Lâm Phức Trăn chỉ nhìn thấy Công chúa Monaco trong phòng thay đồ của cầu thủ, còn Liên Gia Chú đã đi đâu —

“Tôi vừa thấy anh ấy đi về phía phòng hút thuốc.” Một cầu thủ nói với cô.

Cô cau mày, Gia Chú không hút thuốc.

Liên Gia Chú có lối sống rất lành mạnh, anh không hút thuốc, không sử dụng ma túy, rượu thì thỉnh thoảng sẽ uống một chút, anh còn từng nói đùa rằng mình còn ngoan hơn cả những cậu bé ngoan.

Lâm Phức Trăn đi về phía phòng hút thuốc.

Trước khi đẩy cửa phòng hút thuốc ra, cô coi những lời mà vị cầu thủ kia nói thành Gia Chú chỉ đang tìm một nơi để hít thở không khí, cho đến khi cô đẩy cánh cửa phòng hút thuốc ra ——

Đứng ở cửa, Lâm Phức Trăn mất ba giây để xác nhận rằng khuôn mặt ẩn sau làn khói thuốc kia thực sự là Liên Gia Chú.

Người tựa vào tường dường như đang tự chìm đắm trong thế giới nicotin của mình, không hề hay biết có người bước vào.

Cúi đầu xuống, Lâm Phức Trăn  liếc nhìn bàn chân của mình, vào giây phút này, hai chân của cô lại muốn lùi về phía sau, Gia Chú củ cô không phải như thế này, Gia Chú thế này cô không hề quen.

Lúc ngẩng đầu lên lần nữa, người đang dựa vào tường tựa hồ đã trở lại dáng vẻ mà cô quen thuộc, cô đưa tay ra gõ vào cánh cửa.

Anh quay đầu lại.

Đóng cửa lại, cô bước từng bước đến gần khuôn mặt đang ẩn trong làn khói mờ mịt.

Hai người vai kề vai đứng tựa vào tường, cô đang đợi anh hút xong điếu thuốc đó.

Tiếp theo, Lâm Phức Trăn còn phát hiện ra một chuyện.

Động tác dập tàn thuốc của Gia Chú rất thuần thục.

“Việc này từ khi nào?” Cô hỏi anh.

  “Cái gì?”

“Hút thuốc.”

“Hóa ra là vì cái này…” Nụ cười nhạt của anh mang theo mùi nicotin thoang thoảng: “Em có thể xem hành vi này là một loại nghệ thuật, nó thích hợp biểu diễn trong một dịp đặc biệt, trên bàn ăn có sáu người, trong sáu người, có một ông lão đang nói chuyện với anh về lướt sóng; hai người khác nói chuyện với anh về việc gần đây cháu trai của ông ấy mê chơi game; một vị nhỏ tuổi nhất trong sáu người đã kết hôn sớm, con lớn nhất của ông ấy năm nay bằng tuổi anh”.

Cô mím chặt môi.

“Không vui sao?” Anh hỏi.

Lại nữa rồi , lại quay về chủ đề đáng ghét này rồi. Cô đưa mắt nhìn theo làn khói thuốc, nói: Gia Chú, em không có gì không vui.

Cả hai rơi vào im lặng.

Tiếng còi vang lên, hiệp hai của trận bóng đã bắt đầu.

“Trận bóng bắt đầu rồi.” Anh nói.

Cô vẫn không nhúc nhích.

“Còng nói là không có không vui” Anh nhàn nhạt nói.

Cô thật sự không có buồn, chỉ là cô không biết nên nói cho anh biết tâm trạng của mình như thế nào, sau đó, cô mở miệng, lời nói cứ thế tuôn ra như thế này: “Gia Chú, gần đây có phải anh đã gặp phải chuyện gì không?”

Bọn họ cùng nhau trải qua khoảng thời gian mười năm, còn là mười năm quan trọng nhất của nhau.

“Lâm Phức Trăn.” Giọng điệu của Liên Gia Chú tràn đầy cảnh cáo và còn có thấp thoáng sự thiếu kiên nhẫn.

Khi anh muốn rời đi, cô đã kéo tay anh lại.

“Nói cho em biết.” Cô cố chấp nói.

“Nói cho em biết cái gì, chuyện anh đã làm thế nào để kéo các bác của anh xuống ngựa? Anh nghĩ rằng đám con gái tụi em không thích nghe về mấy chuyện này.”

Cô lắc đầu: “Không phải những chuyện này.”

“Vậy em muốn nghe cái gì?” Hiện tại thì giọng điệu không kiên nhẫn đã không thèm che giấu nữa.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn Liên Gia Chú, mấp máy môi.

  Nhưng–

“Chuyện gửi tin nhắn kỳ lạ cho em vào đêm hôm đó.” Lời này của cô như bị mắc nghẹn lại trong cổ họng, nói cũng không được mà không nói cũng không được.

Cô chỉ nhìn anh, hi vọng anh có thể hiểu, sau đó nói cho cô biết.

Nhưng mà, chờ đợi cô lại là một nụ hôn mang theo sự trừng phạt, a gọi mỹ danh của cô: “Tiểu Họa Mi, em có muốn nếm thử vị nicotine không?”

Đầu lưỡi của cô vẫn còn lưu lại mùi vị  cay xè bị anh cưỡng ép cho cô.

Vị cay nè ấy khiến cho Lâm Phức Trăn bị sặc phải kho khan liên tục, thừa lúc chân cô chưa đứng vững, anh ấn cô xuống ghế, ném cho cô một tờ báo.

Ngay lập tức, ba cơ thể đẫm máu đập vào mắt Lâm Phức Trăn.

Cả ba thi thể đều bị chặt đứt tứ chi, mặc dù miệng vết thương tuy đã được xử lý làm mờ nhưng vẫn khiến cô nôn khan liên tục, điều đáng sợ hơn là đôi mắt của chủ nhân ba thi thể đều đang mở.

Đó là người sống.

Đây là một mẩu tin hình sự, ba nạn nhân thuộc băng nhóm đua xe có chút tiếng tăm của khu vực này, khi bị phát hiện cả ba đang trong tình trạng nửa hôn mê, từ nguyên ngân và thủ đoạn gây án. Lực lượng cảnh sát đã bước đầu phán đoán, đây hẳn là do Mafia Ý gây ra.

Cô miễn cưỡng kìm nén sự khó chịu, ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt trào phúng của Liên Gia Chú.

Chỉ vào ba người trong tờ báo kia, anh nói, sau này họ sẽ không thể lái xe cũng không thể cướp đồ được nữa.

Dừng một chút, rồi anh tiếp tục nói: “Không phải em muốn biết  gần đây anh đã xảy ra chuyện gì sao? Anh nhàn rỗi buồn chán nên đã bỏ ra 10.000 Euro để biến ba người đó thành bộ dạng ma quỷ như vậy. Dạo này tháng ngày của mafia sống không dễ dàng, làm ăn kiểu này lại còn được giảm giá, chỉ cần là người quen, thì mua hai tặng một.”

Lâm Phức Trăn đặt tờ báo trở lại vị trí ban đầu, cô đứng dậy.

Anh chặn cô lại: “Đúng rồi, bây giờ cảnh sát vẫn chưa biết tay chân bị chặt của ba tên này bị ném ở chỗ nào. Anh nghĩ rằng cho dù có điều động toàn bộ lực lượng của nước Pháp, thì họ cũng sẽ không tìm thấy, bởi vì bây giờ nó đã năm trong bụng cá rồi.”

Cô đẩy Liên Gia Chú ra.

Đứng trước cửa phòng hút thuốc, dạ dày sôi sục.

Loạng choạng đi về phía trước, cô muốn gọi điện cho Sophia, cô muốn bảo Sophia đến đón cô về.

Cô cuộn mình rúc vào một góc, vừa lấy điện thoại ra thì điện thoại đã bị lấy đi.

Bây giờ, ngay cả sức để tức giận Lâm Phức Trăn cũng không có.

Chuyện đã gặp phải vào đêm hôm đó khiến cô hơi một tí là lại như một cái cây ốm yếu, cho dù mỗi ngày cô tự trấn an mình không dưới một trăm lần, cô thành khẩn nguyện cầu: Thời gian sẽ mang đi tất cả, nỗi bi thương, sự sợ hãi, ác mộng cuối cùng cũng sẽ được gột rửa sạch sẽ.

Tuy nhiên, khiến người ta tức giận là những lời cầu nguyện còn chưa bắt đầu thì nước mắt đã rơi trước cả lời nguyện cầu.

Qua cả trăm lần thì không một lần nào khuôn mặt nào khô ráo.

Cô vùi mặt vào lòng bàn tay, long cô lại bắt đầu điên cuồng nhớ nhung một người, vừa nhớ anh lại sợ nhìn thấy anh, cô mặc cho nước mắt điên cuồng tràn ra kẽ tay.

Lại một lượt nguyện cầu nữa lại bắt đầu.

Cuối cùng đã chờ được anh rồi.

Nhìn khuôn mặt mà mình đã nhớ nhung điên cuồng mấy ngày qua, cô lại lặp đi lặp lại hết lần này tới lần khác trong lòng: Thời gian sẽ mang đi tất cả, nỗi bi thương, sự sợ hãi, ác mộng cuối cùng cũng sẽ được gột rửa sạch sẽ.

Hai mắt đẫm lệ, cô được ôm chặt vào lòng.

Anh hết lần này tới lần khác nói bên tai cô: Tiểu Họa Mi là anh không tốt, là anh bị điên rồi; nói: Tiểu Họa Mi, cầu xin em, hãy coi hành vi vừa rồi của anh là hành vi của một kẻ điên, vậy nên xin em đừng tức giận. Nói: Tiểu Họa Mi, anh hứa với em rằng qua một thời gian nữa thì sẽ tốt lên thôi.

Cô nép mặt trong ngực anh, thầm . Thật trùng hợp mà, Gia Chú cũng nói như vậy, qua một thời gian nữa thì tốt lên thôi.

Cô cũng cảm thấy rằng qua một thời gian nữa thì mình sẽ tốt lên.

Đúng vậy, đúng vậy, qua một thời gian, họ đều sẽ tốt lên.

Qua một thời gian, sức lực của cô sẽ hồi phục lại, cô sẽ nổi giận với anh, sẽ trách mắng anh, sẽ dạo nạt anh, sẽ làm phiền anh.

Qua một thời gian, anh sẽ không hút thuốc vào lúc cô không biết, sẽ không dùng những lời nói sắc lạnh như dao để nói chuyện với cô, sẽ không dùng mấy lời châm chọc để kích cô. Vậy thì, Gia Chú mà cô quen thuộc sẽ quay trở lại.

Đúng vậy, nhất định sẽ trở thành như vậy.

Cô từ từ nhắm mắt lại.

Lâm Phức Trăn loáng thoáng nhớ tới lời mà Matthews đã nói, Tình yêu khi còn quá trẻ sẽ có rất nhiều yếu tố không chắc chắn.

Hình như Linda cũng từng nói những người cô ấy quen khi còn rất trẻ đều chia tay, sau khi chia tay thì họ nói xấu nhau.

Không, cô không muốn biến thành như vậy với Gia Chú, cô không muốn sau này cô với Gia Chú nói xấu nhau.

Tại sao lại như vậy, rồi tại sao cô lại có suy nghĩ như vậy, bây giờ trên ngón áp út của cô đang đeo chiếc nhẫn Gia Chú tặng cô mà. Cô lắc đầu nguầy nguậy.

“Làm sao vậy?” Anh thận trọng hỏi cô.

Cô lắc đầu. Chỉ có thể lắc đầu.

“Tiểu Họa Mi.” Giọng nói rơi xuống đỉnh đầu cô vô cùng âu yếm.

Mặt cô càng vùi sâu vào lòng anh hơn.

“Dọa em sợ hả, những gì anh vừa nói với em đều là giả đấy, em cũng biết chuyện của ông nội anh, gần đây tâm tình anh cực kỳ không ổn định, anh cam đoan…”

“Gia Chú” cô ngắt lời anh, “Cho dù những chuyện đó là sự thật cũng không sao, em cũng không bị dọa sợ. Chỉ là gần đây em bị bệnh, bởi vì bệnh nên gần đây tâm trạng em cũng không tốt.”

Giọng điệu của anh cực kỳ ảo não: “Làm sao anh lại quên mất vụ ngộ độc thực phẩm của em chứ”.

Im lặng.

Một kiểu im lặng tựa hồ cả hai đều mong ước.

Nhắc tới tiếng còi bên ngoài sân, tiếng còi còn chư tan hẳn đã bị tiếng reo hò át mất, là tiếng còi ghi bàn.

Tiếng reo hò đã mang lại sức sống cho sự im lặng này.

Cô gọi một tiếng Gia Chú.

“Ừm.”

“Sau này đừng hút thuốc nữa.”

Không có câu trả lời.

Ở các cột nơi công cộng trong thành phố dán đầy các bức ảnh cấm hút thuốc, Lâm Phức Trăn hiểu rõ hơn bất kỳ ai khác các bộ phận khó coi bị tổn thương bởi nicotine trong các bức tranh tuyệt đối không phải chỉ là để dọa người.

“Sau này mẹ sẽ rời bỏ em, dì Daisy cũng sẽ rời khỏi em, như vậy trên đời này  em cũng chỉ còn có anh, ít nhất, anh không thể rời đi trước em, vậy không phải sẽ chỉ còn lại em ở trên đời này thôi sao, như vậy thì quá là cô đơn.” Cô nói với anh.

Cô luôn sợ cô đơn.

Anh vẫn không trả lời cô.

“Gia Chú, anh hiểu em nói gì không?”

Nicotine là một loại thuốc làm giảm tuổi thọ của con người, lời tuyên truyền này cũng tuyệt đối không phải là dọa người.

Một lúc sau, anh nói hiểu rõ.

Cô kéo cổ áo anh rồi gọi một tiếng Gia Chú.

Từ trên đỉnh đầu truyền tới một tiếng thở dài, sau tiếng thở dài ——

“Được, sau này, anh sẽ không hút thuốc.”

Vài năm sau, Lâm Phức Trăn cũng thuyết phục một người đàn ông khác không được hút thuốc, cô cũng nói những lời tương tự như thế này với anh ấy, đồng thời người đàn ông hứa với cô sau này sẽ không hút thuốc, anh ấy nói: Đồ ngốc, anh không còn thì vẫn còn con của chúng.

Lúc đó cô đã nghĩ, tại sao khi mình hai mươi tuổi lại không nghĩ tới chuyện này nhỉ, cô không nghĩ tới, mà một người khác cũng không nghĩ tới.

Dường như họ cũng chưa từng nghiêm túc suy xét gốc rễ của nhân loại vô cùng tận

Chắc là do tuổi còn trẻ chăng, bởi vì mới chỉ có hai mươi tuổi, còn chưa biết nghĩ đến tương lai.

Nhận được lời hứa của Liên Gia Chú, Lâm Phức Trăn hài lòng.

Ngoài sân lại vang lên tiếng còi, lần này không phải do bóng vào lưới, theo tiếng la ó của khan giả vang lên khắp sân là biết bị đuổi khỏi sân là một ngôi sao bóng đá nổi tiếng.

Anh hỏi cô, chúng ta còn phải ở lại chỗ này không?

Cô lắc đầu.

“Chúng ta về nhà thôi.”

Cô gật đầu.

Họ cùng nhau trở về nhà của Liên Gia Chú ở Eze.

Như trở lại thành phố đất đỏ, đêm khuya cô đói bụng, anh làm đồ ăn cho cô, cô sốt sắng ngồi ở một bên, cứ cách một phút lại hỏi ba lần: “Giang Chú, xong chưa, bụng em đói tới lép xẹp rồi. .”

Mặc dù cứ mỗi một phút lại giục tới ba lần, mặc dù lúc anh nấu cơm cho cô cô cũng không nói một lời, nhưng trên mặt của cô đều hiện rõ rằng: Gia Chú, em đói chết mất.

Quả thực, nhớ lại, kể từ sau lần “ngộ độc thực phẩm” đó, Lâm Phức Trăn dường như ăn không được ngon, mặc dù Sophia sử dụng tất cả các kỹ năng, nhưng đối với những món ăn mà ngày thường vẫn yêu thích cô một miếng cũng ăn không vào.

Có lẽ cô đột nhiên rất muốn ăn cơm của  Gia Chú.

Thế là cô làm nũng nói với anh rằng, Gia Chú em đói bụng, cô còn cố ý chọn bộ quần áo mà anh sẽ mặc khi ở thành phố đất đỏ, tối nay, Tiểu Pháp rất dễ nói chuyện.

Gia Chú mặc quần áo mà cô chỉ định, làm cơm cho cô.

Mì spaghetti hải sản.

Cô nhắm mắt lại, thật là thơm.

Tin chắc rằng mình đã đói rồi, Lâm Phức Trăn rất vui mừng, điều này dường như đang ra hiệu với cô rằng đây là một khởi đầu tốt.

Chống khuỷu tay lên bàn ăn, cô toàn tâm toàn ý nhìn người đàn ông đang nấu ăn cho mình.

Khi anh quay đầu lại cô liền mỉm cười với anh, khi lần thứ tư cô cười với anh —

Đầu bếp xinh đẹp không vui rồi: Lâm Phức Trăn, đừng cười, em cười giống như đồ ăn vậy.

Cười lên lại giống như đồ ăn?

 Cà tím? Đậu phộng? Đậu hà lan? Hay một đĩa mì Ý? Ví von cô cười lên như đồ ăn nghĩ sao cũng chẳng thấy liên quan gì đến cái đẹp.

Ví von chệt tiệt này .

Nhưng khi lần thứ năm Liên Gia Chú quay đầu lại, khóe miệng cô lại bất giác cong lên, trong lòng thầm nghĩ, cô diễn dáng vẻ ngoan ngoãn mà có thể đổi lấy món mỳ Ý ngon miệng thì cũng không tệ nhỉ.

Anh bất ngờ hôn cô,  dùng bàn tay dính đầy bột mỳ nâng gương mặt cô lên.

Vuốt đôi môi đã bị mình hôn tới sưng đỏ, giờ phút này cô mới hiểu được ví von mà Liên Gia Chú nói cô cười lên giống như đồ ăn.

  Dừng–

Anh rõ ràng muốn hôn cô đấy nhé.

Món mỳ spaghetti hải sản với hình thức xuất sắc được đặt trước mặt cô.

Hương vị rất ngon, khi tiếp nhận được tin tức này, trong long Lâm Phức Trăn cực kỳ vui vẻ, như thể cô là người đã từng mất đi vị giác.

Mười phút sau, cô ăn sạch sẽ mì spaghetti, còn chưa hết thèm, cô thè lưỡi liếm sạch mỹ vị còn sót lại trên bờ môi.

Khi mở mắt ra, cô chạm phải ánh mắt sáng rực của anh.

“Lâm Phúc Trân, em cố ý sao?”

Cô cau mày: Gia Chú, Anh đang nói bậy bạ cái gì thế.

“Thực sự không hiểu?”

Cô gật đầu: “Thật sự không hiểu.”

Anh thở ra một hơi, đè thấp giọng,  hỏi: “Lâm Phức Trăn, tiếp theo em muốn làm gì?”

Nhìn lên bầu trời, đêm đã rất khuya rồi.

“Trở về phòng tắm rửa, đi ngủ.”

“Về phòng nào?”

Cô mở to hai mắt, tỏ vẻ khó hiểu với câu hỏi của Liên Gia Chú, đương nhiên là trở về phòng cô ngủ rồi.

Anh đỡ trán, nắm lấy tay cô: “Đồ con heo, đi ngủ đi.”

Rõ ràng là Liên Gia Chú đã tức giận.

Lần này, có phải là đến lượt cô hỏi anh câu này: Gia Chú, anh lại tức giận rồi.

Còn vì sao anh tức giận thì cô không biết.

Cô bị động theo anh ra khỏi phòng bếp.

Gió ở hành lang thổi tới, Lâm Phức Trăn ngay lập tức hiểu rõ nguyên nhân mà Liên Gia Chú tức giận, cô cúi thấp đầu, cảm giác thỏa mãn mà đồ ăn đưa đến cho cô tan thành mây khói.

Hai người dừng lại trước cửa phòng cô.

Ngẫm nghĩ một lúc , cô nói em đi ngủ đây.

“Ừ.” Anh đáp.

Không dám nhìn anh, cô khẽ nói, Gia Chú, lúc trước em bị bênh, sức khỏe không tốt lắm, bác sĩ… bác sĩ yêu cầu em nghỉ ngơi nhiều hơn, như vậy sẽ giúp em hồi phục.

Đây là một phần những gì bác sĩ ở Barcelona đã nói ngày hôm đó, ngày đó bác sĩ còn nói rất nhiều.

Anh hôn lên trán cô: “Tiểu Họa Mi, là anh không tốt.”

Cô lắc đầu.

Anh vuốt má cô: “Ngày mai anh nấu món ngon cho em ăn.”

Cô gật đầu.

Môi anh lại lần nữa chạm vào trán cô: Ngủ ngon.

 “Ngủ ngon.”

Đóng cửa lại.

Người đứng ngoài hành lang đã bị cánh cửa chặn lại.

Cô chậm rãi tháo một chiếc khuyên tai xuống.

Nghĩ tới cái gì, Lâm Phức Trăn rón rén đi tới cửa, áp sát tai lên cánh cửa, chăm chú lắng nghe, bên ngoài yên tĩnh, hành vi này của cô dường như có hơi ngớ ngẩn.

Đã qua một lúc rồi, Gia Chú không có khả năng ở ngoài cửa.

Tại sao cô luôn có những suy nghĩ kỳ lạ này, người thiếu kiên nhẫn nhất luôn là Liên Gia Chú.

Trước đây anh sẽ không ngốc nghếch đứng trước cửa phòng cô, bây giờ cũng sẽ không.

Cô bật cười.

Không biết xuất phát từ tâm lý gì, cô vẫn mở cánh cửa đó ra.

Cửa từ từ mở ra.

Bóng dáng đứng ngoài cửa khiến cô bỗng giật mình cho rằng: Thời gian như chưa từng trôi qua, anh vừa hôn lên trán cô, dùng âm thanh dịu dàng nói chúc cô ngủ ngon.

Cô đứng ngẩn người, khi đã lấy lại tình thần, Lâm Phức Trăn lấy tay sờ vào bên tai trái của mình, chiếc khuyên tai đã không còn, chuyển tay chuyển sang tai phải, một chiếc khuyên tai vẫn còn đó, hôm nay lúc cô ra khỏi cửa đã đeo bông tai, cô không thể ra ngoài chỉ với một chiếc khuyên tai. .

Cô đứng ngây người, ngơ ngác nhìn khuôn mặt đó, cô lắp bắp hỏi: “Gia Chú… một chiếc khuyên tai của em… rơi mất, anh có nhìn thấy không…

“Tiểu cà lăm.” Giọng anh trầm khàn.

“Gia… Gia Chú…”

“Anh vào được không?” Ánh mắt của anh cũng không rời mắt khỏi khuôn mặt cô một giây nào.

“Có…có …”

Còn chưa đợi cô trả lời xong thì anh đã đi vào, anh còn đóng cửa lại.

Thế là: “Gia… Gia Chú, em… em còn ….còn chưa có …”

Những lời còn lại bị anh chặn lại trong cổ họng.

Lưng dựa vào cửa, hai chân vẫn còn run rẩy, đối mặt với ánh mắt khẩn thiết của anh: “Gia… Gia Chú, chỉ .. chỉ cần anh… đừng quá… quá thô lỗ… thì em … em sẽ đáp lại…”

Còn chưa đợi cô nói xong, thân thể đã bị treo lơ lửng trên không, anh ôm cô đi về phía chiếc giường.

Trong lòng thầm thở dài một tiếng, cô vùi sâu gương mặt nóng bừng vào trong ngực anh, thừa lúc anh không chú ý, cô tháo chiếc khuyên tai còn lại xuống, khuyên tai và chiếc giày đồng thời rơi xuống đất.

Bây giờ, cô đã nhớ ra, bông tai không bị mất.

Hết chương 90!

MM

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *