Ở ngã rẽ đèn đèn giao thông.

Hiện tại Phương Lúc Kiều cách vị trí hướng Liên Gia Chú dừng xe tuyệt đối không quá hai mươi bước chân.

Còn mười hai giây nữa thì đèn đỏ mới chuyển thành đèn xanh, bước chân của Phương Lục Kiều rất nhanh, cũng chỉ trong thoáng chốc ấy, khoảng cách hai mươi bước chân giờ chỉ còn lại mười lăm bước.

Chiếc xe mà hôm nay Liên Gia Chú lái chính là chiếc Ferrari màu đỏ, chiếc xe này bình thường anh rất ít ki lái ra khỏi cửa, nguyên nhân là vì nó quá nổi bật, nhưng công chúa nhỏ Lâm Phức Trăn rất thích, cô nói lái nó đi giống như một ngọn lửa.

Một hàng xe dài chờ đèn đỏ thì xe của anh là nổi bật nhất, muốn không bị chú ý tới cũng khó. Trong lòng Liên Gia Chú thầm cười khổ.

Nếu như hỏi Liên Gia Chú người mà anh không muốn gặp phải trên đường là ai, trong số những người mà anh không muốn gặp phải thì chắc là Phương Lục Kiều cũng có một vị trí trong số đó.

Cô gái có dáng người nhỏ bé ấy làm cho Liên Gia Chú có thêm một danh hiệu đó chính là: Tên lừa dối tình cảm.

Dù cho anh có nói mấy lời lẻo mép nữa cũng không thoát khỏi cái tội danh này.

Giả như một ngày, người biết được chân tướng sẽ nói: “Cậu và mẹ của cậu đều giống  y chang nhau, đều là đồ lừa đảo mang tình cảm của người khác ra làm trò đùa”.

Phương Lục Kiều đứng ở vị trí cách xe của anh khoảng mười lăm bước chân, khoảng cách này chắc là đủ để cô ấy nhìn rõ ràng được người đang ngồi trên chiếc Ferrari màu đỏ ấy.

Vậy thì chắc hẳn là vào giờ khắc này cô ấy rất hối tiếc vì trên tay cô ấy không có đồ uống nhỉ.

Không đúng, cô gái có tính cách như Phương Lục Kiều thì cho dù trong tay có cầm đồ uống thì cũng sẽ không hắt lên người anh, nói thế nào thì chủ nhân của chiếc Ferrari màu đỏ này cũng là mối tình đầu của cô ấy.

Đối với cái gọi là hiện tượng “Mối tình đầu”, có lẽ trong đầu của cô ấy sẽ tự động nhập vào công cụ loại bỏ, loại bỏ tất cả những thuộc tính xấu xa thuộc về anh mà loại bỏ sạch sẽ.

Giữ những điều tốt đẹp giả tạo kia lại, dùng cái này để khoe ra cuộc sống chân thiện mỹ.

Nghĩ tới đây, anh cảm thấy có chút vô vị.

Liên Gia Chú lạnh lùng nhìn bóng người kia.

Luồng không khí trên mặt biển Địa Trung Hải tạo thành dòng xoáy, gió và luồng khí gặp nhau trên mặt biển, tạo thành cuộn gió lao về phía đất liền, cây dừa phát ra những âm thanh xào xạc, những tờ rơi được Phương Lục Kiều ôm trong lòng bị thổi bay tung lên trời.

Đèn đỏ chuyển thành đèn xanh.

Trong tiếng gió, trong đám tờ rơi đang tung bay, bánh xe hơi vượt qua vạch đường, như một mũi tên lao thẳng trên đường phố.

Rẽ qua khúc cua đó.

Tất cả mọi cảnh vật trên đường phố thẳng đứng, bao gồm cả người đang đứng ngẩn ra bên lề đường dần biến mất trong gương chiếu hậu.

Chiếc xe lái vào gara, tắt máy, tháo kính mát xuống, ném kính qua vị trí kế bên tài xế, mở cửa xe, anh bước một chân ra rồi lại thu lại.

Trên ghế lái bên cạnh tài xế còn có thêm một thứ nữa.

Trùng hợp là có một tấm tờ rơi đã bị gió thổi bay vào trong xe của anh.

Mở tờ rơi ra, tấm tờ rơi có 2 mặt, một mặt có màu sắc sặc sỡ, còn một mặt là màu đen, mặt có màu sắc sặc sỡ là một khuôn mặt với một đôi mắt to của một cậu thiếu niên, dưới góc trái có đề tên tuổi của cậu thiếu niên ấy.

Anh đưa mắt nhìn tên của cậu thiếu niên ấy, cái tên này Liên Gia Chú biết.

Trước đây không lâu, ở trên bãi biển riêng của Liên Gia, lúc đó Phương Lục Kiều cũng có mặt, anh đã đồng ý với yêu cầu của một đứa trẻ đó là viết cái tên này lên chiếc áo cầu thủ.

Jean Pierre Par.

Jean Pierre Par: Tên của một cậu bé đang sống trong một trại tâm thần dành cho trẻ vị thành niên, một vụ tai nạn đã cướp đi chân của cậu bé, cậu bé rất yêu âm nhạc.

Mở mặt màu đen của tờ rơi ra.

Để tiết kiệm chi phí, một đống lít nhít các kiểu chữ chen chúc trên một tờ giấy A4, điều này làm cho Liên Gia Chú nhìn hơi khó, lúc nhìn thấy trong đống chữ lít nha lít nhít ấy cái tên vừa quen thuộc mà lại vừa xa lạ của một trấn nhỏ, Liên Gia Chú đã day day hàng lông mày.

Anh ném tờ rơi vào trong thùng rác.

Liên Gia Chú đã liên tục trong mười ngày chỉ ngủ có 3-4 tiếng mỗi ngày, khó khăn lắm anh mới có được thời gian hai ngày nghỉ ngơi, theo như kế hoạch thì anh sẽ dành thời gian hai ngày này để ngủ bù.

Cả một buổi sáng thực sự là thời gian chưa tới hai mươi phút anh đã đi chìm vào giấc ngủ.

Buổi trưa Liên Gia Chú bảo Cohen tới phòng thị chính Nice một chuyến.

***

Ánh đèn rực rỡ vừa mới lên, trên tầng mười lăm của tòa nhà chung cư, Lâm Phức Trăn đã nhìn từ cửa sổ thùy tinh xuống phía dưới.

Chiếc Ferrari màu đen đỗ cạnh sân bóng rổ nhỏ bé tựa một bao diêm, càng khỏi phải nói sẽ nhìn được rõ ràng người đang ngồi trên ghế lái hơn.

Lúc này chắc hẳn là anh đã đợi tới không còn kiên nhẫn được rồi nhỉ?

Cô cũng hết cách rồi, cô cũng không thể bỏ lại Linda với khuôn mặt bị đánh tới bầm dập mà đi thẳng một mạch được.

Gương mặt bị thương của Linda là kiệt tác của người bạn trai mới là đấu sĩ Quyền Anh của cô ấy, đương nhiên bây giờ đã trở thành bạn trai cũ rồi.

Nhắc tới vết thương trên mặt của Linda, đây chắc hẳn là một cuộc tranh cãi tình cảm do một nữ hai nam gây ra: Vì để cho việc hẹn hò trở nên kích thích, Linda đã hẹn với bạn trai cũ và bạn trai hiện tại tới cùng một nhà hàng, trong lúc hẹn hò cô ấy đã lấy lý do đi tới phòng vệ sinh để chuyển qua chuyển lại giữ hai người bạn trai, đồng thời cũng đã chia sẻ nội dung cuộc hẹn này trên trang có nhân của cô ấy.

Gần tới lúc kết thúc buổi hẹn hò, chuyện của Linda đã bị bại lộ, người bạn trai đấu sĩ Quyền Anh hiện tại có tính khí hơi nóng nảy đã đánh cho Linda một trận.

Linda đã khóc lóc kể lể về quá trình cô nàng đã bị đánh với cô tới lần thứ ba rồi.

Điều khiến cho Linda khó chịu nhất chính là bộ dạng bị đánh xấu xí của cô ấy đã bị lan truyền trên mạng.

“Mình biết mấy người đó nhất định là đang chờ xem chuyện cười của mình, lần này thì hay rồi, mình cá rằng mấy cô nàng đó đã cười tới rụng rốn luôn rồi”. Linda vừa khóc vừa cầm chiếc gương lên, “Lâm, cậu chắc chắn không giống như đám người đó, xem chuyện mất mặt của người ta làm trò cười”.

Lâm Phức Trăn không dám nói với Linda rằng cô ấy đã xem video rồi.

“Đương nhiên”. Lâm Phức Trăn nói, lại liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Lâm, cậu là người bạn tốt nhất của mình, tối nay cậu phải uống rượu với mình, chúng ta phải uống tới say mới thôi”. Linda kéo tay cô lại.

Nói là làm, Linda đi tìm rượu.

Điện thoại của Lâm Phức Trăn vang lên lần thứ năm, vẫn là Liên Gia Chú gọi tới.

Người mà nửa tháng cũng chỉ gọi cho cô có ba cuộc điện thoại bỗng nhiên nửa tiếng đồng hồ lại gọi cô tới năm cuộc, điều này làm cho cô có hơi không quen được.

Cô bắt máy: “Gia Chú”.

Ngay khi Linda đang cầm ly quay đầu lại thì Lâm Phức Trăn ra hiệu cho cô ấy không cần phải lo lắng.

“Lâm Phức Trăn, từ lúc em nói sẽ xuống ngay lập tức tới giờ là đã mười phút rồi đấy”. Giọng điệu của Tiểu Pháp không được tốt lắm, “Bây giờ hãy cầm lấy túi của em và nói tạm biệt với Linda đi”.

Cô nhìn Linda rồi ấp úng nói: “Nhưng … Gia Chú, bây giờ Linda đang rất buồn”.

Linda ra sức gật đầu.

“Cô ấy buồn nên muốn em phải cùng cô ấy uống tới say mới thôi”.

“Uống tới say mới thôi?!”

“Vâng”.

“Lâm Phức Trăn, anh cho em thời gian năm phút”. Nói xong anh cúp điện thoại.

Nhìn xem, đã lộ nguyên hình rồi đó, một khi đã xác định quan hệ thì kiểu thái độ đó liền lộ ngay ra.

Cô từ từ đặt điện thoại trở lại.

Linda đã mang rượu, ly và đồ nhắm bày hết lên bàn.

Năm phút đồng hồ. Cô đưa mắt nhìn về phía cửa sổ.

Tiểu Pháp nói được làm được, anh đã lái chiếc xe thể thao bắt mắt của anh rời đi rồi.

Đi thì đi, cô cũng cóc thèm.

Ý của anh rất rõ ràng, muốn cả đêm cùng cô ở trên giường, trước khi làm loại chuyện kia thì người vẫn luôn có bệnh sạch sẽ ít nhiều gì cũng sẽ bị tật ngó trước ngó sau, chỉ sợ tóc, vỏ chăn rồi hết cái này tới cái kia sẽ bị dính mùi mồ hôi. Nhưng một khi đã làm loại chuyện kia rồi thì họ sẽ tự động quên hết mấy chuyện này.

Linda bắt đầu rót rượu.

Tiếng chuông cửa vang lên, Lâm Phức Trăn liếc mắt nhìn đồng hồ, tám phút. Linda đã uống một ly rượu lớn, cô cũng đã uống nửa ly.

Dưới sự hướng dẫn của người giúp việc, Liên Gia Chú đang lên cầu thang.

Tiểu Pháp tới làm cho Linda mừng tới suýt khóc, cô ấy đi lên đón tiếp: “Yann, mình biết là cậu sẽ tới thăm mình mà”.

Liên Gia Chú không trả lời, trực tiếp đi về chỗ Lâm Phức Trăn đang để túi xách, một tay cầm túi của cô, một tay kéo cô từ trên ghế sopha đứng lên.

Lâm Phức Trăn bị động đi theo Liên Gia Chú về phía cầu thang.

Linda chắn ở cửa cầu thang: “Yann, cậu không quan tâm xem bạn của cậu làm sao mà bị đánh sao?”

“Nghe nói người đánh cậu kia là đấu sĩ Quyền Anh ở hạng cân 79”. Tiểu Pháp mở miệng.

Lời này vào tai Linda lại giống như là một loại quan tâm xuất phát từ tình bạn, người trước đó vẫn còn hơi chột dạ giờ lại bắt đầu chửi ầm lên: Cô ấy cho tên võ sĩ hạng cân 79 kia một cơ hội hẹn hò cùng với người thừa kế của ông trùm chuỗi khách sạn nổi tiếng như vậy, cho dù biết mình bị đùa giỡn cũng không phải là nên mở một mắt nhắm một mắt hay sao? Dù sao thì phí chia tay mà cô ấy đã cho rất hào phóng mà.

Liên Gia Chú rất nhẫn nại nghe Linda nói xong.

“Yann, mình sẽ khiến cho sự nghiệp của cuộc đời anh ta phải kết thúc sớm vì hành vi ngu xuẩn của anh ta”. Linda càng nói càng tức.

“Linda”. Tiểu Pháp chạm khẽ lên khóe mắt tím bầm của Linda, “Nghe nói một quyền của một đấu sĩ Quyền Anh hạng cân 79 đủ khiến cho một người bình thường nặng khoảng 50kg biến thành người thực vật, bây giờ cậu phải mừng là người kia đã hạ thủ lưu tình với cậu”.

Nói xong, anh đẩy người đang chắn ở ngay cửa ra, kéo cô đi về phía cầu thang.

Vừa mới vào thang máy, Liên Gia Chú buông tay ra, vì anh buông tay đột ngột nên đã làm cho Lâm Phức Trăn trong thoáng chốc đã không kịp thu chân lại được, cả người đổ về phía vách tường của thang máy.

Quả nhiên là Liên Gia Chú đã đem chuyện cô không đúng thời gian đi tới trước mặt anh mà canh cánh trong lòng, Tiểu Pháp vẫn chưa thoát khỏi hình thức chung sống trước kia của bọn họ.

Bình thường thì anh có thể dỗ dành, làm theo cô, nhưng vào lúc quyết định thì cô phải vô điều kiện mà nghe theo anh.

Bây giờ cô là vợ chưa cưới của anh.

Đây là đối với vợ chưa cưới gọi thì tới bảo thì phải đi hay sao?

Lưng cô vừa mới dựa vào thành thang máy, thì túi xách của cô cũng bị vứt vào trong lòng cô.

Bắt được túi xách.

Chồng chưa cưới của cô đúng là thô lỗ.

Chẳng thèm tức giận, cô nghiêm túc nói: “Gia Chú, anh không thấy hành vi của Linda rất thú vị sao?”

Anh không đáp lại, trong đáy mắt anh đầy sự cảnh cáo.

Cô ngoảnh mặt làm ngơ, mặt vẫn tràn đầy hăng hái: “Gia Chú, em cũng phải giống như Linda, hẹn với hai người đàn ông ở cũng một nhà hàng, em cảm thấy em có thể làm thành công hơn Linda đấy, cho tới khi kết thúc cuộc hẹn cũng sẽ không bị phát hiện ra”.

“Lâm Phức Trăn!”

“Anh đừng lo”. Tựa như bỗng chốc hiểu được sắc mặt tệ hại của Liên Gia Chú là do đâu, cô giơ tay đảm bảo. “Anh không phải là một trong những đối tượng hẹn hò đó đâu”.

Ngay giây sau đó anh đã lợi dụng ưu thế thân hình cao lớn của mình tạo thành tư thế che kín bầu trời đối với cô.

Ngón tay anh chọc lên huyệt thái dương của cô: “Xem ra em vẫn còn cho là như trước đây. Lâm Phức Trăn, đừng quên thân phận hiện giờ của em”.

“Thân phận gì”. Giọng cô mờ mịt.

Anh thấp giọng mắng chửi, ngón tay chống trên huyệt thái dương của cô càng lúc càng dùng lực, anh nói từng câu từng chữ: “Thân phận hiện giờ của em chính là vợ chưa cưới của Liên Gia Chú!”

Cô hé miệng khẽ nói một câu: “Gia Chú, Lâm Phức Trăn là vợ chưa cưới của Liên Gia Chú, không phải là chỉ ở trên giường mới được thể hiện sao”.

Không ngoài dự tính, lời này làm cho Tiểu Pháp nhíu chặt hàng mày.

“Nhường nhịn, dịu dàng, quan tâm, chia sẻ, thấu hiểu, tin tưởng đây mới là cách thức chung sống định ra của một đôi nam và nữ. Gia Chú, ở sáu kiểu trên anh không có được kiểu nào”. Cô nhìn anh nói.

Lại nói mấy lời thừa thãi rồi.

Cô gái Lâm Phức Trăn này uống lộn thuốc rồi, thế nào mà lại nói mấy lời như vậy với anh, đừng quên sáng sớm nay anh đã hy sinh thời gian ngủ của mình để đưa cô đi học. Còn nữa, anh đã cho phép cô ăn Hotdog ở trên xe của anh, tiền Hotdog cũng là anh trả, trả tiền cũng là chuyện nhỏ, mà khó chịu nhất chính là người bán hàng rong tới nhận tiền không có mang bao tay.

Nhường nhịn, dịu dàng, quan tâm, chia sẻ, thấu hiểu, tin tưởng. Một kiểu anh cũng không có, đây là lời quái quỷ gì chớ. Ai cũng nói hình tượng của Tiểu Pháp với mọi người rất tốt, trên chín điểm anh cũng không thể không đạt được.

Luôn lễ phép đối với người khác, huống chi là đối với đối với vợ chưa cưới của mình, anh phải làm một ví dụ để loại bỏ vẻ cao quý của Lâm Phức Trăn.

Tiếp đó …

Mắt bắt đầu không dám nhìn tới người đang quan sát tỉ mỉ anh.

“Gia Chú, hiện giờ anh đang cau mày, em có thể hiểu là anh đang không kiên nhẫn không?” Cô hỏi anh.

“Không …” Anh thản nhiên giãn đầu mày ra, “Không hề không kiên nhẫn”.

Không có không kiên nhẫn hả?

Ánh mắt dời về bàn tay đang chống ở trên huyệt thái dương của mình, hai bàn tay đó nhanh chóng buông ra.

Thế là ánh mắt cô lại từ từ dời xuống chiếc túi xách đang ở trong lòng mình.

Tay cầm túi xách có hơi mỏi á.

Cửa thang máy mở ra.

Liên Gia Chú nhận lấy túi xách của cô, ôm lấy vai cô, phối hợp với nhịp bước chân của cô đi ra tới cửa.

Lúc cách xe còn khoảng mười mấy bước chân, Liên Gia Chú nhanh chóng vòng tới phía vị trí kế bên ghế lái, mở cửa xe ra.

Tiểu Pháp đúng là vô cùng thông minh.

Khảo nghiệm ban đầu đối với chồng chưa cưới của mình, Lâm Phức Trăn vẫn thấy hài lòng.

Nhưng ____

Sự hài lòng này lại bởi sau một câu của Liên Gia Chú mà bị đánh bay mất.

“Được rồi, sau này từ năm phút tăng lên thành mười phút”.

Lâm Phức Trăn xị mặt xuống.

“Ý của anh là vị trí của em cách vị trí anh đậu xe là năm phút đồng hồ”. Giọng điệu của Liên Gia Chú nghiễm nhiên tự cho rằng mình là một nhà từ thiện.

Shit!

“Lâm Phức Trăn, cái mười phút mà anh dành ra này anh còn có nhiều việc cần phải làm, nếu như ngày tháng của anh trôi qua trong nhàn nhã thì anh có thể dùng cả ngày để đợi em trang điểm, lựa chọn trang phục”. Tiểu Pháp nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.

Được …. rồi.

Lời nói này đúng là có lý mà.

Nhường nhịn, dịu dàng, quan tâm, chia sẻ, thấu hiểu, tin tưởng, không thể yêu cầu một mình anh thực hiện được.

Hiện tại họ mới có hai mươi tuổi thôi, không phải sao?

Sau này còn nhiều thời gian mà, một ngày nào đó họ sẽ cứ thế mà làm theo trực giác thôi.

Một bàn tay đang rảnh của Liên Gia Chú chạm vào mặt cô: “Anh dẫn em đi xem phim”.

Xem phim? Cô mặt mày tươi tỉnh, đây là điều đầu tiên mà Tiểu Họa Mi và Tiêu Pháp làm đúng với quy chuẩn thông thường của đôi tình nhân sau khi xác định mối quan hệ.

Bỏng ngô, màn ảnh lớn, khán giả ngồi cạnh xa lạ.

Nếu như là phim kinh dị thì cô nhất định phải nép sát vào lòng anh, nếu như là phim hành động thì cho dù có vô cùng nhàm chán thì cô cũng sẽ bày ra dáng vẻ như là bị hấp dẫn bởi nội dung đặc sắc của bộ phim, nếu như là một bộ phim tình yêu lãng mạn thì vào lúc mà anh muốn hôn cô thì cô sẽ vui sướng mà tiếp nhận nụ hôn ấy.

Chỉ mong sao đó là một bộ phim tình yêu lãng mạn, Lâm Phức Trăn rất là không biết xấu hổ mà nghĩ thầm trong lòng.

Chìm đắm trong hình ảnh nụ hôn quên mình của đôi nam nữ trong rạp chiếu phim tối thui, chiếc xe chạy trên con đường ven biển, cô nhắc nhở anh: Gia Chú, sai đường rồi, đây không phải là đường đi về hướng rạp chiếu phim.

Sự thật chứng minh, người sai là cô.

Chiếc xe dừng ở trên bến tàu tại bãi biển riêng của nhà Liên Gia Chú.

Liên Gia Chú mở cửa xe ra.

Lâm Phức Trăn đang ngồi ở vị trí kế bên tài xế vẫn không nhúc nhích.

Anh tự mình định đoạt tháo dây an toàn ra cho cô, dùng giọng điệu rất là tha thiết:

“Không khí của rạp chiếu phim không tốt, nhân viên trong rạp chiếu phim đều nói với khán giả rằng ghế của rạp chiếu phim vẫn luôn được khử khuẩn mỗi ngày, mức độ đáng tin của mấy lời này hoàn toàn là con số không”.

Lâm Phức Trăn vẫn không nhúc nhích.

“Tiểu Họa Mi, vé máy bay đi Kuala Lumpur đã đặt xong rồi, chuyến bay vào 9 giờ 20 phút ngày mai, thời gian chúng ta ở chung với nhau chỉ còn lại chưa tới hai mươi tư tiếng đồng hồ nữa”.

Cô vẫn cứ cúi đầu không nói.

Môi anh khẽ chạm lên môi cô, dây dưa một hồi rồi dừng lại ở khóe môi của cô: “Nếu như em thích tới rạp chiếu phim xem phim vậy thì để lần sau đi, nha?”

Cô gật đầu.

Chiếc du thuyền được lái tới vị trí cách bờ kè khoảng 2.5 hải lý, người điều khiển du thuyền lái chiếc xuồng rời đi.

Vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên bầu trời đêm, xung quanh vầng trăng trống vắng chỉ thưa thớt mấy vì sao, chùm sáng phát ra từ chiếc máy chiếu, đôi nam nữ trên màn ảnh đang hôn nhau say đắm ở sân ga trong màn ảnh rộng trên boong tàu như một bức tranh vô cùng đẹp.

Chỉ tiếc là thưởng thức bức tranh vô cùng đẹp đó đó chỉ có gió biển và những vì sao.

Trên boong tàu trải tấm thảm lông vô cùng dễ chịu, thảm lông còn đặt chiếc gối dựa, một số đồ ăn vặt, còn có nửa ly rượu đỏ còn sót lại, một chiếc áo choàng nữ rơi ở bên cạnh, cạnh chiếc áo choàng nữ là một chiếc dép lê nữ, nếu như không nhìn kỹ thì bạn có thể quên mất chiếc dây cột tóc màu tối rơi trên boong tàu ở  lối đi về căn phòng.

Kế lối đi chính là cái cầu thang đi xuống, một chiếc dép lê nữ khác bị rơi ở ngay lối cửa của cầu thang.

Nối với cầu thang là phòng ngủ, cửa của phòng ngủ chưa được khóa lại, để lộ ra một khe hở bằng một nắm tay, qua khe hở truyền ra tiếng thở gấp của người đàn ông, tiếng thở gấp ấy vừa truyền ra thì vang lên tiếng tiếng nức nở khe khẽ của người phụ nữ.

Trên chiếc giường đôi trong phòng ngủ không một bóng người, từ khe hở rộng bằng nắm tay ấy cũng chỉ có thể nhìn thấy bàn chân của người phụ nữ dẫm lên chiếc áo sơ mi nam đang rơi trên sàn nhà, bàn chân cũng chỉ vừa mới chạm đất, theo tiếng gần khẽ gấp gáp của người đàn ông lại rời khỏi mặt đất. Bàn chân đạp trên chiếc áo sơ mi nam đổi thành bàn chân của người đàn ông, chiếc quần bằng chất liệu vải thô đã che lại ba phần tư chân của người đàn ông, người đàn ông có đầu ngón chân rất đẹp, từ đầu ngón chân có thể cản nhận được trọn vẹn lực chân của người đàn ông.

Một tiếng “rầm” vang lên.

Bức tướng hơi chấn động khiến cho người ta trong lúc nhất thời không biết là do sóng biển xô vào hay là do lực đẩy của cơ thể người, mấy tiếng rầm rầm liên tiếp vang lên làm cho người ta không khỏi toát mồ hội thay cho bức tường.

Gò má Lâm Phức Trăn áp sát vào trên tường, lòng bàn tay của hai tay mở ra chống lên trên tường, cơ thể của Liên Gia Chú áp sát phía sau lưng cô, gương mặt và lòng bàn tay kề sát trên tường có thể cảm nhận được trọn vẹn của mỗi lần chấn động của nó.

Ánh đèn in bóng của hai người họ, thật giống như một cặp sinh đôi dính liền vậy.

Cô vô cùng mệt mỏi nằm sấp trên giường, mở mắt ra rồi lại nhắm lại, nhắm lại rồi lại mở ra, cứ như vậy lặp đi lặp lại nhiều lần.

Cơ thể giống như rơi vào một khối bông, khối bông đó được gió biển nâng đỡ. Có một bàn tay rất dịu dàng giúp cô chải những sợ tóc dính ở sau gáy, có một giọng nữ cũng dịu dàng như những đầu ngón tay ấy đang hỏi cô: Có hạnh phúc không?

Có hạnh phúc không?

Câu hỏi này có phải là của tinh linh trong biển không?

Kỳ quái là cô lại không sợ một chút nào.

Từ từ mở mắt ra.

Nơi này là biển cách xa đất liền, nơi này không cần phải kéo rèm cửa lại, nơi này cũng không cần phải đóng cửa sổ.

Qua cửa sổ ánh trăng khuyết đã không còn dấu vết nữa rồi, một bức màn bầu trời đầy sao giống như một vở kịch mà khi còn nhỏ được xem, ánh sáng của những vì sao luôn làm cho người ta phải nghi ngờ rằng, có thể chọc một cái lỗ lớn trên tinh cầu màu xanh này hay không.

“Có hạnh phúc không?” Âm thanh đó ở một nơi xa rất xa của sâu trong nội tâm.

Quay mặt qua, Lâm Phức Trăn nhìn thấy được một gương mặt đang say giấc.

Cô không nỡ chớp mắt, ánh mắt cũng không di chuyển mà nhìn thật chăm chú.

Trong lòng cô bỗng nhiên có một suy nghĩ vô cùng ngây thơ.

Anh có nghe thấy giọng nói trong lòng cô đang kêu gào gọi anh không?

Tập trung tinh thần, thầm niệm trong lòng:

Gia Chú, Gia Chú, Gia Chú, Giá Chú, Gia Chú, ….

Gọi tiếng Gia Chú thứ một trăm xong.

Gương mặt đó vẫn không có chút phản ứng nào.

Đây là tại sao nhỉ?

Không thì thay cách khác đi.

Cô đọc: Gia Chú là đồ xấu xa, Gia Chú là tên khốn tự cho mình là đúng, Gia Chú là con gấu lớn, Gia Chú là con heo ____

Hàng lông mi gần trong gang tấc bỗng nhiên run run.

Cô sợ tới mức vội vàng che miệng lại, cô không mắng ra thành tiếng đấy chứ.

Sau hàng mi run run, là đôi lông mày hơi nhíu lại.

Lâm Phức Trăn ngay cả thở cũng không dám.

Mắt anh vẫn nhắm chặt như cũ, tay hướng về một nơi nào đó.

Bàn tay anh rơi vào khoảng không phía sau, lông mày càng lúc càng nhíu chặt, anh nỉ non “Tiểu Họa Mi”, bàn tay tìm kiếm trong khoảng không.

Hóa ra ….

Người cô nhích về phía gần anh nhất, để cho bàn tay anh tìm thấy cô.

Sau khi bàn tay tìm được điểm đến, hàng lông mày của anh mới giãn ra.

Mặt dán sát trên lồng ngực anh, cô nhắm mắt lại.

“Có hạnh phúc không?”

Đúng vậy, hạnh phúc. Nhìn thấy không, đó là người đàn ông của tôi, anh vẫn ở đó.

MM,

Hết chương 81!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *