Cuối tháng mười, Lâm Phức Trăn bị một âm thanh sột soạt làm cho tỉnh lại, nếu như vào lúc bình thường thì cô cũng không có cảm giác gì với âm thanh ấy, nhưng tối qua cô đã đợi Liên Gia Chú cả một đêm, người đã nói tám giờ sẽ trở về nhưng tới mười hai giờ vẫn chưa thấy xuất hiện, điện thoại cũng không gọi được, cô buồn bực không vui quay trở về phòng.

Sự buồn bực không vui này làm cho giấc ngủ của cô không được ổn định, trong tiếng sột soạt kia cô đã len lén liếc mắt nhìn đồng hồ, khoảng ba giờ. Liên Gia Chú đã tới trễ đúng tám tiếng đồng hồ.

Cô nhắm chặt mắt lại, hơi thở quen thuộc phả bên tai cô “Tiểu Họa Mi”. Tay anh quen cửa quen nẻo lần mò, chặn bàn tay đang muốn luồn vào trong quần áo kia của cô, cô mở mắt ra.

“Anh đoán em vẫn chưa ngủ”. Anh trở mình nằm nghiêng người bên cạnh cô, bàn tay không kiềm được mà chộn rộn.

Cô hất mạnh bàn tay anh ra, xoay người nằm quay lưng về phía trần nhà.

Tên khốn này, lần này không để anh sờ soạng được, nhưng hình như cô đã vui mừng hơi sớm.

Thân thể của Liên Gia Chú dán chặt vào lưng cô, tay anh vắt ngang qua cô, dùng một lực mạnh để cho người cô quay người lại nép vào trong lòng anh, lần này cô hoàn toàn không có được chút không gian nào, không thể nhúc nhích được, lúc này chỉ cần cô hơi động đậy một chút thì sẽ bị cái tên xấu xa này trả đũa lại, lý do anh đưa ra là: Khuynh hướng tình dục của anh bình thường, bây giờ anh đang trong độ tuổi rất dễ kích động, hành vi của em lại giống như một loại dụ hoặc, lúc này không phát sinh cái gì thì có vấn đề đối với mị lực của bản thân em.

Ánh mắt của cô nhìn thẳng vào anh không chớp.

“Lại tức giận rồi?” Anh nằm bò nói bên tai cô.

Lại? Lại giận rồi, nói cách khác là cô thường xuyên nổi nóng với anh sao, đến muộn tròn tám tiếng đồng hồ có thể không tức giận sao? Lúc quay về đã không xin lỗi thì thôi lại còn nói cô lại giận rồi?!

“Đi ra”. Cô lạnh lùng nói.

Anh gẩy tóc của cô ra, môi anh liên tiếp ịn lên gáy cô.

“Liên Gia Chú, ngày mai em có tiết học vào buổi sáng”. Cô nâng tông giọng.

“Hai giờ mười phút xuống máy bay, hai giờ năm mươi phút mở cửa phòng ra, khoảnh khắc thấy cô gái đang ngủ say như chết trên giường của anh kia đã đủ để xóa đi hết những mệt mỏi đường dài, nhất là khi thấy cô ấy lại đá chăn ra, để lộ ra hơn nửa cái eo trắng nõn. Tiểu Họa Mi, anh có thể làm thế nào? Hửm?

Ừm, lời giải thích kiểu của Tiểu Pháp.

Nhưng, lúc anh đang khoe khoang tài ăn nói lại không quan sát cảnh vật xung quanh một chút sao? Đây là phòng của cô.

“Gia Chú, anh không nhìn lại xem à?” Cô nói với anh.

“Nhìn cái gì?”

“Căn phòng”. Cô tức giận nói.

Trên tủ đầu giường đang đặt sách của cô đấy, mỗi khi có tiết học và buổi sáng, Lâm Phức Trăn luôn có thói quen mang sách mà ngày mai cô cần dùng đặt ở trên tủ đầu giường.

“Lâm Phức Trăn, người cần phải nhìn lại là em đấy”.

Cô cau mày, chạm vào Drap trải giường.

Trong lòng thầm mắng một cậu, người đi nhầm phòng là cô, nhưng điều này cũng không thể trách cô được mà, tối qua cô đã đợi anh tới nửa đêm, cuối cùng vẫn là quản gia đánh thức cô.

Vậy em về phòng của mình. Cô nói với anh.

Bàn tay cố định vững chắc bên hông cô thu lại chặt hơn.

Cô kéo cổ tay anh làm động tác như muốn cắn.

Anh vẫn chẳng buồn nhúc nhích.

Gia Chú, em cắn thật đấy! Cắn thật đấy!!

Sức lực đang tích tụ vì câu nói “Anh nhớ em” của anh mà tiêu tan thành mây khói.

Cô vùi mặt vào trong gối.

Cô nghĩ một chút rồi hỏi một câu: “Anh nhớ em như thế nào?”

Có phải là cũng theo như cách mà cô nhớ anh không.

Cảnh thứ nhất: Vào một sáng tinh mơ, gương mặt phơn phớt hồng đang soi ở trong gương, nhìn như trái táo khiến người ta không nhịn được mà muốn cắn một cái, nhìn vị trí bên cạnh kia, đã trống trơn.

Lòng vô cùng tiếc nuối, Gia Chú không ở bên cạnh, vì vậy không thể cắn quả táo đỏ một cái được.

Cảnh thứ hai: Muốn ra ngoài.

Trước khi ra ngoài, cô xoay người về phía gương lau môi của mình, màu sắc đôi môi khiến cho đôi môi trông như căng mọng nước, nhìn vào khiến cho người ta muốn tới gần và hôn lên đó. Sau lưng vang lên tiếng bước chân.

 Lúc này không thể để cho Gia Chú nhìn được, nếu không màu môi sẽ bị lau sạch ngay. Lòng muốn như vậy nhưng … vẫn không thể chờ đợi được mà quay đầu lại, ý đồ rất rõ ràng, thôi thì đành tô son lại một lần nữa vậy.

Nhìn thấy rõ rằng người ở phía sau, lòng cô thoáng cái đã bị trùng xuống, là Sophia, Gia Chú đang ở một nơi rất rất xa mà.

Cảnh thứ ba: Lúc chờ đèn xanh đèn đỏ, người diễn viên trong bộ trang phục chú hề đi ra từ một con hẻm nhỏ ở một thành phố cổ.

Người diễn viên thổi những chiếc bong bóng đầy màu sắc trong màn trình diễn. Trong gió, hàng ngàn chiếc bong bóng đủ màu sắc rực rỡ trong ánh mặt trời, ánh mắt cô đuổi theo những chiếc bong bóng rực rỡ ấy, khóe miệng cong cong, bàn tay bất giác với về phía người bên cạnh: Gia Chú, anh nhìn ….

Bàn tay rơi vào khoảng không, cô xoay mặt qua, trong xe chỉ có một mình cô, trong lòng đầy nuối tiếc, dường như chỉ một giây sau đó nước mắt của cô như muốn chực trào ra.

Gia Chú không có ở bên phía tay phải. Bên tay phải không có, bên phía tay trái cũng không có.

Những cảnh tượng như vậy không ngừng tiếp diễn ở trong đầu cô, đây hẳn gọi là là nhớ nhỉ.

Có khi cười, có khi nước mắt chứa chan, có khi lại tự lẩm bẩm một mình.

Thầm hỏi trong lòng rằng “Gia Chú, có phải là anh cũng giống như em, nghĩ về em như vậy không?”

Anh hỏi cô, nỗi nhớ này cũng cần phải liệt kê cụ thể ra sao?

“Đương nhiên”. Cô đáp.

Cái này có gì khó đâu, một ngày một tháng nào đó, vào một khoảnh khắc nào đó, môi trường, hoàn cảnh xung quanh, đồ vật khơi gợi nỗi nhớ, mùi hương khơi gợi nỗi nhớ.

“Anh nhớ em như thế nào …” Liên Gia Chú kéo dài giọng, suy nghĩ một lát, anh nói. “Anh nhớ em giống như người đàn ông nhớ phụ nữ vậy đó”.

Trong quá trình anh nói lời này, sự mong đợi trong lòng cô đã bị chia thành hai giai đoạn, nửa đầu là trái tim cô đập thình thịch, nửa sau lại như máy bay đáp xuống mặt đất.

Cô nhắm mắt lại, không được hào hứng mấy.

“Lại không vui sao?” Anh hỏi.

Lại. Liên Gia Chú lại dùng từ “lại”. Có thể tưởng tượng được, ở trong mắt anh cô là một cô gái cứ động một tí là lại giận, động một tí là lại không vui.

Còn chưa kết hôn đấy.

“Không”. Cô miễn cưỡng đáp lại.

“Có lẽ anh có thể thử miêu tả kiểu nhớ rõ ràng hơn một chút”.

Ừm. Cô miễn cưỡng đáp lại.

Nhưng lỗ tai cô đã lặng lẽ dựng lên nghe ngóng.

“Đêm khuya vắng người, làn da của cô ấy trắng hơn cả tuyết”. Dường như phải suy nghĩ thật lâu mới làm cho anh nghĩ ra được câu hay ho này.

Cô còn có thể hy vọng xa vời gì ở anh đây?

“Căn phòng khách sạn, tivi đang được mở, tivi đang phát quảng cáo một sản phẩm sữa tắm, trong quảng cáo, một cô thiếu nữ tóc dài mặc một chiếc quần lụa màu tím, gió vừa thổi qua đã để lộ ra một dáng người thướt tha …”

Lâm Phức TRăn tiếp nhận câu nói của Liên Gia Chú là: “Nếu như chiếc quần lụa màu tím được mặc ở trên người Lâm Phức Trăn thì hiệu quả hẳn là cũng không tệ, đương nhiên, tốt nhất là bên trong đừng mặc gì cả, lúc ẩn lúc hiện lại càng có mỹ cảm hơn”.

“Tiểu Họa Mi, dường như em đã quá mù quáng tự tin đối với dáng người của mình”. Anh bật cười trên đỉnh đầu cô, “Thực tế là chiếc quần lụa màu tím không hợp một chút nào với Tiểu Họa Mi, đổi chiếc quần lụa màu tím thành chiếc quần lụa màu trắng thì hẳn là sẽ tốt hơn một chút, quần lụa không phải là điểm chính, điểm chính chính là mái tóc của cô thiếu nữ trong quảng cáo dài như của Tiểu Họa Mi, nhưng tóc của Tiểu Họa Mi dày hơn rất nhiều”.

Tiếng cười của anh tan biến, giọng anh đột nhiên trầm xuống: “Bởi tóc làm cho anh liên tưởng tới khí thế dạt dào, nên bỗng chốc …. muốn nghe âm thanh của cô ấy, muốn nghe cô ấy gọi Gia Chú”.

“Anh đã cầm điện thoại lên, rồi đưa mắt liếc nhìn đồng hồi trước khi gọi điện, lại thả điện thoại trở về, thời gian đã rất khuya rồi, chắc là Tiểu Họa Mi đã ngủ say như chết rồi, vào thời điểm như vậy mình gọi điện cho cô ấy chỉ có thể nhận được tội danh không có ý tốt mà thôi, nói không chừng cô ấy sẽ nói “Liên Gia Chú, bây giờ anh đã bao nhiêu tuổi rồi””.

Thật tĩnh lặng.

Anh vùi mặt thật sâu vào trong mái tóc của cô, thì thầm hỏi:

“Tiểu Họa Mi, đây có phải chính là nhớ không?”

Đây có phải là nhớ không sao? Thực ra … cô cũng không rõ nữa, nhưng nhìn khóe miệng đang cong lên kia, … thì … thì chắc gọi là nhớ nhỉ.

“Hửm?” Chóp mũi anh khẽ cọ vào mái tóc của cô.

Cô khe khẽ đáp lời anh: Chắc là … chắc là vậy rồi.

“Vậy có cho sờ không?” Anh khẽ hỏi.

“Tắm xong rồi … nha?” Cô thì thầm đáp.

“Tắm xong thì sẽ không chỉ có sờ thôi đâu”. Giọng anh khản đặc lại.

Cô gật đầu, sợ anh không nhìn thấy, lại dùng giọng mũi khẽ “Ừm” một tiếng. lúc anh đứng dậy, cô vội vàng kéo tay anh lại, Gia … Gia Chú, trong phòng của anh … không có sẵn … không có sẵn cái đó.

“Cái gì?” Dường như anh nghe không hiểu ám chỉ của cô.

Giọng cô thấp tới mức như tiếng của con muỗi: “Em … nhưng em không muốn uống thuốc nữa, em ghét loại … mùi vị đó”.

Anh im lặng.

Không phải là anh lại cho rằng cô lại …

“Gia Chú, em không có giận”. Cô khẽ nói ” Nhưng em ghét mùi loại thuốc đó”.

Trong một thoáng trôi qua.

“Tiểu Họa Mi”.

“Vâng”.

“Chuyện lúc trước … anh xin lỗi”.

“Không sao”.

Anh im lặng.

Cô chủ động đi tới chạm vào anh, chạm vào tóc, vào hai má, vào sống mũi, dưới cằm, môi anh khẽ chạm vào ngón tay cô, anh thấp giọng nói: Anh đi tắm.

“Vâng”. Cô thẹn thùng đáp lại anh.

Anh nói khẽ nói bên tai cô: “Em nói trong phòng anh không có cái đó, nhưng trong hành lý của anh có, anh đã tiện tay mang nó từ trong phòng của khách sạn về, anh đi tắm, em có trách nhiệm tìm nó từ trong hành lý ra”.

“Tại sao em phải tìm nó, đồ của anh không phải tự anh lấy nó ra là tốt hơn sao. Gia Chú, anh cũng biết là em ghét tìm đồ mà”. Cô nói.

“Ngốc!” Anh nói cô.

“Cái gì?!” Cô không vui.

“Đây là anh đang cho em cơ hội để kiểm tra xem chồng chưa cưới của em có lăng nhăng bên ngoài hay không, nếu như mà một hộp vẫn còn nguyên thì có nghĩa là anh trong sạch, nếu như giấy gói của hộp bị mở ra vậy thì em sẽ có cơ hội thưởng cho anh ta mấy cái bạt tai”.

Liên Gia Chú đứng dậy đi tới phòng tắm, tiếng đóng cửa phòng tắm vang lên.

Lúc này Lâm Phức Trăn mới hồi phục lại tinh thần, từ trên giường đứng dậy, đi về phía phòng để đồ, mở cửa phòng để đồ ra, cô liền nhìn thấy va ly hành lý.

Rất nhanh Lâm Phức Trăn đã tìm được một cái hộp nhỏ tin xảo nhìn giống như hộp kẹo có nhãn mác của khách sạn.

Kiểm tra cái hộp từ trong ra ngoài hết một lượt, mặt mày cô hớn hở hẳn ra, nó còn nguyên.

Khi nhìn rõ vào chú thích của cái hộp nhỏ này thì gương mặt của cô thoáng cái nóng bừng, món đồ chơi cầm trong tay tựa như muốn thiêu đốt người ta vậy, hoa văn cũng nhiều thật đấy. Khách sạn nổi tiếng bảy sao sao lại cũng làm ra mấy trò như vậy chứ, cho dù trong lòng cô thầm khinh bỉ nó nhưng vẫn không nhịn được mà lén nhìn nó.

Khi cửa phòng để đồ bị mở ra, Lâm Phức Trăn theo bản năng giấu tay ra sau lưng: “Gia … Gia Chú, sao … sao nhanh như vậy anh đã … đã lắm xong rồi”.

Đúng vậy, sao Gia Chú lại tắm nhanh như vậy, bình thường thời gian anh tắm đều mất khoảng ba mươi phút mà, Lâm Phức Trăn cá là lần nay thời gian Gia Chú tắm chỉ mất khoảng bảy tám phút thôi.

Không đáp lại cô, anh đi gần về phía cô.

Tay cô xoắn chặt lại, cô cụp mắt nhìn xuống dưới đất.

Cô đi đôi dép lê nhạt màu, cũng chỉ trong mấy cái chớp mắt, trước mặt lại có thêm thôi dép lê màu tối, xem ra đôi dép lê màu tối lớn hơn đôi dép lê nhạt màu rất nhiều, anh đang bước từng bước đi về phía cô, dáng vẻ hùng hổ dọa người.

Cô ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của anh, chân run một cái, muốn tìm đường chạy về phía cửa của phòng thay đồ.

Người cô bị tay anh túm lại, cô cứ thế trơ mắt nhìn khe hở cuối cùng của cánh cửa dần khép chặt lại.

Người cô bị anh ném về bên cạnh.

Đại khái là cô đã đoán được anh muốn làm gì rồi, Cô tức giận nói: “Nói tới … nói tới là dễ nghe như vậy, cố ý chứ gì? Cố ý lừa em tới chỗ này, sau đó … sau đó   “

“Sau đó cái gì?” Vị trí của cô nằm trong phạm vị rất gần anh.

Đồ khốn, cô tùy tiện tìm đại một thứ ném vào mặt anh: “Anh đừng mơ”.

Lúc anh tiến vào cô thì câu nói “Anh đừng mơ” vẫn còn vang vọng bên tai, có người nói tất cả mọi chuyện xảy ra ở trong phòng thay đồ đều do cô, “Anh vẫn chưa có cảnh trong phòng thay đồ”. “Tiểu Họa Mi, đều tại em, anh vừa vào đã nhìn thấy gương mặt ửng hồng của em, rất đáng yêu”. “Gương mặt đỏ làm cho người ta muốn cắn một cái”. “Còn nữa, dáng vẻ em ngồi trên tủ cà vạt cũng đáng yêu”.

***

Chuông báo thức điện thoại vang lên tới lần thứ ba, vẫn chăm chỉ không ngừng kêu lên: “Lâm Phức Trăn, mau rời giường”.

Tắt  chuông báo thức điện thoại đi, khi muốn đứng dậy thì đột nhiên có một bàn tay với ra kéo trở lại, cô đẩy anh ra: Gia Chú, hôm nay em có tiết buổi sáng.

Anh không có phản ứng gì.

Cô nén giận: “Gia Chú, hôm nay em có tiết buổi sáng”.

Giọng khàn khàn do buổi sáng của anh rất trêu ngươi: “Hôm nay anh sẽ ở nhà cả ngày”.

“Vậy thì sao?”

“Hôm nay chúng ta sẽ chơi trò trốn tiết để trốn ở nhà chơi trò thân mật”. Giọng điệu của anh nghe rất là hiển nhiên.

Vậy sao anh không chơi với cô trò nghỉ việc lúc cô không có tiết học để chơi trò dạo phố với cô? Thầm cười gằn trong lòng, cô tiện tay cầm lấy quyển sách ở trên tủ đầu giường, hung dữ đập mạnh vào đầu anh.

Rầm ___

Trong không khí cực kỳ yên tĩnh, Lâm Phức Trăn thử gọi một tiếng thăm dò: Gia Chú.

Tin tức vào ngày hôm qua khi cô nhìn thấy một học sinh nữ của trường đai học Marseille dùng sách đánh bạn trai mình thành người thực vật, cô có hơi nghi ngời có phải là cô đã ra tay hơi nặng khi đập anh làm cho ngất xỉu rồi không.

Anh vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.

Người cô cũng chỉ vừa mới cử động một cái đã bị anh kéo trở lại: “Chờ thêm chút nữa”.

Cô thở ra một hơi thật mạnh, tiếp đó cô lại cau mày: “Em đã nói rồi, em phải …”

“Chờ thêm chút nữa, anh đưa em đi học”.

Đã lâu lắm rồi Liên Gia Chú chưa đưa cô đi học, hôm nay thời tiết rất đẹp, cô muốn ngồi ở vị trí kế bên tài xế trên chiếc xe thể thao mui trần tuyệt đẹp của Tiểu Pháp, mua một phần Hotdog với nước ngọt ở trên đường.

Vừa ăn vừa ngắm cảnh trên chiếc xe thể thao đẹp của Tiểu Pháp là việc mà Lâm Phức Trăn thích làm, nhưng đó lại là việc mà Liên Gia Chú ghét.

Anh ghét mùi của Hotdog, anh ghét cô ăn đồ ăn trong xe của anh.

Mà kể ra thứ mà Liên Gia Chú ghét cũng nhiều thật, sau này thời gian họ phải sống với nhau rất dài đấy, ý nghĩ này khiến cho Lâm Phức Trăn thầm than vãn.

Lúc lái chiếc xe thể thao mui trần trên đường biển, Lâm Phức Trăn vẫn đang thở vắn than dài, người bán hàng rong ở công viên trên đường biển nháy mắt với cô, chiếc bánh hotdog và sữa bò vừa mới ra lò được đưa tới trước mặt cô.

Cô mặt mày hớn hở nhận lấy, còn gương mặt của Tiểu Pháp thì thúi hoắc.

Chiếc xe dừng ở đèn giao thông trên đường đua Sliverstone, Liên Gia Chú liếc mắt nhìn qua vị trí kế bên tài xế, vốn dĩ đã trống không rồi.

Gương mặt Lâm Phức Trăn nhai Hotdog uống nước ngọt dường như chỉ tồn tại trong chớp mắt, gần tới mức làm cho anh không nhịn được muốn mở miệng nhắc nhở: “Lâm Phức Trăn, chú ý nước miếng của em”. “Lâm Phức Trăn, tóc của em dính vào Hotdog kìa”.

Rõ là một cô nàng lôi thôi, Liên Gia Chú thầm cảm thán.

Ngay giây sau đó ___

“Liên Gia Chú, không được nói em là cô nàng lôi thôi”.

Một tay anh gác trên cửa sổ xe đỡ lấy trán, đúng là bám dai như đỉa.

Ánh mắt anh lại tiếp tục dừng trên vị trí kế bên tài xế.

Khóe miệng còn dính mỡ bò, giọng cô rõ là oan ức: “Gia Chú, cái này không thể trách em, anh quên rồi à, trong lúc huấn luyện em nhận được đồ ăn rất có hạn, khó khăn lắm mới có được phần bò bít tết, nhưng ai mà biết được bò bít tết lại bị rơi xuống đất, lần sau mà ăn được bò bít tết thì phải đợi tới một tuần nữa lận, có thể làm sao đây? Em buộc phải lượm bò bít tết ở trên đất lên. Gia Chú, bãi cát rất sạch, hơn nữa, lãng phí đồ ăn là một hành động rất không tốt, em …”

Shit! Thật là có thôi đi không.

Tay anh đập vào vô lăng, đập cho cô gái lôi thôi lải nhải này bay đi.

Ở trạm đèn giao thông tiếp theo.

Khoảng chín giờ sáng thứ hai, phần lớn người ở trên lối đi bộ của quảng trường đều là người dân gần đó, người già chạy bộ trở về, người trẻ vội vàng đi làm, số ít du khách xem cảnh biển trên quảng trường, vài học sinh nữ phát tờ rơi. Ánh mắt Liên Gia Chú vô thức dừng trên người của học mặc quần áo màu nhạt, trong mấy người thì cô ấy là người có tay chân nhanh nhẹn nhất.

Ánh mắt anh liên tục dõi theo học sinh nữ đó từ quảng trường tới lề đường, đi về phía chỗ anh đang dừng xe.

Bóng dáng của học sinh nữ ấy càng lúc nhìn càng quen, tên của nhân vật trùng khớp với hình ảnh này sắp sửa hiện ra, Liên Gia Chú theo bản năng đeo kính râm lên.

Anh nhìn qua tròng kính.

Quả nhiên là Phương Lục Kiều.

 

MM.

Hết chương 80!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *