Lần đầu tiên Liên Gia Chú  được chứng kiến toàn bộ quá trình chuyển đổi từ ban ngày thành ban đêm.

Trong quá trình này thì giai đoạn cuối cùng là kỳ diệu nhất, từng chùm ánh sáng chói lọi hòa vào nhau, từng tia sáng lấp lánh ánh trên mặt biển, mặt biểntrước đó vẫn còn tối đen đột nhiên bừng sáng lên, giống như ông lão đang trong lúc hấp hối trước khi lìa đời bỗng mở choàng đôi mắt, muốn được nhìn lại thế giới và những người thân yêu, nhưng đáng tiếc là đã không còn chút sức lực nào. Đột nhiên, trong bỗng chốc lại trở nên kiệt quệ.

Cuối cùng, dù có tình nguyện hay không, dù có bỏ được hay không, cũng đành từ từ khép đôi mắt lại, tia sáng cuối cùng của ánh hoàng hôn bị chìm vào đáy biển, bầu trời và mặt biển biến thành bức màn đen, đường cầu vồng trong bàn tay của đứa trẻ lập tức trở nên mờ đi và không còn dấu vết nữa, màu sắc trên đôi môi của người phụ nữ trở nên âm u chết chóc.

Đối mặt với mực nước biển đen kịt dập dờn, ngồi rên bờ kè, đôi chân đung đưa giữa không trung, những làn sóng biển ào ạt đẩy về phía đôi chân của Liên Gia Chú hết lớp này tới lớp khác.

Chiếc ba lô màu đen kia đang đặt ở bên tay trái của anh, chủ nhân của chiếc ba lô màu đen đã rời đi, không, nói đúng ra thì chủ nhân của chiếc ba lô là Liên Gia Chú.

Người đàn ông mang ba lô tới cho anh ta tự xưng là Nguyễn Dân Sinh.

Nguyên Dân Sinh, người Việt Nam, là một bác sĩ tâm lý, ông ta đã yêu người phụ nữ tên là Minh Khả Chi.

Minh Khả Chi là người mà ông ta yêu và cũng là bệnh nhân của ông ta, ông ta nói cuối cùng ngay cả bản thân ông ta cũng không biết rằng ông ta đã yêu tâm hồn tổn thương của Minh Khả Chi hay là khuôn mặt xinh đẹp của bà ấy.

Người đàn ông đã rời đi khi nào Liên Gia Chú cũng không rõ, người đàn ông vượt ngàn dặm xa xôi tới đây đã không nghe được một câu cảm ơn từ anh.

Thậm chí, còn sợ nhìn thấy người đàn ông trông như người tình của Minh Khả Chi sẽ làm ô nhiễm không khí trong nhà, Liên Gia Chú đã đưa ông ta đến đây.

Người đàn ông đó đã đi cả hàng ngàn dặm là vì để kể cho anh ta nghe một câu chuyện.

Chà, câu chuyện này có một chủ đề rất rõ ràng: Tình yêu của người mẹ.

Liên Gia Chú tin rằng khi câu chuyện kết thúc, người đàn ông kia đã rơi nước mắt.

Phụ nữ Việt Nam nổi tiếng là giàu tình cảm, đàn ông Việt Nam chắc cũng rất nhiều tình cảm.

Câu chuyện do người đàn ông kể có nhiều khúc ly kỳ đến nỗi làm cho Liên Gia Chú cảm thấy rằng ngay cả một nhà biên kịch cũng không thể soạn ra được một câu chuyện như vậy, vì thế câu chuyện này không thể là thật.

Tiểu Họa Mi, em nói đi.

Đúng vậy, em chưa  nghe qua câu chuyện này, đương nhiên sẽ không thể nào đưa ra được phán đoán chính xác.

Để cho em có thể đưa ra phán đoán chính xác hơn, câu chuyện này phải được kể lại một lần nữa.

Bối cảnh của câu chuyện có liên quan đến cuộc Chiến tranh khốc liệt của Việt Nam.

Trong suốt 20 năm kháng chiến, để thoát khỏi cảnh chiến tranh loạn lạc, rất nhiều người Việt Nam đã mang theo vợ con lên trên tàu lênh đênh trên biển, con tàu đi đến đâu thì nhà ở nơi đó.

Những người Việt này phân bố trải rộng khắp các bờ sông của vùng biển Đông Nam Á, họ được gọi là người trên mặt nước.

Sau khi chiến tranh kết thúc, không ít người sống trên mặt nước đã quen với cuộc sống trên mặt nước và không quay trở lại bờ nữa, họ sống cuộc sống tự cung tự cấp trên các bến cảng ven biển.

Tiểu Họa Mi, câu chuyện đã bắt đầu.

Cách đây rất lâu, ông Minh, một ngư dân sống trên mặt nước, đã đưa cô con gái A Chi vừa tròn 5 tuổi của mình đến một tiệm cắt tóc, không dễ gì ông Minh mới lên bờ được nên ông đã bảo thợ cắt tốc cạo trọc đầu cho A Chi, mẹ của A Chi  đã qua đời năm ngoái, ông không biết chải tóc cho cô bé, không biết chải tóc cũng không biết may quần áo, ông chỉ có thể xin hàng xóm những bộ quần áo mà con họ không mặc vừa, con của nhà hàng xóm nhà toàn là con trai.

A Chi mặc quần áo con trai sau khi cạo đầu, trông không khác gì những cậu bé trên đường.

Để có thể về nhà trước khi trời tối, ông Minh đã chọn đi đường núi.

Ở ngã ba đường đột nhiên xuất hiện mấy người.

Mấy người đó dùng gậy đánh liên tiếp vào đầu ông ấy, Tay ông Minh  nắm chặt tay của A Chi, mắt ông tối sầm lại.

Sau khi tỉnh dậy, ông Minh thấy mình bị ném vào trong khoang thuyền tối om như mực.

May mắn là A Chi của ông đang ở bên cạnh ông.

Ba ngày sau, ông Minh được đưa lên một chiếc thuyền lớn hơn, trên lưng ông bị in lên một ký hiệu, một ký hiệu biểu tượng của “nô lệ biển”.

Tiểu Họa Mi, có lần chúng ta đã từng xem qua một bộ phim tài liệu về “Hải nô” do đài BBC sản xuất, lúc đó bếp trưởng Michelin đang chế biến món tôm hùm cho chúng ta.

Tiểu Họa Mi, em có còn nhớ không, bộ phim tài liệu đã mở màn bằng một câu mở đầu cực kỳ kích động để nói với những thực khách yêu thích hải sản thượng hạng rằng những món sơn hào hải vị trong đĩa của các bạn có thể đều đến từ “Hải nô”.

Hải nô được gọi chung là nô lệ biển.

Hải nô: Một khi đã bị đóng ký hiệu trên lưng, nghĩa là họ trước đây của anh không còn liên quan gì đến anh nữa, anh phải làm việc trên biển cho đến hết đời, không biết tới ngày mai.

Khi tàu cần sửa chữa hoặc bán hải sản, những hải nô sẽ bị đưa đến một hòn đảo nhỏ, hòn đảo nhỏ này sẽ không bao giờ có tàu cập bến.

Khi ốm đau không còn sức lao động, những hải nô sẽ bị bỏ lại trên đảo tự sinh tự diệt, khi khỏe lại thì quay trở lại thuyền, nếu chết thì chất thành đống xương ở đó, trên đống xương là một cây thánh giá bằng cây ghép lại. Một sinh mạng cứ thế bị tiêu tan, không ai biết anh tới từi đâu, họ tên là gì.

Trước khi những người này trở thành hải nô, họ có thể là luật sư, có thể là giáo viên, có thể là con trai bảo bối của nhà ai đó, con gái yêu của nhà ai đó.

Bây giờ, chắc là  phải thêm vai hai danh xưng nữa, ông ngoại của ai đó và… mẹ của ai đó.

Tiểu Họa Mi, câu chuyện vẫn còn tiếp nữa.

Mây bay lên bay xuống, thủy triều dâng lên, không biết đã qua bao nhiêu ngày đêm.

Ông Minh nhìn A Chi lớn lên từng ngày, thấy A Chi trổ mã càng ngày càng rõ nét, đầu tóc bù xù, mặt mũi lấm lem nhem nhuốc đã che đi vẻ ngoài xinh đẹp của mình, có lẽ sắp tới đây chủ thuyền sẽ mang cây sắt nung đỏ in dấu trên lưng A Chi.

Đến lúc đó, sợ là thân phận nữ giới của A Chi sẽ không còn giấu được nữa, đến lúc đó…

Ông Minh ôm trong lòng vừa có ý nghĩ “Khi nào đến lúc đó, ông sẽ ôm theo A Chi mà cùng nhau nhảy xuống biển sâu”, vừa tìm cơ hội trốn thoát.

Cuối cùng, cơ hội đã đến, một phóng viên nước ngoài đã trà trộn lên thuyền.

Với sự giúp đỡ của phóng viên nước ngoài đó, ông Minh đã thoát chết trong gang tấc và đưa A Chi  ra khỏi nơi địa ngục đó.

Tiểu Họa Mi, tới đây em cho rằng câu chuyện đã kết thúc rồi sao? Em cho rằng hai cha con người phụ nữ sẽ có những tháng ngày hạnh phúc sao?

Vẫn xa vời lắm.

Trong cuộc sống còn có một thứ gọi là nghèo đói.

Sau khi lên bờ, ông Minh đã ngã bệnh, một căn bệnh phải cần rất nhiều tiền để déo dài mạng sống, A Chi đã hiểu ra một sự thật từ ánh mắt của những người đàn ông nhìn cô trên phố, cô là một cô gái xinh đẹp.

Vì bệnh của cha, cô chỉ có thể bán sắc đẹp của mình.

Ông chủ Thỉnh của vũ trường cho rằng khuôn mặt xinh đẹp của A Chi là xinh đẹp, nhưng dáng người của cô ấy quá gầy, ông ta đã mời một chuyên gia dinh dưỡng, ông ta tin rằng không quá  một tháng A Chi sẽ bán được với giá tốt, anh ta đã dán bức ảnh của A Chi trước cửa vũ trường, bức ảnh thu hút một người đàn ông tự nhận là đến từ Kuala Lumpur.

Người đàn ông Kuala Lumpur rất tốt với A Chi, anh ta không chỉ sắp xếp cho ba cô  nhập viện mà còn mời một giáo viên cho A Chi.

Nửa năm sau, dưới chỉ thị của người đàn ông, A Chi xuất hiện trước mặt một chàng trai trẻ tên A Nhẫm. A Nhẫm bị vẻ đẹp và sự dịu dàng của A Chi  thu hút.

Tiểu Họa Mi, em có đoán được kết cục tiếp theo của câu chuyện không?

A Chi  tên đầy đủ là Minh Khả Chi.

Nhưng câu chuyện mà người đàn ông Việt Nam kể và câu chuyện mà ông nội kể thì lại khác nhau.

Trong câu chuyện do ông nội cô kể, thì Minh Khả Chi vì tiền mới ở cùng với ba, mà câu chuyện mà người đàn ông Việt Nam kể thì là Minh Khả Chi bắt đầu là vì tiền mà ở cùng với ba, nhưng sau đó bà ấy đã thực sự yêu ba, thật lòng thật dạ muốn được chung sống cùng ba.

Tiểu Họa Mi, bây giờ nói phiên bản nào của câu chuyện nào là thật, phiên bản nào của câu chuyện là giả đã không còn quan nữa rồi.

Bởi vì……

Bởi vì Minh Khả Chi đã chết, ông Minh cũng đã chết rồi.

Ông Minh mất khi nào, người đàn ông Việt Nam không tiết lộ ngày tháng.

Nhưng thời gian Minh Khả Chi chết là vào lúc ba giờ sáng ngày 1 tháng 12 năm 2010. Bà ấy ra  đi rất thanh thản, căn phòng ngăn nắp, trên đầu giường có đặt một chiếc ba lô, còn có một bức thư của gửi cho bác sĩ tâm lý của mình được đặt cùng chiếc ba lô.

Lúc này, chiếc ba lô ấy đang được đặt trước mặt anh.

“Đó là thứ mà mẹ cậu bảo tôi giao lại cho cậu. Nó là lý do duy nhất để bà ấy sống trên đời này”, người đàn ông Việt Nam nói.

Người đàn ông Việt Nam còn nói với anh rằng ông ta tự ý bỏ thêm một thứ nữa vào trong ba lô.

Trước mặt anh, người đàn ông Việt Nam trìu mến hôn lên chiếc ba lô, tự nói với mình:A Chi, bây giờ, em có thể ngắm nhìn cậu ấy thật kỹ rồi.

Tiểu Họa Mi, nói thật là hành vi của đàn ông Việt Nam lúc đó có hơi đáng sợ.

Làm sao mà người chết rồi lại có thể nhìn kỹ người sống chứ.

Đúng rồi, Tiểu Họa Mi.

Câu chuyện còn có một kết thúc.

Kết thúc câu chuyện: A Chi mắc chứng trầm cảm sau sinh, sợ rằng mình sẽ làm hại tới con nên bà ấy đắc dĩ bỏ đứa con lại thành phố bị bán mác là “Bệnh Phong lưu”, sau hai năm, căn bệnh trầm cảm sau sinh của bà ấy chẳng những không khỏi hẳn mà còn trầm trọng hơn. Trong tuyệt vọng, A Chi đã nghĩ đến ông nội của đứa trẻ ấy, thế là A Chi hoàn toàn biến mình thành một người phụ nữ vì tiền, có thể mang tình cảm coi như trò chơi, có thể vứt bỏ đi tình thân.

Câu chuyện tới đây đã thực sự kết thúc.

  Đã kết thúc rồi.

Tiểu Họa Mi, em có nghiêm túc nghe câu chuyện này không, không có cũng không quan trọng.

Dù sao thì…

A Nhẫm đã chết, A Chi cũng đã chết.

Đúng vậy , tất cả bọn họ đã chết.

Tiếp tục đánh giá độ thật giả của câu chuyện dường như đã không còn ý nghĩa nữa rồi.

Tiểu Họa Mi, đây là một câu chuyện rất khăn.

Câu chuyện đã được kể xong, người kể chuyện cũng đã kiệt sức.

Gió biển đêm nay khiến người ta khó chịu vô cùng, anh phải về, trở về chính căn phòng mình, tắm nước nóng, rồi uống một ly rượu, khi tỉnh dậy, câu chuyện xưa này đã được cất vào một góc.

Thở ra một hơi, Liên Gia Chú đứng dậy, không chút do dự bước qua chiếc ba lô kia.

Hai bên bờ kè đều là biển.

Tháng 12, gió mùa thổi bốn bề, gió biển trên cấp mười đủ để khiến người đi trên bờ kè lảo đảo, Liên Gia Chú không thể không bước chậm lại.

Đi được một đoạn anh ngoảnh lại nhìn.

Chiếc ba lô kia đang nằm trơ trọi trên bờ kè, gió biển thổi nó trông nghiêng ngả, như thể giây tiếp theo nó sẽ rơi xuống biển và biến mất không tung tích.

Ngừng một chút, quay người lại, cúi xuống, nhặt chiếc ba lô lên, nhắc nói lên, có hơi nặng.

Tài xế của anh vẫn đang đợi ở đó, thẳng tắp như pho tượng, ngẫm nghĩ một lúc, Liên Gia Chú bỏ đi ý định quay trở về nhà.

Liên Gia Chú ra hiệu cho tài xế của mình rời đi, nhưng anh ta vẫn không di chuyển, vì vậy Liên Gia Chú đã ra hiệu với anh ta rằng nếu mà anh không rời đi, thì tôi sẽ sa thải anh.

Người Nhật Bản lái xe rời đi.

Khắp Vịnh có thể nhìn thấy khách ba lô và du khách sau bữa cơm tối, Liên Gia Chú lướt qua những khuôn mặt với chiếc ba lô trên vai, dường như anh vẫn chưa lấy lại được sức lực sau câu chuyện xưa éo le đó.

Tiếp tục đi bộ, gió biển tiếp tục thổi hẳn sẽ giúp tinh thần tốt hơn, cách đó không xa là bãi biển tư nhân của Liên gia, có lẽ anh có thể ở đó một lúc, người ở đây quá nhiều, dân bản xứ còn tốt, điều khó chịu nhất là khách du lịch nước ngoài,  phiền chết đi được, nói chuyện ầm ĩ, gọi điện cũng ồn ào.

Đi bộ trên vỉa hè dẫn đến bãi biển tư nhân của Liên gia, thỉnh thoảng có chiếc xe máy rồ ga phóng qua, vào thời gian này có rất ít cảnh sát làm nhiệm vụ, đường cao tốc của vùng Vịnh này lúc này đã trở thành thế giới của những người mê tốc độ.

Chiếc xe tiếp theo đang lao tới là một chiếc xe máy màu đỏ, xe máy gần như rồ máy sát bên tai Liên Gia Chí đi qua, bài tay anh tê dần, khi anh phục hồi tinh thần lại thì hai tay đã trống không.

Trong âm thanh hỗn độn của tiếng xe máy rồ ra, Liên Gia Chú lao nhanh đuổi theo đuôi chiếc xe máy màu đỏ.

Chiếc ba lô đã vào tay nhóm tay đua kia rồi, vừa vào trong tay, đám người đó đã không thể đợi được mà mở chiếc ba lô ra.

Đêm nay, gió trong vịnh lớn hơn bao giờ hết, từng xấp giấy từ miệng chiếc ba lô bay ra như những bông tuyết, cuối cùng trong chiếc ba lô chỉ còn lại một hũ sứ, nhìn nó như dùng để đựng tro cốt. .

Khi mở hữ sứ ra, bột từ miệng hũ sứ bay ra, dưới ánh đèn trông như một làn khói xanh.

Trong gió truyền đến tiếng kêu kỳ quái của người đàn ông: “Đúng là xúi quẩy——”

Bước chân chạy như điên trên đường: Không, không, không thể, không được!

Hũ Sứ bị ném lên trời.

Hai chân điên cuồng chạy trên đường, Liên Gia Chú nghe thấy giọng nói của chính mình thét gào trong gió: Tao giết chết chúng mày, tao thề tao phải giết chúng mày! !

Cùng với giọng nói đó của anh truyền tới từ gió, còn có âm thanh của đồ sứ bị vỡ.

Ầm–

Vào khoảnh khắc đó, trái tim như bị tan vỡ làm hai.

“A Chi, bây giờ, em có thể nhìn kỹ cậu ấy rồi đấy.” Người đàn ông Việt Nam trìu mến hôn lên chiếc ba lô, lẩm bẩm một mình.

Trong tiếng lẩm bẩm thâm thình của người đàn ông, vô số bột phấn hóa thành làn khói nhẹ bay qua đầu anh, giơ tay lên, chúng đã xuyên qua kẽ tay anh.

Những ngón tay xòe ra cong cong, chỉ ngóng trông, chỉ mong chờ.

Mẹ ,mẹ ơi.

Khép bàn tay lại,cẩn thận dè dặt mở ra.

Trong lòng bàn tay không có gì cả.

Thực sự chẳng có gì.

Ngây ngốc đứng nơi đó.

Có tiếng gì đó phát ra âm thanh dưới chân anh, Liên Gia Trú cúi đầu, nhìn thấy mảnh giấy cắt ra từ báo đã bị anh giẫm nát dưới chân, nhặt nó lên, anh thấy tên và ảnh biểu diễn của mình được cắt ra từ báo.

Trong ảnh, năm đó, anh vẫn còn nhỏ.

Nếu không có bức ảnh này, thì anh đã quên rằng từng có một khoảnh khắc như vậy.

“Đó là thứ mà mẹ cậu bảo tôi nhất định phải giao lại cho cậu., nó là lý do duy nhất để bà ấy sống trên đời này”, người đàn ông Việt Nam nói.

Bây giờ, anh đã biết trong ba lô chứa những gì rồi.

Lại có một chiếc xe khác lướt qua anh.

Bánh xe cán qua hữ sứ rơi trên mặt đường.

Tiểu Họa Mi, em đã từng nói rằng anh là một đứa trẻ xui xẻo.

Không, không phải, còn có những người xui xẻo hơn.

Người xui xẻo hơn Liên Gia Chú được gọi là Minh Khả Chi.

Người phụ nữ tên Minh Khả Chi đó từ khi sinh ra tới lúc chết đều là xui xẻo.

Đến cuối cùng–

Tiểu Họa Mi, đến cuối cùng!

Đến cuối cùng, thế giới này vẫn không thể buông tha cho bà ấy.

Không còn nữa, không còn nữa rồi.

Minh Khả Chi đã không để lại bất kỳ dấu vết nào trên đời này nữa rồi.

Không còn bất cứ cái gì.

Cuối cùng, thì cái gì cũng không còn nữa rồi.

Ngàn dặm xa xôi chỉ vì để nhìn anh một cái.

Một cái liếc mắt, cũng không ai được đáp lại.

Tiểu Họa Mi, tới nhanh đi.

Tiểu Họa Mi, em tới nhanh đi.

***

Sau bữa tối, Lâm Phức Trăn lần lượt ôm mấy thành viên trẻ tuổi của hoàng gia Monaco, thành viên nhỏ tuổi nhất còn len lén hỏi cô ấy cảm giác hôn Yann là như thế nào.

Bước xuống bậc thềm màu ngà, quay người lần lượt vẫy tay chào từng người một, xách làn váy lên, ngồi lên toa tàu điện.

Sofia, Sara, một nhóm người và nhân viên kỹ thuật mặc đồng phục của con tàu, công nhân viên đã đợi sẵn trên bến tàu, ống kính của nhiếp ảnh gia đi cùng đang quay về phía cô.

Đối mặt với máy ảnh, cô mỉm cười và vẫy tay để bày tỏ lòng biết ơn đến từng người đang chờ đợi ở đó.

Khoảnh khắc cô đặt chân lên con tàu, Lâm Phức Trăn nghe thấy một âm thanh mà đã rất lâu rồi chưa gặp.

Cô đã quên mất đã bao lâu rồi mình chưa nghe thấy âm thanh này.

Năm mười tuổi, Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú đã đăng ký chung một hòm thư.

Hộp thư chung này có một chủ đề vĩnh cửu: Mặc kệ gió mưa, không gặp không về.

Khi cô giận, khi cô căm phẫn, khi cô cô đơn, khi cô không vui, khi cô đau lòng, khi cô muốn phát tiết, cô ấy sẽ đăng nhập vào hộp thư đó, ghi địa chỉ và thời gian gặp vào hộp thư.

Anh cũng vậy.

Họ leo lên tháp Eiffel, quay mặt về hướng Bắc vĩ độ 30, dùng máy ghi âm ghi lại tiếng hét họ, sau khi xử lý tiếng hét đó, nó đã trở thành âm thanh thông báo hộp thư độc nhất vô nhị.

Khi lời nhắc của hộp thư vang lên, thì có nghĩa là: Tớ cần cậu.

Khi màn đêm buông xuống, họ đi đến địa điểm được chỉ định trong hộp thư.

Ở một góc công viên, họ nhìn nhau mỉm cười.

Họ trở thành Tiểu Họa Mi và Tiểu Pháp.

Nắm tay nhau, nởnụ cười hồn nhiên ngây thơ với ánh mắt vô tội.

Những người bị lừa thường khóc bù lu bù loa: Các người đừng để bị dáng vẻ của chúng lừa gạt, hai tên nhóc đó, không, phải là hai tên quỷ nhỏ đó.

Dần dần, hai tên quỷ nhỏ lớn lên.

Dần dần, chuyện họ phải làm cũng nhiều lên, nhiều tới nỗikhông còn thời gian để căm phẫn, để phát tiết, để cô đơn, để đau lòng, để không vui.

Họ đã trưởng thành.

Trưởng thành có trò chơi của trưởng thành.

Dần dần, hộp thư chung và âm thanh thông báo độc nhất vô nhị kia đã bị họ lãng quên.

Lúc 9:05, khi Lâm Phức Trăn bước một chân lên con tàu, sự riêng biệt thuộc về quá khứ xa xôi, họ đã ở trên tháp Eiffel quay mặt về hướng 30 độ vĩ bắc   cùng nhau hét lên.

 Tớ cần cậu.

Hết chương 86.

MM!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *