Tháng mười hai. Khoảng bốn giờ chiều ngày thứ sáu.

Lâm Phức Trăn ngồi trước gương trang điểm, Sophia đang trang điểm cho cô, điều may mắn hiện tại là không cần phải làm cho cô kiểu tóc đuôi ngựa cao vút nữa nhưng cặp kích quê mùa cục mịch thì vẫn phải mang.

Bốn giờ hai mươi phút, cô phải xuất phát từ đây tới bến cảng Monaco, sau đó cùng dùng bữa tối cùng với mấy thành viên trẻ tuổi của Hoàng thất, ngồi chuyến tàu hạng trung mà hoàng thất Monaco cấp cho đến bến cảng Barcelona. Sáng thứ bảy, cô có hai hoạt động tại Barcelona: Liên hoan cùng hội người Hoa tại Barcelona, gặp gỡ mấy chục người Di-Gan đã tách khỏi Nhà Dora, những người Di-Gan này hiện tại đang có một cuộc sống ổn định tại Barcelona. Tối thứ sáu tới Madrid, hành trình Tây Ban Nha mới thực sự bắt đầu.

Nhận phỏng vấn của đài truyền hình tiếng Tây Ban Nha, thậm chí toàn bộ hành trình dùng tiếng Tây Ban Nha để trả lời câu hỏi đối với cô mà nói cũng không thành vấn đề.

Phần lớn cư dân sống ở vùng cảng biển này đều cho rằng Lâm Phức Trăn là cô gái xuất thân từ gia đình thuộc giai cấp trung lưu ở Paris, xem xét đến việc mình còn phải ở lại nơi này một khoảng thời gian, Lâm Phức Trăn để đoàn xe đợi cô ở bến cảng.

Sara cũng tới, điều này làm cho Lâm Phức Trăn cảm thấy hơi nhức đầu.

Cánh cửa yên tĩnh.

Cách thời gian xuất phát vẫn còn khoảng mười phút đồng hồ, trang điểm xong, việc tiếp theo là làm tóc, mái tóc vừa đen vừa dài cũng là đặc điểm của Vianne, đặc điểm này làm cho mỗi lần gội đầu cô đã gặp không ít khổ cực.

Sophia có một đôi bàn tay rất dịu dàng, mỗi khi buộc tóc cho cô đều làm cho cô cảm thấy buồn ngủ.

Mi mắt càng ngày càng nặng trĩu, trong lúc mơ mơ màng màng, Lâm Phức Trăn đã nhớ tới hai bóng người đã gặp phải trên đường đi học vào buổi sáng sớm ngày hôm nay.

Người đẩy xe lăn là Phương Lục Kiều, còn người ngồi trên xe lăn là cậu thiếu niên tên là Jean Pierre Par.

Cậu thiếu niên trên xe lăn hiện tại đang được người dân Côte d’Azur quan tâm, họ thân thiết gọi cậu ấy là Pierre.

Người quan tâm cậu thiếu niên này cũng bao gồm cả Martha, hàng xóm của cô.

Trong lúc gọi điện thoại tán gẫu với bạn bè của mình lúc nào Martha cũng nói: “Đứa trẻ đó thật đáng thương, mỗi ngày tôi đều cầu với thượng đế cho Pierre có thể quay trở lại Côte d’Azur một lần nữa”.

Giữa tháng này, Pierre sẽ đi tới Đức để làm phẫu thuật, hoàn cảnh của cậu thiếu niên đã loan truyền tới nước Đức, mấy chuyên gia có vai vế ở khoa não tại Đức đã thành lập một tổ chuyên môn cho cậu thiếu niên này, cố gắng có thể tăng cao khả năng hồi phục cho cậu thiếu niên.

Người dân vùng Côte d’Azur tặng hoa cầu phúc đặt đầy hành lang bệnh viện, thỉnh thoảng cũng có người tò mò tới hỏi cậu thiếu niên về vụ tai nạn đã làm cho cậu ấy bị mất đi một chân, đối với mấy câu hỏi này cậu thiếu niên vẫn không hề đả động gì tới, chỉ nói là tất cả đã qua rồi.

Mấy ngày trước, một người hộ lý bệnh viện đã đăng lên trang cá nhân của cô ấy hình ảnh của cậu thiếu niên, hiện tại cậu ấy đã gầy tới mức chỉ còn thấy hai con mắt.

Ba ngày sau, cậu thiếu niên sẽ khởi hành lên đường tời Berlin.

Hai giọng nói và bóng dáng sáng sớm hôm đó cô đã nhìn thấy đúng thật là cậu thiếu niên đang được tình nguyện viên tên Phương Lục Kiều giúp đỡ, đang tạm biệt với Côte d’Azur.

Cậu thiếu niên quả thực đang sợ từ nay về sau mình sẽ không được quay trở về nữa.

Tiếng thở dài khe khẽ trôi dạt tới một góc nhỏ trong nội tâm của cô.

Còn đối với Phương Lục Kiều ___

“Tôi tin rằng theo thời gian, cô ấy sẽ có được vị trí của mình tại Paris”. Một vị quản lý cấp cao của nhà máy nước hoa Fragonard đã nói với Lâm Phức Trăn như vậy.

Giọng nói rất thân thiết gần ngay bên tai cô: “Đang suy nghĩ gì đấy?”

Nếu như không phải hơi thở nóng rực lưu luyến đang phả bên thái dương thì cô sẽ cho rằng đây là một giấc mộng, ở trong mộng cô đã không ít lần mơ thấy cảnh tượng như thế này.

Anh bất ngờ cứ thế mà tới.

Cô từ từ mở mắt ra.

Sophia cũng không biết đã rời đi từ khi nào, thay vào vị trí của Sophia chính là Liên Gia Chú.

Cảnh tượng lúc này rất giống với buổi sáng sinh nhật hai mươi tuổi của cô khi ấy.

Ngắm nhìn gương mặt trước mắt này.

Cô buông rũ mi mắt xuống.

Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú đã hơn nửa tháng rồi chưa gặp nhau.

Những ngày qua, cô luôn phải thông qua những tin tức điện tử và hình ảnh trên màn hình tivi để biết được lịch trình của anh.

Cuối tháng trước, khoa học công nghệ Liên Thị đã ký hợp đồng dài hạn với với đội kỹ sư đường hầm hàng đầu Châu Âu, vào cùng ngày hợp đồng được ký kết đã được thông báo rằng họ đã được sự cho phép của chính phủ UAE, xây dựng dựa theo tàu siêu tốc với tốc độ 750km chạy quanh  mười mấy thành phố Ả Rập như Dubai, Qatar, … Dự án này sẽ hoàn thành vào năm 2020, và dự kiến sẽ được đưa vào sử dụng năm 2021, một khi được đưa vào sử dụng, chỉ mất bảy mươi lăm phút là có thể đi vòng quanh Ả Rập.

Dự án này được lên kế hoạch bởi một tên nhóc vắt mũi chưa sạch mà trước đó không lâu đã bị một ông trùm trong ngành thương mại cho là “Cậu ta thích hợp ở trong tấm Poster hơn”.

Khi hình ảnh Liên Gia Chú trong bộ trang phục chỉnh tề đang cười nói vui vẻ cùng với thành viên hoàng thất của Ả Rập xuất hiện ở trên tầng cao nhất của tháp Khalifa, các phương tiện truyền thông hàng đầu mượn gió bẻ măng đã liên tục phong cho anh là “CEO trẻ tuổi của khoa học công nghệ Liên Thị”.

Lúc anh nói cười vui vẻ, cô cũng chỉ có thể đờ đẫn ngắm nhìn anh qua màn hình Tivi.

Cô không dám gọi điện thoại cho anh, anh quá bận, còn chuyện của ông nội cũng làm cho anh phải lo lắng.

Cô ngóng trông anh điện thoại cho cô, nhưng không có.

Thế là cô tìm cho anh một cái cớ, không phải anh đã nói rồi sao, bởi vì công việc bận rộn nên tính tình không được tốt, sợ rằng gọi điện thoại sẽ không kìm được mà nổi nóng với cô.

Được rồi, cái cớ đã được anh nghĩ rất tốt.

Nhưng mấy tiếng sau, cô đã nhìn thấy anh đang ở trên tháp Burj Khalifa đánh Tennis cùng người đẹp, đó là công chúa Dubai.

Đánh tennis với Công chúa Dubai là một phương pháp xã giao, đó chính là để tạo mối quan hệ cùng với các nhân vật lớn của UAE, cô lại tự nói với mình như thế.

Trong thoáng chốc, nữ minh tinh đang hot nào đó đã đăng bức ảnh chụp chung với Tiểu Pháp trên trang cá nhân của cô ta, nữ minh tinh này còn ám chỉ anh đã khen đôi vớ ren đen của cô ta rất đẹp.

Mọi người đều biết, một người đàn ông khen đôi vớ ren đen đẹp có nghĩa là: Tôi muốn lên giường với em.

Trong mấy ngày gần đây, rất nhiều người vào tài khoản xã hội của cô để lại lời nhắc nhở cho cô, nữ minh tinh kia rất có thủ đoạn quyến rũ các chàng trai trẻ.

Quả thực nữ minh tinh này nổi tiếng là đa tình, có nét ngây thơ và xinh đẹp, đám con trai khoảng chừng hai mươi thích nhất là kiểu này, Tiểu Pháp năm nay hai mươi tuổi.

Cô mở mắt ra.

Nhìn chăm chú gương mặt này.

Gương mặt hăng hái.

Cô thu lại ánh mắt, cầm cặp kính gọng đen đang đặt ở bên cạnh lên, đeo vào.

Nhìn cái tay kia đang đặt trên vai của mình, nói: Sophia đang chờ em ở bên ngoài.

“Không vui sao?”

Lại nữa, lại nữa rồi.

Lâm Phức Trăn đập mạnh tay của Liên Gia Chú ra, cô đứng lên.

Tay anh chắn ngang cô với chiếc ghế tựa, lạnh lùng nói: “Nói cho anh biết, lần này là vì cái gì mà không vui, chỉ cần em nói, anh sẽ rất thành thật nhận lỗi với em, em cũng biết hiện tại anh không thể làm gì được em”.

Hiện tại anh không thể làm gì được em?

Cô ngẩng đầu lên.

Lại chăm chú nhìn kỹ gương mặt này.

Lặng lẽ bật cười.

Nhận lại là giọng nói vô cùng tức giận của anh: “Anh không thấy lời anh vừa nói có chỗ nào đáng buồn cười cả”.

Cô chỉ vào đồng hồ, tốt tính nói với anh. Gia Chú, em không có không vui, em thực sự là không có thời gian.

“Anh biết em đang không vui”.

“Em không có không vui”.

“Em không vui”.

“Em không có”.

“Đừng giả bộ, không vui thì cứ nói ra”.

“Đúng, em không vui, được rồi chứ?”

“Nói nghe thử xem, không vui những gì, nói cho anh nghe từng cái một, sau này nhưng chuyện làm em không vui, anh sẽ cố gắng tránh nó ra”.

“Không cần”.

Đẩy mạnh anh ra, đi về phía cửa.

Anh đã chặn ở phía cửa trước cả cô.

Lâm Phức Trăn không cách nào nghĩ thông, hai người thoáng cái còn như nước với lửa vì sao thân thể ngay lập tức lại quấn quýt chặt chẽ với nhau, anh hôn đi những giọt nước mắt chảy trên khóe mắt của cô, lần này công sức Sophia trang điểm cho cô đã tiêu tan rồi. Anh cố gắng hôn hết những giọt nước mắt ở khóe mắt của cô đi, anh nói với cô: Xin lỗi, lại nói: Tiểu Họa Mi, anh nhớ em.

“Lúc đánh Tennis với công chúa Dubai cũng đang nhớ em sao?” Rõ ràng là lúc nói lời này thân thể phải nên tránh khỏi sự dây dưa của anh ra, nhưng cũng không biết tại sao lại biến thành đón nhận anh.

“Nhớ, lúc đánh tennis cùng công chúa Dubai trong lòng Tiểu Pháp đang  nhớ Tiểu Họa Mi”. Dường như vẫn còn cảm thấy khoảng cách giữa họ chưa đủ sát, anh vòng tay giữ chặt eo cô lại.

Nói láo, nhớ mà sao lại không gọi điện thoại.

Lúc trước Lâm Phức Trăn đã từng xem một tin tức, một đôi tình nhân đang trong lúc yêu thương tha thiết mỗi ngày trung bình gọi 7.3 cuộc điện thoại, mỗi cuộc điện thoại đều duy trì khoảng chừng 20 phút, đây còn chưa bao gồm các loại tài khoản xã hội khác nữa.

Nhưng anh và cô thì sao?

Đương nhiên cô sẽ không nói chuyện này cho anh biết, cài này rất là mất mặt mà.

Mắt kính rơi xuống đất, nhưng cô đã không rảnh để bận tâm tới nó nữa.

“Vậy … vậy lúc chụp ảnh với Natalie cũng đang nhớ em sao?” Giọng cô có chút giễu cợt, nhưng nghe qua lại như đang làm nũng.

“Natalie là ai?” Môi anh chạm vào gáy cô.

“Mỹ nữ người Nga anh khen vớ ren đen của cô ta rất đẹp đó, là minh tinh, cũng là siêu mẫu”. Lần này đã đủ hiểu rồi chứ.

Anh tựa cằm trên hõm vai cô, cười.

“Có cái gì hay mà cười chứ”. Lòng cô cực kỳ tức giận.

“Anh không khen vớ ren của cô ta đẹp, lúc đó cô ta hỏi anh giày của cô ta phối với vớ ren có hợp không? Anh nói hợp, nhân tiện anh khen vớ của cô ta đẹp, mỹ nhân mà em nói là bạn thân của các hoàng tử Dubai, làm cho cô ta vui còn hữu dụng hơn so với việc lấy lòng công chúa Dubai”.

Nghe đi, nghe đi, đánh Tennis cùng công chúa Dubai, khen vớ ren của tình nhân của hoàng tử Dubai đẹp.

Cô đẩy mạnh anh ra.

“Liên Gia Chú, anh thật đúng là vẫn như người ta nói vậy, đem mặt của mình xem như thẻ đánh bạc để sử dụng, em coi thường anh!”. Lời này cứ thế mà từ miệng của cô bật ra.

Bầu không khí trong thoáng cái bị đông cứng lại, tay anh vẫn còn đang ở trong quần áo của cô.

Cô quay mặt đi, tay anh rút ra khỏi quần áo của cô.

Cô cúi người xuống, nhặt mắt kính lên.

Đeo mắt kính, chỉnh sửa lại quần áo, xoay người đi, thầm cười khổ trong lòng, lại như những người kia nói vậy, làm bạn bè thì dễ, làm người yêu khó.

Cô động tí là giận dỗi, sự nhiệt tình của anh tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh.

Tay đặt lên trên tay nắm cửa.

Dừng lại ___

“Là anh không tốt”. “Là em không tốt”. Hai người không hẹn mà cùng lên tiếng.

Anh nhẹ nhàng ôm cô từ phía sau.

“Anh biết, em cũng giống như anh, rất khó thích ứng với sự thay đổi trong mối quan hệ của chúng ta, nhưng đừng lo, anh có thể đảm bảo với em, tất cả sẽ tốt lên thôi. Tiểu Họa Mi, anh đảm bảo với em, anh sẽ có trách nhiệm với sự thay đổi trong mối qua hệ của chúng ta”.

Cô gật đầu.

Anh trầm mặc.

Trong một khoảnh khắc.

Giọng nói ở phía sau lưng cô nói tiếp.

“Lúc khen vớ ren của người phụ nữ Nga đẹp, Tiểu Pháp cũng đang nhớ Tiểu Họa Mi, nghĩ rằng với ren đen nếu như mang trên người Tiểu Họa Mi thì số kiếp của nó nhất định sẽ rất bi thảm”.

“Sao lại bi thảm?” Cô khẽ hỏi.

Giọng anh kề sát bên tai cô: “Em nói xem?”

Bỗng chốc khóe miệng cô cong lên, cô cười. Cô vừa cười vừa tránh né hơi thở của anh, cô nói: Gia Chú, đừng, nhột. Gia Chú, đã nói nhột mà. Tiếng này của cô bị đổi lấy là tiếng thở gấp nặng nề, bắt đầu là từng tiếng một, cuối cùng là từng hơi thở dồn dập phả lên trên mặt cô, thái dương cô, gáy cô.

Mắt kính lại lần nữa bị rơi xuống đất.

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ.

“Em phải đi rồi”.

“Được”.

Người miệng thì nói được nhưng tay lại không có chút nào muốn rời đi.

Lâm Phức Trăn lại thì thầm nói. Gia Chú, em phải đi rồi.

“Ừ, cẩn thận một chút”

“Ừm”.

Vẫn không chịu buông tay ra sao.

“Gia Chú, em phải đi rồi”.

“Nghe nói hành trình còn bao gồm có màn xem buổi biểu diễn đấu bò”.

“Ừm”.

“Tiểu Họa Mi”.

“Ừm”.

“Lúc xem màn biểu diễn mắt không được dừng trên người của đấu sĩ đấu bò, chỉ được xem bò thôi”.

Biểu diễn đấu bò không được nhìn đấu sĩ đấu bò, nhìn bò làm cái gì?

“Nếu em không đồng ý, vậy thì anh sẽ không buông em ra”.

Nếu mà còn tiếp tục thế này nữa thì cô sẽ đến muộn mất.

“Được”. Cô bắt đắc dĩ đồng ý.

Vẫn còn chưa chịu buông cô ra hả.

“Tiểu Họa Mi, vừa rồi anh mong em không đồng ý, nếu mà như vậy thì em sẽ không thể đi được”. Anh rất thành thật nói.

Nói cái gì vậy chứ, cô cũng đâu phải là đi chơi đâu.

Ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa.

Cô giậm chân.

Lúc này anh mới buông cô ra, thuận tiện kéo tay của cô lại.

Anh khẽ nói: “Sáng mai anh phải bay tới Kuala Lumpur, hành trình tiếp theo đã được sắp xếp xong xuôi hết rồi, buổi tối chúng ta cùng nhau dùng bữa tối”.

Nói vớ vẩn cái gì vậy chứ, cô làm gì có thời gian mà dùng bữa tối cùng anh.

“Có phải là sau bữa tối tiếp tới là thuê một căn phòng”. Cô cười nói.

“Đúng, anh đã bảo khách sạn giữ lại một căn phòng”. Liên Gia Chú nói như lẽ đương nhiên. “Tháng trước anh đã đạt được giấy chứng nhận phi công, từ Nice bay tới Barcelona còn chưa tới một tiếng đồng hồ, vẫn tới kịp”.

Bốn chiếc xe xếp thành hàng ngang, từ từ chạy trên đường tới bến cảng Monaco, Sara đã tới, nhà Rose cũng đã phái người tới, một nhóm mười mấy người, Lâm Phức Trăn ngồi trên chiếc xe thứ ba.

Nếu như không phải Sophia gõ cửa tới lần thứ ba thì có lẽ cô đã ngây ngô mà đồng ý với anh rồi, cùng anh ăn tối, sau bữa tối theo anh đi tới phòng khách sạn.

Đúng là điên mất thôi. Lúc bịn rịn khó rời thậm chí cô đã muốn cùng Liên Gia Chú nhảy cửa sổ rời đi, đi về cổng sau của nhà Martha, từ cổng sau nhà Martha rời đi.

Có phải tất cả những người hai mươi tuổi đang chìm đắm trong tình yêu đều sẽ giống như cô và anh vậy không, cần phải liên tục tìm cảm giác phụ thuộc cơ thể lẫn nhau, loại cảm giác phụ thuộc này được gọi là “tình”, bỏ đi cái phần “tình” này đi thì tình cảm giữa hai người còn lại bao nhiêu? Mà phần còn sót lại này có thể chống đỡ được những ngày tháng bên nhau dài đằng đẵng kia không? Có phải là Lâm Mặc và Lan Tú Cẩm từ khi mới bắt đầu cũng giống như cô và Liên Gia Chú vậy không …

Nhắm chặt mắt lại, buộc cho mình phải quên đi hai cái tên này.

Liên Gia Chú mang tới cho cô hai thái cực vừa đau khổ vừa ngọt ngào, khí thế hừng hực, giây trước thì là băng đá, giây sau đã là lửa.

Chỉ là chuyện xảy ra trong phòng chỉ với mười mấy phút ngắn ngủi đã làm cho cô cảm thấy mệt mỏi.

Mệt mỏi mất đi thì lại là ngọt như đường mật.

***

 Xe chạy về phía đường bến cảng Ez, tới khu vực bãi tắm náo nhiệt nhất, Liên Gia Chú bảo Koji chạy chậm lại.

Người hơi nghiêng về phía cửa xe, ngoài cửa xe có một đôi nam nữ trẻ đang chụp hình tự sướng.

Chàng trai đang cầm gậy selfie còn tay cô gái thì đang tạo hình chữ V, đầu hai người ghé sát vào nhau, chụp xong lại bắt đầu đổi tư thế, gậy selfie do cô gái cầm, hai người giơ một tay lên đỉnh đầu, tạo hình trái tim.

Trạng thái của đôi nam nữ trả kia đang nói lên rằng “Hiện tại chúng tôi đang yêu nhau”.

Đơn thuần, ngây thơ, bình dị, ấm áp.

Đó cũng chính là kiểu tình yêu trong hiểu biết của Liên Gia Chú. Tới lúc thích hợp thì gặp, tới lúc thích hợp thì xác định quan hệ, tới lúc thích hợp thì bước vào lễ đường kết hôn, tới thời điểm thích hợp thì cùng nhau chào đón thế hệ tiếp theo.

Thỉnh thoảng anh cũng đã từng nghĩ tới hình tượng một nửa tương lai của mình, đó chắc hẳn là một cô gái dịu dàng.

Hình tượng cô gái dịu dàng? Anh thầm cười khổ trong lòng.

Chỗ đầu gối anh vẫn đang còn hơi đau nhức, Lâm Phức Trăn lại lần nữa để cho anh cảm nhận được sức mạnh của nhà vô địch trong cuộc thi thuyền buồm thiếu niên xuyên lục địa.

Đầu gối cô cụng mạnh vào đầu gối anh: “Gia Chú, đừng quậy”.

Vào giờ phút này Liên Gia Chú không thể phủ nhận rằng câu “Gia Chú, đừng quậy” kia của Lâm Phức Trăn rất hợp tình hợp lý.

Mười mấy người đang đợi cô, hành trình Tây Ban Nha lần lần của cô đã được gia tộc Rose dùng  hết các mối quan hệ, để cho hoàng thất Monaco cho mượn bến tàu tư nhân, thậm chí còn để cô ngồi tàu của hoàng thất để xuất hành.

Nhưng lúc đó anh căn bản đã không nghĩ tới mặt này, bàn tay theo câu nói “Gia Chú, đừng quậy” kia mà càng không an phận, chỉ muốn biến ý tưởng điên rồ khi vừa mới xuống máy bay của mình thành hành động.

Nói về ý tưởng điên rồ ở trong đầu kia của anh.

Vừa xuống máy bay, bắt một chiếc taxi, bảo tài xế Taxi lái xe thẳng tới cổng nhà Lâm Phức Trăn, trong thời gian này anh đã gọi điện tới khách sạn Paris đặt chỗ, cũng bảo họ giữ lại một căn phòng, còn cố ý bảo người phục vụ chuẩn bị tất cả những thứ cần thiết dành cho một đôi nam nữ sẽ cần cho một đêm tại khách sạn.

Nhớ cô không. Có. Cực kỳ nhớ, nhớ thân thể mềm mại không xương của cô, nhớ mái tóc bị ướt đẫm mồ hôi của cô, nhớ dáng vẻ toàn thân ửng hồng của cô nằm ở dưới thân thể của mình, nhớ lại sự va chạm hết lần này tới lần khác khiến cho cô giây trước còn nức nở giây sau đã biến thành cầu xin, còn muốn cô cùng mình trèo cửa sổ bỏ trốn, họ trốn ở dưới tán cây Cherry ở sân sau nhà Martha, anh thích tiến vào cô từ phía sau, lúc Sophia tìm kiếm khắp nơi thì cô đang điên cuồng đong đưa vòng eo, người phụ nữ Pháp tên Martha vẫn hoàn toàn như trước đây cầm điện thoại huyên thuyên cùng với bạn bè của bà ấy, điện thoại nói được một nửa thì dừng lại, gió biển tháng mười hai rất lớn, nhưng không đến nỗi làm cho cây Cherry kia bị rung lắc mạnh tới như vậy. Ngắt điện thoại, lúc Martha đi tới dưới tán cây, cô và anh đã lặng lẽ mở cổng sau nhà Martha ra, tiếng gió thổi từ hải cảng truyền tới vừa kêu lại vừa vang, gương mặt cô ửng hồng, cởi giày làm bộ như muốn ném anh.

Sao có thể chứ, anh ôm chầm lấy cô, nếu như cô mà còn ồn ào nữa thì anh sẽ ném cô xuống biển, tệ nhất thì anh sẽ biểu diễn tiết mục anh hùng cứu mỹ nhân, đương nhiên là phải hôn được rồi thì mới mang nàng mỹ nhân ngư lên trên bờ.

Tất cả đó là ý nghĩ điên cuồng ở trong đầu của Liên Gia Chú.

Đôi nam nữ trẻ ngoài cửa xe đã chụp hình xong, cùng nhau nói cười rồi rời đi.

Đưa mắt nhìn theo bóng dáng đôi nam nữ trẻ kia, Liên Gia Chú nghĩ anh và Lâm Phức Trăn cuối cùng sẽ có một ngày giống như vậy hay không, anh nghĩ rồi lại nghĩ.

Đáp án rất rõ ràng: Không biết.

Gút mắc lợi ích giữa anh và Lâm Phức Trăn có quá nhiều làm cho họ không cách nào tận hưởng được thời kỳ yêu đương giống như đôi nam nữ trẻ kia.

Không phải anh không muốn cố gắng, mà đã quá muộn rồi, có một vài  thứ đã ăn sâu bén rễ rồi.

Từ khi vừa mới bắt đầu, anh đã ôm mục đích để tiếp cận cô, trong ba cô gái được lựa chọn, cuối cùng bằng trực giác anh đã chọn Lâm Phức Trăn.

Về sau thì có mười năm đó, chuyện tối hôm đó.

Dưới bầu trời đầy sao, cô nói với anh: “Liên Gia Chú, anh có bằng lòng kết bạn tâm giao với Lâm Phức Trăn không”.

Tất cả giống như anh mong muốn.

Tiểu Họa Mi.

Thời gian không thể quay trở lại năm bọn họ mười tuổi kia được nữa.

Vậy phải giải thích thế nào về ý nghĩ điên cuồng kia khi anh vừa xuống máy bay đây.

Có lẽ là trong lúc nhất thời nhiệt huyết trào dâng, lời giải thích này là hợp lý nhất vào lúc này.

Liên Gia Chú liếc mắt nhìn tài xế người Nhật Bản đang chuyên chú lái xe, trên ngón áp út của người Nhật Bản có đeo chiếc nhẫn kết hôn.

Anh từng trông thấy trong ví của người Nhật Bản có đặt một tấm ảnh chụp một nhà ba người, tấm ảnh đó làm cho người ta vừa nhìn là biết đây là một gia đình hạnh phúc.

Xuất phát từ sự tò mò, Liên Gia Chú đã hỏi người Nhật Bản quá trình quen biết với vợ của anh ta.

Quen biết trong một buổi tiệc, có tình cảm với nhau, trải qua thời gian một năm quen biết thì xác định mối quan hệ bạn trai bạn gái. Sau một năm qua lại thì cảm thấy đi cùng nhau qua một đời cũng không thành vấn đề, sau hai năm đã tới thời điểm bước vào lễ đường, họ đã sinh con, hiện tại đứa trẻ đã sáu tuổi, vợ làm việc trong một tổ chức chăm sóc trẻ, anh ta chia sẻ việc nhà cùng vợ, cuối tuần có thời gian thì một nhà ba người sẽ đi ra ngoài.

Một đôi nam nữa mất một trăm mười sáu giây để giải thích từ khi quen biết tới khi kết nghĩa vợ chồng, chưa tới hai phút.

Xong xuôi.

Người Nhật Bản trở lại vai trò tài xế.

“Một buổi tối làm mấy lần”. Liên Gia Chú lại hỏi.

Người Nhật Bản ấp ứng hồi lâu mới nói: Một tuần hai lần, cuối tuần nếu như không ra ngoài thì ba lần.

Một tuần hai lần, nếu như Liên Gia Chú nhớ không lầm thì ngày đó anh đã muốn cô bốn lần, thêm một lần vào lúc sáng sớm nữa là năm lần.

Trước khi kết hôn và sau khi kết hôn rõ ràng là không thể so sánh với nhau được.

“Trước khi kết hôn thì sao”.

“Chúng tôi … sau khi kết hôn mới bắt đầu”.

Vậy nói cách khác là sau khi cưới mới bắt đầu làm tình.

“Vậy là bao nhiêu lần”.

“Bốn lần, có lúc năm lần”.

“Một ngày?”

“Không … không phải một ngày, là … là một tuần”.

Vậy nói cách khác thời gian vẫn chưa tới một ngày anh đã dùng đủ số lượng mà Koji và vợ của anh ta làm trong một tuần.

“Đã từng thử một ngày nhiều lần chưa?”

“Có”.

“Vậy là bao nhiêu lần”.

“Hai lần”.

“Nhiều nhất là hai lần?”

“Đúng vậy, nhiều nhất là hai lần, tôi … tính của vợi tôi hay mắc cỡ”.

Nhìn đi, đây chính là tỉnh cảm cuộc sống bình thường.

Gần giống như trong tưởng tượng của anh.

Tiếng còi xe bỗng vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Liên Gia Chú.

Một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi sọc chặn ngay đầu xe, lúc này xe đang chạy trên đường một chiều hướng vế phía cổng nhà anh.

Người đàn ông trung niên đeo một chiếc ba lô lớn, giang hai tay ra, chặn ngay trước đầu xe giống như đại bàng giang cánh.

Trước khi trở thành tài xế của anh, Koji là một vận động viên Karate, Liên Gia Chú không chút lo lắng nào, chỉ mất một chút sức người đàn ông kia đã bị ném ngã trên mặt đất.

Người đàn ông bị ném ngã trên mặt đất bắt đầu thét lớn, cái tên vừa quen lại vừa lạ cứ vậy đập thẳng vào màng nhĩ Liên Gia Chú.

Cái tên này cũng mang tới sự căm phẫn đã lâu không gặp.

Liên Gia Chú đã mở cửa xe ra.

Minh Khả Chi.

Về cái tên này, anh đã từng giới thiệu với Lâm Phức Trăn như thế này.

“Minh, Minh của tươi sáng. Khả, Khả của khả ái. Chi, Chi của hạt vừng”.

Để anh thử đoán xem, người phụ nữ coi tình cảm như trò chơi và vô cùng khát vọng tiền bạc lần này tìm tới cửa để làm gì?

Đã tiêu hết tiền? Bảo tình nhân của bà ta tới cửa đòi tiền?

Đứng ở trước mặt người đàn ông kia, từ trên cao nhìn xuống ông ta.

Người đàn ông cũng đang nhìn anh, dường như muốn thông qua gương mặt kia của anh tìm ra được cái gì.

“Tôi không phải là người dễ nói chuyện”. Anh lạnh lùng nói.

Người đàn ông đó lò mò từ dưới đất đứng lên, ôm ba lô về phía trước, cúi đầu, hôn lên chiếc ba lô, lẩm bẩm nói: Khả Chi, rốt cuộc tôi đã gặp được cậu ấy rồi.

Người đàn ông đó đón ánh mắt của Liên Gia Chú, chậm rãi nói:

“Tôi đã đợi cậu hai trăm hai mươi một tiếng đồng hồ rồi”.

MM.

Hết chương 85!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *