9:05, Lâm Phức Trăn đặt một chân lên trên tàu, tiếng hét đặc biệt mà trước đây rất lâu họ đã cùng nhau ở trên tháp Eiffel quay mặt về hướng vĩ độ Bắc 30 vang lên.

Cô sững sờ.

Trong một thoáng cô đã nghĩ rằng mình đã bị ảo giác.

Bước chân dừng lại.

Đầu tiên là thu lại bước chân đang bước lên tàu.

Cúi đầu, Lâm Phức Trăn nhìn chiếc điện thoại di động trong tay, chỉ cần lật chiếc điện thoại lên là có thể biết âm thanh đã lâu chưa nghe kia có phải là do ảo giác của cô hay không.

Ở phía sau.

“Vianne.”

Đi phía sau cô là Sana, Sophia đi trước cô.

Buông tay, chân một lần nữa lại đặt lên tàu biển chở khách chạy định kì.

Khi đi được vài bước, bước chân có chút vô lực, gió biển phả vào mặt, thổi tung tóc cô ra sau, cô mở điện thoại lên.

Không phải là cô bị ảo giác.

Tiểu Pháp đã để lại lời nhắn trong hòm thư chung của bọn họ, còn để lại lời nhắn gì thì cô không rõ, chẳng lẽ Gia Chú thấy ai không vừa mắt, muốn hẹn cô đi trêu ghẹo hộ một trận, giống như đối phó với Tony xui xẻo.

Đương nhiên là không phải như vậy, ngày mai anh phải bay tới Kuala Lumpur, còn cô thì đang trên đường tới Tây Ban Nha.

Vậy thì để cô đoán thử xem, lý do khiến Tiểu Pháp tâm huyết dâng trào đăng nhập vào hộp thư mà họ từng ấn định là không gặp không về là vì sao chứ?

Tiếc số tiền đặt cọc phòng khách sạn? Tiểu Pháp quả thực đã nói, anh đã đặt phòng khách sạn.

Đồ điên.

Thay vì nói tiếc số tiền cọc phòng khách sạn, chi bằng nói là anh buồn vì chiếc bao cao su hương Lavender đã bỏ vào trong ví mà chưa được sử dụng đi.

Còn nữa, Tiểu Họa Mi không mắc bẫy của anh, Tiểu Họa Mi lại có thể ngó lơ anh.

Vì vậy, đã dùng thỏa thuận ngày xưa của họ thật thật giả giả mà đánh lừa cô.

Cô sẽ không bị lừa đâu.

Cô Mỉm cười, tiếp tục theo sau Sophia.

Mở cửa phòng ra, nói chúc ngủ ngon với Sophia.

Việc tiếp theo cô cần phải làm là lấy lại tinh thần, thứ Hai cô phải quay trở lại trường, cô phải đi 14 chặng trong vòng bốn mươi tiếng đồng hồ.

Mở rèm cửa phòng ra, du thuyền đã cách bờ bên kia hơn một trăm .

Trước khi tắm, Lâm Phức Trăn cảm thấy rằng cô phải nhìn xem Tiểu Pháp đã để lại gì trong hộp thư chung của họ.

Thả người lên giường, mặt sau của điện thoại hướng lên trần nhà, cô nheo mắt lại.

Lâm Phức Trăn chỉ nhìn thấy Liên Gia Chú gửi đến cho cô một bức ảnh định vị vị trí trong hộp thư, vị trí của bức ảnh cho thấy anh đang ở gần bãi biển tư nhân nhà bọn họ.

Bức tranh kèm theo dòng chữ: Tiểu Họa Mi, mau đến đi, anh sẽ đợi em đến trước nửa đêm.

Nói cách khác, trước nửa đêm, nếu cô không xuất hiện thì anh sẽ không đợi cô nữa.

  Cắt–

Cô chun mũi với bức ảnh, cô còn tưởng rằng Tiểu Pháp đã để lại cho cô kế hoạch tỉ mỉ trong hòm thư để cùng nhau đi cứu thế giới hoặc hủy diệt thế giới cơ.

Rõ ràng, Tiểu Pháp không muốn cùng cô đi giải cứu thế giới, cũng không muốn cùng cô  hủy diệt thế giới, anh chỉ muốn lên giường với cô.

Du thuyền của anh đang ở trên bến tàu, du thuyền được trang bị một chiếc giường lớn dành cho hai người, một bồn tắm lớn dành cho hai người.

Lâm Phức Trăn  gọi điện cho Liên Gia Chú.

Điện thoại không kết nối.

Liên Gia Chú đã tắt điện thoại.

Cô đã sớm dự đoán được điều này.

Gửi mấy thứ như thật như giả vào trong hộp thư, tắt điện thoại, tạo cảm giác căng thẳng, khiến cô khẩn trương rồi suy nghĩ lung tung, cuối cùng không thể không dâng mình tới cửa.

Thật ấu trĩ.

Không những ấu trĩ mà còn ngang ngược, lại còn ích kỷ nữa. Trước giờ anh chỉ nghĩ đến bản thân mình chứ không bao giờ nghĩ đến hoàn cảnh của cô.

Ném điện thoại lên giường, Lâm Phức Trăn nhắm mắt lại.

Trong mơ màng, tâm tư cô từ từ trôi dạt.

Trong tận đáy lòng cô có một bí ẩn như vậy, bất thình lình bị ai đó kích động, mơ hồ truyền tới một cảm giác đau đớn.

Cô mở choàng mắt ra.

Lâm Phức Trăn  đi đến bên cửa sổ, Chiếc tàu đã cách xa bến tàu mấy ngàn mét rồi, mặt Mặt nước biển đen kịt, mạt biển được ánh đèn trên tàu phải chiếu đang nổi gió to sóng lớn.

Khốn kiếp, tên Liên Gia Chú khốn kiếp này.

Không thể để cho cô sống được thoải mái sao? Đúng là cái đồ ích kỷ!

Tên khốn ích kỷ này đã để lại tin nhắn như thế trong hộp thư của cô rốt cục là muốn nói gì với cô chứ? !

Lâm Phức Trăn phải thừa nhận rằng cách mà Liên Gia Chú  đưa tới quả thức rất có hiệu quả.

Thở ra một hơi, Lâm Phức Trăn quyết định để tất cả mọi thứ nghe theo ý trời.

Lấy một bông hồng ra khỏi bình.

Nếu cánh hoa cuối cùng là số lẻ, thì có nghĩa là cô phải đi tìm anh, nếu cánh hoa cuối cùng là số chẵn thì có nghĩa là cô phải ở yên trong phòng.

Cánh hoa hồng thứ nhất rơi xuống sàn nhà, cánh hoa hồng thứ hai rơi xuống sàn nhà … cánh hồng thứ mười bốn rơi xuống sàn nhà.

Cánh thứ mười lăm… tay bị hụt.

Không có cánh hoa hồng thứ mười lăm.

Cánh hoa hồng cuối cùng rơi trên mặt đất là số chẵn, số chẵn có nghĩa là cô phải ở yên trong nhà, đây quả thực là ý trời.

Gia Chú,  là một số chẵn.

Lâm Phức Trăn từ từ nhắm mắt lại.

Trong tâm trí cô có thứ gì đó mà cô đang không thể điều khiển được:

Tiểu Họa Mi, mau tới đi, anh sẽ chờ em đến trước nửa đêm.

Còn ba tiếng ba mươi lăm phút nữa là tới nửa đêm.

Nếu như bây giờ chạy tới thì chắc là vẫn còn kịp.

Ý nghĩ này vừa này ra trong đầu, Lâm Phức Trăn đã cảm thấy mình đúng là điên mà.

Quả thực là cô bị điên rồi, lần này cô đã hứa với dì Daisy rằng sẽ cư xử thật tốt, với lại… bây giờ cách bờ tới ít nhất là 1.500 mét.

Nối giữa chiếc tàu và bến tàu là biển, không thể gọi taxi, cũng không thể dùng chân đi bộ qua đó, muốn cô bơi qua đó sao?

Bơi qua? Muốn bơi qua khoảng cách 1.500 mét, bây giờ là ban đêm, hiện tại gió biển rất dữ dội. Điên rồi, cô đúng là điên rồi.

Chuyện càng điên hơn nữa còn ở phía sau.

Chuông báo cháy trên tàu đột nhiên vang lên làm cho tất cả mọi người chạy lên boong tàu, khi tất cả mọi người chạy lên boong tàu, chỉ có Lâm Phức Trăn chạy về hướng ngược lại.

Sau năm phút nữa, những người đó sẽ phát hiện ra đã có người giở trò, cô không có nhiều thời gian nữa, trước khi chuyện cô làm bị phát hiện ra thì cô phải nhảy xuống biển.

Cô đã để lại một mảnh giấy note cho Sofia ở trong phòng, trên mảnh giấy viết nhờ Sofia giúp cô che giấu Sara và mấy người nhà Rose, cô còn lấy ngực của mình ra đảm bảo với Sophia rằng nếu cô không xuất hiện ở cảng Barcelona đúng thời gian quy định, thì ngực của cô sẽ bị nhỏ lại hết cỡ.

Lần này, cô nhất định không thể làm dì Daisy thất vọng.

Gia Chú, nếu anh hại em làm dì Daisy thất vọng, thì anh xong đời rồi đấy.

Mặc dù tự cho đây không là vấn đề gì, với tư cách là người từng tham gia chèo thuyền khi đối diện với biển cũng không có chút sợ hãi nào, nhưng khi đứng trên boong tàu và nhìn xuống, Lâm Phức Trăn vẫn cảm thấy sợ hãi.

Bọt sóng về đêm lộ ra một vẻ dữ tợn, dưới sức gió ào ạt, trông như một cái miệng chậu đầy máu, như thể chỉ một giây sau sẽ nuốt chửng người ta.

Hít sâu một hơi, Cái này chả là gì cả, trước đây mỗi ngày cô đều ngâm mình trong biển.

“Mày cũng nói rồi đấy, đó là trước đây, Lâm Phúc Trăn, mày đã rời đi lâu lắm rồi.” Một thanh âm nho nhỏ đột nhiên truyền ra.

Phì Phì Phì.

Lại hít vào một hơi, bây giờ cô không có thời gian để nghĩ tới những chuyện này, bởi vì như vậy thì chiếc tàu sẽ chỉ càng ngày càng cách xa bờ bên kia. Gió cấp mười, bơi 1.500 mét đã là giới hạn của cô.

Hơn nữa, cô cũng không phải kẻ ngốc, chiếc phao cứu sinh mà cô trộm được kia có thể giúp cô chứng minh rằng chuyện cô đang làm một việc rất lý trí.

Cô không đem mạng sống của chính mình ra làm trò cười.

Hít vào lần thứ ba.

Ném phao cứu sinh xuống biển.

Để không bị bắn lên tia bọt nước khi mình nhảy vào trong biển để làm kinh động tới những người trên tàu, cô ấy phải giống như một vận động viên nhảy cầu, khi nhảy vào trong biển phải khẽ tới mức giống như một chú cá.

May mắn thay, bởi vì tính tò mà mà trước đây Lâm Phức Trăn đã học được một chút từ vậ động viên nhảy cầu.

Con tàu cách mặt nước biển với độ cao 15 mét.

Sau này Lâm Phức Trăn nhớ lại khoảnh khắc khi cô tung người nhảy vào độ cao mười lăm mét đó rốt cuộc là vì cái gì?

Cô cũng không biết câu trả lời, điều duy nhất mà cô biết rõ là khi cơ thể cô hòa vào đáy biển lạnh giá, trong lòng cô tràn đầy sự dâng hiến và niềm vui khi được cần đến.

Gia Chú, em tới đây.

Với ý nghĩ đó trong đầu, cô cắn chặt răng cố gắng từ từ bơi phía bờ.

Ngốc thật. Đúng là ngốc thật.

Một lòng một dạ cứ như vậy bơi về phía bờ, muốn tới bờ trước lúc nửa đêm, cô gái xuất hiện trước mặt người yêu nhật định là tuyệt nhiên không hề nghĩ tới cái gì đang đợi cô ở trên bờ.

Cánh hoa hồng cuối cùng là số chẵn.

Trong cõi u minh, các vị thần đã hạ ban ý chỉ: Ở lại phòng, không được đi đâu cả.

Lúc đó tại sao cô lại không tin chứ?

Hai mươi tuổi, luôn muốn không muốn tin những điều đó.

Khi bàn tay đã chạm được vào bờ cát mềm mại, Lâm Phức Trăn cảm thấy cô như một chú cá bị mắc cạn, ngã gục trên bãi biển, khi trận gió thổi tới, cô mới cảm thấy sợ hãi, nếu cô không thể vượt qua những bọt sóng đó thì thế nào …

Cô khẽ rùng mình.

Tiếp theo, cô cần phải làm theo kế hoạch.

Đây là bến tàu riêng của hoàng thất Monaco, trên bến tàu này cứ trong bình 2.5 mét lại có camera, cô từ đường chính mà đi ra ngoài thì không thể nghi ngờ là sẽ tự đâm đầu vào lưới.

Hậu quả của việc tự chui đầu vào lưới này là làm cho thành ý của cô trong mắt của người Tây Ban Nha sẽ bị giảm xuống rất nhiều, gia tộc Rose sẽ bị mất hết thể diện chứ đừng nói đến việc xuất hiện trước mặt Gia Chú trước lúc nửa đêm.

Vì vậy, cái này đòi hỏi cô phải mạo hiểm một chút.

Được rồi, không phải chỉ là một chút mạo hiểm, mà là cực kỳ mạo hiểm.

Giao giới giữa Công quốc Monaco và nước Pháp có một khu định cư đặc biệt, khu định cư này ban đầu là khu tụ tập của những kẻ lang thang, sau này còn có những người nhập cư bất hợp pháp, sau đó, những người Digan cũng đến, và sau nữa, những người tị nạn cũng đến; rồi tiếp sau nữa, những ké buôn ban ma túy cũng tới đây , dần dần, khu vực có diện tích lớn bằng năm sân bóng này trở thành khu tụ tập của một đám ô hợp trong mắt mọi người.

Bởi vì một nửa lãnh thôt khu dân cư này  thuộc về nước Pháp, một nửa thuộc về Công quốc Monaco, vì để tiết kiệm tài nguyên, hai quốc gia bắt đầu trốn tránh trách nhiệm, dù sao thì đám người khu vực này cũng tự sinh tự diệt.

Rồi về sau, khu vực này trở thành nơi mà lũ trẻ đều biết không được lại gần khi trời tối.

Băng qua khu định cư đó là đường Silverstone, cô có thể gọi một chiếc taxi, để taxi đưa cô đến bên Gia Chú.

Vào cuối năm ngoái, vì tò mò, Lâm Phức Trăn và Linda đã vào khu định cư này vào ban ngày nửa tiếng đồng hồ cũng không có chuyện gì xảy ra.

Thậm chí các cô còn trò chuyện với những người ở trong khu vực đó để giết thời gian, giống như những người sống trong khu vực đó nói, chỉ cần không đi rêu rao khắp nơi thì sẽ không gặp phải rắc rối gì, nếu bạn đi giày đá bóng  mười mấy Euro, thì bạn còn có thể nhận được một lời thăm hỏi thân thiện từ họ.

“Nếu bạn đi giày đá bóng  mười mấy Euro, thì bạn còn có thể nhận được một lời thăm hỏi thân thiện từ họ.” Tự nhủ trong lòng, Lâm Phức Trăn gian nan bỏ dậy khỏi bãi cát.

Mặc dù cô không có đôi giày mười mấy Euro, nhưng đôi giày cô đi bây giờ cũng không đắt, hoặc đi vào vào khu vực kia lúc này, cô có thể tiện tay lấy một đôi giày đá bóng mười mấy Euro trên ban công nhà ai đó.

Lâm Phức Trăn cởi áo khoác khô buộc trên phao cứu sinh ra.

Mặc áo khoác vào, kéo mũ áo khoác lên đầu, che kín mái tóc dài lại, cúi đầu, kéo chặt cổ áo, loạng choạng đi về phía khu định cư.

Trèo lên trên bờ.

Cô ngẩng đầu lên, liếc nhìn khu định cư.

Nó trông không khác gì những nơi khác, trước cửa của từng nhà cũng có ánh đèn hắt ra, ánh sáng có hệ màu ấm, cũng có hệ màu lạnh.

Khu định cư đó chỉ có thêm một hàng rào dây thép gai so với những nơi khác mà thôi, hàng rào thép gai có thể thấy được ở khắp nơi bị bọn nhỏ phá ra một lỗ rách.

Cô cúi đầu hít một hơi thật sâu.

Lâm Phức Trăn chen người vào lỗ rách đó.

“Nếu bạn đi giày đá bóng  mười mấy Euro, thì bạn còn có thể nhận được một lời thăm hỏi thân thiện từ họ.” Cô tự lẩm bẩm nói với chính mình, bước chân tiếp tục đi về phía trước.

Đi đến chỗ cao, đó là đoạn đường dẫn tới đường Silverstone nhanh nhất.

Ước chừng trôi qua mười phút, không có chuyện gì xảy ra, trong lúc đó cô cũng gặp phải một hai người, cô cúi đầu đi qua bọn họ.

Leo lên mấy bậc cầu thang, con đường rộng rãi hơn một chút, cách cô chừng mười mấy bước có một sân bóng rổ, trên sân bóng rổ có mấy người đang hút thuốc tán gẫu.

Ngẫm nghĩ một lúc, Lâm Phúc Trăn đi vè hướng ngược lại với sân bóng rổ, không nhìn thấy thùng rác dưới chân, muốn thu chân lại cũng không kịp nữa rồi, thùng rác lăn xuống bậc thang.

Cố gắng giữ cho mình bình tĩnh, cô khéo mũ áo khoác cho kín lại .

Cúi đầu xuống thật thấp, cô tăng nhanh bước chân.

Chẳng mấy chốc, trong đêm tối tiếng bước chân từ của một người biến thành một loạt tiếng bước chân của nhiều người.

Lâm Phức Trăn đã không còn biết từ trán nhỏ xuống là nước biển từ trên tóc nhỏ xuống  trán hay là mồ hôi từ trên trán nhỏ xuống nữa.

Trong cơn hoảng loạn, cô đã đi vào một đường hầm bỏ hoang với những bức tường có đầy những nét vẻ bậy.

Đột nhiên có người đứng chắn phía trước đường hầm làm cho Lâm Phức Trăn dừng lại.

Người đó bước từng bước tiến về phía cô, cô lùi về sau, quay đầu lại.

Vào quay người lại thì mồ hôi lại càng đổ ra nhiều hơn.

Hai người khác đã chặn ở lối vào của đường hầm, hai bên trái phải đều là vách tường, trước sau của lối vào đều bị chặn.

Không, không được, cô không thể xui xẻo như vậy được.

Cô nấp trong một góc, cúi đầu nhìn mấy đôi giày kia, mấy đôi giày đó đứng vây xung quanh cô  thành một vòng tròn, người cô càng lùi sát vào trong góc hơn, nhưng sau lưng là bức tường.

Dĩ nhiên không còn đường lui, 1.500 mét kia đã làm tiêu hao hết sức lực của cô.

Mũ áo khoác rơi xuống khỏi đầu cô, tiếng huýt sao vang lên liên tiếp.

Tiếng huýt sáo đó như đang truyền đạt rằng: Con mồi không tệ.

Lâm Phức Trăn ngẩng đầu lên, trông thấy khuôn mặt của ba người đàn ông, tất cả đều là người da trắng, người đứng ở giữa đang nheo mắt nhìn cô, anh ta đưa tay ra, kéo áo khoác của cô ra.

Dưới áo khoắc là bộ quần áo còn ướt ,dính chặt vào cơ thể cô.

“Du khách trốn qua sông?” Một người trong số đó nói như vậy.

Người đầu tiên đưa tay luồn vào trong quần áo cô là người đàn ông đứng trước mặt cô, thế nhưng cô không thể cử động, hai tay cô đã bị hai người khác khống chế, tay của người đó cực kỳ thô bạo lần mò trong quần áo.

Hắn ta vừa lần mò vừa chi sẻ sự đắc ý với đồng bọn của hắn ta, người đàn ông cười vô cùng khiếm nhã, ba người không nhịn được cùng bật cười.

Trong lúc ba người đó cười tới nghiêng ngả thì Lâm Phức Trăn đã cắn chặt rằng dùng hết sức lực còn sót lại của mình, cô duỗi chân ra, đá mạnh vào phần bụng dưới của tên đàn ông, vùng vẫy tránh khỏi cánh tay kiên cố của hắn, cố gắng hết sức chạy về phía lối ra của đường hầm

“Ầm -“.

Một lực mạnh tới từ phía sau lưng làm cho người của cô không chịu nổi sức nặng, cô loạng chạng như muốn ngã, ánh sáng ở lối vào đang chao đảo, không khí càng lúc càng loãng ra.

Người cô ngã về phía sau.

Gia Chú, không có cách nào, cũng không còn sức nữa rồi.

Cô nằm trên mặt đất, khuôn mặt của ba tên đàn ông chụm lại thành một vòng tròn, từ trên cao nhìn xuống cô .

“Anh ơi, cầu xin các anh đừng mà, tôi phải đi gặp một người.” Cô rất ngây thơ nói với bọn chúng.

Đáp lại cô là tiếng quần áo bị xé rách,  trong đường hầm âm u sâu thẳm nghe cực kỳ rõ ràng.

Một tiếng, hai tiếng… chiếc áo khoác đã bị quăng lên không trung, tiếp theo là một ống tay của chiếc áo sơ mi, tiếp nữa …  là chiếc áo ngực, là màu mà Gia Chú thích.

Cô quay mặt sang một bên, không nhìn nó.

Tên đàn ông đứng ở bên trái cô có một hình xăm trên bắp chân, hình xăm kiểu chữ nhìn trông rất quen, cô cố gắng lấy lại ý thức, đó là chữ Aryan, đó là một trong những loại ngôn ngữ mà người Di-Gan thường dụng.

Tiếng vải bị xé rách vẫn tiếp tục vang lên, Lâm Phức Trăn dùng hết sức lực để xé ống quần quần nơi có in chữ Aryan trên bắp chân của tên đàn ông.

Cuối cùng, tên đàn ông đã cúi đầu nhìn cô.

Đối diên với ánh mắt của tên đàn ông, cô đã dùng hết sức lực , dùng tiếng Aryan nói: “Anh ơi, cầu xin anh đấy, xin hãy giúp tôi, bà ngoại tôi …  tên của bà ngoại tôi là Lan Dora.”

Tên đàn ông đó không nghe thấy sao? Có phải giọng của cô quá nhỏ rồi không?

Nhưng đó đã là âm thanh lớn nhất mà cô có thể phát ra: “Anh ơi …”

Tên đó đáp lại, tránh khỏi tay của cô, đế giày đập mạnh vào mặt cô, làm cho mặt cô áp sát trên đất.

Lúc giày của tên đàn ông giơ về phía mặt của Lâm Phức Trăn, ý thức của cô đã bắt đầu rời rạc, bóng tối xung quanh tạo thành một vòng vây, như những cặp mắt nhìn chằm chằm vào cô.

Như vậy cũng tốt, như vậy cũng tốt.

Như vậy thì có thể xem như không có chuyện gì xảy ra.

 Nhưng……

Cô không thể đến bên Gia Chú rồi.

Có lẽ……

Có lẽ, cô mãi mãi cũng không đến bên Gia Chú được nữa rồi.

Côte d’Azur về đêm rất đẹp.

Có nhiều người đã đi tới và biến mất trong một đêm đẹp như thế này, không một ai biết họ đã đi đâu, cách một quãng thời gian các ngư dân đánh cá đã tìm được trong bụng cá nào là nhẫn, dây đồng hồ, đồ trang sức vv….

Cô từ từ nhắm mắt lại.

Gia Chú, nếu như em mãi mãi cũng không đến được bên cạnh anh, vậy thì có thể đừng quên em được không.

Ít nhất, thì cũng đừng dễ dàng quên em.

Bởi vì là.

Vào năm Lâm Phức Trăn 20 tuổi, cô ấy đã làm cho Liên Gia Chú một chuyện mà cô ấy cho rằng rất là không bình thường.

Mặc dù, chuyện này có hơi ngốc.

Nhưng, cuối cùng cô ấy đã hết lòng tuân thủ theo lời hứa của cô ấy.

Lời hứa của Tiểu Họa Mi với Tiểu Pháp.

Mặc kệ gió mưa, không gặp không về.

Ở giây cuối cùng, khi bóng tối ấp đến, thân thể nằng nề của tên đàn ông đã đè lên cô.

Gió biển cấp mười đã xô từng cơn sóng vào bờ cát, tiếng sóng vỗ ào ạt.

***

Liên Gia Chú dựa lưng vào lan can trên vỉa hè, gió thổi tung tóc mái tóc của anh lào xòa trước trán, nhìn những chiếc xe lần lượt lướt đi qua mái tóc, hết chiếc này tới chiếc khác, màu đỏ, màu vàng, màu đen, màu xám, có chiếc khiêm tốn, có chiếc phô trương.

Có người đi trên vỉa hè đã xem anh như một tên sâu rượu, nói bóng nói gió anh đã cản đường của bọn họ.

Có người còn xem anh như một kẻ lang thang, ném tiền xu vào bên cạnh anh, cũng có bàn chân ác ý giẫm thẳng lên chân anh.

Cũng có một số người phụ nữ vì tò mò vén đã vén tóc trên trán anh ra, hét lên một cách kỳ quái, sau đó hỏi anh có muốn cùng họ về khách sạn không, mấy người phụ nữ này còn cường điệu giới thiệu quốc tịch của họ với anh.

Dùng âm uốn lưới: America, Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.

Mấy người phụ nữ tới từ America: “Giường của khách sạn chúng tôi ở cực kỳ mềm mại .”

“Không, tôi không thể đi cùng các cô tới khách sạn được, tôi đang ở đây đợi người.”

Đúng vậy, anh đang ở đây đợi người.

Tiểu Pháp đang đợi Tiểu Họa Mi của mình.

Lúc gặp Tiểu Họa Mi, anh sẽ để đầu cô tựa lên vai mình, anh nói với cô:

“Tiểu Họa Mi, anh kể cho em nghe một câu chuyện.”

Quay về năm chúng ta mười tuổi, ở trên một quảng trường cũ.

Kể xong câu chuyện này.

Anh sẽ hỏi cô có bằng lòng trở thành bạn tâm giao của anh không.

Lúc đó, thời gian nhất định sẽ trở nên vô cùng thuần khiết.

Trước khi kể chuyện, anh phải hỏi cô một câu trước đã.

“Tiểu Họa Mi, cùng anh trở lại năm mười tuổi, được không?”

Cô hỏi anh trở lại năm mười tuổi đó làm cái gì.

“Trở lại năm mười tuổi đó, chúng ta bắt đầu lại từ đầu.”

Từ nay về sau.

Giữa anh và cô sẽ không có bất kì lợi ích gì xen vào nữa.

Hết chương 87!

MM.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *