệng mềm mại tới mức khó tin.

Danh xưng của Macaron là: Bộ ngực mềm mại của thiếu nữ.

Trước khi ấy Liên Gia Chú thường khịt mũi coi thường cái loại ví von này.

Xúc cảm mềm mại truyền tới nơi đầu ngón tay thoáng cái đã lan tỏa ra khắp toàn thân. Buổi sáng sớm năm mười lăm tuổi đó Liên Gia Chú đã nếm trải dấu hiệu xấu hổ rõ ràng nhất của thời kỳ thiếu niên.

Sau khi quay trở lại từ phòng rửa tay, nhìn người vẫn còn đang ngủ say như chết, thực sự càng nhìn lại càng thấy giống heo, một con heo hồng chỉ biết có ngủ.

Shit! Đưa ngón trỏ ấn lên chóp mũi của cô, rồi từ từ đẩy hếch lên.

Kết hợp với gương mặt bầu bĩnh kia, quả thực giống một con heo được đám con gái nuôi làm thú cưng trong nhà mà.

Anh không thể bị cô nàng có dáng hình của một con heo cảnh này trêu đùa được, đây chỉ là là trùng hợp thôi. Đúng vậy, đây chỉ là một sự trùng hợp.

Hơn nữa con heo cảnh này lại còn là một con heo cảnh màu hồng phấn.

Chắn hẳn có nằm mơ Lâm Phức Trăn cũng không thể ngờ được rằng người nói Lâm Phức Trăn là con heo cảnh là anh.

“Lâm Phức Trăn giống một con heo cảnh”. Không nhớ rõ là ban ngày hay ban đêm, anh nói với Linda đã uống tới say khướt, sau đó cái câu “Lâm Phức Trăn giống một con heo cảnh” đã trở thành câu nói lan truyền ra từ miệng của Linda.

Liên Gia Chú nhắm mắt lại.

Buổi sáng sớm mùa hè của năm mười lăm tuổi ấy là một hạt mầm.

Lúc này đây Lâm Phức Trăn lại đang hỏi anh: Tại sao?

Rất nhiều cái Tại sao.

Cái tại sao của lần này lại là tại sao?

“Tại sao … tại sao … muốn cùng em …” Cô thẹn thùng ấp úng nói.

Anh ra hiệu cho cô im lặng.

Cô đúng là rất thông minh, anh bảo cô yên lặng thế là cô liền yên lặng.

Tại sao, có lẽ là do thời khắc này chăng, anh bảo cô yên lặng cô liền yên lặng, không ồn ào, ngoan ngoãn nép vào lòng anh.

Tất cả những cái không thể miêu tả được rõ ràng đều được gọi chung là hình thái tư tưởng, bạn biết được ý nghĩa của nó nhưng bạn không cách nào dùng lời nói để mô tả hình dạng của nó.

Tại sao phải là cô, vấn đề này đối với Liên Gia Chú mà nói giống như một loại hình thái tư thưởng.

Loại hình thái tư tường này có một phần được gọi là chinh phục.

Cô gái tên Lâm Phức Trăn ấy, tôi hiểu rõ tất cả mọi thứ có liên quan tới cô ấy. Và cái điều duy nhất cuối cùng kia cũng vậy, làm cho cô khuất phục dưới thân, từ nay về sau cô sẽ hoàn toàn thuộc về anh. Ý nghĩ này đã làm anh quên đi tất cả mọi thứ, đó là những thứ mà những Emily kia không có. Liên Gia Chú đã không chỉ một lần nghĩ tới cảm giác khi tiến vào cô, có thể rất là nhạt nhẽo cũng có thể rất là tuyệt vời, có lẽ khi bắt đầu sẽ cảm thấy không tệ nhưng về sau thì không được hứng thú nữa.

Khẽ chạm vào tóc cô, cụ thể là gì thì Liên Gia Chú cũng không thể nào biết được, điều duy nhất anh có thể chắc chắn là giai đoạn gần đây anh rất khó thoát khỏi niềm vui sướng mà cơ thể cô dành cho anh trong một khoảnh khắc nào đó.

Là sung sướng, cũng là hạnh phúc tới chết người.

“Gia Chú … anh vẫn chưa … vẫn chưa trả lời em đấy”. Cô lại thì thầm.

Giọng nói thầm thì còn mang theo sự tức giận, khe khẽ đánh vào sau gáy anh, làm cho nội tâm của anh bỗng trở nên buồn bực, loại buồn bực này được truyền tới trung khu thần kinh lại trở thành lời kêu gọi đơn giản rõ ràng nhất: Muốn cô.

Thậm chí là tới cả cái cớ muốn cô này cũng đã có, bây giờ cô đang hỏi quá nhiều.

Anh xoay người đặt cô ở dưới thân, chặn lại đôi môi vẫn cứ luôn hỏi rất nhiều câu hỏi kia lại.

Lần này, cuối cùng cô cũng đã yên lặng rồi.

Cô đang né tránh anh, điều này làm cho lòng anh rất không vui.

Cô ở dưới người anh, khuôn mặt trắng bệch, hai tay đang ra sức ngăn anh lại.

Anh nhíu mày nhìn cô, rồi buông tay ra.

Anh vừa buông lỏng tay thì lập tức đã bị cầm ngược trở lại.

“Gia … Gia Chú, vẫn … vẫn còn đau …” cô rũ mắt, hàng mi khe khẽ run rẩy, “Không … không gạt anh … vừa rồi  không phải em còn định đá anh sao … sau đó giơ chân … thì đau, Gia Chú … rất đau”.

Trái tim anh trong thoáng cái đã mềm nhũn không thể tin nổi, giống như một cây kẹo bông có thể kéo ra hết cỡ, trong thoáng chốc ấy anh đã quên hết mọi thứ trên đời, kể cả bài ca dao vẫn luôn vang lên vào những đêm trăng.

Tiểu Họa Mi, Mọt sách nhỏ của anh.

Giãn hàng lông mày ra, môi anh khẽ khàng chạm vào trán cô, anh nói: Vừa rồi không phải em hỏi anh tại sao sao? Tại vì … Tại vì …

Anh thấy hơi khó khăn để mở miệng.

Cô mấp máy môi, khẽ gọi: Gia Chú.

Liên Gia Chú thầm thở dài một hơi, tay khẽ chạm vào tóc cô.

“Bởi vì em tốt”. Anh thì thầm.

Cô gái tên Lâm Phức Trăn ấy, dùng cách đặc biệt của cô ở bên cạnh anh mười năm.

Mười năm là một quãng thời gian dài đằng đẵng.

Dường nó nó ngấm từng chút từng chút một, nếu không phải tinh thần cô tập trung cao độ, nếu không phải là buổi sáng này quá mực yên lặng, e rằng sẽ tan mất ngay lập tức.

Muốn để anh nói ra câu thứ hai, đúng là khó khăn.

Tiểu Họa Mi biết rõ ràng khi Tiểu Pháp nói thật và nói dối, lúc nào lời anh nói là thật, lúc nào lời anh nói là giả, đại khái trong lòng cô đều biết rõ.

“Bởi vì em tốt”. Lâm Phức Trăn thầm suy ngẫm cẩn thận câu này.

Càng nghĩ thì lòng lại càng vui vẻ.

Niềm vui này nhất định sẽ kéo dài rất lâu, sẽ không ngắn ngủi giống như trước đây. Khóe miệng cô còn đang giương kên thì trong lòng cô lại bắt đầu ủ rũ, tiếng cười vẫn còn đang quanh quẩn trong đầu mà nỗi u sầu cũng lại tràn ngập ở trong tâm hồn.

Luồn tay vào trong tóc anh, trong lòng cô thầm nói: Gia Chú, tháng này dường như đã trở nên thú vị.

Cho dù sau này trong quãng thời gian dài đằng đẵng mẹ không có ở bên cạnh thì ngày tháng cũng có thể sẽ rất thú vị, cho dù cả đời này cô phải sắm vai một Vianne với tích cách không có điểm nào giống cô thì ngày tháng cũng có thể sẽ rất thú vị.

Cho dù … sau này cô có phải tiếp xúc với những giao dịch bẩn thỉu kia thì ngày tháng cũng sẽ không còn kinh khủng như vậy nữa.

Bởi vì đã có Gia Chú.

Bây giờ cô là vợ chưa cưới của Gia Chú, sau này cô còn có thể trở thành vợ của Gia Chú.

Đây là sau khi Lâm Phức Trăn đang ngẩn ngơ đeo lên chiếc nhẫn mà Liên Gia Chú cho cô, lần đầu tiên cô thực sự cảm giác được sức nặng của chiếc nhẫn kia ở trên ngón áp út.

Gia Chú, sau này em sẽ không tùy tiện ném chiếc nhẫn đi nữa, em hứa.

Khi ngoài trời lại sáng thêm một chút, họ đã rời khỏi câu lạc bộ này, Liên Gia Chú còn phải bắt chuyến bay đi tới London.

Tài xế của Liên Gia Chú đã ở ngoài cửa của câu lạc bộ đợi họ cả một đêm.

Hai người ngồi lên hàng ghế phía sau xe, anh quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, cô tựa đầu trên vai anh, bàn tay cô như có như không chạm vào ống tay áo của anh, nhớ tới cái gì đó thế là cô đã hỏi anh tối qua anh vội vàng bắt cô về nhà cùng anh có chuyện gì.

“Không có gì”. Giọng của anh không được tốt lắm.

Nghĩ tới việc tối qua mình đã đeo nhẫn của anh, lại còn dùng những lời ưỡm ờ để hỏi mấy anh chàng có muốn ngủ cùng không, Lâm Phức Trăn tự biết mình đuối lý.

“Gia Chú”. Cô gọi anh khe khẽ, “Em đảm bảo rằng sau này em sẽ không nói ra mấy lời ngu xuẩn như vậy nữa”.

“Ừm”. Anh vẫn không có ý định quay mặt lại nhìn cô.

Không để ý còn có tài xế trên xe, cô xoay người, chạm môi vào cằm anh, hết hôn bên này một cái lại bên kia một cái, mỗi một cái hôn là cô lại gọi một tiếng Gia Chú.

“Gia Chú, hửm?”

Lúc cô định hôn anh cái nữa thì lại bị hụt, ngón trỏ của anh đã chặn trán của cô lại, cô chun mũi với anh.

Anh liếc nhìn cô: “Heo hồng”.

Shit! Cô giơ tay lên làm động tác: Em đánh chết anh.

“Đồ cà lăm”.

Được lắm, em thật sự đánh chết anh!

Khi bàn tay cô còn cách mặt anh còn có một tấc thì bị ngăn lại, anh kéo nhẹ một cái, thế là cả người cô liền bổ nhào vào trong lòng anh.

Giây tiếp theo, anh đưa ra trước mặt một chiếc hộp được vẽ những họa tiết đáng yêu trên đó.

Anh nói: “Quà, anh thấy nó rất hợp với em nên đã mang về”.

Cô cũng không vội đón lấy cái hộp ngay: “Anh chọn sao?”

“Ừ”. Giọng anh nhàn nhạt, “Dùng danh nghĩa là chồng chưa cưới”.

Dùng danh nghĩa là chồng chưa cưới, cái này nghe qua quả thực không tệ, những ngày tháng này thực sự trở nên rất thú vị nhỉ.

Vậy cái này rốt cuộc là cái gì chứ? Đá quý? Ngọc Trai?

Cô cẩn thận mở chiếc hộp ra.

Con heo hồng được gói vô cùng đẹp đang quay về phía cô cười híp mắt.

Nụ cười của cô khựng lại, món quà còn dùng danh nghĩa là chồng chưa cưới tặng cô. Món quà mà chồng chưa cưới sẽ tặng cho vợ chưa cưới của mình là như vậy à!

Trong chuyện tặng quà này chẳng có ai ấu trĩ như Liên Gia Chú.

Lôi con heo hồng kia ra hỏi hộp quà, lúc cô tính ném con heo vào mặt anh thì con heo hồng đã mở miệng nói chuyện.

“Tiểu Họa Mi, sâu ngốc, dưa ngốc, … cà lăm”.

Người này đã mang hết tất cả biệt danh của cô ra gọi, đúng là vô vị, vô vị mà còn ấu trĩ nữa.

Cuối cùng thì ____

“Mọt sách”.

Cô từ từ thu tay lại, bỏ con heo hồng đang cười như đồ đần kia vào trong hộp.

“Không thấy nó giống như em năm mười lăm tuổi sao? Phúng phính, vừa nhìn thấy không có ai một cái là quay ra ngủ say như chết”. Giọng anh vô cùng nghiêm túc.

Tên này còn làm nghiêm trọng hơn.

“Em phúng phính ở chỗ nào, em vừa thấy không có ai liền lăn quay ra ngủ ở chỗ nào, em giống heo ở chỗ nào?!” Cô hậm hực nói.

Thấy anh không phản ứng lại thì cô liền cao giọng, lặp lại mấy lời vừa rồi một lần nữa, còn không phản ứng à, tên khốn này.

“Em giống heo chỗ nào? Em giống heo chỗ nào?” Đúng là kỳ quái, sao cô lại chăm chăm vào cái vấn đề này, hơn nữa lại còn rất tin là thật.

Cái tên này, cô vừa mới cảm thấy ngày tháng thú vị vậy mà anh lại tạt cho cô một chậu nước lạnh.

Thấy anh không phản ứng lại cô thấy ấm ức. Tên khốn này, tối qua bọn họ mới vừa làm chuyện như vậy, chưa quá mấy tiếng đồng hồ anh đã nói cô giống heo, có thể không ấm ức sao?

“Liên Gia Chú, anh nói xem em giống heo ở chỗ nào?” Cô cảm thấy mình thực sự uất ức.

Hết chương 76!

MM.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *