Tiếng đóng cửa vang lên, tiếp đến là tiếng bước chân, tiếng bước chân đi về phía phòng ăn thì dừng lại.

Đầu Lâm Phức Trăn thò ra từ trong trăn, lắng tai nghe, Sophia sẽ không đặt đồ uống có ga trên bàn ăn đấy chứ?

Sophia: “Chào buổi sáng”.

Liên Gia Chú: “Chào buổi sáng”.

Sophia: “Phải đi sao?”

Liên Gia Chú: “Đúng vậy”.

Cô tiếp tục lắng tai nghe, tiếng mở cửa vang lên, họ không nói tới đề tài đồ uống có ga, lòng cô thầm thở phào một hơi, Sophia không chuẩn bị đồ uống có ga có thể chứng tỏ rằng cô ấy không biết được chuyện gì cả.

Sophia: “Tạm biệt”.

Liên Gia Chú: “Tạm biệt”.

Tiếng đóng cửa vang lên, Lâm Phức Trăn yên tâm, tiếng tục lắng tai nghe.

Tiếng bước chân bước trên con hẻm lát đá, sân trước nhà không quá lớn, mười mấy bước là đi hết lối đi lát đá rồi, lối đi nối tiếp với bậc thang.

“Két” một tiếng, cổng được mở ra.

Cánh cổng được mở ra rồi lại khe khẽ đóng lại.

Tiếp theo chắc chắn là tiếng bước chân đi xuống bậc thang.

Nhưng không có. Lâm Phức Trăn đợi một lúc cũng không thấy tiếng bước chân đi xuống bậc thang, không có tiếng bước chân đi xuống bậc thang cũng không có tiếng động cơ ô tô.

Gia Chú đây là sao vậy, không phải anh không có thời gian sao? Gia Chú không thể tới muộn, nhiều cặp mắt như vậy đang nhìn anh, nếu như mà anh tới muộn thì đám khán giả chắc chắn sẽ nói “Thanh niên hai mươi tuổi lúc nào cũng không có khái niệm về thời gian”.

Cô bò từ trên giường lên.

Chiếc giường cách cửa sổ rất gần, không cần phải xuống giường, cô quỳ gối trên giường, nhoài người về phía cửa sổ, chống khuỷu tay trên bệ cửa sổ, bàn tay chống cằm, kéo rèm cửa sổ ra.

Từ chỗ này có thể nhìn thấy cổng sân.

Hoa tươi là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của người dân sống ở vùng Cote d’Azur, trên bậc thềm trước sân nhà họ có đủ các loại hoa, vì để cho hoa ở trước sân nhà có thể được tiếp xúc với ánh mặt trời được lâu hơn, bức tường rào đã được xây rất thấp, cũng chỉ cao có khoảng một mét.

Trước sân không đặt được thì đặt trên tường rào, tường rào không còn chỗ để đặt hoa, thì cũng không sao, treo trên mái hiên, treo chậu hoa lên, khi có gió thổi qua là đóa hoa sẽ đong đưa theo gió.

Được người dân vùng Cote d’Azur này thích nhất chính là những bông hoa Hải Đường màu đỏ, người miền Nam nước Pháp lúc nào cũng nói với du khách tới thăm rằng hoa Hải Đường ở đây của chúng tôi không giống những nơi khác, bạn nhìn xem chúng có giống với những ngọn lửa không.

Ở trên bệ cửa sổ trên bức tường vây của ngôi nhà của Lâm Phức Trăn, dưới mái hiên đều có đủ loại hoa Hải Đường đỏ.

Tháng mười chính là mùa hoa Hải Đường nở đẹp nhất.

Nhìn qua ô cửa sổ, Liên Gia Chú vẫn đứng ở bên ngoài bức tường vây của nhà cô. Bầu trời vào buổi sáng sớm ở vùng Cote d’Azur này là màu lam nhạt, vệt màu lam trong suốt ấy giống như giọt nước mắt đọng trong mắt của nàng tiên cá dưới ánh trăng.

Dưới bầu trời màu lam nhạt ấy, một mảng lớn màu đỏ rực của những bông hoa Hải Đường đang nở rộ, đứng bên ngoài bức tường rào nhà cô, Liên Gia Chú của năm hai mươi tuổi như một bước tranh sơn dầu ở trong lòng Lâm Phức Trăn.

Mười tuổi, anh là thiếu niên mơ mộng trong truyện tranh của cô. Hai mươi tuổi, anh là chàng thanh niên trong bức tranh sơn dầu của cô.

Năm hai mươi tuổi này, dưới bầu tời màu lam nhạt này, lần đầu tiên Liên Gia Chú biết, loài thực vật thuộc họ tường vi có tên khoa học là Begonia (Hoa hải đường) mọc khắp miền Nam nước Pháp khi nở rộ sẽ có màu sắc rực rỡ như những ngọn lửa.

Buổi sáng ấy, từ phòng Lâm Phức Trăn đi ra, tần số bước chân của anh không khác gì so với thường ngày.

Chào hỏi với Sophia, nét mặt của cô gái Pháp rất rõ ràng, cũng chỉ có mỗi mình Lâm Phức Trăn cho rằng trong mắt Sophia, anh ở trong phòng cô đơn thuần tán gẫu, đơn thuần trao đổi bài tập, đơn thuần cùng nhau xem tivi, đơn thuần cùng nhau chơi điện tử, cô ngủ giường anh ngủ sofa, không có gì với nhau.

Cô gái luôn miệng kêu gào “Tôi đã lớn rồi” thực ra vẫn chưa hề trưởng thành.

Nói tạm biệt với Sophia.

Dọc theo con đường rải đá cuội, mở cánh cổng ra, rồi lại đóng lại.

Xe của anh đang dừng dưới bậc thềm.

Cũng không biết xuất phát từ tâm trạng gì, chân anh không lập tức bước xuống bậc thềm mà vẫn đứng ở đó, một cơn gió thổi qua, làm chuông gió dưới mái hiên kêu lên những tiếng leng keng.

Trong tiếng chuông gió, anh ngẩng đầu nhìn ô cửa sổ kia.

Ô cửa sổ ấy khép chặt rèm cửa.

Trên bệ cửa sổ xếp đầy những chậu hải đường màu đỏ, khi hoa hải đường đỏ của Miền Nam nước Pháp nở tới một mức độ nhất định, cánh hoa tựa như một ngọn lửa.

Đóa hoa tựa như ngọn lửa dưới nền trời màu lam nhạt như có một mị lực đầy hấp dẫn vào buổi sáng sớm này.

Rèm cửa sổ được kéo ra, đầu tiên đập vào mắt anh chính là một mái tóc đen dày.

Trong màu sắc như ngọn lửa, anh nhìn thấy gương mặt của cô gái trẻ phản chiếu trên cửa sổ thủy tinh, kính thủy tinh trong suốt, khuôn mặt cô gái là khuôn mặt mà anh quen thuộc.

Mái tóc dài buông xuống bờ vai cô, làn da trắng mịn như tuyết trắng, trong mơ hồ anh có thể nhìn thấy dấu vết màu hông nhạt rải rác ở xương quai xanh của cô.

Từ xương quai xanh, ánh mắt anh dịch lên phía trên.

Đôi môi đỏ thắm, màu sắc cũng đẹp tựa những bông hoa hải đường đỏ rực ở trên bệ cửa sổ.

Ánh mắt anh lại nhích lên trên.

Chóp mũi hếch cao, như Tiểu hồ ly đang mang chiếc mũ đỏ, đáng yêu, xinh đẹp.

Lại nhìn lên trên tí nữa.

Chính là đôi mắt ấy.

Lúc chạm phải đôi mắt ấy, cảm giác đầu tiên ___

Cô gái vẫn luôn kêu gào “Tôi lớn rồi” đang giả bộ là mình đã trưởng thành rồi, bắt chước theo các cô gái trên trang bìa tạp chí nghệ thuật, bày ra bộ dáng trêu ngươi, cứ tưởng rằng đó là phong tình.

Một khi một cô gái đã gắn với từ Phong tình thì nó có nghĩa là cô gái ấy đã lột xác thành phụ nữ.

Lâm Phức Trăn đã trở thành phụ nữ? Anh lắc đầu. Cái này anh cũng không phải không thừa nhận.

Khóe miệng anh cong lên, vẫy tay với gương mặt đang chiếu trên bệ cửa sổ kia.

Bước chân đi về phía bậc thang.

Mấy năm sau, chuyến tàu đi ngang qua một thị trấn nhỏ không biết tên, mỗi một căn hộ tại trấn nhỏ này trồng đủ loại hoa hải đường, một bà lão đeo cặp kính lão là khách du lịch ngồi đối diện Liên Gia Chú, ánh mắt của bả lão ấy ấm áp.

Nhớ tới gương mặt của cô gái in bóng trên bệ cửa sổ vào một năm tháng nào đó, anh đã hỏi vị khách du lịch không biết tên một câu hỏi.

“Thưa bà, bà có tin vào sự vĩnh hằng không?”

Vị lữ khách không biết tên không gật đầu cũng không lắc đầu.

“Thưa bà, tôi kể cho tôi bà nghe một câu chuyện nhé”.

Vị lữ khách không biết tên gật đầu.

“Rất rất lâu trước đây, có một chàng trai chứng kiến sự trưởng thành của một cô gái chỉ trong một thoáng chốc”.

Vẻ mặt của vị lữ khách không biết tên mờ mịt.

“Thưa bà, tôi tin vào sự vĩnh hằng, bởi vì tôi đã từng gặp qua, nó chỉ trốn trong thoáng chốc”.

Nhưng, đang nói tới đoạn này của câu chuyện, bỗng nhiên Liên Gia Chú không nhớ nổi gương mặt của Lâm Phức Trăn, anh chỉ nhớ được màu sắc của ngọn lửa ấy.

Vị lữ khách không biết tên đưa cho anh một tờ khăn giấy.

Vị lữ khách không biết tên nói với anh. Cậu này, nhất định là cậu rất yêu cô gái ấy.

“Không, thưa bà, bài sai rồi, tôi không yêu cô ấy, tôi rất ít khi nhớ tới cô ấy, cho nên tôi mới đột nhiên không nhớ nổi gương mặt của cô ấy”. Anh trả lời.

Tiếng của đoàn tàu chạy vang dội, toàn cảnh màu đỏ thắm hắt lên trên cửa sổ, trong lúc nhất thời anh không nhận ra đó là màu sắc của hoa hải đường hay là bờ môi đỏ thắm của cô gái trẻ.

Đôi môi ấy anh đã từng hôn qua.

***

Tiếng động cơ xe hơi vang lên, trong thoáng tảng đá và thành hồi làm bằng xi măng ở góc tường dần tan biến. Bỗng chốc xung quanh khôi phục lại sự yên tĩnh, cô bịn rịn thả rèm cửa xuống, quay trở lại giường.

Gia Chú nói đúng, cô phải nghỉ ngơi thật tốt, may mà sáng nay cô không có tiết học nào.

Nằm lại lên giường, cô thầm nghĩ trong long là phải nghỉ ngơi nhưng mắt lại cứ mở trừng trừng, ngây người nhìn chăm chú lên trần nhà, cô ngây người nhìn chăm chú lên trần nhà cũng có ích gì, Gia Chú cũng đâu có núp trên trần nhà.

Cô nghiêng người nằm quay mặt về phía bức tường, mắt nhìn chăm chú vào tấm gương kia, gương mặt trong thoáng chốc ửng hồng, cô nhanh chóng nhắm chặt mắt lại, nhưng cũng chỉ trong mấy giây mắt cô lại từ từ mở ra.

Tiếng gõ cửa vang lên, Sophia hỏi cô có muốn ăn sáng không.

Cô làm bộ không nghe thấy, lại tiếp tục nhìn vào chiếc gương.

Đồng hồ tích tắc quay, tiếng chuông gió leng keng từng hồi.

Cũng không biết đã qua bao lâu thời gian.

Chiếc điện thoại di động vang lên.

Thấy thông báo người gọi tới làm cho cô luống cuống tay chân một hồi, sau khi chỉnh trang lại đầu tóc gọn lại thì cô thấy rằng cơ bản chẳng có tác dụng gì, đầu tóc có chỉnh lại gọn gàng xinh đẹp nữa thì Gia Chú cũng không thể nhìn thấy được.

Cô phì cười nhận điện thoại.

Điện thoại kết nối.

Im lặng.

Lâm Phức Trăn ho khan mấy tiếng.

Đầu bên kia điện thoại truyền tới một tiếng rất khẽ “Tiểu Họa Mi”.

“Có gì thì nói nhanh lên, em còn phải ngủ”. Cô dùng giọng điệu nghe như rất thiếu kiên nhẫn.

Im lặng.

“Liên Gia Chú”. Giọng điệu của cô không được vui cho lắm, “Anh không nghe thấy …”

“Buổi chiều em có tiết, trước khi đi học em nên đi tới tiệm thuốc một chuyến”. Anh khẽ cắt ngang lời cô.

“Đi tới tiệm thuốc …” Cô cau mày, “Đi tiệm thuốc làm gì? Em cũng không có bị bệnh”.

“Tối qua … tối qua không mang bao”.

Lần này tới lượt cô rơi vào im lặng.

“Nếu như em thấy không tiện thì anh có thể gọi điện cho Linda, nhờ Linda đi …”

“Không cần”.

“Lâm Phức Trăn”. Đầu bên kia điện thoại hơi tăng âm lượng.

“Đừng lo”. Cô lạnh lùng nói. “Không cần Linda, tự em có thể đi tiệm thuốc được”.

Hai bên đầu điện thoại đều rơi vào im lặng.

“Tiểu Họa Mi”.

Cô mím môi.

“Lần sau sẽ không như vậy nữa”.

Cô tiếp tục mím chặt môi.

“Anh biết, loại thuốc này không tốt cho cơ thể … là anh không tốt”.

Cô cụp mắt.

“Giận anh sao?”

Đầu bên kia điện thoại truyền tới tiếng thúc giục Liên Gia Chú lên máy bay.

Thế là cô nói với anh: Gia Chú, anh phải lên máy bay rồi kìa.

Chẳng buồn quan tâm, anh lặp lại lời nói vừa nãy: Tiểu Họa Mi, em giận anh sao?

“Nếu anh mà không lên máy thì thì chuyện tới muộn cũng không liên quan tới em”.

“Đang giận anh sao?”

Thầm thở dài một hơi trong lòng, cô nói: Em không giận.

“Nếu không giận thì gọi anh một tiếng Gia Chú đi, nếu em gọi anh một tiếng Gia Chú thì anh sẽ biết là em không có giận anh.

Shit! Người này đang được nước lấn tới đây mà.

Đầu bên kia điện thoại lại lần nữa truyền tới tiếng thúc giục Liên Gia Chú lên máy bay.

Lâm Phức Trăn thầm thở dài một hơi trong lòng, khẽ gọi: Gia Chú.

Cúp điện thoại, mặt cô lại lần nữa nhìn lên trần nhà, tay chậm rãi khẽ xoa lên bụng của mình. Mẹ ơi, mẹ nói xem ở chỗ này có thể có một sinh mệnh mới đã được hình thành chưa nhỉ?

Mẹ ơi, Gia Chú có hơi không tốt.

Trước khi ra cửa Lâm Phức Trăn đã dùng rất nhiều tâm tư mới thuyết phục được Sophia để cho cô tự lái xe ra ngoài.

Cô không dám tìm tới tiệm thuốc ở gần trường học, cũng không dám đi tới nơi đông người, lái xe đi một vòng mới tìm được một tiệm thuốc ở một điểm du lịch ít được chú ý.

Đội tóc giả, đeo kính râm, tô son môi đậm, Lâm Phức Trăn cúi đầu đẩy cửa tiệm thuốc đi vào, lúc tính tiền nam nhân viên trung niên không nhận tiền, bàn tay trực tiếp chạm lên mu bàn tay cô.

“Ông làm gì vậy?” Cô nhanh chóng lùi về phía sau.

Bởi vì bước chân quá rộng nên đã làm cho vị trí ở nơi nào đó của cô hơi đau, cố đứng lại, ngẩng đầu lên, khi chạm phải vẻ mặt của người đó thì cô bỗng hiểu rõ.

Thậm chí là thừa lúc trong cửa hàng không có người, ông ta còn nói với cô “Nhìn tuổi của cô thì chắc còn nhỏ”. “Có thể nói cho tôi biết không mang bao một lần thì phải trả bao nhiêu không?” “Cô ở khu vực nào, có nhận phục vụ hay không, có đặt lịch hẹn phục vụ cuối tuần không”.

Ném thẳng tiền vào mặt ông ta, cầm lấy thuốc, cô đi như chạy trốn rời khỏi tiệm thuốc.

Mở cửa xe, gục đầu lên tay lái, thầm mắng một câu. Liên Gia Chú, anh là đồ tồi.

Lâm Phức Trăn lái xe tới bờ biển, quay mặt về phía biển, chậm rãi mở  gói giấy có in dòng chữ thuốc tránh thai 24 giờ, nhìn qua một lượt, cầm lên viên thuốc tròn tròn dẹp dẹp ném vào trong miệng.

Mùi vị không quá đắng, lưu lại sau cùng ở nơi đầu lưỡi là có vị hơi lạ, vị là này làm cho dạ dày của Lâm Phức Trăn cuộn trào.

Cô mở cửa xe ra, nôn khan.

Đây cũng không phải là lần đầu tiên Lâm Phức Trăn dùng loại thuốc này, rõ ràng là lần đầu tiên không có bị không thoải mái như thế này, thuốc tránh thai lúc đó là của nhân viên phục vụ của khách sạn Paris cho cô, người đó sợ cô bụng rỗng uống thuốc nên đã cho cô ăn tráng miệng trước khi uống thuốc, cô ăn chút điểm tâm có lẽ dạ dày sẽ tốt hơn một chút.

Vào buổi trưa, ánh mặt trời trên đỉnh đầu sáng chói.

Trong cơn hoa mắt chóng mặt Lâm Phức Trăn đã đi tới một cửa hàng ở gần biển, đưa tờ mười Euro ra: “Cho tôi món ngọt nhất ở đây của các anh”.

Nhân viên cửa hàng đưa cho cô thanh chocolate trắng.

Vội vàng xé giấy gói thanh chocolate ra, vừa mới đưa vào trong miệng, thì có một lực xông tới làm cho thanh chocolate trong tay Lâm Phức Trăn rơi xuống đất.

Đúng … đúng là xui xẻo mà.

Một giọng nói quen quen đang nói với cô. Xin lỗi.

Cô ngẩng đầu lên. Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Người đụng trúng cô là Phương Lục Kiều.

“Tôi rất xin lỗi”. Phương Lục Kiều dùng cả tiếng Anh và Tiếng Pháp nói.

Mấy tháng trước Phương Lục Kiều vẫn còn dùng ánh mắt oán hận nhìn cô, nhanh như vậy mà đã quên bài học nhận được từ cô rồi sao?

Lâm Phức Trăn đầy một bụng nghi hoặc, Lâm Phức Trăn nhìn Phương Lục Kiều qua trong kính: Ôm tờ rơi trước ngực, tóc dài đã biến thành tóc ngắn, còn đi đôi giày vải hai mươi Euro, ánh mắt nhìn  cô giống như người xa lạ.

Sau một hồi thì Lâm Phức Trăn mới nhớ ra là mình đang đội tóc vàng, trùm khăn trùm đầu lớn, còn đeo mắt kính to nữa.

Sau khi liên tục xin lỗi, thì Phương Lục Kiều cúi cầu rời đi, đi nhanh về phía cửa hàng kia, đối mặt với nhân viên cửa hàng, vừa gật đầu vừa cúi người, cũng mặc kệ nhân viên cửa hàng có đồng ý hay không, đã đặt tờ rơi lên trên quầy hàng.

Xác nhận chỗ để tờ rơi không có vấn đề gì, Phương Lục Kiều lại đi về phía một cửa hàng khác, làm đúng y như vậy.

Lâm Phức Trăn dõi mắt nhìn theo Phương Lục Kiều, chỗ này là khu vực tương đối nhiều khách du lịch, thân hình nhỏ nhắn của Phương Lục Kiều xen lẫn trong đám người Âu Mỹ có vẻ như lại càng trở nên không đáng chú ý hơn.

So với lần gặp đầu tiên, thì xem ra Phương Lục Kiều lại gầy hơn rồi, cô ấy gầy tới mức khiến cho người ta cảm thấy rằng chồng tờ rơi mà cô ấy ôm trong tay có thể dồn ép chân tay gầy guộc của cô ấy sụp đổ hay không.

Mãi cho tới khi bóng dáng của Phương Lục Kiều hòa vào trong biển người thì Lâm Phức Trăn mới quay lại cửa hàng, lần này cô đưa ra tờ mười Euro, lúc nhận thanh Chocolate trắng cô đã tiện tay cầm lấy tời rơi đang đặt ở trên quầy.

Trở lại trong xe, còn một chút thời gian, Lâm Phức Trăn vừa ăn Chocolate vừa xem tờ rơi.

Đây là một tờ rơi từ thiện.

Mở tờ rơi ra, Lâm Phức Trăn nhìn thấy một thiếu niên tóc nâu quăn, có đôi mặt to và chiếc cằm nhọn đang ngồi trên xe lăm, mặt kia của tời rơi có giới thiệu về cảnh ngộ và thân phận của cậu thiếu niên ngồi xe lăn.

Tên của cậu thiếu niên là Jean. Pierre. Par, tới từ một trấn nhỏ xa xôi ở miền Nam nước Pháp, cha mẹ đã mất, được ông ngoại nuôi lớn, từ nhỏ đã yêu thích âm nhạc, tính cách cởi mở.

Trong một lần tan học cậu thiếu niên đã bị tai nạn ô tô, vụ tai nạn ô tô này đã khiến cho cậu bị mất đi một chân, sau vụ tai nạn cậu thiếu niên đã trở nên im lặng ít nói, hai năm trước ông ngoại của cậu thiếu niên qua đời, cậu đã được đưa về nhà họ hàng của ông ngoại.

Sau khi ông ngoại qua đời, cậu thiếu niên không ăn không uống, từ chối tiếp xúc với bên ngoài trong thời gian nửa năm, sau đó bị đưa vào một trung tâm điều trị bệnh nhân tâm thần cho vị thành niên, thông qua nỗ lực hết lần này tới lần khác của nhân viên tình nguyện của trung tâm cuối cùng thì cậu thiếu niên đã mở miệng nói chuyện, đồng thời cũng bắt đầu hòa nhập với môi trường xung quanh.

Nửa tháng trước, cậu thiếu niên bị chuẩn đoán mắc u nguyên bào tủy tiểu não, ca mổ đã được đặt vào tháng sau, xác suất khôi phục sau ca phẫu thuật của cậu thiếu niên chỉ có 3%.

Đối mặt với kết quả này, có vẻ như cậu thiếu niên rất bình tĩnh, cậu đã đem hết tất cả tiền được bồi thường của vụ tai nạn xe quyên góp cho tổ chức từ thiện, ngày hôm ấy sau khi định thời gian phẫu thuật, nhân viên của trung tâm bệnh tâm thần vị thành niên đã hỏi cậu ấy có nguyện vọng gì muốn thực hiện không.

Cậu thiếu niên đã nói với người nhân viên ấy rằng cậu ấy muốn có một nơi biểu diễn, đó cũng là giao ước của cậu ấy với ông ngoại.

Nơi biểu diễn mà cậu “thiếu niên nói ra đã làm khó người nhân viên, đó là một điểm tham quan nổi tiếng ở Nice, The mirror of the sky” nằm ở trung tâm Quảng Trường Massena.

“The mirror of the sky” là thắng cảnh kiến trúc được chính phủ chỉ định bảo vệ ở mức độ cao, những nơi như thế này hạn chế tất cả các hình thức leo trèo, vẽ bậy, dẫm đạp,  sử dụng cho mục đích thương mại và biểu diễn.

Vì để biến ước mở của cậu thiếu niên thành hiện thực, nhân viên trung tâm bệnh tâm thần vị thành niên và các tình nguyện viên đã thương lượng quyết định thu thập năm mươi ngàn chữ ký của người dân Nice.

Tại Cote d’Azur có một luật bất thành văn: Một khi thu thập được năm mươi ngàn chữ ký của người dân nơi đó thì có thể nộp đơn kiến nghị lên chính quyền địa phương.

Phương Lục Kiều là một tình nguyện viên của sự kiện này.

Lâm Phức Trăn nhìn lại cậu thiếu niên trên tờ rơi.

Ánh mắt của cậu thiếu niên trong veo.

Gập lại tờ rơi, ánh mắt của cô dừng lại trên mặt biển xanh thẳm.

Cậu thiếu niên trên tờ rơi có cái tên rất khó đọc, nhưng cô lại nhớ ngay lập tức.

Jean. Pierre Par.

Nhớ cũng không có gì lạ, hai tuổi rưỡi là cô đã biết mặt chữ của hai ngàn từ tiếng Anh.

Lâm Phức Trăn biết xuất thân của cậu thiếu niên.

Vào một ngày, một tháng, một năm nào đó, sau khi một trận mưa lớn bất chợt, tại một trấn nhỏ xa xôi mà cô không muốn nhớ tới, cơn mưa lớn bất chợt ấy cũng làm cho Tiểu Pháp và Tiểu Họa Mi có một giao ước thế này: Tại đèn giao thông, không bao giờ được cãi nhau.

Tối hôm đó Lâm Phức Trăn đã làm một chuyện, theo địa chỉ website của tờ rơi, điền tên của mình vào, nhưng cô không phải là cư dân của Nice, cũng không biết liệu tên cô điền có được tính vào trong số năm mươi nghìn chữ ký không.

Nice cũng chỉ có hơn ba trăm nghìn nhân khẩu, muốn thu thập được năm mươi nghìn chữ ký nói nghe thì dễ nhưng làm mới khó.

MM.

Hết chương 79!

P/S: Nghe như có mùi vị sắp phải biệt ly rồi nhỉ?!!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *