Tới nửa đêm, một cơn gió thổi qua, Liên Gia Chú mới nhận ra rằng mình dường như anh đã làm một chuyện ngu ngốc, Lâm Phức Trăn đã không xuất hiện trước mặt anh.

Lâm Phức Trăn đã không xuất hiện.

Điều này có thể hiểu rằng hộp thư chung của họ đã quá lâu rồi chưa động tới, lâu đến mức có thể  ngược dòng trở về năm mười lăm tuổi, hoặc thậm chí sớm hơn thế nữa.

Đã nhiều năm như vậy, thỉnh thoảng có thể bị xếp vào loại sự kiện “tâm huyết dâng trào”, nếu như lúc rảnh rỗi, có lẽ cô sẽ chơi đùa với anh, nhưng hiển nhiên, đêm nay đối với Lâm Phức Trăn mà nói thì nó không phải là thời gian rảnh rỗi.

Không những không rảnh mà còn là thời điểm mấu chốt, chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là cô sẽ làm mất thanh danh của Lan Dora và gia tộc Rose, mẹ cô còn có triển vọng rất lớn trên chiến trường chính trị quốc tế.

Dựa vào cái gì mà lại có thể cho rằng cô sẽ bỏ mặc những thứ đó mà xuất hiện trược mặt anh.

Bản thân anh đăng nhập vào hộp thư chung ngày xưa của họ chính là chuyện rất không có lý trí.

Chuyện còn ngu ngốc hơn nữa vẫn còn ở phía sau, anh đưa ra một mặt vô cùng yếu đuối của mình tới trước mặt cô, kết quả có thể sẽ nhận được ý nghĩ của cô là “Gia Chú chỉ muốn lên giường với mình mà thôi”.

Họa Mi: Loài chim lồng nổi tiếng rất yêu thích quyền lực.

Có cơn gió thổi qua, anh bật cười.

Bây giờ, dường như anh đã không còn lý do gì để ở lại nơi này nữa rồi.

Lâm Phức Trăn không đến, điều đó có nghĩa là anh không cần phải  mất công đi kể câu chuyện kia nữa.

Câu chuyện xui xẻo như vậy, không kể cũng được.

Liên Gia Chú đứng dậy, bây giờ anh phải gọi điện cho Koji, anh phải trở về nhà, tắm nước nóng, đánh một giấc thật ngon, dưỡng thần thật tốt, vẫn còn một trận chiến ác liệt ở Kuala Lumpur đang chờ anh.

Trước mắt, bác ba của anh hẳn là vẫn thầm vui trong lòng, một khi người không có dã tâm gì bỗng nhiên gặp được chuyện giống như chiếc bánh trên trời rơi xuống, lợi ích của hai người anh trai bị bỏ trống, chuyện này có nghĩa là cơ hội của ông ta đã tới.

Dưới sự kích động của ông ta, vợ ông ta sẽ thường xuyên chạy về nhà mẹ đẻ, biết đâu ông ta có thể lợi dụng quan hệ của bố vợ để củng cố quyền lực của mình, vì con trai con gái riêng của ông ta tranh thủ giành giật của cải càng nhiều càng tốt.

Người phụ nữ ở Buenos Aires là tình yêu chân thành của bác ba, điểm này không có gì phải nghi ngờ.

Tại sao không gọi điện cho Koji đến đón anh, bản thân Liên Gia Chú cũng không biết rõ.

Anh đi không có mục đích, trước lối vào của khách sạn tiện lợi 24 giờ, anh đã cưỡng hôn một cô gái ăn mặc giản dị mãi cho đến khi bạn của cô gái đó phải dùng sức để kéo anh ra.

Vẻ mặt như chưa được thỏa mãn, Liên Gia Chú hỏi cô gái có đồng ý về nhà cùng anh không.

Khi nhìn thấy bàn tay của cô gái đó giơ lên cao, Liên Gia Chú bắt đầu mỉm cười.

Tuy nhiên, cái tát vẫn mãi chưa giáng xuống mặt anh.

Tên khốn hôn cô có một khuôn mặt đẹp vậy nên không hạ thủ được sao? !

 Đúng là chẳng thú vị gì.

Đứng cạnh cô gái ăn mặc giản dị cũng là một cô gái ăn mặc giản dị, vừa nhìn là có thể thấy đây là hai cô gái ngoan, đặt tay lên má của một cô gái ngoan khác, anh hỏi có muốn tôi cũng hôn cô không.

Bàn tay bị hất ra, nhưng sức lực lại rất nhẹ.

Bật  cười rồi rời khỏi hai cô gái đó, Liên Gia Chú tiếp tục đi về phía trước.

Ở ngẫ tư có một vụ tai nạn xe đã thu hút sự chú ý của anh, chiếc xe thể thao đẹp đẽ đã va chạm với xe giao đồ ăn,  là lỗi của xe giao đồ ăn.

Điều này thật tệ, mặc dù chỉ là một vết xước nhỏ, nhưng cho dù xe giao đồ ăn có giao đồ ăn cả năm, cũng chưa chắc có thể đền bù được.

Người vây xem xung quanh làm cho chủ nhân của chiếc xe thể thao xinh đẹp muốn ngẫu hứng biểu diễn, người chủ xe đã dùng khẩu khí rất hùng hồn nói với cậu thiếu niên giao đồ ăn: Chỉ cần cậu ta ăn hết mấy miếng gà sốt cà chua rơi trên mui xe ngay tại chỗ, thì có thể không cần phải trả bất kỳ tiền bồi thường gì.

Cậu thiếu niên liếc nhìn nhà hàng Trung Quốc cách đó không xa, cúi đầu nhặt bộ đồ ăn dùng một lần lên.

Người chủ xe lấy mất đôi đũa từ tay cậu thiếu niên, ra hiệu cho cậu thiếu niên dùng tay.

Ngập ngừng một lúc, dưới ánh mắt quan sát của mọi người, cậu thiếu niên đã dùng tay cầm miếng thịt gà lên bỏ vào miệng.

Miếng thịt gà cừa tới gần miệng sau khi nghe thấy tiếng hét thì đã bị rơi xuống dưới đất.

Lần theo âm thanh đó, mọi người nhìn thấy một người phụ nữ trung niên đagn quấn trên người một chiếc tạp dề đột nhiên xuất hiện tại hiện trường, dưới sự ra hiệu của người phụ nữ trung niên cậu thiếu niên đã đi về phía bà ấy.

Người phụ nữ trung niên đứng chắn trước cậu  thiếu niên, chuẩn mực hỏi chủ nhân chiếc xe thể thao: “Thử đi hỏi mẹ cậu xem, hỏi bà ấy có cho phép cậu làm như vậy không.”

Tiếp tục đi về phía trước, Liên Gia Chú không còn quan tâm đến vụ tai nạn xe hơi kia cuối cùng sẽ dùng cách gì để giải quyết.

Anh có thể biết là cậu thiếu niên giao đồ ăn sẽ không ăn những miếng gà sốt cà trông thật buồn nôn kia.

“Thử đi hỏi mẹ cậu xem, hỏi bà ấy có cho phép cậu làm như vậy không.” Câu nói này vẫn cứ quanh quẩn ở trong đầu Liên Gia Chú.

Tiếp tục bước đi, đi mãi.

Khi đi qua cột đèn giao thông đó, Liên Gia Chú đã nhớ tới vào một ngày nào đó của năm nào đó, tại một thị trấn nhỏ xa lạ, chiếc xe thể thao đẹp đẽ của anh cũng đã gặp tai nạn, nhưng thứ anh va phải lúc đó không phải là gà sốt cà chua.

Lúc đó, anh đụng phải một người.

Khi đó thế nào mà anh lại nghĩ rằng: Đó là một tai nạn, anh cũng không cố ý va vào người đó.

Sẽ có người giúp anh giải quyết chuyện này, anh rời đi như một lẽ đương nhiên, thậm chí để chứng minh rằng mình là người có lương tâm, anh và Lâm Phức Trăn đã hẹn ước rằng sẽ không bao giờ cãi nhau khi đèn đỏ bật lên .

Khi đó, người bị đụng trúng chắc hẳn cũng có gia đình của họ, thành viên trong gia đình này có lẽ cũng có nhân vật “người mẹ” này.

Dừng bước, cũng không biết xuất phát từ tâm trạng gì, Liên Gia Chú đã gọi điện cho Cohen.

Khi Liên Gia Chú nghe được địa chỉ mà Cohen báo cáo, trong lòng anh thầm thở phào một hơi, có địa chỉ cư trú có nghĩa là người đó vẫn còn khỏe mạnh.

Khu Thành cổ Nice.

Liên Gia Chú đứng trước cánh cửa đó, suy nghĩ khoảng chừng mười giây, anh đưa tay ra, nhấn chuông cửa của gia đình đó, lúc này là 2 giờ 10 phút sáng.

Bấm chuông cửa của một gia đình vào lúc 2 giờ 10 phút sáng, hành vi này nghĩ thế nào cũng cực kỳ không lý trí.

Nhưng anh có lý do của mình, trưa mai anh phải lên máy bay.

Không, phải là trưa ngày hôm nay, còn cách thời gian chuyển bay chưa tới  tám tiếng nữa, trong tám tiếng đồng hồ này anh còn có rất nhiều việc phải xử, đây là một lý do khách quan hơn.

Lý do không khách quan bằng là: Hiếm khi anh phát hiện ra lương tâm của mình một lần, anh không biết liệu lương tâm của mình có còn tồn tại khi mặt trời mọc vào ngày mai hay không.

Liên Gia Chúc cũng không biết mục đích của mình khi bấm chuông cửa của gia đình đó.

Là muốn xin lỗi sao? Có lẽ là vậy.

Giờ đây, anh đang cầm trong tay một bó hoa bộ dáng như muốn xin lỗi.

Bó hoa là anh mua tại một cửa hàng bán hoa  ở Quảng trường của Thành cổ, chủ tiệm hỏi anh sẽ sử dụng chúng vào việc gì, anh buột miệng đáp rằng, anh cần sự tha thứ của một người, vậy nên chủ tiêm đã đưa cho anh một bó hoa mang biểu tượng xin lỗi.

Đèn của ngôi nhà đó đang sáng.

Ra mở cửa là một bà lão, dường như bà lão cũng không hề kinh ngạc với việc anh tới, liếc mắt nhìn bó hoa trên tay anh, bà ấy nói: Vào đi

Bà cụ đưa anh vào phòng khách.

Không gian chưa đến ba chục mét vuông chứa đầy hoa tươi, những bó hoa còn có kèm theo cả thiệp chúc mừng.

Bà lão vừa biểu đạt sự cảm ơn với anh vừa rót nước cho anh, thấy trong ấm đã cạn nước, bà lão bảo anh đợi một lúc rồi bà lão đi đun nước cho anh.

Cầm ấm nước, bà lão chỉ căn phòng nằm ngay bên cạnh cầu thang, bà ấy nói đó là phòng của Tiểu Khoai Tây, cậu à, nếu cậu cảm thấy chán thì có thể qua phòng của Tiểu Khoai Tây xem một chút.

 Tiểu Khoai Tây?

Bà lão còn nói, nếu Tiểu Khoai Tây biết cậu tới thăm nó, nó nhất định sẽ rất vui.

Những lời này rất là kỳ lạ.

Qanh qay đầu lại, bà lão đã đi vào bếp.

Lúc này Liên Gia Chú mới nhớ ra rằng Cohen chỉ cho anh địa chỉ chứ không cho anh tên của người đó.

Cái tên Tiểu Khoai Tây này có lẽ là biệt danh của người đó.

Liên Gia Chú không thấy người nào trong phòng của Tiểu Khoai Tây.

Anh đứng ở cửa nhìn xung quanh, từ tấm poster treo trên tường là có thể hiểu được rất rõ ràng chủ nhân căn phòng: Là một cậu bé khoảng chừng mười lăm tuổi, rất yêu tâm nhạc, đặc biệt là nhạc cổ điển.

Điều khiến Liên Gia Chú đau đầu chính là trong rất nhiều tấm poster treo trên tường anh nhìn thấy tấm poster của chính mình, tấm poster còn được dán ở một nơi vô cùng bắt mắt.

Lúc này, cuối cùng Liên Gia Chú cũng đã hiểu câu nói “Nếu Tiểu Khoai Tây biết cậu tới thăm nó, nó nhất định sẽ rất vui ” kia của bà lão.

Nếu như Tiểu Khoai Tây này chính là người mà anh đụng phải ngày hôm đó.

Vậy thì, sau này khi sự thật được phơi bày, có phải là anh có thể hỏi Tiểu Khoai Tây như thế này không: Cậu nhóc, sau này cậu có còn dán poster của tên đó nữa không?

Đây thực sự là một đêm ảo giác.

Vẫn còn mấy tiếng đồng hồ nữa là tới trời sáng, cũng không biết ở trong mấy tiếng đồng hồ này anh còn có thể trải qua bao nhiêu chuyện nực cười nữa.

Anh bật cười.

Ánh mắt anh rời khỏi bức tấm poster, dừng lại ở chiếc áo thi đấu treo trên đầu giường, là chiếc áo thi đấu được in kỷ niệm của cựu cầu thủ bóng đá Pháp Henry khi anh ta giải nghệ.

Từ chữ ký cho tới cái tên trên chiếc áo Liên Gia Chú lại không thể không quen thuộc hơn.

Nếu như bây giờ mọi người nghĩ chữ ký trên áo thi đấu của Henry tất nhiên là tên của Henry.

Không, nếu mọi người nghĩ như vậy thì lầm to rồi đấy.

Chữ ký trên áo cầu thủ của Henry là của người khác.

Bây giờ, anh ta không cần phải tìm chứng cứ xem Tiểu Khoai Tây là ai, Tiểu Khoai Tây có phải là người mà khi đó anh đụng phải hay không.

Trên đời này… cuộc gặp gỡ tuyệt vời nhất cũng là cuộc gặp gỡ tàn khốc nhất.

Nếu như lúc này để Liên Gia Chú giới thiệu vềTiểu Khoai Tây, nhất định anh sẽ nói:

Tên đầy đủ của  Tiểu Khoai Tây là Jean Pierre Par, đây là một đứa trẻ đáng thương, sau khi sinh ra không lâu thì bố mẹ cậu ấy đã qua đời trong một vụ tai nạn, cậu ấy được ông ngoại nuôi nấng, vào một lần tan học về cậu ấy bị tai nạn xe hơi, trong trận tai nạn này cậu ấy đã bị mất đi một chân. Sau khi ông nội qua đời, cậu được gửi đến nhà một người họ hàng.

Trận tai nạn đó và cái chết của ông nội khiến cậu ấy bị tổn thương tinh thần rất lớn, một khoảng thời gian cậu ấy phải vào viện tâm thần để điều trị, mà xui rủi hơn nữa là năm 16 tuổi cậu ấy bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư não. Cơ hội phục hồi thông qua phẫu thuật là 3 phần trăm.

Ba phần trăm trong y học không có nghĩa là trong một trăm người sẽ có ba người khỏi bệnh, ba phần trăm cơ hội hồi phục trong y học tương đương với việc gặp được kỳ tích.

Trên đời này có bao nhiêu người có thể gặp được kỳ tích?

Trên đời này, những người xui xẻo thường từ khi vừa sinh ra cho tới khi rời khỏi thế giới này vẫn luôn sẽ rất xui xẻo, chẳng hạn như cậu bé tên Jean Piere Par này , chẳng hạn như người phụ nữ tên Minh Khả Chi.

Thông thường thì kỳ tích là món quà mà Thượng đế dành cho những người may mắn, hầu hết những món quà như vậy đều là thêu hoa trên gấm.

Đúng vậy, cách đây không lâu, tôi còn ký cho cậu bé tên Jean Pierre Par này.

Tôi còn giả bộ viết xuống vài câu cổ vũ cậu ấy.

Ngay cả trong mơ, chàng thiếu niên kém may mắn này cũng không thể ngờ rằng chính thần tượng của mình lại là người khiến cậu ấy bị mất đi một chân.

May là, không lâu sau nữa cậu nhóc xui xẻo này sẽ sớm rời khỏi thế gian.

Đến đây, phần giới thiệu đã kết thúc.

Bạn đã hiểu hết chưa? Nếu vẫn chưa hiểu thì có thể dùng cách nói trực tiếp hơn: Ngày hôm đó, người mà Liên Gia Chú đụng phải là Jean Piere Par, ngày hôm đó, anh trong lúc lái xe đang mải đấu võ mồm với Lâm Phức Trăn, không phát hiện ra trên vạch qua đường đang có người.

Bây giờ, điều anh phải làm là rời khỏi căn phòng này.

Làm như vậy có thể nói đó là một ý tốt,anh không cần phải làm cho người sắp chết càng cảm thấy ngột ngạt, đương nhiên về phương diện tiền bạc và nhận lực anh sẽ rộng rãi mà giúp đỡ.

Treo chiếc áo đấu trở lại vị trí cũ, Liên Gia Chú quay người lại.

Vật thể long lá nằm bò trên chân khiến cho Liên Gia Chú trong lúc bất ngờ hất chân ra, vật thể lông lá đó lập tức bị hất ra đất, lăn vài vòng rồi dừng lại, lắc đầu quẫy đuôi với anh.

Căn phòng này lại có một đồ vật khác khiến cho Liên Gia Chú thấy quen thuộc——

Một con chó Phốc Sóc.

Chắc là… chắc là sẽ không trùng hợp như vậy chứ?

Suy nghĩ này còn chưa thoát ra khỏi tâm trí anh, cánh cửa khép hờ đã bị đẩy ra.

Đứng ở cửa lại là một kẻ xui xẻo khác, người mà bởi vì sai lầm của mẹ mà rước phải vận xui.

Phương Lục Kiều.

Anh vỗ trán.

Giờ khắc này, Liên Gia Chú  mới phát hiện ra rằng Phương Lục Kiều đã cắt mái tóc dài của cô thành mái tóc ngắn.

Làm ra vẻ như hơi suy nghĩ, Liên Gia Chú đi về phía cửa.

Bây giờ không phải là lúc để nói với  người ta rằng “kiểu tóc này rất hợp với cô”, chắc hẳn lời chào như vậy sẽ  nhận lấy một cái bạt tai của đối phương.

Nếu không phải là một cái bạt tai, thì chính là một câu nói đầy nước mắt “Em cắt tóc ngắn để quên anh”, mặc dù nghi ngờ suy nghĩ sau có hơi tự phụ nhưng vẫn có khả năng nó sẽ xảy ra với Phương Lục Kiều.

Đó là một cô gái ngốc.

Vừa nghĩ đến màn múa cột không lâu trước đây của cô gái ngốc nghếch này, Liên Gia Chú  càng bước nhanh hơn.

Cửa phòng chỉ có thể chứa được nửa người, dáng vẻ của người đứng ở cửa nhìn tựa như chỉ cần một cơn gió thổi qua thôi là có thể bay mất, để tránh phiền phức không cần thiết, Liên Gia Chú xoay người tránh khỏi cánh cửa phòng.

Lúc anh rời đi nước của bà lão vẫn còn chưa đun xong.

Quẹo qua một con ngõ nhỏ, đi về phía quảng trường của Thành cổ, sau lưng vang lên tiếng bước chân vội vã, Liên Gia Chú nhíu mày, chân bước nhanh hơn.

Gần tới quảng trường.

“Liên Gia Chú, anh dừng lại cho em.”

Liên Gia Chú? Lông mày anh càng nhíu chặt hơn, dường như anh đã nhắc nhở Phương Lục Kiều không chỉ một lần rằng đừng gọi cái tên Gia Chú của anh.

Tiếp tục di chuyển về phía trước.

Sáng sớm, khu thành cổ không một bóng người, giọng nói của Phương Lục Kiều vừa vang vừa rõ: “Cậu ấy tin tưởng anh.”

Không buồn để ý tới lời cô ta nói.

Bước chân Liên Gia Chú tăng nhanh hơn.

“Liên Gia Chú, cậu ấy tin tưởng anh, Tiểu Khoai Tây tin tưởng anh.”

Bước chân đi về phía trước, lại bước tiếp đi về phía trước, khi bước thứ ba chuẩn bị bước tiếp thì thu lại.

Anh đứng ở đó.

Sau lưng vang lên tiếng bước chân, tiếng bước chân của người, tiếng bước chân của chó.

Một người một chó đi đến trước mặt anh.

Người yên lặng đứng đó, chó dùng chân cào nhẹ vào giày của anh để thể hiện sự thân mật.

Liên Gia Chú không thể hiểu được, anh và con chó Phốc sóc tên Tony này không thân quen lắm, sự thân thiết mà nó thể hiện ra mạnh mẽ như vậy là từ đâu ra.

“Tony là tên nhóc sợ cô đơn.” Phương Lục Kiều nói với anh.

Liên Gia Chú ngẩng đầu lên.

Phương Lục Kiều đứng dưới đèn đường, mấy sợi tóc rối ở trán buông rũ gần chạm tới mắt, nét mặt dịu dàng.

Nhìn qua vai Phương Lục Kiều là quảng trường thành cổ vắng vẻ không một bóng người.

Ngắm nhìn Quảng trường Thành Cổ.

Liên Gia Chú nói: “Phương Lục Kiều, đi dạo với tôi một chút.”

Quảng trường thành cổ bắt đầu có người đi lại từ khi nào,Phương Lục Kiều không biết, rồi lại có ai đã phá vỡ sự yên tĩnh của Quảng trường thành cổ, Phương Lục Kiều cũng không biết

Phương Lục Kiều lại càng  không biết Liên Gia Chú đã rời đi khi nào.

Khi chiếc áo khoác trượt xuống tới tay, cử động các ngón tay, cử động đó giống như sợi chỉ mành treo chuông,. Mở mắt ra, trong ánh sáng màu trắng nhạt, Phương Lục Kiều nhìn thấy bóng dáng của những người bán hàng trên quảng trường đang bận rộn mở cửa.

Trời đã sáng.

Cúi đầu nhìn xuống chiếc áo khoác trượt đến đầu gối, đó là áo khoác của Liên Gia Chú, chiếc áo khoác có yếu tố của bộ đồ phi hành rất thịnh hành vừa tung ra ở Paris, mặc trên người Liên Gia Chú cực kỳ đẹp.

Chất liệu của áo khoác rất mềm mại, chất liệu của áo khoác không phải là điều quan trọng nhất, điều quan trọng là chiếc áo khoác là hiện vật.

Cũng có nghĩa là, những gì đã xảy ra ở quảng trường thành cổ đêm qua là sự thật, chính xác tới trăm phần trăm.

Lúc này, Phương Lục Kiều đang ngồi trên bậc thang đầu dựa vào bức tượng, trong hồi tưởng, ngồi sát bên bậc thang là Liên Gia Chú.

Tối hôm qua, vị trí cô ấy tựa đầu không có cứng ngắc như bây giờ, tối qua vị trí cô ấy tựa đầu vừa ấm áp lại an toàn.

Lúc rạng sáng, cô ấy và Liên Gia Chú đi bộ đến quảng trường, ngồi trên bậc thềm của quảng trường, anh hỏi cô ấy tại sao lại xuất hiện ở đây vào giờ này.

Cô ấy trả lời: Vì Tiểu Khoai Tây phải bay đến Berlin sớm hơn một ngày,chiếc áo cầu thủ để ở nhà chưa kịp mang đi, thế là cô ấy đã từ bệnh viện đến nhà của Tiểu Khoai Tây suốt qua đêm.

Anh hỏi cô ấy không sợ nguy hiểm sao?

Cô ấy nói có Tony giúp cô ấy rồi.

Thực ra, điều cô ấy không dám nói với Liên Gia Chú là cô ấy có tâm tư riêng với chiếc áo đó.

Ví dụ như người đã ký tên vào chiếc áo đấu, chiếc áo đấu đó không chỉ có ý nghĩa đặc biệt đối với Tiểu Khoai Tây, mà nó đối với cô ấy cũng có.

“Đây chắc đúng như người ta nói kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc .” Những lời này theo gió đêm trong thành cổ khẽ khàng lọt vào tai cô ấy.

Những lời của Liên Gia Chú Phương Lục Kiều phải tốn rất nhiều công sức để phân tích.

Cô ấy hỏi ngược lại anh, có phải câu nói đó có nghĩa là thượng đế thích người ngốc không? Bời vì thích cho nên sẽ bảo đứng ở nơi xa để bảo vệ.

Anh không trả lời, mà hỏi cô ấy làm sao cô biết anh là thủ phạm đã khiến cho Tiểu Khoai Tây bị mất một chân.

Trước khi vượt qua chiếc xe thể thao đẹp đẽ, đôi nam nữ trẻ ngồi trên ghế của chiếc xe thể thao, cùng với việc Tiểu Khoai Tây giữ kín về người gây ra vụ tai nạn đó, Phương Lục Kiều đã lờ mờ biết đó là ai.

Mãi cho đến khi mở cánh cửa căn phòng đó ra, nhìn thấy bó hoa trên tay Liên Gia Chú, cô ấy mới chắc chắn rằng anh chính là thủ phạm của vụ tai nạn xe hơi.

Cô ấy không nói với anh những điều này.

Cô ấy trả lời anh: Vì em thông minh.

Anh lại hỏi cô ấy, làm sao đứa trẻ đó biết được.

Phương Lục Kiều cũng không biết làm thế nào mà Tiểu Khoai Tây biết, có lẽ ngày đó cậu ấy đã nhìn rõ tướng mạo của người đã gây ra tai nạn, có lẽ là qua miệng người thân mà biết được tên của người đã gây ra tai nạn, có lẽ qua biển số xe, có lẽ …

Cụ thể là loại nào cô ấy cũng không biết rõ..

Mỗi khi có ai đó tò mò hỏi về người gây ra tai nạn của vụ tai nạn xe hơi ấy, từ ánh mắt và giọng điệu lấp lửng của Tiểu Khoai Tây có thể thấy được một loại bảo vệ từ tận đáy lòng của cậu bé.

Thế là, một ngày nọ, cô ấy cũng hỏi Tiểu Khoai Tây câu hỏi này.

Đứa trẻ nói rằng em nghe hiểu âm nhạc của một người, bởi vì em hiểu, nên em tin rằng cuối cùng cũng có một ngày anh ấy sẽ đến trước mặt em, chờ khi anh ấy đến trước mặt em, em sẽ tha thứ cho anh ấy.

Phương Lục Kiều nói với Liên Gia Chú những gì mà Tiểu Khoai Tây đã nói ngày hôm đó.

Quảng trường Thành cổ yên lặng tĩnh mịch.

Một lúc lâu sau, anh hỏi cô ấy, Phương Lục Kiều, cô không trách tôi sao?

“Không phải em đã cắt tóc rồi sao? Cắt tóc, quên đi những người từng bắt nạt em…” Sau đó, Phương Lục Kiều không nói thêm gì nữa.

Quả thật, khi cắt đi mái tóc cô ấy đã nghĩ như, nhưng… Cô ấy mím môi, không nói..

Lại là im lặng.

Sau đó, Liên Gia Chú nói: Phương Lục Kiều hãy kể cho tôi nghe về chuyện của Tiểu Khoai Tây đi.

Phương Lục Kiều bắt đầu nói chuyện của Tiểu Khoai Tây.

Nói xong chuyện của Tiểu Khoai Tây, mãi sau Phương Lục Kiều mới nhận ra rằng quỹ đạo phát triển của Liên Gia Chú và Tiểu Khoai Tây giống nhau một cách đáng ngạc nhiên, hơn nữa họ cũng thích âm nhạc.

Trong giây phút đó, cuối cùng Phương Lục Kiều cũng hiểu những gì Tiểu Khoai Tây  nói, “Em có thể hiểu âm nhạc của một người.”

Bởi vì hiểu cho nên tin tưởng.

Sự tin tưởng đó của Tiểu Khoai Tây đã không bị uổng công.

Cuối cùng, Liên Gia Chú đã đến.

Đợi tới khi cô ấy nói xong chuyện của Tiểu Khoai Tây, trời vẫn chưa có dấu hiệu sáng ra.

Cô ấy nói với anh đã kể xong chuyện của Tiểu Khoai Tây rồi.

“Vậy kể chuyện của cô đi.” Anh nói với cô ấy.

Thế là, Phương Lục Kiều bắt đầu kể chuyện của của chính mình, bắt đầu nói về từ khi còn bé, trong quá trình, cô ấy cố gắng tránh né  đoạn mẹ cô ấy làm gia sư cho Lâm Phức Trăn.

Tới cuối cùng, cô ấy đã kể về những gì mà tới ngay cả bản thân cô ấy cũng không rõ lắm, bởi vì quá buồn ngủ.

Sau cùng thì cô ấy đã tìm tới bờ vai kia để cô ấy đã dựa vào, hay là Liên Gia Chú đã cho cô mượn bờ vai của anh, Phương Lục Kiều cũng không biết nữa.

Sau khi tỉnh dậy, cô ấy chỉ nhìn thấy chiếc áo khoác của Liên Gia Chú.

Bàn tay chạm nhẹ vào áo khoác ấy.

Hết chương 88!

MM.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *