Như đã trôi qua rất lâu, mà dường như cũng chỉ mới vừa trôi qua được một lúc thôi, Lâm Phức Trăn bị đánh thức bởi một sức nặng đang đè trên người mình, không cần mở mắt ra cô cũng biết người đang lần mò trên giường cô là ai.

Nhưng cô đã khóa cửa sổ lại rồi mà, tên khốn này làm sao mà vào được?

Hơn nữa, không phải hiện tại anh nên ở Italia sao? Còn nữa! Làm sao anh dám, làm sao anh dám làm càn như vậy, tên khốn này có phải là vốn dĩ không thèm coi con gái của Lan Tú Cẩm ra gì không!

Cô mở mắt ra, dùng hết sức lực đẩy thân hình đang đè ở trên người cô ra, nói: “Anh đi đi, anh đi ngay đi, nếu không em sẽ gọi người tới đấy”.

Anh dùng một tay nhấc bàn tay đang phản kháng của cô khóa chặt lại, giọng nói căn bản không được tốt cho lắm: “Gọi người tới như thế nào? Nói Chồng chưa cưới của tôi trèo lên người của tôi sao? hửm?”

Đồ khốn! Bắt nạt cô sức yếu đúng không, bắt nạt cô bây giờ vừa mới tỉnh dậy nên đầu óc không được tỉnh táo đúng không? Tay cô đã bị giữ chặt lại thì không phải vẫn còn có chân sao.

Cô móc chân về phía sau, còn chưa đụng tới thì lại lần nữa bị chặn lại, cũng chỉ trong một cái chớp mắt chân của cô đã bị anh áp chế.

Cả người cô, nơi có thể nhúc nhích cũng chỉ còn có phần eo.

Mượn vào chút ánh sáng mờ mờ, mắt cô nhìn chằm chằm vào gương mặt đang ở gần ngay trước mắt, nhúc nhích eo để thể hiện sự phản kháng.

“Không phải bảo em ở nhà của anh sao? Tại sao lại làm cái chuyện ngu xuẩn mang hành lý về đây lần nữa vậy chứ?! Em nói anh nghe xem nào, người giúp việc trong nhà có điểm nào đắc tội với em, có điểm nào làm em không vừa lòng? Chỉ cần em nói cho anh biết, anh sẽ bảo Cohen lập tức sa thải họ? Hửm? Công chúa nhỏ?” Giọng Liên Gia Chú chứa chan tình cảm.

Tến khốn này lại lôi cái tên Công Chúa nhỏ ra để chế nhạo cô.

“Hửm?!”Giọng anh tăng thêm âm lượng.

“Em không thích ở nhà của anh”. Cô hậm hực nói, lại tiếp tục giãy dụa phần eo.

“Nhà anh có chỗ nào làm cho em không thích? Hửm?” Giọng điệu này quả thực cứ như đang chất vấn phạm nhân vậy.

“Em không ở trong nhà người mà em ghét”. Cô không cam chịu yếu thế.

Anh buông tay cô ra, lạnh lùng hỏi: “Người mà em ghét trong miệng em chính là anh sao?”

“Cái đó còn phải hỏi”. Cô lạnh lùng đáp lại.

Im lặng.

Ngay sau đó anh từ trên người cô đứng lên, đưa lưng về phía cô.

Anh cúi thấp đầu, giọng nói cực thấp:

“Bọn họ nói với anh rằng khoảng thời gian này đối với anh mà nói là vô cùng quan trọng, có rất nhiều cặp mặt đang nhìn vào anh, anh chỉ có hai mươi tuổi, đôi vai của anh phải gánh vác rất nhiều, trong tay anh có chiếc chìa khóa có thể nắm giữ năm trăm công ty lớn mạnh quan trọng nhất toàn cầu, trước lúc này thì anh chỉ là một tên kéo đàn, mỗi bước chân của anh đều cần phải có kế hoạch hệ thống, khi anh nhắc tới việc quay trở về Nice, bọn họ nói như vậy không được, lịch trình trong một nửa tháng tới của anh đã kín mít, họ còn nói, bây giờ là giai đoạn bước đầu của anh, tương tự như trong thời gian lịch trình đã được sắp xếp chật kín việc bỏ ra mười mấy tiếng đồng hồ để tới nhìn vợ chưa cưới anh đề xuất với họ là vẫn nên bỏ đi, hành vi như vậy sẽ dễ làm cho người ta liên tưởng tới chuyện năm nay anh đã tròn hai mươi tuổi”.

“Họ nói rất có lý, họ đều là người được ông nội anh tuyển chọn tỉ mỉ, anh không có bất kỳ cái gì để không tin tưởng vào họ, hơn nữa anh cần phải tín nhiệm họ từ tận đáy lòng, bởi vì sau này anh còn có một đoạn đường rất dài cần phải có họ chung tay góp sức”. Anh dừng lại một chút, “Nhưng anh vẫn nói với họ rằng: Tôi nhớ cô ấy”.

Nghe tới câu cuối cùng, hàng lông mi của cô run run, run rẩy liên tục không ngừng.

Đi cùng với hàng mi run rẩy là nước liên tục tuôn trào ra từ khóe mắt cô.

Anh tiếp tục thì thầm: “Anh đã nói với họ xin hãy cho tôi thời gian mười lăm tiếng, từ Turin bay tới Nice mất hai tiếng rưỡi, từ Nice tiếp tục về nhà thì mất một tiếng đồng hồ. Anh mở cửa phòng của em ra, trong phòng lại chẳng có người, quản gia nói tối nay em chưa trở về, nguyên nhân cụ thể thì Cohen nói không rõ lắm, bởi vì Vianne không gọi điện thoại nói rõ, lại không nói rõ tại sao Sophia lại tới mang hành lý của em đi”.

“Lại mang hành lý đi nữa rồi, anh nghi ngờ rằng sẽ không phải là vì anh và cái cô gái Italia kia cưỡi ngựa cùng nhau đấy chứ? Nếu như mà là như vậy thì anh phải lập tức quay đầu trở về, ít nhất thì anh còn có thể trở về khách sạn ngủ mấy tiếng đồng hồ”.

“Sự thực thì anh đã dùng bốn mươi phút để lái xe tới dưới nhà em, anh đã mất hết nửa tiếng đồng hồ chần chừ ở bên ngoài nhà em. Tại sao phải chần chừ ở bên ngoài nhà em anh cũng không rõ nữa, loại cảm giác đó cứ như là tâm trạng của một tay cờ bạc chỉ có một chút xíu vốn liếng trên người, do dự không biết, đứng trước cửa sòng bạc không quyết định, nếu như sau này nghiện mất thì sao? có phải là anh muốn hết lần này tới lần khác xin mười lăm tiếng đồng hồ”.

“Nhưng cuối cùng thì cái tay cờ bạc trên người trên người chỉ còn có chút xíu vốn liếng ấy vẫn đẩy cánh cửa sòng bạc ra, mười lăm tiếng đồng hồ đã dùng mất một phần ba rồi, nhưng anh đã nghe được cái gì mà ‘Em không ở lại nhà của người mà em ghét’ “. Anh nhàn nhạt nói.

Im lặng.

Trong ánh sáng mờ, cô nhìn thấy tay anh với về chỗ treo áo khoác.

Đừng. Trong lòng cô đầy vội vã, hốt hoảng hoang mang kêu lên.

Nhưng miệng cô thì lại vẫn cứ khép chặt lại.

Anh đứng lên, cô đưa tay muốn kéo anh lại.

Tay cô đã bị anh hất ra.

Cô vội vàng mở miệng: “Gia Chú, đừng đi”.

Bước chân anh đi về phía cửa, không vì lời giữ lại của cô mà có chút chần chừ nào.

Cô cũng đã nói anh đừng đi, nhưng anh không nghe lời cô.

Dép cũng chưa kịp xỏ vào, cô chạy chân đất đuổi theo, dùng thân mình chặn không cho anh mở cửa ra.

Hai người cứ như vậy anh nhìn cô, cô nhìn anh. Chưa nói được lời nào, cũng không ai nói lời nào.

Người nhảy vào ôm trước là cô, cô dùng một kiểu vô cùng hung hăng nhào vào trong lòng anh, tay vòng qua quấn chặt lấy cổ anh, ép cho đầu anh cúi xuống.

Lúc đầu anh vừa cúi xuống cô đã dâng lên đôi môi của mình.

Hai người quấn lấy nhau, lảo đảo đi về phía chiếc giường, chiếc áo khoác mắc trên khuỷu tay anh rơi xuống đất, chiếc đèn bàn bị họ đúng trúng cũng xiêu vẹo bên cạnh ghế sofa, tay cô quấn chặt lấy cổ anh, đu cả người trên người anh, hai bàn tay anh giữ chặt lấy phần eo của cô, để tránh cho cô bị ngã từ trên người anh xuống, Khi chỉ còn cách chiếc giường một khoảng nhất định, hai cơ thể đã ghì chặt lấy nhau đổ ập vào trên giường, quấn quýt, như sợ thời gian không còn kịp nữa.

Anh hôn lên đôi má, chóp mũi, vành tai của cô, hỏi cô có được không? Tay cô ôm anh siết chặt lại, miệng phát ra những tiếng ngân nga.

Ngoài cảng biển truyền tới tiếng còi tàu, nghe thấy các thủy thủy hét vang là cô biết được bên trong khoang thuyền nhất định đã đầy ắp những con cá ngừ vừa to vừa béo, người yêu của họ đang đứng chờ họ trên bến tàu.

Cô ngồi trên giường, nhắm mắt lại, tiếp nhận những cơn mưa nụ hôn của anh rơi tên người cô, tiếng khóa kéo vang lên, cô vội vàng mở mắt ra, đẩy anh ra.

“Sao vậy?”. Anh dồn người cô về phía chiếc giường.

Người cô hường về phía ngược lại với anh, tính tránh ra.

“Sao vây? Hửm?” Anh lại giở trò chơi xấu.

Làm cho cô … lắp bắp nói: “Anh nói đúng là dễ nghe”.

“Anh nói dễ nghe thế nào? Hửm?” Giọng điệu của anh giống hệt như đang cùng cô chơi trò Tom and Jerry, chơi cùng cô trò này không chỉ ở trên miệng mà còn có cả hành động, anh ngang nhiên mô phỏng lại động tác đưa đẩy.

Đồ đểu, đúng là đểu mà.

“Anh nói đúng là dễ nghe , nói cái gì mà mười lăm tiếng, em nghĩ anh … cái mà anh gọi là mười lăm tiếng ấy là để làm chuyện này với em có đúng vậy không”. Lâm Phức Trăn càng nghĩ càng thấy lời này vô cùng có lý. Chỉ riêng việc anh chọn tới buổi tối là có thể thấy được. Lòng cô cũng bởi vì cái mười lăm tiếng mà anh nói này mà vô cùng cảm động, không những cảm động mà còn tự trách mình. Lòng cô vừa tức vừa giận, “Liên Gia Chú, anh coi em là gì chứ?!”

Anh vùi mặt ở hõm vai cô, cười.

“Anh cười cái gì? Cái này có gì mắc cười chứ?”

Anh vẫn đang cười.

“Đồ đểu, không cho anh cười”.

“Tiểu Họa Mi, sao trước đây anh không biết là em đáng yêu như vậy nhỉ”.

“Im miệng, mau trả lời em”.

“Đúng vậy”.

“Đúng cái gì?”

“Quay về là muốn làm chuyện đó với em”.

Đồ đều, đồ đểu cáng. Cô đưa tay đẩy anh ra, cố hết sức dịch người ra phía ngoài.

“Em mà còn làm ồn nữa thì người chịu thiệt sẽ là em đấy”. Tiếng cười ngưng lại, toàn thân khẽ run.

“Cái gì mà người chịu thiệt lại chính là em?” Rất nhanh cô đã biết được câu người chịu thiệt sẽ chính là em của Liên Gia Chú là có ý gì. “Anh đừng mơ”.

“Tiểu Họa Mi, em không muốn sao?” Tay anh nắm chặt bàn tay cô, dẫn dắt cô, giọng nói khản đặc, “Em không muốn sao?”

“Không … em …”

“Cũng không phải tất cả đều là vì muốn làm chuyện đó với em, còn có chuyện khác nữa”.

“Còn … còn có chuyện gì khác nữa”.

“Nhìn em, hôn em, xem đầu bếp trong nhà có nuôi béo Tiểu Họa Mi không, hôm nay Tiểu Họa Mi mặc quần áo gì, có phải cô ấy lại cứ mấy ngày là không gội đầu không, cô ấy có xịt nước hoa mà mình mua cho không, những chuyện này đã đủ chưa, nếu như chưa thì còn có thể tiếp tục. Tiểu Họa mi …”

“Đủ rồi, Gia Chú, đủ rồi”.

Hơi thở ấm áp phả vào gáy, môi anh khe khẽ chạm vào hõm vai cô.

Một loạt tiếng bước chân đi trên con ngõ nhỏ lúc nửa đêm, nghe loáng thoáng có tiếng bước chân di chuyển, Lâm Phức Trăn biết chàng thủy thủ và vợ mình không kìm lòng được mà đã hôn nhau, địa điểm ngay bên ngoài cửa sổ của cô, vợ của chàng thủy thủ áp lưng lên trên bức tường bao nhà cô.

Cặp đôi dính lấy nhau khó tách ra này nhất định là không nghĩ tới rằng bên trong căn hộ của cánh cửa số kia có đôi nam nữ trẻ cũng đang hôn nhau khó tách ra được, đôi bên ngoài cửa sổ kia đã đi rồi, còn đôi bên trong cửa sổ vẫn còn đang tiếp tục.

Khi Lâm Phức Trăn mở mắt ra lần nữa, sắc trời vẫn còn mờ tối, mười lăm tiếng của Tiểu Pháp cũng không biết còn lại bao nhiêu tiếng nữa.

Xoay mặt qua, từ trong gương trang điểm phản chiếu một cảnh vô cùng kỳ lạ, nếu như không phải mái tóc kia buông rủ trên ga trải giường thì nhất định sẽ không có người nào biết được dưới thân thể của chàng trai còn che một cô gái, từng sợi tóc dài của cô gái quấn lấy cánh tay chàng trai, cho dù ở trong mộng nhưng cánh tay của chàng trai vẫn còn đang nắm chặt lại, làm hiện ra từng đường nét cơ bắp.

Dù vẫn còn đang trong giấc mộng, vậy thì chàng trai vẫn còn đang nắm chặt cái gì chứ?

Theo từng đường nét cơ bắp đẹp, đưa mắt nhìn bàn tay của cô gái đang được bàn tay của chàng trai nắm chặt.

Mười ngón tay đan chặt nhau, tay anh thon dài, tay cô nhỏ nhắn.

Vào giờ phút này quấn chặt lấy nhau không chỉ có bàn tay của chàng trai và cô gái.

Hai má cô lài lần nữa ửng hồng.

Hình ảnh trong gương khiến cho Lâm Phức Trăn nhìn tới ngây người.

Leng keng, leng keng. Âm thanh lảnh lót êm tai.

Thủy triều rút, gió nổi lên, tiếng chuông gió dưới mái hiên không ngừng vang lên.

Trong tiếng chuông gió leng keng, cô gọi: Gia Chú.

Gia Chú có tính cảnh giác rất cao, kiểu người này bình thường chỉ cần một ngọn cỏ khẽ lay thôi là sẽ bung hết các xúc tua ra, bình thường chỉ cần cô gọi anh một tiếng là anh sẽ tỉnh lại ngay.

Nhưng lúc này, cô đã gọi anh năm lần rồi.

Sợ đánh thức Sophia, cô cầm cổ tay anh lên, khẽ cắn một cái, một cái vẫn không tỉnh? Xem ra là cô đã chưa dùng nhiều sức rồi, có lẽ cái thứ hai là anh sẽ tỉnh lại. Gia Chú quá nặng, sắp đè cô tới không thở được rồi.

Cô cúi đầu.

Giọng nói từ trên đỉnh đầu truyền tới: “Em có tin là nếu như mà em cắn thêm cái nữa thì anh sẽ làm cho em hôm nay không ra khỏi cửa được, còn không xuống được giường nữa”.

Tiếng chuông gió dưới mái hiên vẫn không ngừng kêu leng keng, cô và anh chen trong chiếc bồn tắm đơn, anh tựa người vào bồn tắm, hai tay giang ngang đặt dọc trên bồn tắm, cô dựa người nằm trên người anh, mặt quay về phía bên ngoài cửa sổ.

Ngoài cửa sổ sắc trời mờ tối, được thay thế bởi từng khối màu trắng sữa, từng khối màu trắng sữa vẫn đang từ từ tản ra, lan rộng, khi lan rộng tới một phạm vi nhất định, thì một màu xanh nhạt trải trên mảng màu trắng sữa.

Rất nhanh, trời đã sáng.

Mười lăm tiếng chỉ còn lại có sáu tiếng đồng hồ.

Từ sân bay Nice bay tới Turin mất gần 100 phút, từ nhà anh chạy tới Nice mất bốn mươi phút, trong thời gian này còn phải mất hơn ba mươi phút dự trù cho những tình huống bất ngờ trên đường như kẹt xe.

Tính ra họ chỉ còn có hai tiếng đồng hồ ở chung với nhau.

Cô vừa tính xong thời gian thì nghe thấy tiếng cười của anh.

“Lâm Phức Trăn, bây giờ em không mất một cọng tóc nào”. Anh cười nói, ngón tay lướt qua những kẽ hở của mái tóc đang trôi bồng bềnh trên nước của cô.

“Gì cơ?” Cô kéo dài giọng, bây giờ căn bản là cô không muốn động não một tí nào.

“Không biết ai đã nói, Gia … Gia Chú, em chết mất, Gia … Gia Chú, em chết mất”. Anh bắt chước lại giọng điệu của cô.

Thoáng cái …

Cô xoay người quay lưng về phía trần nhà, vùi mặt vào lồng ngực anh, thấp giọng nói: Em không có nói vậy.

“Tiểu Họa Mi, em có biết không”. Môi anh chạm vào đỉnh đầu cô, “Lúc em nói câu ấy đáng yêu biết bao, đáng yêu tới …”

Cô đưa tay ra che miệng anh lại.

Chợt nhớ tới gì đó, cô lại vội vàng ngồi dậy: “Liên Gia Chú! Không phải em đã bảo anh gọi điện cho em sao? Tại sao lại không gọi cho em?! Chẳng lẽ anh bận tới nỗi không có thời gian gọi điện cho em sao?! Còn nữa, sao lại cười với cô gái Italia kia, sao lại cùng cưỡi ngựa với cô ấy?”

“Cưỡi ngựa?” Giọng điệu của anh rất là vô tâm.

Nhìn đi, vốn chẳng thèm để lời của cô vào lòng mà, cô lại tăng thêm âm lượng: “Đúng vậy, cưỡi ngựa!”

“Tiểu Họa Mi”.

“Đừng có mà gọi em, cũng đừng có mà cưỡi ngựa với cô gái khác rồi mà còn gọi em làm gì?”

“Tiểu Họa Mi”.

“Anh … Anh … sao lại … sao lại dùng cái … cái âm thanh quái gở như vậy …”. Cuối cùng dưới ánh mắt sáng rực của anh giọng cô lại càng lúc càng nhỏ dần.

Sao lại dùng âm thanh quái gở như vậy gọi em? Lời này cô không thể nói ra, tâm trạng phẫn nộ làm cho hơi thở của cô dồn dập, hơi thở dồn dập làm cho mảng lớn tuyết trắng càng phập phồng, hơn nữa tư thế của cô lúc này.

Ánh mắt anh sáng rực, khẽ nỉ non: “Không thấy tư thế lúc này của em giống cưỡi …”

“Im miệng!” Cô vội vàng đưa tay ra, giữ chặt miệng anh lại.

Theo động tác tay của cô lúc này.

Một mảng tuyết trắng lớn nhìn như muốn đưa tới trước mắt anh, như cảm thấy có một điềm báo nào đó khiến cô có cảm giác mãnh liệt muốn bỏ chạy.

Nhưng mà tay cô đã bị túm lại.

Khi nắng mai tỏa ra từng tia sáng chiếu vào từng ngóc ngách của phòng tắm, anh nhấc cô từ trong nước ra, đặt trên ghế so-fa, dùng khăn cẩn thận lau tóc cho cô, cho tới khi tóc của cô ráo nước, sau đó quấn trong một chiếc khăn khô, tiếp đó lại bế cô từ ghế so-fa vào giường, đây không phải là ý muốn của cô, chỉ là vào lúc này đây chân của cô đang mềm nhũn ra, dường như cô đã dùng hết hơi sức trong bốn tắm rồi.

Lâm Phức Trăn vùi người vào trong chăn, chỉ chừa lại con mắt, mắt dõi theo anh, vô cùng chăm chú ghi lại mỗi một cử động nhỏ của anh.

Áo tắm để ở một bên, quần jean cũng đã mặc xong rồi, cúi người nhặt áo sơ mi rơi trên đất lên, nhấc cổ áo sơ mi, phất một cái, những hạt bụi li ti trong không khí sinh sôi dưới ánh sáng của mặt trời, tạo thành từng hạt nhỏ, giống như hơi nước trong suốt trong chiếc ly dần dần tan ra.

Tay anh chuyển động nhịp nhàng, ánh nắng mai chiếu lên trên thân hình trẻ trung và nhanh nhẹn ấy, mỗi một đường nét đều tự nhiên, cô nhất thời …. miệng khô lưỡi khô.

Anh quơ quơ áo sơ mi trước mắt cô.

“Lâm Phức Trăn, lau nước miếng đi kìa”.

Cô xoa xoa chóp mũi, khẽ nói: Nào có đâu.

Quả nhiên đây là thủ đoạn trò chơi của Tiểu Pháp, ở trước mặt đám con gái, thỉnh thoảng Tiểu Pháp sẽ rất sẵn lòng bày ra vốn liếng mà anh được tạo hóa ưu đãi ban tặng.

Ý nghĩ này làm cho Lâm Phức Trăn xụ mặt xuống.

“Lại sao vậy?” Giọng anh gần ngay trước mắt.

Liên Gia Chú đã mặc xong áo sơ mi.

Tiếp tục xoay mặt qua.

“Hửm?” Anh vân vê cằm cô.

Theo lực ở dưới cằm, mặt cô bị anh nâng lên.

Bốn mắt nhìn nhau, cô cho anh một ánh mắt khinh bỉ.

Làm bộ suy tư, sau đó anh khẽ cười nói khẽ: “Lại sao nữa vậy, cô vợ chưa cưới của anh”.

Vợ chưa cưới, xưng hô xa lạ này mang theo một ma lực lạ kỳ, cứ thế làm cho khóe miệng đang mím chặt của cô dần giãn ra từng chút một.

Dưới ánh mắt gần trong gang tấc kia, hàng mi cô run run.

Ý cười trên miệng Liên Gia Chú càng đậm hơn, anh nhìn cô khẽ nói một câu: “Anh sẽ nhớ kỹ”.

“Nhớ kỹ cái gì?” Cô khẽ hỏi.

“Hôm nay anh sẽ tiếp tục làm khách tại Italia, anh sẽ nhớ không cười với cô gái Italia, không cưỡi ngựa với cô gái Italia”.

Ừ, vậy còn tạm chấp nhận được.

Dưới cái nhìn chăm chú của anh, cô miễn cưỡng cho anh một vẻ mặt hòa nhã.

Môi anh chạm lên trán cô: “Nghỉ ngơi cho tốt, hôm nay đừng đi đâu cả”.

Cô gật đầu.

“Anh đi đây”.

Cô gật đầu.

Lúc anh đứng lên, tay cô lại vội vàng kéo anh lại.

“Không chỉ có không được cười với cô gái Italia, cũng không được cười với cô gái Pháp, không được cười với cô gái London, cô gái Bỉ cũng không được, còn nữa …” Cô vội vàng nói.

“Lâm Phức Trăn”.

“Hả ____” Cô vội vã ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt đầy ý cười của anh, cô lại ngắc ngứ “Gia … Gia Chú”.

“Không được cười với cô gái Italia, không được cười với cô gái Pháp, không được cười với cô gái London, không được cười với bất kỳ cô gái nào trên thế giới này, cái này không thể được”. Anh nghiêm trang nói.

Cái này cô cũng biết, mấy lời cô vừa nói đầy ngớ ngẩn, tự cô nghĩ cũng thấy là không được, không được cười với bất kỳ cô gái nào trên đời này nghe qua đúng là vô lý mà.

“Tiểu Họa Mi”.

“Vâng”. Cô chẳng hào hứng đáp lại.

“Người cười với cô gái Italia là Yann, cười với cô gái Pháp cũng là Yann, cười với cô gái London vẫn là Yann, chỉ có cười với cô gái Bắc Kinh là Liên Gia Chú”.

“Trên đời này cô gái được Liên Gia Chú cười bằng tận đáy lòng chỉ có Lâm Phức Trăn”.

Giọng cô khe khẽ: “Cho dù động một tí là cô ấy lại bảo Sophia mang hành lý về?”

“Cho dù động một tí là cô ấy lại bảo Sophia mang hành lý về”. Giọng anh cũng không lớn.

Cô đưa tay ra, dùng hết toàn bộ sức lực ôm lấy anh, áp sát mặt lên người anh.

Thật lâu sau.

“Anh phải đi rồi”. Anh khẽ nói.

Cô bịn rịn không muốn buông tay.

Anh nhéo nhéo má cô. Liên Gia Chú đi ra tới cửa.

“Gia Chú”. Cô vội vàng gọi anh lại. “Anh không thể đi lối đó”.

Liên Gia Chú bày ra vẻ mặt không hiểu.

Ngón tay Lâm Phức Trăn chỉ về phía cửa sổ, khẽ nói: “Anh phải đi lối này … đi lối này, nếu không … nếu không sẽ bị Sophia phát hiện”.

“Sophia đã phát hiện rồi”. Giọng anh rất hờ hững.

“Hả ____”

“Tối qua Sophia mở cửa cho anh”.

“Hả ___”

“Lâm Phức Trăn, em cho rằng tối qua là anh đi vào bằng cửa sổ?”

“Anh không đi vào bằng cửa sổ sao?”

“Không”.

Câu trả lời của Liên Gia Chú làm cho Lâm Phức Trăn đưa tay lên giật tóc.

“Với lại …” Liên Gia Chú kéo dài giọng. “Giọng em tối qua khiến anh biết là khi gặp Sophia sẽ không cách nào nói ra với cô ấy rằng ‘Tôi với Lâm Phức Trăn vui vẻ thảo luận bài tập suốt đêm’ cả, nói không chừng bữa sáng hôm nay Sophia đã đặt đồ uống có ga ở trên bàn rồi”.

Lưng cô đổ trên drap trải giường, cả người chui tuột vào trong trăn.

Hết chương 78!

MM.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *