Buổi sáng thứ bảy nhàn rỗi, cũng là ngày đầu tiên trong kỳ kỳ nghỉ của lễ Giáng sinh và năm mới  của học viện Ryder.

Còn sáu ngày nữa là tới lễ Giáng sinh, bầu không khí Giáng sinh ở miền nam nước Pháp kém kém xa so với Paris, tối hôm qua Linda đã bay đến Paris để cảm nhận được bầu không khí Giáng sinh.

Nhóm tám người về nhà thì về nhà, nghỉ lễ thì nghỉ lễ, cũng chỉ có Lâm Phức Trăn là chưa đi.

Kỳ nghỉ của Liên Gia Chú phải đến tận trước đêm Giáng sinh mới bắt đầu, cô tính đợi Gia Chú nghỉ phép rồi đi cùng anh đến Paris, Lan Tú Cẩm đồng ý cô gắng dành cho cô chút thời.

Liên Chiêu Thành đã quay lại London, đến lúc đó, ba người có thể cùng nhau đến thăm Liên Chiêu Thành ở London.

Mặc dù hiện tại Lâm Phúc Trăn đã không còn lưu luyến đối với tiệc Giáng sinh như khi còn bé, nhưng không lưu luyến không có nghĩa là cô không mong đợi, tối hôm qua cô đã sớm nghĩ tới quần áo phải mặc cho tiệc đêm Giáng sinh rồi.

Cô đã ngồi trên ban công rất lâu, sắc trời vẫn giữ nguyên màu sắc như cũ, dường như còn phải mất một lúc nữa mới tới khi mặt tới mọc.

Hiện tại Lâm Phức Trăn đang ở trong nhà của Liên Gia Chú ở Eze.

Đây là chủ ý của Sophia.

Vị trí của nơi ở lưng chừng núi, khí hậu tốt, bao xung quanh là biển, tầm nhìn thoáng đãng, hoa thơm có lạ có tiếng chim hót véo von, kết hợp với những điều trên, nghe sao cũng thấy giống như là điều kiện để đáp ứng của viện điều dưỡng.

Viện điều dưỡng.

Cô bật cười.

Khi cười long cô lại tràn đầy vị đắng chát.

Gần đây, điều mà Lâm Phức Trăn thường làm nhất chính là chờ đợi, trời tối thì sẽ sớm lên giường, khi trời còn mờ tối thì mắt cô lại mở tháo láo để chờ cho tới lúc hừng đông.

Khi trời đã hừng đông thì cô lại chờ tới khi mặt trời mọc, khi mặt trời đã ló dạng thì cô lại chờ cho mặt trời lặn. Khi tia nắng cuối cùng đã tắt, bầu trời tối đen.

Một ngày đã trôi qua.

Khi màn đêm buông xuống, tay cô lặng lẽ đặt lên lồng ngực, có yên tĩnh không? Có Yên tĩnh  lại không? Nỗi bất an, sợ hãi, nỗi tủi nhục có giảm bớt chút nào không?

Nhưng mà, dưới lòng bàn tay——

Tiếng khóc tuyệt vọng thê lương vẫn còn đang gào thét.

Bàn tay vô lực buông thõng xuống.

Không phải nói là thời gian có thể xóa nhòa tất cả sao?

Một âm thanh khác vang lên, “Đồ ngốc, mới có một chút thời gian như thế vẫn chưa đủ để xóa đi tất cả.”

Đúng vậy, mới có một chút thời gian như thế vẫn chưa đủ để xóa đi tất cả.

Thế là cô lại tiếp tục chờ đợi.

Vào ngày thứ hai sau khi Liên Gia Chú trở lại London, Lâm Phức Trăn  đã ném chiếc lọ chứa những viên thuốc màu xanh lá cây đi.

Khi màn đêm buông xuống, tỉnh lại lúc nửa đêm, mồ hôi đầm đìa, cô dùng chăn kín mặt gương mặt của mình lại, gọi Gia Chú hết lần này tới lần khác mãi cho đến khi đầu cô ướt đẫm mồ hôi, mãi cho đến khi cô nghĩ mình sẽ chết vì ngạt thở.

Buông tay ra, từ từ nhắm mắt lại, mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.

Sức nặng đè lên cơ thể cô đã lần nữa làm cho cô bừng tỉnh khỏi cơn mơ.

Cơ mở trừng trừng đôi mắt chờ bình minh.

Hôm nay là ngày thứ năm Gia Chú trở lại London.

Trong năm ngày này, Lâm Phức Trăn không dám soi gương, lúc nào cô cũng nghĩ rằng chờ mấy ngày nữa thì tinh thần của mình sẽ tốt hơn một chút.

Năm ngày qua cô không hề đụng đến viên thuốc màu xanh lục, mặc dù cô đã mấy lần chần chừ ở trước cửa hiệu thuốc nhưng cô vẫn không đấy cánh cửa hiệu thuốc ra.

Đây là một khởi đầu tốt.

Ngồi trên ban công, Lâm Phức Trăn nghĩ, có lẽ đi ra ngoài một chút thì sẽ tốt hơn, nhân tiện tìm một nơi để ngắm mặt trời mọc.

Sáng sớm, xung quanh vô cùng yên tĩnh, chân bước trên bãi cỏ cũng không phát ra một âm thanh nào, đi qua mấy gốc trà Lâm Phức Trăn đã nghe thấy tiếng thét chói tai.

Lần theo âm thanh đó, cô nhìn thấy Nancy, người giúp việc nhỏ tuổi nhất ở đây.

Nancy nói rất nhiều, cô ấy là một cô gái quen thuộc, quen thuộc có chút tự cao tự đại, nhưng cũng may mặt mũi cô ấy thông minh, lanh lợi, hơn nữa cô ấy luôn có một nguồn năng lượng ấm áp, thỉnh thoảng Lâm Phức Trăn sẽ trêu chọc cô ấy.

Nghe nói em họ của Nancy rất thích Vianne, có lần cô ấy đến xin chữ ký cho em họ của cô ấy, kí tên xong còn hỏi cô có thể ngầm gọi cô là Vianne không, sau Nancy không chỉ một lần khoe khoang với những người giúp việc khác, giao tình của cô ấy và Vianne là có thể gọi tên của nhau.

Trong tiếng kêu lên kinh ngạc của Nancy, Lâm Phức Trăn mới nhận ra rằng cô đã đến vườn trà.

Nancy đang hái trà đã bị sự xuất hiện bất ngờ của cô làm cho sợ hết hồn.

Nhìn xem, cô đã dọa cho Nancy sợ tới xanh cả mặt rồi.

Tay Cô làm động tác giương nanh múa vuốt với Nancy, bật cười rời đi.

Đi được một đoạn thì phía sau có tiếng bước chân đuổi theo.

Nancy liếc nhìn xung quanh bắt đầu nghiêm chỉnh xin lỗi cô.

Cô hỏi cô ấy tại sao phải xin lỗi.

Sau khi Lăm Phức Trăn liên tục hứa sẽ không nổi giận, Nancy đã nói ra sự thật: Cô đứng dưới gốc cây trà nhìn như một âm hồn vậy.

Âm hồn? Cô đứng lại, cau mày.

Mặt Nancy lại bắt đầu tái mét.

Nhìn mái tóc dài xõa ra trước ngực cùng bộ váy ngủ sáng màu, hình ảnh này rất hợp với hình ảnh của một âm hồn.

Cô đưa mắt nhìn về phía chân trời.

Dường như cũng phải mất mốt khoảng thời gian nữa mới tới khi mặt trời mọc.

Vào lúc này, cô cần phải có người ở cùng cô để phân tán tâm trạng nóng long của cô.

Nancy hình dung cô như một âm hồn, mặt trời mãi chưa chịu mọc đã khiến cho cô vô cùng khó chịu ở trong lòng.

Ngồi xuống băng ghế dài quay mặt về phía biển, bảo Nancy ngồi bên cạnh cô.

Sự nói nhiều của cô gái vẫn có chút công dụng, ít nhất là vào thời điểm này, trong mấy lời huyên thuyên của Nancy về cuộc sống hàng ngày cũng có tác dụng thôi miên, cô nhắm mắt lại.

Đôi mắt đang nhắm nghiền từ từ mở ra, giọng cô điềm tĩnh bảo Nancy nói lại những lời mà cô vừa nói một lần nữa.

“Những lời nào?”

“Cô gái tóc ngắn người da vàng trả lại chiếc áo khoác.” Cô nói.

Thế là, Nancy đem chuyện cô gái tóc ngắn đến trả lại chiếc áo khoác ngày hôm đó kể lại một lần nữa, rồi theo yêu cầu của cô,  kể ra từng chút một về tuổi tác, đặc điểm của cô gái tóc ngắn.

Một trong những đặc điểm đó: Cô gái tóc ngắn này đi đôi giày vô cùng bình thường.

“Tôi còn không đi đôi giày mùa giảm giá năm mươi Euro ba nữa.” Nancy khịt mũi coi thường.

Vậy nói cách khác, đôi giày mà cô gái tóc ngắn mang vào ngày tới trả áo khoác cho Gia Chú hôm đó có giá khoảng 20 Euro.

Đi giày hai mươi Euro, tóc ngắn, gầy, da vàng mắt đen, tiếng Pháp không thạo lắm, kết hợp những đặc điểm của cô gái đến trả áo khoác lại thì đã quá rõ rang đó là ai rồi.

Lâm Phức Trăn hỏi lại Nancy thời gian mà cô gái tóc ngắn xuất hiện.

Vì hôm đó là sinh nhật bạn của Nancy nên cô ấy đã nhớ rất rõ ngày tháng.

Ngày này … Cô Nhắm mắt lại.

Ngày này chính là ngày “Vianne nhập viện vì ngộ độc thực phẩm”.

“Nancy, cô có nhớ chiếc áo khoác đó trông như thế nào không?” Lúc hỏi câu này giọng cô hơi run rẩy.

  “Nhớ rõ”.

Vào lúc này London đã là mùa đông, ngày hôm đó Liên Gia Chú mặc chiếc áo khoác mùa đông mà anh đã mặc ở London mở cửa phòng của cô ra, chiếc áo khoác được thiết kế mang phong cách phi hành gia, đường viền cổ áo dài lật ra ngoài, mặc ở trên người Gia Chú cực kì ưa nhìn.

Mặc dù Nancy không nhìn thấy dáng vẻ khi mặc chiếc áo khoác đó cậu chủ của cô ấy, nhưng cô ấy nghĩ rằng chiếc áo khoác mang phong cách phi hành gia mặc trên người cậu chủ của cô ấy chắc chắn trông còn đẹp hơn cả người mẫu.

Đến cả một điểm để phủ nhận cũng không có.

Lâm Phức Trăn không cách nào thuyết phục được chính mình: “Không, đêm hôm ấy Gia Chú  không ở cùng Phương Lục Kiều”.

Tại sao lại là đêm đó chứ?

Bởi vì Nancy đã nói, hôm đó Koji đã lái xe không trở về, mãi cho tới ngày hôm sau cậu chủ của cô ấy vẫn chưa về, sau đó cô ấy nghe được từ chỗ Cohen rằng cậu chủ của cô ấy đã đi thẳng đến sân bay.

Vậy thì, đêm hôm đó Liên Gia Chú và Phương Lục Kiều đã làm những gì? Còn chiếc áo khoác của Liên Gia Chú tại sao lại ở trong tay của Phương Lục Kiều?

Cô ấy cần ở một mình để suy nghĩ thật kỹ.

Nancy đã rời đi.

Một vầng sáng nhàn nhạt ấm áp chiếu xuống khuôn cô.

Cô từ từ mở mắt ra.

Mặt trời đang ló dạng.

Cô muốn mỉm cười, nhưng nước mắt lại ướt đẫm gương mặt cô.

Khi mặt trời mọc, nội tâm của cô lại tràn đầy sự tối tăm.

Tám giờ sáng, Lâm Phức Trăn đáp chuyến tàu tốc hành đi đến London.

Trong khung cảnh không ngừng lùi lại, cô chợt nhận ra rằng cô và Liên Gia Chú đã không nói chuyện điện thoại năm ngày rồi.

Trong năm ngày này, cô không gọi điện cho anh, anh cũng không gọi cho cô, trong năm ngày này, cô không nhận ra được đối với nam nữ trẻ mới đính hôn chưa lâu phát sinh chuyện như vậy không có gì là bất ổn. .

Mà trước đó, vào sau hai ngày nghỉ của Liên Gia Chú, họ cũng đã trốn trong phòng làm cơm, cũng ăn ở trong phòng, trước khi rời Luân Đôn, anh đã hôn lên trán cô và nói: “Anh đi đây.” Cô trả lời, ngay cả ánh mắt cũng chẳng buồn mở.

Một tiếng thở dài rất khẽ, khi cánh cửa đóng lại, chẳng biết tại sao, khóe mắt cô cay cay.

Rõ ràng, trên ngón áp út của cô vẫn đang đeo chiếc nhẫn mà anh tặng, anh cũng vậy.

Khung cảnh vẫn không ngừng lùi lại, tiếng ồn không ngừng truyền vào trong tai, trái tim mệt mỏi tựa như chiếc lá rụng xuống một góc, run rẩy trong gió, như thể một giây sau sẽ biến thành tro tàn, hòa vào trong đất.

Lâm Phức Trăn không biết xuất phát từ nguyên nhân nào mà mình lại lên chuyến tàu đi đến London, điều duy nhất cô biết là: Cô cần anh.

Cô muốn khóc khóc một trận thật lớn ở trong lòng anh. Dứt khoát khóc một trận thật lớn.

Nếu như anh hỏi cô tại sao lại khóc tới đau lòng như vậy.

Đương nhiên, cô không thể nói đêm đó mình đã gặp phải chuyện gì, bởi vì nếu Gia Chú biết chuyện mà đêm đó cô đã gặp phải, nhất định anh sẽ rât áy náy.

Sẽ cực kỳ áy náy, cô không cần Gia Chú phải áy náy.

Nếu như Gia Chú muốn biết nguyên nhân, vậy thì cô sẽ nói dối, nói nguyên nhân là vì cô quá nhớ anh, cái này có thể được nhỉ.

Khi màn đêm buông xuống, cô sẽ nắm tay anh đi dạo, ăn một bữa thịnh soạn, đi xem phim đi tới khu vui chơi, giống như tất cả các cặp đôi đang trong giai đoạn yêu đương thắm thiết.

Còn chuyện chiếc áo khoác kia… chuyện chiếc áo khoác …

Kéo chiếc áo khoác lên, rụt đầu vào trong cổ áo, tập trung lắng nghe tiếng tàu chạy ầm ầm cho đến khi tiếng ồn của đoàn tàu thay thế suy nghĩ của cô, biến thành giống như bài hát ru đơn điệu lặp đi lặp lại.

Trước khi chìm vào giấc ngủ, có một cặp tình nhân trẻ ngồi cạnh nhau, chàng trai đang nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ, còn cô gái thì đang nghịch điện thoại di động, trước mặt họ là một ly nước, ly nước đó căm hai cái ống hút, cô gái không ngẩng đưa tay về phía ly nước, kết quả là bị cầm hụt. Chàng trai đã cầm ly nước lên trước cô ấy, là anh ta cố ý, nghịch điện thoại di động trong xe không tốt cho mắt.

Sau một hồi tranh cãi, cô gái ngoan ngoãn đưa điện thoại di động cho bạn trai, tựa đầu vào vai anh, hai người cùng nhau ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ.

Ngoài cửa sổ, nắng rực rỡ

Cô nhắm mắt lại.

Đó là tình yêu của người khác.

Hiện tại là giữa trưa.

Lâm Phức Trăn đứng trước cánh cửa căn hộ cũ được sơn màu xanh đậm, chiếc chìa khóa bị cô cầm trong lòng bàn tay đã rịn mồ hôi, cô thở ra một hơi, mở cửa ra.

Căn phòng trống rỗng, chủ nhân không có ở nhà.

Chủ nhà không có nhà làm cho lòng của Lâm Phức Trăn rất mất mát, nhưng cô cũng có cảm giác âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Tại sao lại có cảm giác âm thầm thở phào nhẹ nhõm, điều này cô cũng không thể giải thích được.

Cô cũng không phải là đến để bắt gian trên giường.

Mở cửa sổ ra, Lâm Phức Trăn  gọi điện cho Liên Gia Chú.

Trong lúc chờ điện thoại kết nối, cô đã nghĩ xong rồi, khi Gia Chú hỏi cô hiện giờ đang ở đâu, cô không cần phải nói với anh rằng cô đang ở trong căn hộ của anh, cô chỉ nói với anh là cô nhớ anh.

Khi màn đêm buông xuống, Gia Chú mở cửa phòng ra.

Cô chỉ biết chiên trứng, vì vậy cô chỉ có thể để anh nhìn thấy món trứng rán của cô, cùng cùng với – chính cô .

Cô phải cười híp mắt hỏi anh, Gia Chú, đây có được tính là một bất ngờ không.

Cuộc gọi không kết nối được, điện thoại di động của Liên Gia Chú đang trong tình trạng tắt máy.

Tại sao Gia Chú phải tắt điện thoại?

Lâm Phức Trăn đi tới đi lui trước cửa sổ, không biết cô đã đi được bao lâu, nhớ ra lúc trước Gia Chú đã  cho số điện thoại ở văn phòng của anh.

Thế là, Lâm Phức Trăn đã gọi vào điện thoại của văn phòng của Liên Gia Chú.

Nghe điện thoại là một phụ nữ có giọng Oxford với nghữ khí rất cảnh giác, sau khi Lâm Phức Trăn nói rằng cô là nhân viên y tế của viện dưỡng lão nơi Liên Chiêu Thành ở, thì người đó mới nói với cô rằng ngài Liên đã hủy tất cả lịch trình ngày hôm nay của anh ấy vào đêm hôm trước.

Lâm Phức Trăn còn muốn dò hỏi thêm gì đó, thì đối phương đã khai báo một câu: “Hôm nay là thời gian riêng của ngài Liên” rồi sau đó cúp máy.

Cầm áo khoác lên, Lâm Phức Trăn mở cửa ra.

Hai mươi phút sau, Lâm Phức Trăn đến viện điều dưỡng mà Liên Chiêu Thành ở, cô không thấy Gia Chú đâu, nhân viên y tế nói với cô rằng ngài Liên đã đến vào tối hôm qua, nhưng hôm nay vẫn chưa đến.

Lâm Phức Trăn phải mất mười mấy phút mới làm cho Liên Chiêu Thành nhớ ra cô là cháu ngoại của Lan Dora, lại mất thêm mười mấy phút mới làm cho Liên Chiêu Thành nói cho cô biết Gia Chú đã đi đâu.

“Gia Chú đi Berlin.” Liên Chiêu Thành nói.

Nơi mà Liên Chiêu Thành đã đến có khả năng rất cao trùng với những gì Lâm Phức Trăn nghĩ, giác quan thứ sáu của phụ nữ thực sự đáng sợ.

Cô vùi đầu vào đầu gối ông lão.

Ông ơi, cháu mệt quá.

Nhìn ông lão đã ngủ say, Lâm Phức Trăn nghĩ, nếu cô giống như ông ấy, từ từ quên đi một số số chuyện thì tốt biết bao, chỉ nhận ra gió, nhận ra bầu trời, nhận ra hoa cỏ cây cối, vậy thì tốt biết bao.

Đứng ở lối vào bệnh viện, Lâm Phức Trăn  gọi điện cho một nhân viên cấp cao của Fragonard mà cô biết, người này nói cho cô biết hôm nay Phương Lục Kiều đã xin nghỉ phép.

Thật trùng hợp nhỉ, Phương Lục Kiều xin nghỉ phép, hôm nay Gia Chú  cũng hủy bỏ tất cả lịch trình.

Nhưng mà, trên đời này có rất nhiều sự trùng hợp ngẫu nhiên, Phương Lục Kiều xin nghỉ phép, hôm nay Gia Chú hủy bỏ tất cả lịch trình, điều nàycũng không lý giải được gì cả.

Nhưng, một điều trùng hợp hơn vẫn còn ở phía sau.

Nhân viên cấp cao của Fragonard này còn tiết lộ cho cô một tin tức mật , sau đó biết được nguyên nhân Phương Lục Kiều xin nghỉ phép là để đến Berlin thăm một thiếu niên tên là Jean Pierre Par, giám đốc phòng nhân sự đã cho Phương Lục Kiều nghỉ phép ba ngày.

 Jean Pierre Pa hiện đang là đối tượng được người dân miền Nam nước Pháp quan tâm, địa điểm mà câu ấy từng biểu diễn “Sky Realm” tràn ngập hoa và thiệp chúc phúc trong ba ngày liên tiếp, Lâm Phức Trăn không muốn biết tin tức về cậu ấy cũng khó.

Thời gian phẫu thuật của thiếu niên được ấn định là vào trưa ngày mai, muốn biết địa chỉ bện viện của cậu ấy đối với Lâm Phức Trăn mà nói thì chẳng qua cũng chỉ là cần một cuộc điện thoại.

Lâm Phức Trăn đã mua vé máy bay đến Berlin.

Khi lên chuyến bay tới Berlin, Lâm Phức Trăn  đã tự nói với chính mình rằng, cô chỉ tới nhìn cậu thiếu niên tội nghiệp kia một cái, cô đã từng đi qua nơi sinh của cậu thiếu niên ấy.

Khi lên chuyến bay tới Berlin, nội tâm của Lâm Phức Trăn vô cùng bình tĩnh.

Bình tĩnh đến mức chính cô cũng cảm thấy sợ hãi.

Cô không biết sự bình tĩnh này có được gọi là lý trí hay không.

Loại lý trí này thể hiện ở chỗ cô đã xử lý mọi việc rất có trật tự: Mười phút trước khi lên máy bay, cô đã gọi điện cho người phụ trách của Ngôi nhà Lan Dora, để người phụ trách của Ngôi nhà Lan Dora gọi điện cho bộ phận quan hệ công chúng của bệnh viện phẫu thuật cho cậu thiếu niên. Để bày tỏ sự quan tâm mà một tổ chức phúc lợi công cộng nên có, ngoài việc quyên góp 100.000 Euro cho bệnh viện, sau đó còn cử nhân viên đến thăm hỏi.

Khoản quyên góp 100.000 Euro đủ để bệnh viện đáp ứng một số yêu cầu của họ, chẳng hạn như nói không muốn công khai khoản quyên góp, ví dụ như việc cử nhận viên đại diện tới thăm hỏi được thực hiện một cách riêng tư.

Người phụ trách Ngôn nhà Lan Dora ở Berlin sẽ đón cô tại sân bay.

Khi vừa đến sân bay Berlin, người phụ trách sẽ đưa cho cô giấy chứng nhận liên quan, thế là thân phận của Lâm Phức Trăn trở thành nhân viên thường trú của Nôi nhà La Dora tại Berlin, mục đích đến bệnh viện là để thăm cậu thiếu niên mắc bệnh ung thư sắp làm phẫu thuật.

Điều gì sẽ chờ đợi cô ở bệnh viện?

Thật ra, trong lòng Lâm Phức Trăn biết rõ, cô đến London không phải để tạo cho Gia Chú bất ngờ.

Làm điều bất ngờ cũng phải là lúc cô xinh đẹp như hoa.

Bây giờ cô hơi xấu.

Cô xấu như vậy thì làm sao mà làm Tiểu Họa Mi.

Tiểu Họa Mi là vũ nữ của sáng giá tại Moulin Rouge.

Kể từ sau “Sự kiện ngộ độc thực phẩm ở Barcelona”, đã rất lâu rồi cô không có được một giấc ngủ thực sự, ngày hôm đó, để đi gặp Gia Chú , cô đã dành khoảng hai tiếng đồng hồ chỉ để trang điểm.

Thậm chí, đã một thời gian rất lâu rồi cô không dám soi gương.

Hết tập 91!

MM.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *