Phương Lục Kiều vội vàng chạy đến bệnh viện, mười phút trước Tiểu Khoai Tây đã rời bệnh viện đến nước Đức.

Y tá bệnh viện nói với cô ấy rằng lúc Tiểu Khoai Tây rời đi tâm trạng của cậu ấy rất, bởi vì có người đã gửi cho cậu ấy chiếc áo cầu thủ mà cậu vẫn luôn yêu thích, cuối cùng thì cậu ấy cũng được như mong muốn mang chiếc áo cầu thủ ấy cùng đi đến Berlin.

Không chỉ vậy, sáng sớm ngày hôm nay đã có một người hảo tâm đã gọi điện đến bệnh viện, nó rằng sẵn lòng cung cấp một chiếc máy bay riêng.

Bằng cách này, Tiểu Khoai Tây có thể trực tiếp đến Berlin mà không cần nối chuyến, điều này đối với tình trạng cơ thể hiện nay của Tiểu Khoai Tây mà nói thì là một chuyện tốt.

Nói xong tất cả mọi chuyện, y tá bệnh viện đưa cho Phương Lục Kiều một tấm thiệp.

Tấm thiệp là của Tiểu Khoai Tây để lại cho cô.

Mở tấm thiệp ra, Phương Lục Kiều nhìn thấy một khuôn mặt tươi cười lớn được vẽ trên đó.

Mặt sau của tấm thiệp, ngoài lời cảm ơn được viết bằng tiếng Trung ra, thì còn có một đoạn bằng tiếng Pháp: Anh ấy đã đến gặp em.

Tiểu Khoai Tây còn nhờ y tá bệnh viện chuyển lời cho Phương Lục Kiều: Trước khi làm phẫu thuật hy vọng có thể gặp lại cô ấy.

Phương Lục Kiều bỏ tấm thiệp vào trong túi xách.

Hôm nay là ngày nghỉ, cô có rất nhiều thời gian, cô cần dành một chút thời gian để suy nghĩ về những gì đã xảy ra trong sáu giờ qua, buổi sáng sớm này có ý nghĩa như thế nào đối với cô.

Đi đi lại lại, Phương Lục Kiều phát hiện ra mình đang đi tới bên trong bệnh viện.

Đây là khu vực khá nhạy cảm, vừa định rời đi thì khuôn mặt xuất hiện ở chỗ hành lang tựa như đã từng quen biết kia khiến Phương Lục Kiều bất giác dừng bước chân lại.

Sau vài lần liếc nhìn, Phương Lục Kiều đã nhận ra khuôn mặt thấy quen kia.

Cô ấy đến Eze để tìm Liên Gia Chú, lúc đó chính là người này đã tiếp đón cô ấy, người này được gọi là quản gia của Liên Gia Chú.

Cùng xuất hiện chung với quản gia của Liên Gia Chú còn có viện trưởng của bệnh viện.

Hai người dừng lại ở cửa, Phương Lục Kiều tránh vào trong góc.

Hai người dừng ở cửa trao đổi ngắn ngủi khoảng chừng ba phút.

Trong cuộc trao đổi ngắn giữa hai người, Phương Lục Kiều biết được một chuyện: Mục đích của chuyến đi này của Quản gia của Liên Gia Chú là để nhờ bệnh viện sửa lại bệnh án của Tiểu Khoai Tây, bệnh án này chủ yếu cần được sửa đổi chính là về thời gian cùng với địa điểm mà Tiểu Khoai Tây đã gặp tai nạn vào mấy năm trước.

Có lẽ vì lo lắng mình là người phụ trách  bệnh viện nên viện trưởng đã nhiều lần hỏi lý do sửa chữa bệnh án.

Quản gia của Liên Gia Chú chỉ trả lời rằng việc làm này hoàn toàn không gây tổn hại đến lợi ích của bệnh viện một chút nào, cũng sẽ không gây bất kỳ tổn hại nào cho bệnh nhân của ông  ta.

Thấy nét chần chờ trên gương mặt của viện trưởng, “Cậu chủ của tôi cho là có một số chuyện một mình cậu ấy gánh là đủ rồi, cậu ấy chỉ dùng cách của cậu ấy để bảo vệ một người, không có ý xấu gì.” Quản gia của Liên Gia Chú nói như vậy.

Cuối cùng, hai người đó đã đạt được thỏa thuận.

Sau khi hai người đó rời đi, Phương Lục Kiều vẫn đứng trong góc.

” Cậu chủ của tôi cho là có một số chuyện một mình cậu ấy gánh là đủ rồi, cậu ấy chỉ dùng cách của cậu ấy để bảo vệ một người, không có ý xấu gì.” Người mà trong lời của Quản gia của Liên Gia Chú có phải là Lâm Phức Trăn?

Nếu như Phương Lục Kiều đoán không lầm thì vụ tai nạn xảy ra khi đó, cô gái ngồi ở vị trí kế bên tài xế chắc hẳn là Lâm Phức Trăn.

Có lẽ trong vụ tai nạn xe đó Lâm Phức Trăn cũng có một phần trách nhiệm, chẳng hạn như cách cư xử của cô đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự chú ý của người lái xe.

Đây chắc chắn cũng là nguyên nhân mà Liên Gia Chú muốn sửa lại hồ sơ bệnh án phải không? Người bị tông phải lúc trước đã gặp một cảnh ngộ bi đát như vậy.

Cô ấy bật cười, trên đời này luôn có một đám người may mắn như vậy, hành vi hiện tại của Liên Gia Chú nói dễ nghe một chút thì gọi là bảo vệ, nói khó nghe một chút là dọn rác cho vị hôn thê của mình.

Vào khoảng 3 giờ chiều, qua một bức ảnh ở trên mạng, Phương Lục Kiều nhìn thấy người mà Liên Gia Chú muốn bảo vệ: Bộ đồng phục có logo của một tổ chức phúc lợi công cộng, Lâm Phức Trăn đeo chiếc kính quê mùa đang dự tiệc liên hoan cùng với một nhóm người Di-Gan, địa điểm là Quảng trường Barcelona của người Di-Gan.

Quả thực, khi những đứa trẻ lớn lên xem “Vianne của chúng ta” nói vậy: “Vianne luôn trông hơi ngốc, nhưng không thể phủ nhận rằng cô ấy là một trong những cô gái tốt bụng nhất đời này”.

Trước khi chưa trải qua đêm ác mộng đó, Phương Lục Kiều chắc chắn sẽ đồng ý với những gì bọn trẻ nói: Vianne  là một cô gái tốt bụng, đáng yêu và cởi mở.

Bức ảnh liên hoan của Lâm Phức Trăn và người Di-Gan được đăng trên trang chính thức của Vianne,  trang web chính thức còn bao gồm một bức thư của Vianne gửi cho những người quan tâm đến cô.

Trong thư, Vianne cho tất cả những người quan tâm đến tình trạng sức khỏe của cô biết, hiện tại tinh thần của cô đã tốt hơn rất nhiều. Trong thư, Vianne cũng nói rõ rằng vụ ngộ độc thực phẩm là do cái miệng háu ăn của cô gây ra chứ không liên quan gì đến đoàn tiếp đón của Tây Ban Nha chịu trách đón tiếp cô.

Lý do của bức thư này là có người đã nhìn thấy Vianne tại Bệnh viện Barcelona vào khoảng 10 giờ sáng nay.

Theo lời của người này thì lúc đó nhìn Vianne trông giống như một người vừa trải qua một cuộc đại phẫu, dáng vẻ trông như thể cô ấy sẽ ngã xuống đất bất cứ lúc nào.

Sau đó, qua xác minh thì là Vianne vừa mới tới Barcelona thì bị ngộ độc thức ăn.

Ngộ độc thức ăn khiến Vianne vắng mặt trong bữa tối với công đồng người Hoa địa phương ở Barcelona.

Khi biết tin tức này rất nhiều người ủng hộ Vianne đã lên trang web chính thức để để lại lời nhắn bày tỏ sự quan tâm, thậm chí có nhiều người ủng hộ còn trách móc đoàn tiếp đón của Tây Ban Nha đã biểu hiện quá mức thờ ở về sự việc trên của Vianne.

Khoảng ba giờ, trang web chính thức của Vianne đã đăng những bức ảnh về các hoạt động của Vianne.

Nhìn thấy Vianne xuất hiện trong bữa tiệc liên hoan của người Di-Gan, ngoại trừ sắc mặt có hơi tái nhợt ra thì trạng thái tinh thần con như không tệ, lúc này mọi người mới yên tâm.

Khoảng sáu giờ, trang web chính thức của Vianne lại đăng thêm một vài bức ảnh Vianne đến Madrid, Vianne xuất hiện tại sân bay tinh thần trông không khác gì so với bình thường.

Ngày hôm sau, sau khi cân nhắc hết lần này tới lần khác, Phương Lục Kiều lại lần nữa đến nhà của Liên Gia Chú ở Eze.

Chuyến đi này cũng chẳng có gì, cô ấy còn mang theo chiếc áo khoác của Gia Chú, chiếc áo khoác đó trông rất vướng tay chân, để ở trong nhà thì chắc chắn nó sẽ làm cho mình suy nghĩ lung tung.

Việc trả lại chiếc áo khoác không hề đơn giản như Phương Lục Kiều tưởng tượng.

Bảo vệ dường như không hiểu lắm về hành vi đến trả áo khoác của cô ấy, anh ta gọi nhân viên an ninh đến, nhân viên a ninh kiểm tra hết một lượt từ trong ra ngoài chiếc áo khoác.

Sau đó, lại tới một người giúp việc trông rất trẻ tự xưng là Nancy, người giúp việc nói với cô rằng Ngài Cohen đã gọi cho cậu chủ chủ.

“Ngài Cohen là quản gia ở đây, ông ấy rất tốt.” Người giúp việc có vẻ như bình thường đã bị nhẫn nhịn muốn chết rồi, bây giờ khó lắm mới bắt được một người bạn cùng lứa tuổi, bắt được là nói huyên thuyên một tràng.

Cô ấy còn khoe rằng cô ấy có mối quan hệ rất tốt với vị hôn thê của cậu chủ.

“Vianne không có kiêu căng, lần trước cô ấy đi Paris còn mang theo quà, ở đây cũng chỉ có tôi được nhận quà của cô ấy.” .Người giúp việc đắc chí, khi nói chuyện mắt cô ấy liên tục từ đầu Phương Lục Kiều xuống tới chân, rồi dừng lại ở chiếc áo khoác trên tay cô ấy.

Chiếc Áo khoác của Liên Gia Chú được người mà người giúp việc gọi là ngài Cohen đã lấy đi.

Ông ấy còn đưa cho Phương Lục Kiều một tấm danh thiếp, chuyển lời thay cậu chủ của mình đến cô ấy: Nếu sau này cần giúp đỡ gì thì có thể gọi đến số điện thoại trên danh thiếp.

Do dự một lúc, Phương Lục Kiều nhận danh thiếp.

Bởi vì nước hoa mang thương hiệu cá nhân của Lâm Phức Trăn do Fragonard toàn quyền phụ trách, Lâm Phức Trăn đã được thảo luận rất từ quản lý cấp cao cho tới các nhafmays cấp dưới, ở trung tâm huấn luyện đâu đâu Phương Lục Kiều cũng có thể nghe thấy “Vianne”: Kiểu tóc, quần áo, giày dép của Vianne; Vianne tương tác rất đáng yêu với các thành viên trẻ tuổi của hoàng thất Tây Ban Nha; Vianne có bài phát biểu tình cảm dạt dào dài ba phút về bức tranh được bảo tàng tặng cho bà ngoại; Vianne thể hiện phong cách Pháp ở Tây Ban Nha vô cùng thuần thục, vân vân ….

Khi những người này bàn tán về chủ đề này, họ sẽ tự động chọn cách phớt lờ đi “Vianne” trong miệng bọn họ da vàng mắt đen.

Những đặc trưng của “Vianne” đã cố tình bị bỏ qua ở trung tâm đào tạo lại được vô cùng phóng đại trong nhà hàng Trung Quốc.

Cô gái tóc đen đeo cặp kính quê mùa xuất hiện trong ống kính tại Bảo tàng Hoàng thất Tây Ban Nha đã nhận được sự cổ vũ của những thực khách người Hoa đang dùng bữa.

Họ chỉ vào cô gái trên TV và giới thiệu với bạn bè: “Cô ấy là thiên kim của Bộ trưởng Bộ Công Thương Trung-Mỹ. Trong tương lai, cô ấy sẽ tuyệt vời như mẹ của cô ấy”.

Mãi cho đến khi Phương Lục Kiều tan làm, hai du học sinh Trung Quốc làm thuê trong nhà hàng Trung Quốc vẫn còn thảo luận sôi nổi về việc “Lâm Phức Trăn đã dùng tiếng Tây Ban Nha trong suốt cuộc phỏng vấn để trả lời giới truyền thông Tây Ban Nha”.

Hai người đó còn nói thế này: “Nếu tôi là người Tây Ban Nha thì tôi cũng thích những vị khách như vậy”.

Thật vậy, hành trình tại Madrid Lâm Phức Trăn đã thể hiện vô cùng xuất sắc, hài hước, nghiêm túc, tình cảm, hoạt bát mỗi một thay đổi đều thỏa đáng.

Tin chắc rằng mọi người sẽ nói : Cũng chỉ có cô gái như vậy mới xứng với Tiểu Pháp, cũng chỉ có Tiểu Pháp mới có thể xứng với cô gái như vậy.

Bốn giờ rưỡi chiều, Phương Lục Kiều đứng trên đường, quay mặt về phía ánh mặt trời rực rõ, trong lòng lại là một mảng u tối.

Cô ấy không biết vào giờ phút này tâm trạng ảm đạm tràn ngập trong đáy lòng cô ấy có liên quan đến thời gian trên bậc thang ở trên Quảng trường Thành cổ hay không.

Không biết xuất phát từ tâm trạng gì, Phương Lục Kiều lấy từ trong túi xách ra tấm danh thiếp mà Ngài Cohen kia đã đưa cho cô ấy.

Bấm số điện thoại trên tấm danh thiếp.

Trong lúc chờ điện thoại kết nối, nếu như nói trong lòng Phương Lục Kiều không có mong chờ gì thì là nói dối, trong mơ hồ, cô ấy mong rằng ngay khi điện thoại được kết nối thì có thể nghe được âm thanh quen thuộc.

Thế nhưng, nhận điện thoại lại là một giọng nữ, giọng Oxford.

Cuộc điện thoại này đã gọi trực tiếp đến văn phòng của Liên Gia Chú ở London.

Nhận điện thoại là thư ký thứ nhất của Liên Gia Chú, khi người đó hỏi cô ấy có muốn để lại lời nhắn cho ngài Liên không.

Ngẫm nghĩ một lúc, Phương Lục Kiều đã để lại ngày phẫu thuật của Tiểu Khoai Tây.

Cúp điện thoại, sự ảm đạm trong lòng Phương Lục Kiều giảm đi một chút.

Không chừng trước ngày phẫu thuật của Tiểu Khoai Tây, cô ấy có thể gặp mặt  Liên Gia Chú, cho dù không nói lời nào, cho dù chỉ nhìn anh một cái từ xa thôi cũng được.

Cô ấy đã xin nghỉ phép ở trung tâm đào tạo, cô ấy cũng đã đặt vé tàu đến Berlin trước rồi.

Mang theo suy nghĩ này trong đầu, Phương Lục Kiều dậy sớm mỗi ngày, đến trung tâm huấn luyện, đến nhà hàng Trung Quốc, về nhà.

Ngày đi Berlin mỗi lúc một gần, lòng cô ây cũng luôn thấp thỏm chờ mong, vui buồn lẫn lộn.

Tiếp đó, vào buổi chiều thứ sáu, trong khi chờ đèn giao thông, Phương Lục Kiều đã nhìn thấy người tài xế biết Karate của Liên Gia Chú.

Ánh mắt cô ấy nhanh chóng di chuyển đến cửa sổ hàng ghế sau xe, Liên Gia Chú từ Kuala Lumpur trở về London vào đêm qua, dù đã mười giờ nhưng vẫn có rất nhiều phương tiện truyền thông chờ đợi ở sân bay Heathrow.

Hình ảnh Liên Gia Chú mặc áo sơ mi sẫm màu ở sân bay Heathrow đêm qua đã trở thành tiêu đề của các bản tin tài chính kinh tế lớn vào sáng nay, họ dùng “Sực trở về của bậc vương giả” để mô tả giây phút đầu tiên Liên Gia Chú đến London.

Trong một đêm, những tấm áp phích biểu diễn trước đó của Liên Gia Chú đã bị gỡ bỏ hoàn toàn khỏi các rạp hát lớn, trung tâm mua sắm lớn ở sân bay và các hiệu sách lớn.

Chàng trai được cho là chỉ thích hợp ở trong tấm poster hơn đang dùng cách này để chiêu cáo về sự thay đổi thân phận.

Trước 24 giờ Liên Gia Chú đến London, một bức ảnh chụp chung của các thành viên gia tộc của Liên Thị  và nhiều cổ đông tại trụ sở chính ở Kuala Lumpur đã chính thức thông báo với bên ngoài rằng đế chế kinh doanh thống trị châu Á đã hoàn thành quá trình đổi mới.

Chàng thanh niên còn hai tháng nữa là sinh nhật lần thứ 21 đã trở thành nhân vật lãnh đạo đời  thứ ba của Liên Gia.

Tối hôm qua, trong một cuộc phỏng vấn ngắn tại sân bay Heathrow, Liên Gia Chú đã trả lời phóng viên rằng anh đã sắp xếp cho mình hai ngày nghỉ phép, và anh sẽ ở lại Nice trong hai ngày này.

Tính ra thì hôm nay là ngày nghỉ đầu tiên của Liên Gia Chú.

Phương Lục Kiều không tìm thấy người mà lòng cô ấy mong muốn được nhìn thấy ở hàng ghế phía sau se, và cửa kính phía sau xe phản chiếu người mà cô ấy không muốn nhìn thấy.

Người cô ấy không muốn nhìn thấy này cũng là người đã lừa cô ấy.

Tối qua, tại sân bay Heathrow, một phóng viên thân thiện đã hỏi Liên Gia Chú rằng anh đã sắp xếp chương trình gì với vị hôn thê của mình trong kỳ nghỉ hai ngày này, Liên Gia Chú  đã đáp lại câu “đây là chuyện cá nhân” từ chối trả lời.

8 giờ tối hôm đó, đài truyền hình đã truyền hình trực tiếp trận giao hữu từ thiện giữa đội tuyển bóng đá Monaco và đội tuyển bóng đá Pháp.

Ngồi trên khán đài có rất nhiều gương mặt quen thuộc, trong số những gương mặt quen thuộc đó, Phương Lục Kiều đã nhìn thấy Liên Gia Chú và Lâm Phức Trăn, họ đang ngồi cùng với các thành viên của hoàng gia Monaco.

Ngồi ở đó cũng chỉ có Liên Gia Chú, Lâm Phức Trăn và Công chúa Monaco cùng với bạn trai của cô ấy ở trên ghế ngồi tình nhân, tín hiệu truyền trực tiếp do Monaco cung cấp, ống kính thường xuyên chuyển cảnh chĩa về khu vực của thành viên hoàng thất Monaco, chiếu tới vị trí ngồi của hai cặp tình nhân kia.

Hai cặp tình nhân đúng là cho đủ thể diện, trước ống kính đã nhiều lần có những cử chỉ thân mật, Tiểu Pháp vén tóc cho Vianne, Tiểu Pháp thì thầm vào tai Vianne, tay Tiểu Pháp lại nắm lấy tay Vianne.

Trong thời gian nghỉ giữa hiệp của trận đấu, Phương Lục Kiều tắt TV, hình ảnh cuối cùng được ống kính ghi lại là cảnh Liên Gia Chú ôm vai Lâm Phức Trăn rời đi.

Giữa trận đấu có một cuộc đấu giá từ thiện, Lâm Phức Trăn lấy cớ để rời khỏi khu vực đấu giá, khi cô rời đi, Liên Gia Chú đang trò chuyện cùng với Công chúa Monaco.

Trên đường đến phòng rửa tay, Lâm Phức Trăn nghe thấy tiếng xì xào bán tán từ trong góc, “Vianne giống như người rơi vào tình yêu tha thiết hơn là Tiểu Pháp.”

Câu nói này không biết tại sao lại không thể nào xua khỏi đầu cô.

Dựa vào bức tường trong phòng rửa tay, nhắm mắt lại, đây là lần đầu tiên cô gặp Liên Gia Chú sau khi trở về từ hành trình đi Tây Ban Nha. Nói chính xác thì …nói chính xác thì, là lần đầu tiên bọn họ gặp mặt sau khi Liên Gia Chú gửi tin nhắn như thật như giả kia.

Cô nhắm chặt mắt, khoanh tay trước ngực.

Chân bắt đầu run rẩy theo một số hình ảnh tràn về, khi cảm giác được đôi chân không cách nào có thể chịu nổi sức nặng của cơ thể, cô đưa tay lục tìm trong túi xách.

Chạm tới cái bình nhỏ, đây là Sophia đưa cho cô, khi cơ thể cô luôn run rẩy không ngừng vào ban đêm, Sophia đã đưa cho cô cái này.

Mở nắp bình ra, bỏ một viên thuốc màu xanh lục vào trong miệng, Lâm Phức Trăn thầm thề trong lòng rằng đây là lần cuối cùng.

Lại có một giọng nói khác: Được rồi, hôm qua, Cô cũng nói rằng đây là lần cuối cùng.

Quay người lại, áp trán vào tường.

Đây thực sự là lần cuối cùng.

Mong là như vậy.

Thầm thở dài trong lòng.

Viên thuốc màu xanh kia đúng là thứ tốt, không đến một phút đồng hồ, trong lòng liền trở nên bình tĩnh, tĩnh lặng tựa như mặt hồ.

Mặt hồ phản chiếu rõ ràng, vào giây phút mặt trời lặn, người đàn ông đang đứng dưới gốc cọ.

Ngồi trong xe, cô từ từ kéo cửa sổ xuống.

Xa xa, Người đàn ông đứng dưới gốc cây cọ đã cho lòng cô dâng lên một ý nghĩ mãnh liệt: Gia Chú đã thay đổi không còn giống như lúc trước nữa rồi.

Hôm nay, cô đọc qua rất nhiều tin tức về Liên Gia Chú trên các phương tiện truyền thông lớn, và họ đã phong cho anh danh hiệu Vương giả.

Trong một đêm, mọi người dường như quên tất cả những thành tựu mà anh đã đạt được trong âm nhạc cổ điển.

Trước đây nhắc đến đứa trẻ nhỏ nhất của Liên Gia, người ta đều qua quýt, đó là một cậu bé xinh đẹp có thiên phú âm nhạc cực cao.

Bây giờ, nhắc tới đứa trẻ nhỏ nhất của Liên Gia, mọi người sẽ buông bỏ mọi việc đang làm xuống, nhìn nhìn chăm chú về nơi xa, nói: Cậu ấy là một doanh nhân trẻ với một tương lai tươi sáng, doanh nhân trẻ này đang nắm giữ huyết mạch của 500 công ty hàng đầu thế giới, dưới trướng của cậu ta có không dưới những người có chỉ số IQ trên 130, những người này đều làm thuê cho cậu ta.

Liâm Phức Trăn không biết Liên Gia Chú đã sử dụng bản lĩnh gì để khiến các bác của anh nhất trí tuyên bố rõ với bên ngoài rằng sau này sẽ rút lui về hậu đài.

Sau bài phát biểu của đời thứ hai của Liên Gia  tuyên bố với giới truyền thông, đó là tuyên bố chung của bốn ngân hàng lớn ở châu Á, đồng thời, chủ tịch của bốn ngân hàng lớn cũng cùng lúc ở châu Á cũng đã đăng một bức ảnh cùng dùng cơm với Liên Gia Chú trên trang mạng cá nhân của họ.

Ý tứ đã quá rõ ràng.

Tiếp đó chính là tấm ảnh chụp chung của những người được ca tụng là những người lãnh đạo thế hệ mới của doanh nghiệp Liên Thị.

Trong bức ảnh tập thể này, Liên Chiêu Thành đứng ở giữa, bên trái là Liên Gia Chú, bên phải là bảng chữ vàng của công nghiệp Liên Thị  ở bên phải, tám thành viên ban quản trị đứng ở hàng thứ hai, hàng thứ ba là đời thứ ba của Liên Gia, cuối cùng là những nhân viên kỳ cựu có thành tích xuất sắc đối với xí nghiệp Liên Thị, và ba người con trai đã tuyên bố rằn sẽ rút lui về hậu đài của Liên Gia.

Sau bức ảnh tập thể này, Liên Chiêu Thành đã phát biểu vê triển vọng dài năm phút tại trụ sở chính ở Kuala Lumpur: Trong một năm tới, ông ấy sẽ điều trị cơ thể của mình thật tốt, trong một năm này, mọi công việc của tập đoàn Liên Thị sẽ được giao cho Liên Gia Chú. Ông ấy đã thuyết phục một số trợ thủ đắc lực lúc trước của ông ấy quay lại làm việc trợ giúp Liên Gia Chú, ấy là Ruogan đã quay lại để hỗ trợ Liên Gia Chú, đội ngũ lãnh đạo mới đã áp dụng sự kết hợp giữa cấu trúc cũ và mới.

Sau một năm, ông sẽ trở lại.

Sau một năm liệu ông  có trở lại?

Hiển nhiên, đây là một chiêu Liên Chiêu Thành dùng để che mắt bên ngoài, Liên Chiêu Thành không thể quay lại, ông tin rằng một năm tới, đứa trẻ nhỏ nhất của Liên gia sẽ cho mọi người nhìn thấy sự ưu tú của anh.

Khoảnh khắc Liên Chiêu Thành rời trụ sở chính ở Kuala Lumpur, mọi thứ đã được lắng xuống.

Nhà vua đã hoàn thành việc chuyển giao vương vị.

Cuối cùng, đứa trẻ với bộ não kỳ lân đã đạt được một trăm mẫu đất nên thuộc về anh, không thiếu một xu nào.

 Là vậy sao?

Vì vậy,  Gia Chú đứng dưới ánh mặt trời mới có dáng vè không giống như ngày thường, không có nguyên nhân nào khác.

Anh mở cửa cho cô, anh hôn lên má cô, anh nắm lấy tay cô, anh thì thầm vào tai cô, tất cả vẫn giống như thường ngày.

Đúng vậy, tất cả vẫn giống như thường ngày.

” Vianne giống như người rơi vào tình yêu tha thiết hơn là Tiểu Pháp.” Những lời này mà bị Linda nghe thấy được thì cô nàng sẽ kết luận thế này “Bọn họ đang ghen tị với cậu”.

Đúng vậy,  đó là bọn họ đang ghen tị.

Thở ra một hơi, Lâm Phức Trăn bước ra khỏi phòng tắm.

Liên Gia Chú không còn ở nơi đấu giá nữa, Linda nhỏ giọng nói với cô rằng Yann phải đến phòng thay đồ của các cầu thủ với Công chúa Monaco.

Lâm Phức Trăn chỉ nhìn thấy Công chúa Monaco trong phòng thay đồ của cầu thủ, về phần Liên Gia Chú đã đi đâu ——

“Tôi vừa thấy anh ta đi về phía phòng hút thuốc.” Một cầu thủ nói cho cô biết.

Lời nói này làm cho Lâm Phức Trăn phải cau mày, Gia Chú không hút thuốc.

Hết chương 89!

MM.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *