Đầu tháng mười một.

Nhiều hãng truyền thông ở Cote d’Azur không hẹn mà cùng đăng tải một tin tức: Cục du lịch Cote d’Azur lần đầu tiên phê duyệt “Land of the sky” của Quảng trường trung tâm Massena có thể được dùng tạm làm sân khấu biểu diễn.

Biểu diễn tại “Land of the sky” là một cậu thiếu niên tên là Jean Pierre Par, gần ba ngàn khán giả cầm trong tay tấm poster đến xem màn biểu diễn của cậu thiếu niên. Mặc dù ngày hôm đó cậu thiếu niên không thể hoàn thành toàn bộ khúc diễn tấu “Devil’s Trill Sonata”,  nhưng khán giả vẫn dành cho cậu thiếu niên ấy những tràng pháo tay nồng nhiệt nhất.

Cậu thiếu niên ấy là một bệnh nhân mắc bệnh ung thư, cậu ấy phải dựa vào thuốc mới có thể đứng biểu diễn trên sâu khấu tại quảng trường Massena, tháng sau cậu thiếu niên ấy sẽ tiếp nhận giải phẫu trị liệu, cơ hội hồi phục cực kỳ nhỏ, thậm chí là có thể chết ngay trên bàn mổ.

Đêm hôm biểu diễn đó cậu thiếu niên ấy đã nhập viện, hiện tại đang trong tình trạng hôn mê.

Rất nhiều người sau khi xem xong tin tức này đã đi tới bệnh viện thăm cậu thiếu niên ấy, Lâm Phức Trăn cũng mua hoa để cho Sophia đi tới bệnh viện.

Giữa tháng mười một.

Với thân phận “Vợ chưa cưới của Liên Gia Chú”, Lâm Phức Trăn đã không ít lần bị những phóng viên mà cô từng qua lại hỏi một vấn đề: Có ý kiến gì về sự thay đổi nhân sự lớn của tập đoàn Liên Thị trong 72 giờ.

“Cuộc thay đổi nhân sự lớn trong 72 giờ” mà những phóng viên này nói là bắt đầu từ ngày đầu tiên của đầu tháng mười một, ngày hôm đó là thứ sáu.

Từ thứ sáu tới chủ nhật, 72 tiếng đồng hồ, Lớp quản lý trong nội bộ của Tập đoàn Liên Thị thay đổi hoàn toàn.

Thứ hai, trên bảng thông báo của các phòng ban của Tập Đoàn Liên Thị dán một bức thư công bố tin tức nhân sự do chính Liên Chiêu Thành viết, mấy nghìn chữ lưu loát, đã làm cho những nhân viên kỳ cựu của Tập đoàn Liên Thị cảm động tới rơi nước mắt.

Còn nhân viên mới thì lại quan tâm tới danh sách thay đổi nhân sự nội bộ của Liên Thị được công bố bên cạnh bức thư gửi nhân viên hơn, danh sách rất dài.

Mới đầu, nhìn thấy hai cái tên đứng đầu trong danh sách kia thì có rất nhiều nhân viên đã không tin được mà phải dụi mắt, sau khi dụi mắt xong thì nhìn lại, đúng là không có nhìn nhầm!

Cái tên đầu tiên và cái tên thứ hai trong danh sách này rõ ràng là con trường và con thứ thứ hai của gia tộc Liên Thị.

Hai người này được tăng tiền lương rồi, bao gồm cả các loại tiền thưởng cuối năm thì là tăng gấp đôi, nhưng ____

Nhìn lại chức vụ của hai người này, e là trong lòng người có tiền lương gấp đôi sẽ cực kỳ không được tốt lắm, đó là chức vụ có cũng được mà không có cũng được.

Người sáng suốt thì vừa nhìn đã biết chuyện này là gì rồi: Các ông già rồi, bây giờ năng lực của các không không thể nào gánh vác được sự phát triển kinh doanh của công ty, bây giờ các ông thích hợp cầm số tiền lương hậu hĩnh rồi chơi với đám hoa cỏ trong vườn của mình hơn.

Người ta thường nói: Tan đàn xẻ nghé.

Trong danh sách thay đổi nhân sự này, 90% người bị sa thải, bị giáng chức, người thăng tiến hay thất bại đều là thân tín được hai vị này một tay cất nhắc.

Một vài cái tên của nhân viên mới vừa mới bước vào công ty không cảm thấy hứng thú lắm với chuyện bảng thông báo này, xuất phát từ sự tò mò họ đã nhỏ giọng hỏi nhân viên kỳ cựu đang rơi vào trầm tư: “Tại sao mọi người không ai nói gì, chuyện này là gì vậy?”

Nhân viên kỳ cựu đưa mắt nhìn logo của năm trăm công ty mạnh trên thế giới của tập đoàn Liên Thị, dùng giọng điệu lão làng: “Đã tới lúc thay đổi triều đại của một công ty rồi”.

Sự thay đổi nhân sự cực lớn của Công nghiệp Liên Thị đã làm cho giới truyền thông không kịp phản ứng.

Còn chưa để giới truyền thông lấy lại tinh thần, tập đoàn Liên Thị đã công bố trên trang chính thức về việc bổ nhiệm nhân sự mới, ứng cử viên thay thế chức vụ của người con thứ hai của Liên Gia ngoại trừ xuất thân, sơ yếu lý lịch cũng đều hơn hai người này.

Hành động này có thể so sánh với việc phóng tên lửa.

Tới lúc này giới truyền thông mới ý thức được, sự thay đổi lớn về nhân sự này nhìn như vội vàng nhưng thực chất lại là một cuộc cải cách lớn đã được chuẩn bị sẵn từ lâu rồi.

Đối với sự thay đổi lớn của nhân sự trong 72 tiếng đồng hồ này trợ lý của hai người con của Liên Gia tuyên bố với bên ngoài rằng: Không thể trả lời.

Trái lại vợ của hai người này lại không ngừng nói với bên ngoài: “Tôi cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, tôi không có quyền đi thăm bố chồng của tôi”. Mấy người con gái của Liên Chiêu Thành cũng lên mạng nói: “Bây giờ tôi cũng phải thông qua luật sự để liên lạc với ba của tôi, đã rất lâu rồi tôi chưa gặp ông ấy”.

Vụ thay đổi nhân sự lớn trong 72 tiếng đồng hồ này dừng như càng có sức ảnh hưởng to lớn tới đời thứ ba của Liên Thị hơn.

Bọn họ ngầm nói với bạn bè rằng Liên Gia Chú đang giam lỏng ông nội, bạn bè nhắc nhở, phần danh sách thay đổi nhân sực đó được Liên Chiêu Thành và mấy vị cổ đông lớn ký tên.

“Là do Gia Chú lợi dụng thuốc để khống chế ông nội, nếu như không phải dùng thuốc thì chắc là dùng bùa”. Đây là lời của một người chị họ của  Liên Gia Chú nói.

Khi giới truyền thông Châu Âu đẩy vấn đề này đến trước mặt Lâm Phức Trăn, thì mọi sự việc của chuyện thay đổi nhân sự trong 72 tiếng đồng hồ dĩ nhiên đã được giải quyết rồi.

Hai người con của Liên Gia đã dùng lý do sức khỏe không tốt để từ chối đi nhận chức, mà văn phòng trước kia của họ cũng đã đổi chủ, mà người thay thế họ lại còn trẻ hơn, có năng lực hơn.

Liên tưởng đến việc Liên Gia Chú vẫn luôn chăm sóc Liên Chiêu Thành,  cùng với việc trước đó không lâu Liên Gia Chú vừa mới nắm được quyền kinh doanh của Tập đoàn Liên Thị, thật khó để đứa trẻ nhỏ nhất của Liên Gia này có thể rũ sạch liên hệ với sự kiện ” Cuộc thay đổi nhân sự lớn trong 72 giờ ” này.

Với tư cách là vợ chưa cưới của Liên Gia Chú thì việc nhận được câu hỏi này cũng là lẽ dĩ nhiên.

“Tôi là học sinh khoa Lịch sử”. Cô nở nụ cười đặc trưng kiểu của Vianne.

Dựa vào việc mình đã cùng Vianne nhiều lần tiếp xúc, người đó cũng trưng nụ cười trên khuôn mặt: “Hiện tại bên ngoài đã có rất nhiều lời đồn đãi rằng việc ngài Liên Chiêu Thành đã từ chối sự thăm nom của nhiều người thân có liên quan gì tới chồng chưa cưới của cô hay không?”

Liên lão tiên sinh từ chối sự thăm viếng của nhiều người thân có liên quan gì tới chồng chưa cưới của cô không?!

Cô thu lại nụ cười, mặt nghiêm lại: “Ngài đây nói thế ý là chồng chưa cưới của tôi đang giam lỏng ngài Liên Chiêu Thành, sau đó là lợi dụng bùa ngải đã khống chế ngài ấy, tiếp nữa là thủ tiêu bác cả, bác hai của mình?”

“Không … tôi không có ý này”.

“Ngài thích viết thế nào thì viết như thế đó, nhưng điều đáng nói là tình trạng hiện tại của chồng chưa cưới của tôi, ngay cả thời gian thân thiết để ngủ cùng tôi cũng không có, giấc ngủ không đủ làm cho tính tình của anh ấy rất khó chịu, tôi còn thường xuyên bị ăn mắng”. Cô nhìn thẳng vào người phóng viên đó một cái, chậm rãi nói: “Tốt nhất là các ngài đừng có đụng đến họng súng của anh ấy, nếu không phát súng của anh ấy sẽ bắn nát bát cơm của các người đấy”.

Lời này đã thành công làm cho người kia ngậm miệng lại.

Sau khi phóng viên rời đi, Lâm Phức Trăn cầm điện thoại di động lên, mấy lần muốn nhấn xuống cái số kia nhưng cuối cùng cô vẫn thả điện thoại về chỗ cũ, cô đã gần nửa tháng rồi chưa gặp Liên Gia Chú.

Nửa tháng này ngay cả điện thoại cũng không được mấy cuộc, lần cuối cùng kia vẫn là mình cô vẫn luôn nói không ngừng, đầu bên kia điện thoại kết thúc trong im lặng. Hiển nhiên, sự tức giận của cô, sự dịu dàng của cô, sực làm nũng của cô, sự đau lòng của cô đều là vở kịch một vai.

Liên Gia Chú ngủ thiếp đi.

Lâm Phức Trăn cho rằng cách một ngày sẽ nhận được điện thoại của Liên Gia Chú, không giải thích cũng không sao, không xin lỗi cũng không sao, chỉ cần anh dịu dàng gọi cô một tiếng “Tiểu Họa Mi” là được rồi.

Nhưng không có.

Ngày tiếp theo không có, một tuần sau vẫn không có.

Cuối tuần giữa tháng mười một, Lâm Phức Trăn đi với London thăm Liên Chiêu Thành, không thông qua Liên Gia Chú, khi cô lên máy bay tư nhân của gia tộc Rose, vé máy bay trở về cũng là dì Daisy chuẩn bị giúp cô, từ sân bay Heathrow bay đến De Gaulle, chuyến bay lúc 4 giờ 40 phút chiều, tới lúc đó Sophia sẽ gặp cô tại sân bay, tối đó sẽ tham gia bữa tiệc kêu gọi từ thiện do gia tộc Rose tổ chức.

Đây cũng là bữa tiệc tổ chức cho hành trình đi Tây Ban Nha vào tháng mười hai của cô, bữa tiệc mời các doanh nhân Tây Ban Nha ở Pháp và những nghệ sĩ rất có sức ảnh hưởng ở Tây Ban Nha.

Thờ gian Lâm Phức Trăn tới London là khoảng mười giờ rưỡi sáng.

Tình trạng của Liên Chiêu Thành làm cho cô giật mình.

Cũng không phải là sức khỏe của Liên Chiêu Thành xảy ra vấn đề gì,  mà là …

Trên đời này có một chưng bệnh gọi là Alzheimer, thuộc tính của loại bệnh này cho dù anh có là tổng thống của một nước, cho dù anh có là một người cực kỳ giàu có, cho dù trong tay anh có nắm mọi quyền lợi, nhưng tại một thời điểm nhất định, nên quên hay không nên quên anh cũng hoàn toàn không giữ được.

Trên bãi cỏ ở hoa viên phía sau của bênh viện, hai hộ lý đứng ở vị trí cách họ mười mét, Liên Chiêu Thành ngồi trên xe lăn, Lâm Phức Trăn ngồi xổm trước mặt ông ấy ở tư thế nửa quỳ.

“Cháu là cháu ngoại của Dora”. Ông lão mất gần mười phút mới nhận ra cô gái có tướng mạo cực kỳ giống với người trong lòng ngày xưa.

“Vâng ạ, ông nội”. Cô đặt tay lên mu bàn tay của ông ấy, mỉm cười.

Tiếng ông nội dường như làm cho ông lão rất hài lòng.

Tay ông ấy trở ngược lại đặt lên mu bàn tay cô, cười như một đứa trẻ: “Cháu lớn lên rất giống Dora, hẳn là cháu đã từng nghe qua, Lan Dora là người phụ nữ đầu tiên từ chối Liên Chiêu Thành, cũng là người phụ nữ duy nhất đã từ chối Liên Chiêu Thành”.

Cô đáp lại: “Vâng ạ, cháu biết”.

Ông lão gật đầu, ánh mắt của ông dừng lại ở một nơi xa xăm: “Dora cũng là người mà ta vẫn thật lòng muốn ở cùng, ta vẫn luôn nghĩ nếu như Dora chịu gả cho ta thì ta sẽ rất thích cái nhà đó, trước khi đi công tác trở về nhà, ta sẽ để trong cặp công văn của ta món đồ mà có thể khiến cho phụ nữ vui, một cái ghim cài, một chiếc nhẫn, hoặc là một cành hoa khô mà ta đặc biệt làm cho cô ấy”.

Mấy tiếng trước ở London vừa mới có một trận mưa, cơn gió thổi qua, không khí ẩm ướt từ lòng bàn chân truyền tới, làm cho Lâm Phức Trăn rùng mình.

Đã ở quá lâu tại Cote d’Azur nơi được ca ngời là “thiên đường không có mùa đông của nước Pháp” nên cô đã quên mất trên thế giới này vẫn có mùa đông.

Mùa đông năm nay ở Châu Âu tới muộn hơn so với năm ngoái, thu đông luân phiên chuyển mùa, giây trước vẫn cảm thấy lạnh buốt, giây sau mặt trời đã ló dạng, đã không thể chờ đợi được nữa mà cởi bỏ chiếc áo khoác ra.

Một chiếc khăn choàng bằng len được trùm lên người cô.

Ngẩng đầu lên, Lâm Phức Trăn chạm phải đôi mắt ấy.

Mặt nhanh chóng quay đi nơi khác, lòng cô hơi nhói.

Bây giờ cuối cùng Lâm Phức Trăn cũng coi như đã rõ trước khi tới London dì Daisy đã nói trong điện thoại “Mỗi giai đoạn trong cuộc đời của chúng ta sẽ gặp phải đủ loại việc, lúc gặp phải không được hoảng hốt cũng không được khổ sở, đối với chuyện đã xảy ra không có gì giúp được”.

Nhìn ý cười nơi khóe miệng Liên Chiêu Thành.

Lâm Phức Trăn đã hiểu rõ tại sao thời gian gần đây Liên Gia Chú vẫn luôn chạy qua lại giữa London và Kuala Lumpur, cô cũng đã rõ một tuần trước sự kiện ” Cuộc thay đổi nhân sự lớn trong 72 giờ” của tập đoàn Liên Thị được truyền thông ca tụng, và tại sao người của Liên gia lại nói không có được quyền thăm Liên Chiêu Thành.

Làm sao đi bảo vệ giữ lại gia nghiệp của tổ tông, thời gian của Liên Chiêu Thành không còn nhiều lắm.

Tranh quyền đoạt lợi của gia tộc đối với tập đoàn lớn là một tấm bùa đòi mạng, thời điểm này là thời điểm đưa ra quyết định dứt khoát.

Ông lão càm ràm trí nhớ của ông gần đây khong được tốt.

“Ông nội, con là cháu ngoại Lan Dora”. Giọng nói của Lâm Phức trăn có hơi không vui.

“Ta biết, tên của con là Lâm Phức Trăn, lần đầu ta gặp con là ở Eze”. Ông lão dùng ánh mắt dè dặt nhìn cô, giống như đứa trẻ không chắc chắn với đán án muốn thông qua vẻ mặt của giáo viên để xác nhận đáp án của mình có chính xác không.

Lâm Phức Trăn bật cười, nụ cười không có chút qua quýt nào, quả thực cô và Liên Chiêu Thành đã gặp ở Eze.

Khi đó cô đang ngủ say như chết ở trên giường của Gia Chú, sau khi Liên Gia Chú nói một câu “Ông nội tới rồi, ông nội mình muốn gặp cậu, Lâm Phức Trăn, cậu đi với mình gặp ông nội, ông nội mình không thích tốn thời gian đợi người, đặc biệt là đợi một cô nhóc”. Thế là cô trực tiếp cầm lấy cặp kính đặt ở bên cạnh, vội càng mang lên.

Đó là ông nội của Gia Chú, cũng là “người thân duy nhất” mà Gia Chú đã nói.

“Khi đó con mang cặp kính quê một cục, ngốc nghếch”. Lần này giọng điệu của Ông lão tự tin hơn nhiều.

“Khi đó biểu hiện tràn ngập trên mặt ông là cô nhóc ngốc nghếch đó là cháu ngoại của Lan Dora sao?” Cô cười ngọt ngào: “Thế là Gia Chú đã lấy mắt kính của con xuống”.

“Sau đó ta đã nhìn tới ngây người, sau đó ta đã nghĩ, lúc Dora mười tuổi chắc là dáng vẻ cũng như vậy”. Ông lão chìm đắm trong hồi ức ngày xưa.

Lần theo năm tháng mờ nhạt trong hồi ức, quay trở về thời niên thiếu của họ.

Khi đó cô ấy chưa gả, ông ấy đã kết hôn, ở trong một buổi tiệc xã giao, ông đi tới trước mặt cô ấy đưa tay ra, cô ấy liếc nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út của ông, đặt tay lên trên tay một thanh niên cũng đưa tay tới trước mặt cô ấy.

Sau này người thanh niên ấy trở thành cha của con gái cô ấy.

Vào khoảnh khắc ấy, cô ấy nhất định mãi mãi không ngờ rằng, cha của con cô ấy là một tên có thói quen bỏ nhẫn cưới trên ngón áp út vào trong túi, bỏ vào trong ngăn kéo.

Tình cảm của cô gái trẻ là một trang giấy trắng đã gặp phải loại người này hậu quả không thể tưởng tượng được.

Khi chân tướng bị biết lộ, Lan Dora vừa mới lấy được giấy xét nghiệm đã mang thai.

Lan Dora công khai tuyên bố, con của cô ấy sẽ được sinh ra, theo họ của cô ấy, sau này cô ấy là mẹ của đứa trẻ, cũng là ba của đứa trẻ.

Mà Liên Chiêu Thành cũng đã biểu diễn một màn khuynh tình “Trút giận vì hồng nhan”, chỉ vẻn vẹn trong mười ngày, ông ấy đã khiến cho tên kia thân bại danh liệt, đi xa biệt xứ.

Sau đó ông ấy và Lan Dora đã trở thành bạn tốt.

Áp mặt vào lòng bàn tay của ông lão, cô nói: Ông nội, con nghe mẹ nói lúc bà ngoại mười mấy tuổi giống con y như đúc.

“Ông nội có biết tại sao lúc đó con phải đeo kính không?” Cô hỏi ông ấy.

“Vì sao vậy?”

“Ngộ nhỡ ghèn trong mắt con bị phát hiện thì sao? Phải biết là con là cháu ngoại của Lan Dora, nghe nói khi còn trẻ ông lão ấy thầm mến bà ngoại của mình, mình không thể để ông ấy phát hiện ra trong mắt mình có ghèn được, Cháu ngoại của Lan Dora mà có ghèn trong mắt sao?”

Ông lão cười ha ha.

“Tính cách của con thú vị hơn bà ngoài con nhiều, Lâm … Lâm …”

“Lâm Phức Trăn”. Cô nhanh nhảu tiếp lời.

“Ta biết con tên Lâm Phức Trăn”. Giọng điệu của ông lão không được vui cho lắm, “Lâm Phức Trăn, ta đã nói với con, đám con trai đời thứ ba của Liên Gia tùy con chọn, con nhìn trúng ai thì lấy người đó”.

Lời này Liên Chiêu Thành không chỉ nói qua một lần, trong lòng Lâm Phức Trăn thầm thở dài một hơi.

“Cảm ơn Liên Tiên sinh”. Giọng điệu của cô rất vui vẻ, cô ngẩng đầu lên “Liên Tiên sinh có thể cho con một chút ý kiến không?”

Ông lão làm bộ dạng như hơi suy nghĩ, sau đó hỏi con thấy Gia Chú thế nào.

Gia Chú thế nào ư, để con nghĩ một chút xem.

“Đừng nghĩ nữa, là Gia Chú đi, Gia Chú là đứa trẻ đẹp nhất của Liên Gia”.

Vậy ư, Gia Chú là đứa trẻ đẹp nhất của Liên Gia, Gia Chú còn là đứa trẻ đẹp nhất trên đời này.

Cô cười nói, ông nội, con sẽ cân nhắc thật kỹ.

Ông lão gật đầu.

Hộ lý ra hiệu bằng tay với cô, nhắc nhở cô rằng đã tới thời gian nghỉ ngơi của ông lão rồi.

Cô đứng lên, hôn lên trán của ông lão.

“Ông nội, con phải đi rồi”.

Tay cô bị kéo lại.

“Ông nội …”

“Con à, ta biết bà ngoại của con có thói quen viết nhật ký”.

Nhà cũ của Lan Dora có một chiếc rương lớn, chiếc rương này có đặt mấy chục quyển nhật ký của Lan Dora.

Nhật ký do dì Daisy quản lý, bởi vì trước kia Lan Dora đã từng nói qua với trợ lý của bà ấy, nhật ký là vật riêng tư của bà ấy, chưa được bà ấy cho phép thì bất cứ người nào cũng không được đọc, bất cứ người nào này bao gồm cả người thân nhất.

Đây là lần thứ hai Liên Chiêu Thành nhắc tới chuyện nhật ký của Lan Dora.

“Ông nội, chuyện này e rằng …”

“Ông nội chỉ muốn xem xem đoạn thời gian ta và bà ngoại của con quen biết, xem xong sẽ trả liền, ông nội biết con và Gia Chú rất thân, coi như con nể mặt Gia Chú mà cho ông một ân tình đi”.

Ánh mắt của ông lão rất khẩn thiết.

Suy nghĩ một chút rồi Lâm Phức Trăn gật đầu: “Con sẽ nghĩ cách”.

Người đàn ông trung niên với danh nghĩa là trợ lý của Liên Gia Chú chờ ở ngoài cửa của viện điều dưỡng, đưa cô tới trước cửa một căn nhà độc lập kiểu cũ cách viện điều dường khoảng mười phút đi xe, đưa cho cô chiếc chìa khóa rồi nói Ngài Liên sẽ tới trước hai giờ rưỡi.

MM.

Hết chương 82!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *