Paris, Tháng mười một. Không khí u ám của trời đông giá rét khiến cho người ta có cảm giác như chúng đang ẩn náu bên ngoài cửa sổ, ẩn náu sau những cành cây, ẩn náu trên những tầng mây, với tư thế sẵn sàng chờ đợi, chờ cho cơn mưa kia vừa rơi xuống, với khí thế hừng hực, trong một đêm, vạn vật sẽ tiêu điều, tuyết trắng mênh mang.

Khoảng ba giờ chiều. Lâm Phức Trăn thích gặp dì Daisy vào thời gian này, vào thời gian này dì Daisy bao giờ cũng dễ nói chuyện hơn.

Dì Daisy trở thành phu nhân Rose vẫn luôn giữ nguyên tất các các thói quen trong sự nghiệp vận động viên của mình, cuộc sống rất có quy luật: Một rưỡi chiều nghỉ trưa, hai rưỡi thức giấc.

Hai giờ bốn mươi phút Lâm Phức Trăn sẽ đợi dì Daisy ở bên ngoài phòng.

Hai giờ năm mươi phút, người giúp việc đẩy xe lăn của dì Daisy xuất hiện, Lâm Phức Trăn nhận lấy tay cầm của ghế xe lăn từ tay của người giúp việc.

Sau khi nghỉ trưa, dì Daisy thích nán lại ở căn phòng kính tròn một lúc, vừa uống cà phê vừa ngây người ngắm nhìn mặt hồ bơi ở bên ngoài phòng kính tròn.

Hồ bơi của nhà Rose đã từng được bầu chọn là hồ bơi tư nhân đẹp nhất trong Top mười của Paris, đó là một trong những sính lễ mà người con trưởng của nhà Rose dùng để cưới dì Daisy, rất nhiều người xem hồ bơi này chính là bằng chứng tình yêu của hai người đó.

Người giúp việc bê hai ly cà phê lên.

Năm phút sau, cà phê từ từ nguội dần.

Từ đầu tới cuối ánh mắt của dì Daisy vẫn không hề rời khỏi mặt bể bơi kia.

Hôm nay … dì Daisy không dễ nói chuyện, cô nói một tràng, liên tục đảm bảo, cuối cùng lại chỉ nhận được một câu của dì ấy “Lâm Phức Trăn, để dì yên tĩnh một chút”.

Được thôi, được thôi, yên tĩnh một chút.

Cô buông thõng tay xuống hai bên.

Dì Daisy giận là phải rồi, hôm qua Sophia và vị phóng viên kia đã không đón được cô ở sân bay.

Ngày hôm qua, sau khi gọi một cuộc điện thoại cho Sara, Lâm Phức Trăn đã khóa điện thoại, Liên Gia Chú cũng tắt điện thoại. Tối hôm qua họ ở trong căn hộ của Liên Gia Chú không bước chân ra khỏi cửa.

Hôm nay, vừa tới Paris, Sophia đã đưa cô danh sách nhân viên đã tham gia buổi tiệc từ thiện tối qua, nhìn danh sách khách mời đặc biệt của dạ tiệc từ thiện khiến Lâm Phức Trăn cực kỳ đau đầu, Thị Trưởng Paris đã thông qua phòng Bí Thư chọn món đồ đấu giá đêm đó.

Sophia còn nói cho cô biết rằng, kết thúc buổi dạ tiệc tối qua, ngài Rose và Bà Rose đã cãi nhau một trận lớn, rạng sáng ngài Rose đã lái xe rời đi.

Lúc Ngài Rose và Bà Rose tranh cãi ầm ĩ cô đang làm cái gì vậy chứ?

Mắt cô dừng lại trên bể bơi xanh thẳm như một tấm màn mộng ảo.

Trong căn phòng thoang thoảng mùi ẩm mốc, cô mặc áo sơ mi của Gia Chú làm nũng bảo anh cùng cô chơi trò chơi trốn tìm.

Cô giang chân ngồi trên đùi anh: “Gia Chú, xem anh có thể tìm được em không”. Ánh mắt của anh dừng lại trên cổ áo của cô “Nếu như tìm được em thì có thể hôn em không?” Cô ngẫm nghĩ một lúc, rồi gật đầu, ánh mắt anh vẫn tiếp tục dừng lại ở chỗ cổ áo của cô, dưới cái nhìn của anh, hai gò má của cô từ từ ửng hồng lên.

“Lâm Phức Trăn, có muốn chơi trò kích thích hơn không”. “Cái gì?” “Có muốn biết trong ba phút đồng hồ Liên Gia Chú có thể tìm được Lâm Phức Trăn không”.

Ba phút đồng hồ? Cô bật cười khanh khách, làm sao có thể chứ.

“Nếu như trong ba phút Liên Gia Chú có thể tìm được Lâm Phức Trăn thì sao?” Anh quả quyết chắc nịch.

Trong đầu cô ngẫm nghĩ nhớ tới kết cấu của căn hộ một hồi, cô đã tìm được vị trí lý tưởng mà trong ba phút đồng hồ sẽ không thể tìm thấy, cô kề môi sát bên tai anh, thầm thì “Nếu như trong ba phút Liên Gia Chú có thể tìm được Lâm Phức Trăn, vậy thì … vậy thì sẽ để cho anh sờ thoải mái”. “Muốn sờ ở đâu thì sẽ sờ ở đó hả?” “Muốn sờ ở đâu thì sờ ở đó”. Nói tới đây cô còn không quên liếm môi một cái.

Không tới hai phút đồng hồ Liên Gia Chú đã tìm ra cô.

Đây chính là chỗ ẩn núp mà cô cho rằng vô cùng tốt, cô một mực chắc chắn “Liên Gia Chú, chắc chắn là anh đã ăn gian”. Cô vừa nói vừa lùi lại, vừa đẩy anh ra.

Ngay khi có cơ hội, cô tránh khỏi vòng ôm của anh, chạy quanh căn phòng, tới cuối cùng, cô đã chạy thẳng vào trong lòng anh, cô la lên oai oái, anh nói: Lâm Phức Trăn, em ồn ào quá, cô càng hét lớn tiếng hơn, mãi cho tới khi môi của anh chặn môi của cô lại. Hai người đồng thời ngã ra sô pha, đó là lần thứ ba anh muốn cô, lần thư tư sảy ra là vào lúc sáng sớm, cô bị anh làm cho tỉnh lại, cô bực tới mức vừa khóc vừa la, cuối cùng anh làm cho tiếng khóc chói tai của cô biến thành những tiếng nức nở đứt quãng, hơi thở dồn dập phả ra.

Mặt nước xanh thẳm như một tấm màn lung linh mộng ảo, tiếng nức nở đứt quãng từ căn phòng kéo dài tới nhà bếp. Mới đầu, là anh muốn làm đồ ăn cho cô, mặt trời đã lên rất cao, những người ở căn hộ gần đó đã lục tục rời khỏi nhà, anh cũng đã mặc xong chiếc áo sơ mi đi làm lên, áo vest thì đã đặt ở một bên.

Trước khi anh đi làm vẫn phải làm một việc, vợ chưa cưới của anh sẽ không làm bữa sáng cho anh.

Cô đứng tựa một bên nhìn, mái tóc cắt ngắn, áo sơ mi sẫm màu, ống tay áo xắn lên, ít đi một chút buông thả, nhiều hơn một chút chỉn chu, hình tượng như vậy kết hợp với ngũ quan tinh tế.

Shit! Cô thầm mắng một câu trong lòng, đứa trẻ nhỏ nhất của Liên Gia quả thực là một tuyệt phẩm còn tồn tại, các đồng nghiệp nữ của anh có thể mở mang tầm mắt rồi.

Điện thoại của anh vang lên, là điện thoại của công ty gọi tới, lúc anh nhận điện thoại cô đã bắt đầu hôn anh, cô vừa hôn vừa táy máy tay chân.

Cô đã thành công làm cho anh đến muộn gần một tiếng đồng hồ, cái giá của gần một tiếng đồng hồ này chính là lúc chân cô hạ xuống từ bệ bếp đã cực kỳ run, còn anh đã thay xong giày đi tới trước mặt cô, hôn lên trán cô rồi nói: “Anh đi làm đây”.

Gương mặt đỏ bừng của cô còn chưa tan đi hết, cô gật đầu.

Khi lấy lại tinh thần thì cô vội vàng kéo anh lại.

“Sao vậy?”

“Gia Chú,” Cô lắp bắp nói “Lần sau chúng ta … chúng ra đừng cứ trốn … trốn ở trong phòng nữa”.

Nghĩ kỹ lại thì từ sau khi bọn họ ở cùng nhau việc làm nhiều nhất chính là trốn ở trong phòng, đa phần khi trốn ở trong phòng họ việc họ làm đều là ở trên giường. Anh mỉm cười đáp lại: Được. Trước khi rời đi tay anh còn bóp một cái ở trước ngực cô.

Tiếng đóng cửa vang lên, cô nhìn thấy những chén đĩa rơi trên sàn nhà của mình, không đủ dũng khí để đếm xem đã rơi mất bao nhiêu, lại quay đầu qua, cô nhìn thấy món bánh trứng mà anh đã làm cho cô.

Cô chạy đến trước cửa sổ, kéo rèm cửa sổ ra, mắt ngay lập tức bắt được anh.

Anh vẫn đứng ở đó, dường như đã đoán được cô sẽ còn có một màn này, bàn tay cũng đã thủ thế sẵn sàng để chờ vẫy tay với cô.

Mặt hồi bơi đã có thêm tia sáng vàng lấp lánh ánh kim, ánh mặt trời xuyên qua tầng mây thật dày, lác đác chiếu vài tia nắng xuống sân sau của nhà Rose, dưới ánh nắng nhàn nhạt, cảnh vật xung quanh bắt đầu trở nên êm dịu.

Êm dịu tới mức khiến cho người ta nhìn tới lòng cũng phải tan ra, tâm tư cô lại lần nữa chìm đắm, tìm tới một góc ngọt ngào nhất: Căn hộ là ở một khu nhà trọ cũ, bệ phòng bếp cũng không  được chắc chắn lắm, nó có thể miễn cưỡng chịu đựng được trọng tải bốn mươi bảy ký, nhưng đã phải chịu đựng một thân thể nặng bốn mươi bảy ký rồi lại phải chịu thêm một thân thể khác nữa thì nó đã trở nên lung lay như muốn đổ, cái lung lay ấy rất có tiết tấu, đồng thời ấm nước đã va chạm phải chén bát, chén bát va phải tủ đựng dao nĩa, tủ đựng dao nĩa mới đầu rất kiên cố, nhưng tiếc rằng động tĩnh từ trên bệ bếp càng lúc càng kịch liệt, giọng thiếu nữ đứt quãng gọi “Gia, Gia Chú ___”. Vào lúc âm cuối này vang lên tủ đựng dao nĩa đã đập mạnh vào ly nước đặt ở trên mép bệ bếp.

Ly nước rơi xuống mặt đất, cùng lúc đó thì giọng nói khàn khàn gần ở bên tai “Mọt sách nhỏ”. Cô nghiêng tai lắng nghe thật kỹ, câu “Chặt quá” kia theo sau câu “Mọt sách nhỏ”, cứ như thế len lỏi vào trong tai cô.

“Lâm Phức Trăn, Lâm Phức Trăn!” Một giọng nói khác cũng đang truyền tới bên tai cô, như gần như xa.

Ánh mắt cô vô thức chu du khắp nơi, tâm tư đang chìm vào trong cảnh tượng mơ màng, ánh mắt từ từ trôi dạt, chạm phải ánh mắt đang chiếu thẳng vào trên mặt mình, cô bừng tỉnh lại, miệng bắt đầu mấp máy, run run: “Dì … dì Daisy”.

Cô vội vã cúi đầu, chỉ sợ gò má ửng hồng vẫn chưa kịp tản đi sẽ bị dì Daisy nhìn thấy, cô lặng lẽ nhìn qua đánh giá hai ly cà phê, đã nguội mất rồi.

Cô mở miệng “Cà phê nguội rồi, con đi đổi cà phê nóng cho dì Daisy nha”. Cô quay người đi.

Tay bị kéo lại.

Lâm Phức Trăn đành phải quay đầu lại.

Dưới ánh nắng vô cùng chói lóa, cô đã nhìn thấy rất rõ ràng gò má móp xuống của dì Daisy, còn có những nếp nhăn lờ mờ nơi khóe mắt cho dù đã muốn không để ý tới cũng không cách nào làm được.

Dì Daisy nhỏ hơn Lan Tú Cẩm hai tuổi.

Mẹ đang dần già đi, dì Daisy cũng đang già đi.

Giống như hồi nhỏ, người cô dựa sát vào chiếc xe lăn, mặt gối lên trên cánh tay đang đặt trên tay vịn của xe lăn của dì Daisy.

Đợi dì Daisy dùng tay làm lược chải mái tóc loạn như cào cào của cô lại, mặc dù bây giờ tóc của cô đang gọn gàng, nhưng cô vẫn dùng tư thế khá là thô bạo kéo tay dì Daisy lại, dẫn tay của dì ấy khẽ vuốt mái tóc của mình.

Từ lực trên ngón tay đang vuốt gọn mái tóc của mình là có có thể biết dì Daisy không còn giận nữa.

Cô cong khóe miệng, nói: Dì Daisy, chuyện tối qua sau này con sẽ không cho phép nó sảy ra nữa.

Chỉ biết nói mà không làm.

Cô giơ tay lên, làm động tác như đang thề: Con thề.

“A Trăn”.

“Vâng”.

“Côte d’Azur đẹp không?”

Nước Pháp có một thiên đường không bao giờ có mùa đông, thiên đường không có mùa đông sao lại không đẹp được chứ?

“Đẹp”. Cô nói từ tận đáy lòng.

“Con có thích nơi đó không?”

“Thích ạ, rất thích, cực kỳ thích”. Cô mỉm cười, nhắm mắt lại, “Trước khi mặt trời chưa ló rạng nó là màu xanh lam, khi mặt trời vừa xuất hiện, nó lại biến thành màu hoa hướng dương”.

Bàn tay đang chạm trên tóc của cô càng trở nên dịu dàng, giọng nói cũng hòa nhã:

“A Trăn, đó cũng là những gì mà dì Daisy có thể đấu tranh được cho con”.

Đó là những gì mà dì Daisy có thể đấu tranh được cho con, lời này làm cho Lâm Phức Trăn thu lại nụ cười nơi khóe miệng, trong lòng mơ hồ có một nỗi bất an mờ nhạt.

“Dì Daisy …”

“Tối qua ở cùng với Gia Chú hửm?”

Hử … Đề tài xoay chuyển quá nhanh, nhất thời làm cho Lâm Phức Trăn không biết làm thế nào.

Loại tâm tình sợ sệt ấy bị buộc lại thành một bím tóc dưới sự thúc giục đã vội vàng bật ra một câu: “Chúng con không làm chuyện khác”.

“Cả buổi tối đều trao đổi bài tập?”

Hả …

Từ đỉnh đầu truyền tới tiếng cười khẽ.

Cô gượng gạo: “Thật … không …”

“Vậy sao phải mặc áo len cổ cao, trước đây không phải là con rất ghét mặc áo len cổ cao sao? Con nói nó luôn làm cho con khó thở”.

Thực ra nguyên nhân ghét mặc áo len cổ cao là vì vào mùa đông Lâm Mặc rất thích mặc áo len cổ cao, Lâm Mặc mặc áo len cổ cao luôn đẹp hơn so với những người ba khác, điều này làm cho tâm tư khi nhỏ của cô vẫn luôn đắc chí.

Sau này, Lâm Mặc vẫn luôn mặc áo len cổ cao nhìn rất đẹp trở thành chồng của người khác, ba của người khác, từ đó về sau cô bắt đầu ghét mặc áo len cổ cao.

Mà bây giờ chắc hẳn là cô sẽ càng ghét mặc áo len cổ cao hơn nhỉ?

Phương Lục Kiều tặng áo len cho Gia Chú cũng là loại cổ cao.

“Dì Daisy …” Cô giở lại trò cũ, chống chế không được thì làm nũng.

“A Trăn”.

“Vâng”.

“Con thích Gia Chú, đúng chứ?”

Cô cười toe toét: “Đương nhiên rồi”.

Cũng đã đeo nhẫn anh tặng, còn nói không thích nữa thì có vẻ như cô quá là con nít.

“Từ lần đầu gặp cậu ấy là lòng con đã thích rồi, đúng chứ?”

Tim cô thoáng nhói lên.

Quay lại thời gian đêm giáng sinh năm mười tuổi ấy, bông tuyết tung bay như chiếc lông ngỗng, cô nhìn thấy cậu bé đẹp tới mức như tới từ thế giới cổ tích đang gạt đi bông tuyết đậu trên đuôi tóc cho một cô bé có mái tóc quăn màu vàng kim.

Cô bỗng dừng chân lại, vội vã trồn vào một góc.

Trốn ở trong góc, cũng không biết tại sao cô lại bắt đầu đau lòng, nước mắt lũ lượt tuôn ra.

Nghe thấy dì Daisy gọi cô, cô vội vàng lau nước mắt, dì Daisy hỏi cô mắt bị làm sao vậy? Cô nói bị vấp té nên mới khóc.

Quả thực, ngày hôm đó cô đã nhìn thấy Gia Chú từ cửa sổ thủy tinh của cửa hàng nên cô đã vội vàng chạy ra, trong quá trình đuổi theo Gia Chú cô đã bị vấp ngã, chẳng màng đến đau đớn, cô bò dậy từ trên đất, ra sức đi về phía trước, rẽ vào góc đường kia, cô đã nhìn thấy Gia Chú.

Gia Chú … và cô bé tới từ Lodon kia.

Cảnh tượng đó, Lâm Phức Trăn rất ít khi nhớ lại.

Cô cụp mắt xuống.

Tiếp tục làm nũng, cô nói, sao có thể chứ.

“Đi nhìn phòng của con đi, dì Daisy đổi drap trải giường mới cho con rồi”.

“Được”.

Drap trải giường của cô đổi từ gam màu lạnh thành gam màu ấm, để phối với màu sắc của Drap trải giường, rèm cửa sổ cũng được thay đổi, rèm cửa sổ được đổi thành rất nhiều họa tiết nhỏ, căn phòng sạch sẽ sáng sủa, ly nước đặt ở trên bàn sách, đôi dép lông đặt ở cửa làm cho người ta cho rằng chủ nhân của căn phòng này vừa mới ra cửa.

Trước khi rời đi, Lâm Phức Trăn đã cam đoan với dì Daisy lần nữa: Hành trình Tây Ban Nha tháng sau cô nhất định sẽ có biểu hiện tốt.

Trong lúc Sophia đi mua vé tàu, Lâm Phức Trăn nhận được điện thoại của Liên Gia Chú.

Vị hôn phu đại nhân của cô cuối cùng cũng nhớ ra cần phải gọi một cuộc điện thoại an ủi vợ chưa cưới của mình.

“Có bị mắng không? Nếu như bị mắng cảm thấy mất mặt muốn bỏ nhà trốn đi vậy thì chào mừng em tới London, từ ăn ở, đi lại …”

“Gia Chú”. Cô ngắt lời anh.

Ngừng lại một chút.

“Bị mắng thật sao?”

Cô không đáp lại.

“Xem ra đã bị mắng rồi, Tiểu Họa Mi”. Anh dịu dàng gọi cô. “Anh còn ba phút đồng hồ, trong ba phút này em có thể dùng để mắng anh, anh hứa sẽ không cãi lại”.

Cô cong khóe miệng, gọi: Gia Chú.

“Ừm”. Anh dừng lại một chút, nói. “Tuần sau em không tới chỗ anh được”.

Im lặng.

Cô nhỏ giọng giải thích: “Tháng sau em phải đi Tây Ban Nha, thời gian này em phải học tiếng Tây Ban Nha thật tốt, em đã hứa với dì Daisy phải biểu hiện thật tốt”.

“Anh có thể dạy em tiếng Tây Ban Nha, khi em tới anh có thể dạy em”. Anh nói.

Nhìn biểu hiện ngày hôm qua của Tiểu Pháp, việc dạy tiếng Tây Ban Nha tới cuối cùng sẽ biến thành dạy ở trên giường mất thôi, nghĩ tới đây làm cho gò má của Lâm Phức Trăn hơi phiếm hồng.

“Em không muốn”. Cô nói với anh..

Đầu bên kia điện thoại truyền tới tiếng hít thở, hít thở xong là mấy câu rác rưởi.

Cô hỏi anh sao vậy.

“Tiếng của em”.

“Tiếng của em làm sao?” Ánh mặt trời buổi chiều chiếu vào bên chân cô, dáng vẻ lười biếng.

“Tiếng của em đang dụ dỗ anh”. Giọng của anh đè ép tới cực thấp, “Xem ra anh phải vào phòng rửa tay một chuyến rồi”.

Con người này …

“Liên Gia Chú!” Cô giậm chân, “Em đang nói chuyện nghiêm túc với anh”.

“Nói chuyện nghiêm túc, Tiểu Họa Mi, đúng thật là càng chết người mà”.

Cô nhất thời ngây người, giọng điệu của Gia Chú giống như đang vô cùng chật vật thật đó, làm cho cô cũng không dám nói lời nào trong một lúc, chỉ sợ rằng …

Hành lang của nhà ga người qua kẻ lại, cô cứ đứng ngây người ở đó nắm chặt điện thoại.

“Mọt sách nhỏ … “. Ở đầu bên kia điện thoại truyền tới tiếng cười khẽ, “Bây giờ anh gọi em là Mọt sách nhỏ quả thực là không sai mà”.

Shit!

Còn chưa đợi tiếng mắng chửi của cô phát ra thì giọng nói dịu dàng của anh ở đầu bên kia điện thoại truyền tới: “Lâm Phức Trăn, tuần sau tới chỗ của anh đi, anh làm món bánh trứng cho em, buổi trưa thì làm cháo cá, buổi tối anh sẽ dẫn em đi du thuyền trên sông”.

Có một khoảnh khắc cô đã muốn đồng ý với anh rồi.

Sophia đã mua xong vé tàu.

Cô nhìn Sophia, nói: “Gia Chú, biểu hiện của em tốt anh có thể được cộng thêm điểm, nếu như biểu hiện của anh tốt, em cũng có thể được thêm điểm, em với anh là công thức một cộng một có thể được ba”.

Đầu bên kia im lặng.

“Gia Chú, em cúp máy đây”.

“Được”.

“Hẹn gặp lại”.

“Hẹn gặp lại”.

Điện thoại của Liên Gia Chú đã cúp trước cả cô.

Trong một tuần tới Lâm Phức Trăn ngoại trừ lên lớp ra thì thời gian còn lại đều dùng để học tiếng Tây Ban Nha.

Trong lúc đó, Linda đã mấy lần điện thoại cho cô oán giận thời gian sinh hoạt của cô ấy thật là nhàm chán, bạn trai mới cứ bám như sam, các buổi tụ họp bởi vì thiếu cô và Liên Gia Chú nên rất là tẻ nhạt, thậm chí cô ấy còn nói đã bắt đầu nhớ Andrew rồi. Nhớ Andrew, cũng nhớ vười hoa nhà Yann ở Eze.

Cuối cùng, Linda đã hỏi cô “Lâm, cậu có cảm thấy mùa hè năm nay rất là dài không, mùa hè rất rất dài sau đó là tới ngay mùa đông”.

Mở cửa sổ ra là bờ biển xanh thẳm mênh mông bất tận, trên biển xa xa có thấp thoáng những cánh buồm nho nhỏ.

Tháng mười một là mùa tốt để giương buồm ra khơi.

Ngoài gió ra thì Côte d’Azur này vẫn cứ bình lặng như cũ, cũng giống như khi ấy cô cầm giấy báo nhập học của học viện Ryder đặt chân lên vùng đất này.

Ở nước Pháp có một thiên đường không bao giờ có mùa đông.

Nếu như  không phải đi tới Paris thì ngay cả trong mơ lẫn ngoài đời thực cô đã cho rằng mình vẫn còn đang sống trong mùa hạ.

Rất lâu về sau, Lâm Phức Trăn nhớ lại mùa hè năm cô hai mươi tuổi đó, có lẽ cô cũng sẽ nói một câu giống y như của Linda vậy: “Mùa hè năm đó thật là dài”.

Dưới mái hiên, tiếng chuông gió vang lên leng keng.

Trong tiếng chuông gió leng keng, Lâm Phức Trăn đã cho rằng tất cả đã bị phủ bụi.

Nhưng thực ra không có.

Năm Lâm Phức Trăn hai mươi tuổi, vẫn còn có một dư âm sau cùng nữa.

P/S: Giai đoạn ngược của hai bạn trẻ sắp bắt đầu.

MM.

Hết chương 84!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *