Lâm Phức Trăn vừa ra khỏi phòng bệnh, thì người đàn ông trung niên được xưng là trợ lý của Liên Gia Chú đã đứng chờ ở bên ngoài cửa phòng bệnh, đưa cô tới trước cửa một căn hộ độc lập kiểu cũ cách viện điều dưỡng khoảng năm phút đồng hồ đi xe. Ông ấy đưa cho cô một chiếc chìa khóa rồi nói khoảng hai giờ rưỡi Cậu Liên sẽ tới.

Lúc trước Liên Gia Chú đã nói cho cô biết rằng để tiện cho việc chăm sóc Liên Chiêu Thành, anh đã thuê một căn hộ ở gần viện điều dưỡng.

Tới hai giờ rưỡi cũng còn khoảng ba tiếng nữa, cách chuyến bay đi Paris còn khoảng năm tiếng nữa. Lâm Phức Trăn nhận lấy chìa khóa.

Mở cửa căn hộ ra, có một mùi mốc thoang thoảng xộc vào mặt, hiển nhiên là chủ nhân của căn nhà này đã ở bên ngoài đã lâu.

Đứa trẻ nhỏ nhất của Liên Gia đã trả lời với bên ngoài rằng: Mấy năm sắp tới là thời gian học tập của anh, anh sẽ đi theo quỹ đạo trưởng thành của ông nội, tất cả sẽ bắt đầu đi từ cơ bản, từ cơ bản làm lên có nghĩa là anh không thể mang theo quản gia, tài xế, người giúp việc của anh mà đi khắp nơi được, do đó sẽ không có người quản gia giúp việc giúp anh quét dọn nhà cửa.

Cô không phải là quản gia giúp việc của anh, cô là vợ chưa cưới của anh.

Vợ chưa cưới giúp vị hôn phu của mình quét dọn nhà cửa là một loại công việc thú vị.

Trước khi quét dọn nhà cửa cô cần phải thay đồ trước đã.

Xuất hiện cùng với Linda ở sân bay còn có một phóng viên của một tòa tạp chí Paris, gần đây cô ấy rất ít khi xuất hiện trước truyền thông của Paris.

Mở tủ quần áo của Liên Gia Chú ra, thuận tiện kiểm tra xem trong tủ quần áo có đồ nào khả nghi của phụ nữ không.

Kiểm tra một lượt từ trong ra ngoài, cô mặt mày hớn hở cầm lấy một chiếc áo sơ mi công sở.

Độ dài của chiếc áo sơ mi công sở tới đầu gối của cô.

Cô mặc áo sơ mi, tìm một chiếc khăn tay hình caro có thể cột được, mở cửa sổ ra.

Căn phòng vừa mới dọn được một nửa thì Linda gọi điện tới.

Linda hỏi cô dọn dẹp phòng cho chồng chưa cưới của mình có cảm giác gì.

“Có thể có cảm giác gì, cũng chỉ vậy thôi”. Cô trả lời qua loa.

Thực sự, cũng chỉ là “Cũng chỉ vậy thôi” sao?

Đương nhiên là không phải rồi.

Hỏi cô cụ thể là như thế nào, kỳ thực Lâm Phức Trăn cũng không biết.

Cô chỉ biết là lòng mình rất vui là được rồi, nếu như Gia Chú không ngủ gật khi nhận điện thoại của cô thì cô sẽ càng vui hơn.

Đúng rồi, đợi tới khi gặp được Gia Chú cô sẽ phải nhắc nhở anh một trận mới được.

Một giờ, Lâm Phức Trăn còn có thể vừa theo nhịp điệu của bài nhạc vừa coi chiếc máy hút bụi như một người bạn nhảy của mình. Một rưỡi, liếc mắt nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên tường, nhịp điệu không theo kịp tiết tấu của bản nhạc nữa.

Hai giờ, tắt nhạc đi, cô mở tivi, tự nói với chính mình, không phải vẫn chưa tới hai rưỡi sao?

Gia Chú đã nói trước hai rưỡi sẽ trở về.

Chuyến bay của cô là vào lúc bốn giờ bốn mươi phút, chỉ cần có có mặt ở sân bay lúc bốn giờ hai mươi phút là được rồi. Chỗ này cách sân bay không xa, hơn nữa đường cũng không bị kẹt xe, bốn giờ cô từ đây xuất phát là được rồi.

Tính như vậy thì họ vẫn có thời gian một tiếng rưỡi ở chung.

Hai giờ hai mươi phút, mắt Lâm Phức Trăn nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ treo trên tường.

Hai rưỡi, cánh cửa kia vẫn không có chút động tĩnh nào, đến muộn một hai phút cũng không sao, không biết chừng xe của Gia Chú đã đậu ở dưới lầu rồi.

Cô đi tới cửa sổ, làm gì có chiếc xe nào đâu.

Có lẽ qua năm phút nữa xe sẽ xuất hiện thôi, nhiều nhất là năm phút, nếu như qua năm phút cô sẽ lập tức rời đi.

Đúng vậy, lập tức rời đi.

Năm phút đồng hồ đã trôi qua, người đứng trước cửa sổ không nhúc nhích làm cho Lâm Phức Trăn có lúc nghi ngờ rằng đó không phải là cô.

Ba giờ, cánh cửa kia vẫn chưa thấy có động tĩnh gì.

Di động của cô mãi vẫn chưa vang lên, tới không được cũng không thèm gọi điện thoại mà, đồ khốn.

Tivi đang phát một vụ tai nạn xe hơi ở trung tâm thành phố London.

“Nếu như đối phương gặp tai nạn xe, làm sao có thể gọi điện cho mày được chứ”. Âm thanh này đột nhiên phát ra.

Lâm Phức Trăn Bất chợt run lên, vội vàng cầm điện thoại lên.

Tìm tới số điện thoại của Liên Gia Chú, bấm gọi.

Tiếng chuông bất ngờ vang lên làm cho tay cô run lên, điện thoại rơi từ trên tay xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào cánh cửa, tiếng chuông phát ra từ bên ngoài cửa.

Đó là tiếng chuông điện thoại di động, sao cô lại không nghe ra tiếng chuông di động này là của ai được chứ.

Tivi vẫn đang phát tin tức tai nạn xe.

Cửa từ từ được mở ra.

Có người đi vào.

Cửa lại bị đóng lại.

Anh đứng ở đó, lặng lẽ nhìn cô.

Anh nhìn làm lòng cô đau đớn.

Ông nội Gia Chú bị bệnh, một loại bệnh sẽ từ từ quên đi người bên cạnh mình, tới cuối cùng cũng sẽ quên mất đứa trẻ nhỏ nhất của Liên Gia này.

Không được quên mà, ông nội.

Ông là người thân duy nhất của Gia Chú. Ông nội, nếu như ông quên mất Gia Chú, thì trong lòng Gia Chú nhất định sẽ vô cùng khổ sở.

Người đứng ở trước cửa đang di chuyển bước chân, bước về phía cô, nhưng cô đã không nhìn rõ được anh nữa.

Trước mắt cô là một mảng sường mờ mù mịt.

“Anh biết là sẽ như vậy mà”. Anh giơ tay ra, đưa về phía khóe mắt của cô.

Cô quay mặt đi, chớp mắt mấy cái, đã lấy lại được sự rõ ràng trước mắt.

“Giận rồi sao?” Anh hỏi cô.

Không tồi, anh không dùng câu “Lại giận rồi sao”.

Anh đứng thẳng người.

“Anh đã lái xe rất nhanh, hôm nay trong thành phố vô cùng kẹt xe”. Anh nói.

Không sao là tốt rồi.

Nghĩ rằng mình vẫn chưa thay quần áo, lúc dọn dẹp cả người đầy mồ hôi, hiện tại vẫn còn chút thời gian, cô cần phải đi tắm, tắm xong thì lại thay lại đồ.

Thời gian cũng gần tới rồi, trên đường tới sân bay cô phải gọi cho Linda một cuộc điện thoại để nói cho cô ấy biết cảm giác lân đầu tiên dọn dẹp phòng cho vị hôn phu của mình vô cùng tồi tệ.

Vừa định di chuyển bước chân, người cô đã bị một lực giữ lại, đúng là đến cả một tí hơi thở cũng không cho nữa.

Nhưng tại sao trong lòng cô lại có một chút hân hoan vậy nhỉ, là bởi vì cô cảm nhận được sự muốn được quan tâm từ cơ thể cứng rắn đang giữ chặt cô người cô lại sao.

Muốn được quan tâm, muốn ỷ lại.

Rõ ràng là đến trễ nửa tiếng đồng hồ, vừa vào đã dùng giọng điệu chất vấn hỏi cô giận rồi phải không.

Không giận mới lạ đấy.

Chỉ có ý chí mới chống đỡ lực tay của cô đẩy bàn tay đang ôm bên hông của anh ra.

Mặt anh ghé sát vào bên mang tai cô, thì thầm. Tiểu Họa Mi, đừng giận.

Anh khẽ nói: “Tiểu Họa Mi, đừng giận, nghe anh nói, tất cả mọi thứ còn khó khăn hơn so với tưởng tượng của anh, xung quanh anh đều đầy những lời bàn tán, cho dù không nghe cũng có thể nhìn ra được nội dung của những lời xầm xì của những người đó từ vẻ mặt của họ. “Cậu ta mới có hai mươi tuổi”, “Cậu ta vẫn thích hợp ở trên tấm Poster hơn là ở văn phòng”, “Tiếc rằng, tiếp xúc với cậu ta không phải là những cô gái trẻ trong những tấm ảnh xếp đầy trong phòng của cậu ta”, “Chút thành tựu nhỏ bé mà cậu ta giành được đều là công lao của đoàn đội phía sau cậu ta”, những lời này thì cũng bỏ qua đi, nhưng khi những lời xầm xì của bọn họ lại biến thành “Cậu ta thực sự giam lỏng ông nội của cậu ta sao”, “Cậu ta thực sự giống như bên ngoài nói, đã dùng thuốc, thậm chí là còn dùng tới cả y thuật để khống chế ông nội cậu ta thế nên mới đoạt được quyền kinh doanh”, trong lòng anh cảm thấy cực kỳ khó chịu”.

Cô ngừng động tác định đẩy anh ra.

Cúi đầu nhìn đôi giày anh đang mang, một đôi giày mà ngay cả nhãn hiệu cũng không có, loại giày này bán đầy ngoài thị trường, nếu như gặp phải người bán tốt thì dưới hai mươi Euro cũng không thành vấn đề.

“Tới cuối cùng, lời xầm xì ấy biến thành “Thanh niên hai mươi tuổi đó mang trên người cái danh con rể Bộ trưởng  Bộ Công Thương Trung Mỹ, cái mác chồng chưa cưới của Vianne. Có hai cái mác này là đã làm được nên việc chỉ bằng nửa công sức rồi, người có tài còn nhiều mà, nhưng họ không có tướng mạo như cậu ta, cho dù có hai thứ đó đi chăng nữa nhưng cũng sẽ không có được may mắn như cậu ta, ông nội là Liên Chiêu Thành, vợ chưa cưới là Vianne”, đúng vậy, những người đó gọi những cái này là may mắn”.

Tay cô chỉ vừa mới chạm được vào tay của anh, đã bị anh vững vàng ôm vào trong lòng.

“Tiểu Họa Mi, gần đây tính tình của anh vô cùng tồi tệ, vì vậy anh không thể gọi điện cho em được, anh sợ sẽ mất bình tĩnh với em trong điện thoại, những người khác cũng không tới nỗi nào, nhưng nếu như là em thì anh không chừng anh sẽ nạt nộ em mất”.

Đây là những lời gì vậy chứ, nếu như là em thì không chừng anh sẽ nạt nộ em mất.

Nhưng thực sự là dường như cô không cách nào giận nữa, hơn nữa lại càng lúc càng không giận, ngay cả chuyện anh tới muộn nửa tiếng dường như cũng không giận nữa rồi.

“Cảm thấy lời anh lạ lắm đúng không? Không chỉ có lạ mà cách nói cũng mâu thuận không thông nữa, anh cũng không biết là sao, anh chỉ có tin chắc rằng ở trên đời này em là người mà anh không nỡ mắng nhất, không chỉ có vậy, ngay cả lớn tiếng với em anh cũng không nỡ. Với cả, càng ngày càng không nỡ rồi”.

Quả thực lời này của anh nghe có chút kỳ quái, không những kỳ quái mà còn mâu thuẫn không thông nữa. Thế nhưng, ngược lại lại làm cho Lâm Phực Trăn nghe ra được sự chua xót ở trong lòng.

Đi cùng với sự chua xót đó còn có một chút tình cảm dịu dàng.

Bàn tay cô đặt trên mu bàn tay anh, nhỏ giọng nói. Gia Chú, anh có thể buông lỏng tay ra một chút được không, hả?”

“Không, không buông”.

Tại sao chứ. Cô khẽ hỏi anh.

“Anh mà buông tay thì em sẽ đi mất”. Câu trả lời của anh có chút tính khí của trẻ con.

Lòng cô vừa bực vừa buồn cười.

“Em không đi”.

“Thật không?”

Cô gật đầu.

Anh nới tay ra một chút, nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi, dáng vẻ như muốn nói, em đừng hòng mà di chuyển một bước.

Cô khó khăn nhích cơ thể lại, đổi thành bộ dáng đối mặt với anh. Cô nâng mặt anh lên.

Gầy rồi, giữa hai lông mày thấp thoáng vẻ mệt mỏi.

Cô nhón chân, dâng lên đôi môi của mình, môi chỉ vừa mới chạm tới, chờ đợi cô lại là một trận cướp đoạt bùng nổ như mưa rào. Trong phòng tắm, nước của vòi sen làm ướt quần áo và đầu tóc của họ, hai thân thể áp sát vào nhau, hai người đứng song song với bức tường, lưng dựa sát vào tường, anh trực tiếp đi vào, tiếng nước ào ào hòa lẫn với tiếng gầm khẽ của anh kết hợp với tiếng kêu nức nở của cô.

Tiếng nước vẫn còn tiếp tục, cô giống như người vừa trở về từ cõi chết, hơi híp mắt lại, ánh mắt vô thức du ngoạn quanh phòng tắm, cuối cùng dừng lại ở trên người của người trước mặt, tóc ướt nhẹp, áo sơ mi cũng ướt đẫm, mặt chôn ở hõm vai cô, vẫn giữ nguyên dáng vẻ như lúc cao trào.

Đóng vòi nước lại, xung quanh trở lại sự yên tĩnh, tay cô khoát lên bả vai anh, ngón tay khẽ chạm lên đuôi tóc của anh.

“Gia Chú”.

“Hửm”.

“Mười tuổi em đã cho rằng anh là đứa trẻ có có bộ não của kỳ lân, biết nó có nghĩa là gì không? Nó có nghĩa là ở trong lòng em anh không gì là không làm được cả”.

Môi anh chạm khẽ vào hõm vai cô.

Cô chầm chậm nhắm mắt lại.

Đầu óc choáng váng, cơ thể vô cùng mệt mỏi.

Cũng không biết đã qua bao lâu, như nhớ tới gì đó, tiếc rằng mi mắt cô quá nặng, chỉ có thể hơi hé mở lên.

Khóe mắt hơi mở lên một nửa, tầm mặt từ từ trôi dạt dừng lại ở trên chiếc gương, hơi nước trên gương đã tan đi, mặt kính rõ ràng roi rõ dáng vẻ của cô, chiếc áo sơ mi kiểu nam ướt nhẹp khoác trên người cô, mấy cúc áo sơ mi ở trên cùng được mở ra, một bên cổ áo bị cởi tới bả vai, tóc ướt nhẹp không theo nề nếp gì dán chặt ở sau gáy cô, ngoài áo sơ mi còn có bả vai của người đàn ông đang nằm sấp trên người mình, nếu như không phải bỗng nhớ tới Sophia đang đợi cô ở sân bay, thì sợ là ánh mắt của cô trong chốc lát cũng không cách nào rời khỏi thân thể của người đàn ông và cô gái ở trong gương. Cô dùng sức đẩy bả vai anh.

“Hửm?” Anh vẫn không chịu nhúc nhích.

“Em phải đi rồi”. Cô nói với anh.

“Đi?” Anh càng ôm chặt cô hơn, giọng điệu giống như đứa trẻ làm nũng. “Lúc trước em đã đồng ý với anh là sẽ không đi mà”.

Cô từ đẩy biến thành đánh: “Đừng có mà diễn nữa!”

Rõ ràng việc cô tới London anh rõ hơn ai hết, bao gồm cả thời gian chuyến bay cô rời đi.

Anh vẫn không chịu nhúc nhích.

“Gia Chú, nếu như em mà không đi thì dì Daisy giận, gần đây em đã nhiều lần làm chuyện đau lòng khiến cho dì ấy giận rồi”. Cô dùng giọng điệu rất nghiêm túc nói với anh.

Mốt lát sau anh mới buông cô ra, Lâm Phức Trăn đỏ mặt nhìn vào những mảnh vải bị xé tan nát ở trên đất, còn may là chiếc áo sơ mi mặc trên người đủ dài, cô dùng chân gạt những mảnh vải vô cùng thê thảm vào nơi mà cô không nhìn thấy.

Lâm Phức Trăn đã đứng trong phòng tắm được một lúc rồi, cô đang đợi Gia Chú mang quần áo cho cô.

Quần áo treo ở trên mắc áo treo trên chiếu Tatami, hẳn là tìm thấy rất dễ, Gia Chú rời phòng tắm cũng đã được một lúc rồi.

Cô gọi mấy tiếng Gia Chú cũng không có trả lời.

Nghĩ ngợi một lúc, cô che vạt áo sơ mi, đi về phía cửa phòng tắm, tay đặt trên khung cửa, thò nửa đầu ra ngó thử, đầu tiên Lâm Phức Trăn nhìn thấy là Liên Gia Chú đang quay lưng đứng ở phía trước cửa sổ, quần áo của cô vẫn còn máng nguyên vẹn trên móc áo.

Lại nhìn thời gian, còn mấy phút nữa là đã tới bốn giờ.

Cô giậm chân: “Liên Gia Chú!”

Người đứng trước cửa sổ quay đầu lại, lúc này anh dường như mới nhớ tới cái gì, lấy quần áo trên giá áo xuống, đưa quần áo tới trước mặt cô, anh giải thích với cô rằng anh đang tìm quần áo thì bỗng nhiên nhớ tới một chuyện làm cho anh quên mất việc lấy quần áo.

Nhìn đi, người này trước giờ vẫn không đem chuyển của cô để trong lòng.

Cô liếc anh một cái, nhận lấy quần áo.

Dưới lầu vang lên tiếng còi xe, đó là tài xế mà cô đã hẹn trước.

Cô vội vàng thay xong quần áo, kéo rèm cửa sổ ra, ra hiệu với tài xế dưới lầu rằng cô sẽ xuống ngay lập tức.

Đi xong giày, đưa tay về phía chiếc túi máng trên móc áo.

Tay cô bị kéo lại.

“Sao vậy?”

Anh nhìn tóc của cô, nhíu chặt lông mày: “Lâm Phức Trăn, em muốn mang kiểu tóc này đi gặp phóng viên sao?”

Bây giờ còn có thể làm sao được nữa, còn không phải do anh gây ra à, cô lại trừng mắt lần nữa với Liên Gia Chú.

Nhưng thân thể không nghe lời sai khiến của cô, dùng dằng đi theo anh.

Liên Gia Chú cầm máy sấy tóc lên.

Lâm Phức Trăn liếc mắt nhìn thời gian, trên đường cô sẽ cho tài xế nhiều tiền hơn để tài xế lái nhanh hơn một chút cũng không sao, Gia Chú nói đúng, cô không thể mang kiểu tóc này đi gặp phóng viên được, với lại hiếm lắm Tiểu Pháp mới sấy tóc cho cô.

Sấy xong tóc là vừa đúng bốn giờ.

Cô kiễng chân lên.

Môi cô chạm vào môi anh, thật sự là gian nan mà, đôi giày cao mười phân công thêm mũi chân nhón tới hết mức, lúc này cô mới miễn cưỡng hôn được anh.

Chạm vào một cái rồi rời đi ngay, cô phất tay, em đi đây.

Tay cô lại lần nữa đặt về vị trí chiếc túi.

Vẫn không thành công lấy được túi.

Cô nhìn Liên Gia Chú, giậm chân: “Lại sao nữa, Gia Chú sao anh lại quay …”

Lời còn lại chưa nói ra đã bị chặn hết lại.

Tiếng còi xe lại vang lên lần nữa làm cho Lâm Phức Trăn từ trong nụ hôn sâu kia thoát ra, cô gắng sức đẩy anh ra, liếc mắt nhìn thời gian, thở phì phì nói: “Liên Gia Chú, đây là anh muốn làm cho em không kịp chuyến bay đúng không hả?” Nói xong, cô vung nắm đấm về phía Liên Gia Chú cảnh cáo.

Lần thứ ba rốt cục Lâm Phức Trăn cũng thành công lấy được túi xách.

Cô cầm túi thở phì phì đi về phía cửa.

Tay mới vừa đặt lên trên cánh cửa.

Phía sau lưng ___

“Em nói đúng, anh cố ý không muốn em kịp chuyến bay”. Anh nói.

Cô ngẩn người …

Cô lấy lại tinh thần.

Cái tên xấu xa này, còn tranh cãi với anh nữa thì cô thực sự sẽ bị lỡ chuyến bay mất, dì Daisy quả thực đã nói, nếu mà còn làm càn nữa thì sẽ đánh mông cô.

Dì Daisy vẫn chưa phải là vấn đề gì, bữa tiệc từ thiện của gia tộc Rose tổ chức mới là vấn đề lớn.

Lúc này cô cũng chẳng muốn mắng anh, không có thời gian để mắng anh, mà cũng chẳng muốn mắng anh.

Cô vặn tay nắm cửa.

“Tiểu Họa Mi, ở lại với anh đi, anh muốn em ở lại với anh”.

Đồ điên, Gia Chú đúng là đồ điên.

Họ hiểu hơn ai hết, lúc nào có thể đùa, lúc nào không thể đùa.

Cửa từ từ mở ra.

Nhưng, chân cô vẫn không bước ra.

Dưới lầu lại vang lên tiếng còi xe.

Cánh cửa theo bàn tay của anh khẽ khàng khép lại, anh ôm lấy cô từ phía sau lưng.

Giọng anh nhàn nhạt phả xuống đỉnh đầu cô.

“Dáng vẻ của ông nội em cũng thấy rồi”.

Mặt anh khẽ khàng áp sát lên bên má cô.

“Tiểu Họa Mi, anh rất sợ ông nội không nhớ ra anh”.

Tiểu Pháp kể với Tiểu Họa Mi sự hoang mang.

Một nỗi hoang mang gần với sự yếu đuối.

Cô cụp mắt xuống, nói:

“Đừng lo, cho dù sau này ông có không nhớ ra anh thì em cũng sẽ vẫn luôn nhỡ kỹ anh, mãi mãi nhớ kỹ anh”.

MM.

Hết chương 83!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *