Chiếc xe trên đường chạy về phía khu nhà của Lâm Phức Trăn, sắc trời phía bên ngoài cửa xe đang dần sáng lên.

“Liên Gia Chú, anh nói coi em giống heo chỗ nào chứ”. Nhìn bộ dạng Liên Gia Chú chằng thèm để ý tới sự tức giận của cô vào trong mắt, lòng cô buồn bực như có cái gì đó.

Cô lặp lại hết lần này tới lần khác, cuối cùng thì ——

“Là anh không tốt, không phải là em, người giống heo là anh”.

“Đúng vậy, người giống heo là anh, còn là một con heo tự cho mình là đúng”.

“…”

“Liên Gia Chú, anh còn dám nói anh không tự cho là mình đúng không?” Cảm giác ấm ức của cô lại ào tới.

“Đúng, đúng. Liên Gia Chú tự cho là mình đúng”.

“Là anh tự nhận là mình giống heo, anh cũng tự nhận là anh tự cho mình là đúng, hai điều này công lại chính là Liên Gia Chú tự nhận mình là heo”.

“……”

“Liên Gia Chú!”

“Đúng, đúng, Liên Gia Chú tự nhận mình là heo”.

Liên Gia Chú tự nhận mình là heo, câu nói này của bản thân mình đã được thừa nhận khiến Lâm Phức Trăn cong cong khóe miệng.

Từ góc độ này Liên Gia Chú có thể nhìn thấy rất rõ ràng cô nhếch khóe miệng lên.

Rõ ràng là giọng nói ấy, vẻ mặt ấy ấm ức tới mức giống như nếu anh mà không nghe theo lời thuyết phục mà ăn hết sạch miếng bánh kem cô yêu thích nhất vậy. Lúc này đây cô đang cười rất đắc ý như thể cả thế giới bị cô đạp ở dưới chân.

Giây phút này Liên Gia Chú phải công nhận rằng đây là điều mà anh cam tâm tình nguyện muốn thấy: Trêu đùa cô, chọc cho cô giận, lại còn làm cho cô vui vẻ.

Ánh mắt anh dừng lại trên chiếc hộp ở trong tay cô.

Món đồ chơi ở trong chiếc hộp đã hoàn thành sứ mệnh của nó: Chọc cho cô giận.

Cô gái hai mươi tuổi có chút duyên dáng, lại có thêm mấy phần sắc đẹp, dáng người không tệ, luôn được nghe những lời hay, bị hình dung thành heo thì nhất định sẽ nổi giận.

Tại một cửa hàng ở London, lúc anh nhìn thấy con heo màu hồng nhạt ấy trong lòng đã nghĩ ngay rằng tặng nó cho Lâm Phức Trăn, nói cô ấy giống heo hồng thì cô ấy chắc chắn rất tức giận.

Dáng vẻ lúc Lâm Phức Trăn tức giận thở phì phì lại càng sống động.

Thỉnh thoảng trong lúc rảnh rỗi, lúc bị áp lực Liên Gia Chú sẽ thích trêu chọc cô, làm cho cô giận tới gào lên, anh lặng lẽ nhìn cô lúc làm cho cô giận tới mức gào lên, trợn mắt nhíu mày thở phì phì, một nụ cười, một cái cau mày, một cái giơ tay nhấc chân. Mỗi một biểu cảm thay đổi đều giống hệt như trong tưởng tượng của anh.

Chiếc xe dừng ở cổng của khu nhà.

Liên Gia Chú mở cửa xe, Lâm Phức Trăn nhích từng bước đi xuống xe.

Khi nghe thấy anh hỏi cô chân bị sao vậy thì cô rất muốn đấm cho anh một cái.

Năm bậc thang kia làm cho Lâm Phức Trăn có hơi đau đầu, nghe nói trước đây ở khu này là những công nhân và thủy thủy làm việc ở bến tàu, nói cách khác đó đều là những người đàn ông có dáng người cường tráng, bậc thang đều được làm theo mức sải chân của những người cường tráng, lúc bình thường leo mấy bậc thang này đã khiến Lâm Phức Trăn cảm thấy trầy trật rồi, nói chi là bây giờ.

Cô hít sâu vào một hơi, nhấc chân lên.

Ngay giây sau đó.

Chân của cô cách xa mặt đất, anh bế ngang cô lên.

Bình thường Liên Gia Chú từng bế cô không ít lần, bế thẳng cô hoặc bế ngang giống như cuộn rau, vác cô trên vai. Nhưng vào lúc này được anh bế trong lòng, mặt cô bất giác đỏ bừng lên.

Sợ bị anh thấy được dáng vẻ đỏ mặt của mình, cô vùi mặt mình vào lòng anh thật sâu.

Sophia mở cửa ra: “Lại uống say à?”

Tới Phía Nam nước Pháp, Lâm Phức Trăn đã gặp phải không ít lần như thế này, say bí tỉ bị đuổi về  nhà.

Đóng cửa phòng lại, sau câu “Để tôi xử lý” của Liên Gia Chú, Sophia đã bị chặn ở bên ngoài cửa.

Mãi cho tới khi tiếng bước chân ở ngoài cửa đi xa, lúc này Liên Gia Chú mới thả cô xuống.

Lưng của Lâm Phức Trăn dán chặt lên cánh cửa, cô cúi đầu, tay vòng trên cổ anh khẽ hỏi: Anh không đi sao? Không phải anh không có thời gian sao?

“Em chặn cửa lại rồi, bảo anh đi như thế nào được?” Anh nói khẽ.

Chết tiệt. Mặt cô vì lời này của anh mà lại càng đỏ hơn.

Cô cúi đầu nhích người ra nhường lối.

Anh vẫn không có chút xíu nào là muốn đi.

Ngay sau đó…

Anh khẽ nói: Tiểu Họa Mi, em mặc Kimono nhìn rất đẹp.

Người này tối qua còn nói cô mặc đồ xấu, bây giờ lại khen đồ cô mặc, nhưng mà lời khen vào lúc sáng sớm thế này vẫn làm cho cô cảm thấy dễ chịu.

Khóe miệng cô không kìm được mà cong lên.

Ngay giây sau đó.

“Dáng vẻ em mặc Kimono giống như một quả đào hồng”.

Quả đào hồng, lại là màu hồng?!

Cô xụ mặt ngẩng đầu lên, khi ánh mắt chạm phải vẻ mặt của Liên Gia Chú, Lâm Phức Trăn liền biết là mình đã bị lừa.

Lần này cô đã bị bắt được vẻ mặt đỏ tới mức giống như đít khỉ.

Mà anh vẫn cảm thấy mặt cô còn chưa đủ đỏ.

“Tối qua … là lỗi của anh, anh đã hại em không lên được bậc thang”. Giọng nói nghe như đang tự trách.

Cô làm như muốn đánh anh.

Bàn tay bị anh vững vàng nắm trong tay, lúc bóng tối phủ lên trên mặt cô, cô nhắm mắt lại kiễng chân lên, sau vài lần quấn quýt thì lưng cô lại dán sát lên cánh cửa.

Mấy lần cô đã thử đẩy anh ra nhưng đều không có kết quả, cô đành chỉ có thể nhắc nhở bên tai anh: Gia … Gia Chú, không phải … không phải anh nói không có thời gian sao?

Sau mất lần nhắc nhở đứt quãng thì anh mới miễn cưỡng buông cô ra.

Liên Gia Chú chống một tay trên cánh cửa điều chỉnh lại hơi thở, cô vội vàng chỉnh sửa lại quần áo, đầu tóc đã bị anh làm cho loạn xì ngậu lên.

Khi tất cả đã được chỉnh sửa ngay ngắn cô lại tiếp tục cúi thấp đầu, nghe anh nói: Tối anh sẽ bảo quản gia làm cho em mấy món ngon.

Cô hết gật đầu rồi lại lắc đầu nguầy nguậy.

“Sao lại không muốn?”

Cô trả lời: “Sophia đang ở đây đấy”.

Lúc trước cô luôn ở lại nhà của anh là bởi vì Sophia không ở đây, bây giờ Sophia đã ở đây rồi cô mà còn ở lại nhà anh thì sao mà được, với lại nhà cô cách trường bằng một phần ba quãng đường so với nhà của anh.

“Vậy bảo Sophia cũng tới nhà anh ở”.

Cô lắc đầu.

“Tiểu Họa Mi”.

“Vâng”.

Anh khẽ thì thầm bên tai cô rằng anh muốn mỗi khi về tới nhà là có thể lập tức nhìn thấy em, có thể hôn em, có thể được sờ em.

Cô cứ thể ngây ngốc đỏ bừng mặt gật đầu.

Liên Gia Chú đi rồi Lâm Phức Trăn vẫn cứ ngây ngốc đứng yên tại chỗ.

Liên Gia Chú đi được một lúc rồi Lâm Phức Trăn vẫn đứng bất động.

Liên Gia Chú đã đi được lâu thật là lâu rồi, mặt trời đã vượt qua khung cửa sổ rồi Lâm Phức Trăn vẫn duy trì tư thế như cũ.

Cộc cộc cộc.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Giống như một người vừa bừng tỉnh khỏi giấc mộng, cô bước từng bước đi tới phòng thay đồ.

Đứng trước tấm gương, nhìn chăm chú vào gương mặt mình ở trong gương, vẫn là gương mặt ấy, vẫn là đôi mắt ấy, dường như tất cả chưa từng có gì thay đổi, nhưng … hình như tất cả lại cũng không giống với lúc trước nữa.

Tắm xong, sấy khô tóc, chọn một bộ quần áo mềm mại, cô ngồi vào chiếc đu quay ở ngoài ban công, chờ đợi từng tia nắng sớm mai chiếu lên gương mặt cô.

Trong làn gió mát:

Mẹ ơi, con cũng trở thành phụ nữ rồi, một người phụ nữ chân chính.

Mẹ ơi, mẹ có thể hỏi con một câu hỏi thế này không?

Mẹ ơi, xin mẹ hãy hỏi con rằng: “Mọt sách nhỏ, trở thành phụ nữ có cảm giác gì vậy?”

Trở thành phụ nữ thì có cảm giác gì ư?

Mẹ ơi, mẹ có thể dựa sát bờ vai lại đây không?

Câu hỏi này con phải tựa lên vai mẹ để trả lời, có như vậy thì mẹ mới không nhìn thấy đôi má ưng hồng của con được.

Trở thành phụ nữ có cảm giác gì nhỉ?

“Mẹ ơi, thành thật mà nói bây giờ trong lòng con có chút hoang mang, lại có chút chờ mong, còn có một chút cảm giác hạnh phúc, và còn có cả tuyệt vời nữa.

Lâm Phức Trăn cũng trở thành phụ nữ rồi.

Ánh mặt trời đúng thời khắc lại lên.

Ánh nắng ấy xuyên qua mái hiên hắt lên trên mặt cô, là sắc màu của hoa hướng dương.

Sau này, trong những tháng ngày dài đằng đẵng, ánh nắng mang sắc màu hoa hướng dương này đã trở thành một vết sẹo không thể phai nhòa trong lòng của Lâm Phức Trăn.

***

Buổi chiều Thứ hai, tại phòng ăn sinh viên của học viện Ryder, Lâm Phức Trăn đã nghe được một tin tức từ chỗ Linda thế này: Nova đã chuyển trường.

Chẳng buồn đáp lại, mắt cô lại tiếp tục nhìn chăm chú vào màn hình tivi.

Linda lại được một phen càm ràm: “Tin tức tài chính kinh tế hấp dẫn lắm hay sao?”

Tin tức tài chính kinh tế không hấp dẫn chút nào, nhưng một khi có liên quan tới Gia Chú thì sẽ trở nên hấp dẫn.

Kênh tài chính kinh tế đang phát bản tin phỏng vấn buổi trưa, vị khách mời đặc biệt là hai nhà kinh tế học, đề tài phỏng vấn của khách mời và người chủ trì xoay quanh thuận lợi và khó khăn của Công nghiệp Liên Thị trong việc hoàn thành 100 nhà viễn thông ở Châu Âu.

Năm năm trước kế hoạch này đã bị người Châu Âu cho là “Kế hoạch không thể hoàn thành”, năm năm sau “Kế hoạch không thể hoàn thành” này đã chiếm cứ mục điểm nóng tín tức quan trọng của các bản tin tài chính kinh tế lớn trong một tuần liên tiếp.

Cùng với việc hoàn thành việc thu mua một trăm đơn vị viễn thông còn có nhiều tình tiết được công bố ra bên ngoài, nửa sau của hình trình Liên Gia Chú gia nhập có tác dụng thúc đẩy lên, đơn vị Viễn thông thứ một trăm lại là màn trình diễn cá nhân của Liên Gia Chú, từ vận động hành lang tới đàm phán, hoàn thiện hợp đồng cho tới ký kết anh đều làm người xử lý tất cả.

Nhưng cho dù là như vậy thì một đám người vẫn như cũ chẳng coi trọng một thanh niên trẻ năm nay mới vừa tròn hai mươi tuổi, sống nhờ vào những poster suốt một thời gian dài. Sau khi tin tức Liên Gia Chú tiếp nhận quyền  kinh doanh Khoa Học Kỹ Thuật Liên Thị được chứng thực, giá cổ phiếu của Khoa Học Kỹ Thuật Liên Thị hai ngày liên tục đã bị rớt xuống.

Ngày thứ ba Khoa Học Kỹ Thuật Liên Thị tổ chức họp báo, chàng thanh niên vừa tiếp nhận Khoa Học Kỹ Thuật Liên Thị trên người mặc áo sơ mi sẫm màu xuất hiện tại hội trường buổi họp báo, lời giải thích dài tới mười lăm phút không có bản thảo, lại càng không có trợ ký đi lên nhắc nhở.

Trong mười lăm phút thuyết trình này các chuỗi con số mà Liên Gia Chú trình bày cực kỳ trùng khớp với các con số trong laptop được các ký giả ghi lại, chàng doanh nhân trẻ vừa tròn hai mươi tuổi này đã cho những người ở nơi này thấy được trí nhớ siêu phàm của anh.

Kết thúc mười lăm phút thuyết trình, Liên Gia Chú dùng bàn tay mà anh từng bị giới truyền thông giễu cợt là “Bàn tay chỉ biết kéo đàn” mở ra từng phần tài liệu cho đám ký giả.

Từng phần tài liệu chứng minh giá cổ phiếu của Khoa Học Kỹ Thuật Liên Thị trong hai ngày qua liên tục bị rớt giá đều là do có người điều khiển phía sau.

Còn là ai điều khiển phía sau —

“Hiện tại chúng tôi không tiện tiết lộ thân phận của họ, các vị có mặt ở đây chỉ cần dựa vào số điện thoại liên lạc cung cấp trong tài liệu tới các bộ ngành liên quan để tìm chứng cứ thì sẽ biết tài liệu chúng tôi cung cấp không hề có chút gian dối nào”.

Hai tiếng sau khi buổi họp báo kết thúc, Công Nghiệp Liên Thị thông báo trên trang web chính thức việc bãi nhiệm chức vụ của một số bộ phận cấp cao.

Một vài nhân viên giấu tên của Liên Thị tiết lộ với bên ngoài rằng bộ phận cấp cao bị sa thải có con rể của Liên Thị.

Tin tức này vừa lộ ra đám khán giả liền sáng tỏ: Đây lại là một ván cờ tranh giành quyền lợi của các thành viên trong cùng một nhà.

Ngày thứ ba, Khoa học kỹ thuật Liên Thị đã ngừng giảm.

Ngày thứ tư, giá cổ phiếu của Khoa Học Kỹ Thuật Liên Thị tăng nhẹ, cùng với việc công bố danh sách của đoàn lãnh đạo mới của Khoa Học Kỹ Thuật Liên Thị thì tính tới ngày hôm nay giá cổ phiếu của Khoa Học Kỹ Thuật Liên Thị vẫn duy trì xu hướng tăng nhẹ.

Trên màn hình ti vi, hai nhà kinh tế học đang thảo luận, hiện tại không phải là thời điểm để Khoa Học kỹ thuật Liên Thị có thể bình thản được.

Nguyên nhận chính là: Cho dù đội ngũ lãnh đạo mới của Khoa Học Kỹ thuật Liên Thị không thiếu những nhân vật có tiếng tăm vang dội trong lĩnh vực chuyên môn, nhưng tuổi tác của đội ngũ lãnh đạo mới này trung bình cũng chưa tới ba mươi mốt tuổi sẽ làm cho rất nhiều nhà đầu tư có thái độ dè chừng, trong vài năm tới Khoa Học Kỹ Thuật Liên Thị sẽ gặp phải rất nhiều khó khăn trên thị trường tài chính, nhưng có cái hại mà cũng có cái lợi. Vài năm sau, một khi đội ngũ lãnh đạo mới của Khoa Học Kỹ Thuật Liên Thị thể hiện xuất sắc, thì tất nhiên Khoa học Kỹ Thuật Liên Thị sẽ lại càng được nâng lên một tầng cao mới, đội ngũ lãnh đạo trẻ tuổi mới thể hiện xuất sắc sẽ càng làm cho nhiều nhà đầu tư tập trung đầu tư  tài chính vào Khoa Học Kỹ Thuật Liên Thị lâu dài.

Hai nhà kinh tế học cùng nhất trí cho rằng có thể cho người lãnh đạo tương lại của Khoa Học Kỹ Thuật Liên Thị nhiều không gian phát triển hơn, dù sao thì cậu ấy cũng chỉ có hai mươi tuổi, tuổi trẻ là vốn liếng, hống hồ …

“Vợ chưa cưới của cậu ấy là Vianne”. Người chủ trì nó thay hai người đó.

Kết hợp tất cả lại thì Liên Gia Chú đã hoàn thành giai đoạn đánh giá thị trường ban đầu.

Cái giá của cuộc khảo sát thị trường không tệ trong mắt người ngoài này chính là việc đổi lại mỗi ngày anh chỉ có thời gian mấy tiếng để ngủ.

Mấy ngày này Lâm Phức Trăn gọi điện thoại cho Liên Gia Chú đều là trợ lý của anh nghe máy, trong điện thoại cô đã nhiều lần bảo trợ lý của Liên Gia Chú chuyển lời, bảo Gia Chú có thời gian thì gọi cho cô.

Nhưng Lâm Phức Trăn vẫn không nhận được điện thoại của Liên Gia Chú, cái này nếu như mà là trước đây thì nhất định là cô sẽ tức giận, nhưng bây giờ … chạm vào chiếc nhẫn trên ngón áp út.

Cô không nhất thiết phải tức giận vì chuyện như vậy, cũng không thể tức giận vì chuyện như vậy. Gia Chú rất bận, nếu như mà cô còn cáu kỉnh vô cớ giống như trước đây thì Gia Chú sẽ rất mệt, rất mệt mà cũng sẽ thấy rất phiền.

Hơn nữa, hiện tại cô đang là bạn đồng hành của anh, việc cô phải làm chính là ủng hộ cho anh.

Rời mắt khỏi màn hình tivi, phần cơm trưa đã nguội ngắt, Linda vẫn còn đang tiếp tục lải nhải bên tai cô.

Cô ấy hỏi cô gần đây cô với Liên Gia Chú một ngày gọi mấy cuộc điện thoại, video call và email.

“Ba cuộc điện thoại, tối thì gọi video call, còn email thì hầu như không có mấy”. Cô không vui đáp.

“Bây giờ Yann đang ở đâu?” Linda lại hỏi.

“London”. Cô đáp.

Liên Chiêu Thành đang ở London dưỡng bệnh, trụ sở chính của Khoa Học Kỹ Thuật Liên Thị ở London, phần lớn thời gian Liên Gia Chú đều ở London.

“Lâm, Yann …”

“Mình đã nói rồi, bây giờ Gia Chú đang ở London, nửa tiếng trước mình vừa mới nói chuyện điện thoại với anh ấy”. Cô chẳng buồn ngẩng đầu lên, “Linda, đừng hỏi mình mấy vấn đề này nữa, mình đang ăn cơm”.

Vừa nói xong thì Lâm Phức Trăn đã nghe được âm thanh quen thuộc.

Cô ngẩng đầu lên ___

Liên Gia Chú đang nở nụ cười tới điên đảo chúng sinh, nhưng mà đó là đang ở trên màn hình tivi, hơn nữa nụ cười ấy cũng không phải là dành cho cô, mà là cho cô gái trẻ mặc váy lụa trắng đang đứng ở bên cạnh anh.

Vẫn là kênh kinh tế, kênh kinh tế đang phát tin tức Liên Gia Chú tới làm khách mời ở trang viên cá nhân của Bộ Trưởng Tài Chính Italia, thời gian xảy ra tin tức này chính là vào nửa tiếng trước.

“Mình đã nói rồi, bây giờ Gia Chú đang ở London, nửa tiếng trước mình vừa mới nói chuyện điện thoại với anh ấy”. Lời của cô vẫn còn văng vẳng bên tai.

Cô quay mặt qua nhìn Linda.

Linda vừa lắc đầu vừa xua tay: “Không phải là mình cố ý, mình chỉ thuận miệng hỏi mà thôi, mình cũng không biết sẽ xuất hiện chuyện trùng hợp như vậy. Lâm, vả lại cậu đã cho mình thấy hết sức mạnh võ thuật của cậu rồi, mình không thể lại nói mấy lời ngớ ngẩn trước mặt cậu nữa. Đúng rồi, mình vừa nhớ ra là mình còn có một cuộc hẹn …”

Không để ý tới bữa trưa vẫn còn đang ăn dở, Linda chuồn còn nhanh hơn cả thỏ.

Dựa lưng ra sau ghế, khoanh tay lại, Lâm Phức Trăn chăm chú xem tin tức tài chính kinh tế.

Cô gái mặc váy lụa trắng vẫn luôn đi theo bên cạnh Liên Gia Chú là thiên kim của Bộ Trưởng Bộ Kinh Tế Italia, nếu như là trang viên cá nhân thì người nhà xuất hiện cũng không có gì là lạ.

Trang viên của Bộ Trưởng Bộ Kinh Tế Italia có thiết kế trường đua ngựa, một đoàn người đi tới trường đua, công nhân của trường đua dẫn tới hai con ngựa trắng thuần chủng, dưới sự cỗ vũ của cả đám người, chàng doanh nhân trẻ và thiên kim Bộ Trưởng Bộ Kinh Tế Italia đã thay trang phục cưỡi ngựa và cùng lên ngựa.

Bầu trời xanh thẳm, tuấn mã trắng, hình ảnh chàng trai với thân hình cao gầy cùng với dáng người cô gái như cùng ngọc sóng vai biểu diễn kỹ thuật cưỡi ngựa rất dễ làm cho người ta tưởng rằng đây là một tấm áp phích lớn của một quảng cáo du lịch.

Lâm Phức Trăn rất kiên nhẫn xem xong đoạn tin tức này.

Ừm, Tiểu Pháp biểu hiện không tệ.

Anh đã dùng sự mạnh mẽ của mình không hề tỏ ra bất cứ e sợ nào trước mặt một chính trị gia cao cấp nổi tiếng, thậm chí là anh còn dựa vào tài ăn nói siêu cấp khiến cho chủ nhân của trang viên lấy ra bình rượu ngon đã được cất giữ nhiều năm.

Vừa nghe thấy cha mình muốn lấy bình rượu ngon đã được cất giữ nhiều năm ra, cô gái mặc váy lụa trắng đã cười tươi rói, nụ cười sáng lạn đã thu hút ánh mắt của chàng doanh nhân trẻ, hai người nhìn nhau nở nụ cười.

Tin chắc rằng cảnh tượng này sẽ làm cho không ít người hoặc ít hoặc nhiều có ý nghĩ như thế này:

Nếu như không phải chàng doanh nhân trẻ này đã sớm có hôn ước với thiên kim của Bộ Trưởng Bộ Công Thương Trung Mỹ thì tin tức này vừa phát ra rất nhiều người Ý sẽ tung cành ô liu cho chàng doanh nhân trẻ này: Người dân Ý đại diện cho ngài xx, hoan nghênh bạn trở thành con rể của ông ấy.

Chiều hôm nay Lâm Phức Trăn lần đầu tiên bị giáo sư mà cô rất mực tôn kính chỉ mặt gọi tên, bảo cô ngồi lại trong lớp bình tĩnh suy nghĩ bốn mươi phút.

“Tôi không hoan nghênh học sinh mà trong năm mươi phút thì có tới bốn mươi tám phút mộng du khi đang trong tiết học của tôi”. Vẻ mặt của ông ấy như thể chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Tối đó Lâm Phức Trăn không trở về căn nhà ở Cote d’Azur. Đúng vậy, cô còn một lần nữa bảo Sophia mang hành lý của cô về.

Nửa đêm, trong mơ màng, Lâm Phức Trăn nghe được một số âm thanh, tiếng động cơ ô tô, tiếng mở cửa xe khe khẽ, tiếng bước chân, tiếng bước chân càng lúc càng gần …

Nhớ tới cái gì đó, cô đi dậy, khóa trái cửa sổ lại.

Khóa cửa sổ xong, cô lại lắng tai nghe, xung quanh không có bất kỳ tiếng động nào. Cô lại lắng tai nghe, vẫn không có.

Đúng là nực cười, cô dựa vào cái gì mà lại cho là như vậy chứ, trí tưởng bở này đúng là không thể chấp nhận được.

Nói không chừng đêm nay Liên Gia Chú sẽ ở lại qua đêm trong nhà của Bộ Trưởng Bộ kinh tế Italia rồi ấy chứ, thiên kim nhà Bộ Trưởng Bộ Kinh tế ấy cũng học nhạc cổ điển, nói không chừng lúc này hai người ấy đang giao lưu âm nhạc dưới bầu không khí tốt đẹp ấy chứ.

Cô nhắm mắt lại nhét nút che tai vào, cô ghét tai của mình bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu cũng có loại trạng thái nghi bóng nghi gió này.

Dường như đã trôi qua rất lâu, mà dường như cũng chỉ vừa mới đây thôi, Lâm Phức Trăn bị một loại trọng lượng đang đè ở trên người mình làm cho tỉnh lại.

MM.

Hết chương 77!

P/S: Dám cùng cô gái khác nói chuyện gió trăng, Tiểu Họa Mi sắp ngó lơ  ai đó rồi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *