Khi Lâm Phức Trăn đến Berlin, mặt trời đã lặn về tây.

Người phụ trách của Ngôi nhà Lan Dora đang đợi cô ở sân bay, là một phụ nữ Đức sinh ra và lớn lên ở Berlin, người phụ nữ Đức đã mang tới những thứ cần thiết cho cô: Khăn trùm đầu, quần áo, giấy chứng nhận, v.v…

Tóc mái dày ngang trán che kín một phần ba khuôn mặt, thêm một chiếc kính đen gọng dày, bộ đồ với vẻ già dặn công thêm chiếc khan quàng cổ che kín tới cằm, lại phối thêm một chiếc túi lớn, cô ở trong gương, trông bỗng chốc như người hơn ba mươi tuổi. .

Nhìn một cái là có thể thấy là một người phụ nữ nghiêm chỉnh làm trong đơn vị công ích trong thời gian dài.

Sau khi xác nhận rằng không có vấn đề gì, Lâm Phức Trăn mang theo giấy chứng nhận lái xe của người phụ nữ Đức đi đến bệnh viện nơi cậu thiếu niên ung thư kia đang ở.

Bệnh viện cách sân bay 20 phút lái xe.

Giao giấy chứng nhận cho bảo vệ bệnh viện.

Bảo vệ gọi điện thoại tới phòng bảo an.

Một lúc sau, một nhân viên bệnh viện tự xưng là người chịu trách nhiệm tiếp đón cô đi lới.

Dưới sự hướng dẫn của nhân viên, Lâm Phức Trăn đứng bên ngoài sân vận động được bao quanh bởi hàng rào.

Người đó nói cho cô biết rằng người cô muốn đến thăm đang ở bên trong.

“Hôm nay tinh thần của Tiểu Khoai Tây rất tốt.” Người nọ nói.

  Tiểu Khoai Tây ? Là biệt danh của cậu thiếu niên sao?

Người nhân viên bàn giao mấy câu đơn giản rồi rời đi, Lâm Phức Trăn đứng ngây người tại chỗ một lúc.

Cô đưa mắt nhìn bầu trời, ánh nắng đã ngả sang màu trà.

Chẳng mấy chốc, mặt trời sẽ xuống núi.

Hàng rào của sân vận động được thiết kế nửa dưới kín nửa trên trống, cửa hàng rào mở, đương nhiên cô không thể ngang nhiên đi vào từ cửa chính, nhân viên bệnh viện nói bây giờ cậu thiếu niên đang ở cùng bạn của cậu ấy.

Lâm Phức Trăn tìm một vị trí tương đối kín đáo, cây thông cao bằng một người là nơi che chắn rất tốt.

Hàng rào hơi cao.

Lâm Phức Trăn kiễng chân lên, để cho  đôi mắt có thể tới gần với khoảng trống bên trên.

Sân vận động không lớn lắm, không có vật gì che chắn, nhìn qua là thấy rõ hết.

Cái nhìn đầu tiên, mũi chân kiễng lên dường như không chịu nổi sức nặng của cơ thể cô.

Chân cô mỏi nhừ.

Người bị ngã xuống, Lâm Phức Trăn ngã ngồi trên mặt đất.

Có phải là ảo giác của rất nhiều đêm không ngủ, cùng với di chứng của viên thuốc màu xanh lục gây ra? Điều này là không thể, cho dù  nghĩ như thế nào thì không có lý do gì để Gia Chú xuất hiện ở đây.

Gia Chú luôn coi thường, những cái gọi là thể hiện tình thương, tổ chức từ thiện.

Chắc là do cô bị hoa mắt, cô không có lý do gì để dọa mình.

Lâm Phức Trăn lò dò từ dưới đất đứng dậy.

Mắt cô lại sát lại gần chỗ trống ——

Cái nhìn thứ hai.

Cái nhìn thứ hai này đủ để khiến viền mắt của cô nhìn tới nước mắt giàn giụa.

Cô đã biết.

Trên đời này, không ai có thể trình diễn một màn violon hay như vậy.

Nước mắt long lanh trong vành mắt, ngơ ngác nhìn bóng người đang đứng trên bãi cỏ, bóng người đổ trên bãi cỏ, kiên cường cao lớn ,ánh chiều tà phác họa từng đường nét tinh tế màu vàng lấp lánh, theo từng nhịp cử động của cổ tay mà khi ngắn khi dài.

Tiếng đàn du dương xuyên qua cơn gió chiều, đó là bài làm nên tên tuổi của Gia Chú “Devil’s Trill”.

Giai điệu này so với lúc anh biểu diễn cho Nữ Hoàng còn êm tai hơn, còn dễ nghe hơn bất cứ lúc nào.

Bản nhạc kết thúc.

Tiếng vỗ tay vang lên vô cùng hân hoan.

Là tiếng vỗ tay của ai?

Mắt của cô như bị đờ ra khi nhìn theo nơi bắt nguồn của tiếng vỗ tay kia ——

Lâm Phức Trăn đã nhìn thấy người mà cô cực kỳ ghét.

Trước lúc này, Lâm Phức Trăn cũng không ghét Phương Lục Kiều nhiều tới như vậy.

Nhưng, vào lúc này, bóng dáng đang ngồi xổm bên cạnh chiếc xe lăn của cậu thiếu niên đáng thương ngồi xe lăn đang dùng dáng vẻ điềm đạm đáng yêu kia để nhìn Liên Gia Chú khiến Lâm Phức Trăn nhìn mà cảm thấy buồn nôn.

Phương Lục Kiều, cô có biết là người đàn ông mà bây giờ cô đang ngắm nhìn là chồng chưa cưới của người khác không, nói chính xác hơn thì đó là con rể của Lan Tú Cẩm.

Cô quên rồi sao, mẹ của cô đã cướp chồng của người khác, cô cũng định bắt chước theo như thế sao?

Gia Chú, nhanh lên, hãy nhanh cho cô ta một bài học đi.

Anh cũng biết đó là người mà Lâm Phức Trăn ghét mà.

Cô tha thiết mong chờ.

Thế nhưng, điều cô chờ đợi lại là dáng vẻ cảm ơn tuyệt đẹp của Tiểu Pháp khi kết thúc bản nhạc.

Đây là sao vậy, Gia Chú, đây là sao vậy?

Mũi chân đang kiễng lên của cô cũng không chịu nổi nữa, cô ngã khụy xuống.

Lần thứ hai ngã khụy trên mặt đất.

Trong cơn gió chiều, truyền tới bên tai cô là giọng nói quen thuộc mà cô yêu tha thiết.

Giọng nói đó nói: “Để tôi thử đoán xem, tại sao em lại được gọi là Tiểu Khoai Tây nhỉ? Nhất định là khi vừa sinh ra em đã giống như một củ khoai tây nhỏ, Phương Lục Kiều…”

Đầu óc cô trở lên ong ong.

Lúc Gia Chú gọi Phương Lục Kiều chẳng lẽ anh đã quên rồi sao? Mẹ của người mà anh đang gọi là can tâm bảo bối của người phụ nữ đã cướp mất ba của cô.

“Phương Lục Kiều, em cảm thấy tôi đoán có đúng không?”

“Em cũng nghĩ như vậy.” Giọng điệu của Phương Lục Kiều thân thiết. “Tiểu Khoai Tây, em cảm thấy anh ấy đoán đúng không?”

Ba tiếng cười khẽ xuyên qua cơn gió chiều truyền đến bên tai cô.

Bên tai cô lại bắt đầu vang lên tiếng ong ong.

Trong tiếng ong ong đó, Lâm Phức Trăn nhớ tới một chuyện.

Lâm Phức Trăn lại lần nữa lò dò từ dưới đất đứng dậy.

Khi lần thứ ba từ dưới đất đứng dậy cô đã phải rất khó khăn, cô cần phải vịn vào cây thông mới có thể chống đỡ được người mình, trong quá trình chậm rãi đứng dậy, Lâm Phức Trăn bắt đầu nhủ thầm trong lòng:

Gia Chú, đừng, tuyệt đối đừng như vậy, em đã thuyết phục mình quên đi, chuyện anh làm với em trong phòng nghỉ ngày đó nguyên nhân là vì Phương Lục Kiều.

Gia Chú, tuyệt đối đừng, bây giờ em đã rất mệt, rất mệt rồi.

Bà tay cô run run bám chặt vào hàng rào.

Lần thứ ba cô đưa mắt tới vị trí trống.

Lần nhìn thứ ba.

Đau lòng không? Không biết. Tức giận không? Không biết. Tuyệt vọng không? Cũng không biết.

Chỉ có mắt cô trực tiếp nhìn thẳng vào chiếc áo len đang mặc trên người Liên Gia Chú.

Liên Gia Chú mặc chiếc áo len mà Phương Lục Kiều đan cho anh.

Khi lần đầu tiên anh mặc chiếc áo len của Phương Lục Kiều, họ vẫn chưa là gì cả.

Khi lần thứ hai Liên Gia Chú mặc áo len của Phương Lục Kiều, trên ngón áp út của cô đang đeo chiếc nhẫn mà anh tặng.

Còn có thể tha thứ cho anh sao?

 Không biết, cô thực sự không biết.

Chỉ bởi vì anh mặc một chiếc áo len mà không thể tha thứ, điều này nghe có vẻ cô rất ngang ngược.

Nhưng, đó là một chiếc áo len do Phương Lục Kiều đan.

Lúc cô rời đi, cả hai đó đang khiêu vũ trên bãi cỏ.

Bởi đứa bé kia nói, cho tới bây giờ cậu ấy vẫn luôn cất giấu tấm ảnh cha mẹ cậu ấy đang khiêu vũ dưới ánh tà dương.

Điệu nhảy đó, Lâm Phức Trăn có thể chấp nhận được.

Nhưng trước điệu nhảy đó, cô không thể nào chấp nhận được sự ăn ý giữa Liên Gia Chú và Phương Lục Kiều.

Đứa trẻ vừa nói xong.

Bàn tay của hai người đó đã bắt lấy giữa không trung.

Dưới ánh chiều tà, bóng dáng người đàn ông cao gầy, bóng dáng người con gái nhỏ nhắn yêu kiều, mỗi một lần xoay người đều vô cùng nhịp nhàng.

Còn muốn chờ bọn họ khiêu vũ xong bản nhạc đó sao?

Không, không được.

Cô kéo khăn trùm đầu, dùng cách thức như thế để nhìn trộm chồng chưa cưới của mình khiêu vũ với các cô gái khác là một chuyện vừa nực cười lại đáng thương.

Làm sao mà nhìn được chuyện đã xảy ra ở trên bãi cỏ đó.

Trong một trăm người thì nhất định có chín mươi chín người sẽ nói, “Đừng nghĩ bậy bạ, đó là một hành động thể hiện tình thương hoàn toàn bình thường.”

Nhưng, hành động thể hiện tình thương như vậy xảy ra với bất kỳ người nào cũng sẽ rất thích hợp, nhưng xảy ra đối với Liên Gia Chú thì không thích hợp.

Anh cũng không tốt bụng như vậy.

Xe đậu cách đó không xa, lúc cô trở lại xe ngoài trời đã hoàn toàn tắt nắng, Thật kỳ là là vào lúc này dường như cơn buồn ngủ đột nhiên ập đến, mí mắt của cô nặng trĩu.

Thế là cô nhắm nghiền mắt lại, nghỉ ngơi một lúc.

Cô tự nhủ với mình rằng, chỉ cần nghỉ ngơi một lúc …

Âm thanh đơn điệu không ngừng lặp đi lặp lại, Lâm Phức Trăn  không cần mở mắt cũng biết đó là tiếng chuông điện thoại di động, tiếng chuông không phải là từ điện thoại di động của cô, vậy thì chắc là điện thoại của chủ của chiếc xe này.

Nơi tiếng chuông điện thoại phát ra rất gần với tay cô, nhưng cô chẳng muốn cầm nó lên.

Cô quá buồn ngủ rồi.

Điện thoại reo lên lần thứ hai, cô vẫn không buồn bắt máy.

Mãi cho đến khi có người dùng tay gõ lên cửa kính xe.

Bộp, bộp, bộp.

Cô đành miễn cưỡng mở mắt ra, quay mặt về phía cửa xe.

Khi nhìn về phía cửa xe thì cái nhìn ấy lập tức đã làm cho nước mắt của Lâm Phức Trăn rơi lã chã.

Liên Gia Chú, tên khốn này , làm sao  dám —

Làm sao dám!

Không, không phải là làm sao dám, mà là làm sao có thể? !

Làm sao anh có thể mặc chiếc áo len mà Phương Lục Kiều đan cho anh để tới gõ cửa xe của cô chứ?

Lời chất vấn còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng thì người gõ cửa xe đã ra hiệu về phía cô.

Đó là ý gì? Còn nữa, tại sao biểu cảm trên khuôn mặt của Gia Chú lại tỏ ra bình thản như vậy, người ngồi ở ghế lái là Tiểu Họa Mi mà, là Tiểu Họa Mi, cũng là Lâm Phức Trăn, còn là vị hôn thê của anh nữa.

Tay cô vừa chạm vào tay cầm cửa xe.

Thì lại nghe thấy người bên ngoài xe nói với giọng rất không có kiên nhẫn: “Thưa bà, nếu bà không định nghe điện thoại, xin vui lòng tắt máy đi. Tiếng chuông điện thoại của bà đã làm phiền tới tôi.”

Cô ngớ người, bàn tay anh trượt khỏi tay nắm cửa xe.

Chậm rãi quay đầu lại, Lâm Phức Trăn nhìn thấy hình ảnh của chính mình trong chiếc gương xe.

Cô thẫn thờ đưa tay tìm chiếc điện thoại.

Trong nháy mắt, khoang xe đã yên tĩnh trở lại.

Đặt điện thoại trở lại vị trí ban đầu.

Rất chậm chạp.

Cô lại lần nữa quay mặt về phía sau xe.

Cách cánh cửa xe sẫm màu cô nhìn người đang ở ngoài cửa xe. Gương mặt đó.

Cô thầm gọi một tiếng trong lòng: Gia Chú.

Một giây, hai giây, ba giây.

Cô vội vàng khởi động xe, xe phóng nhanh về phía trước, màn đêm đã buông xuống, ánh sáng xung quanh cũng không đủ để cô nhìn rõ được cảnh vật trước mắt.

“Ầm”. Là tiếng của đầu xe đâm vào một gốc cây.

Chiếc kính rơi khỏi mặt, rơi khỏi mặt cô ngoài chiếc kính ra còn có mấy giọt chất lỏng lóng lánh..

Bây giờ, điều mà Lâm Phức Trăn không thể phủ nhận được là, khiến cho chiếc xe đâm phải thân cây kia không phải ánh sáng xung quanh, mà là cảnh vật trước mắt cô đã bị mờ đi.

Nước mắt điên cuồng tuôn rơi.

Đồ lừa đảo, Gia Chú là đồ lừa đảo, Gia Chú tuyệt đối là một tên trùm lừa đảo.

Nói cái gì năm mươi năm sau ở trên đường, cho dù cô có còng lưng, cho dù gương mặt của cô có đầy những nếp nhăn, anh cũng chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra cô.

Cô cũng còn chưa có già, mà anh đã không nhận ra cô rồi.

Thậm chí là, từ lúc anh nói những lời này cũng chỉ cách nhau có mấy tháng mà thôi.

Mới có mấy tháng thôi mà!

Gia Chú là đồ lừa đảo, Liên Gia Chú là đồ lừa đảo.

Cô chỉ mới đội một tóc giả, thay đổi mắt kính.

Thế mà anh đã không nhận ra cô rồi.

Những lời mà anh đã từng nói trong những đêm khuya ấy đã làm cho cô nghe được mà nước mắt rơi không ngừng hóa ra đều là giả dối.

Tất cả đều là giả dối.

Qua kính chiếu hậu của xe, Lâm Phức Trăn nhìn vào bóng người đang đứng dưới ánh đèn.

Bóng người đó không chút quan tâm đến “người phụ nữ xa lạ” đã lái xe đâm vào thân cây, anh lặng lẽ đứng đó, đốm đỏ giữa kẽ ngón tay lúc sáng lúc tối.

Cô nắm chặt tay lại, dồn hết sức lực vào lòng bàn tay rồi xòe lòng bàn tay ra.

Cô vung tay đã mở ra tát mạnh về phía gương mặt của mình.

“Bốp”.

Tầm nhìn đã trở nên rõ ràng.

Gia Chú không chỉ nói dối cô bằng lời nói mà còn lừa dối cô bằng những lời hứa hão.

“Được, sau này, anh sẽ không hút thuốc.” Lời nói đó vẫn văng vẳng bên tai cô.

Lâm Phức Trăn khởi động lại xe lần nữa.

Chiếc xe chầm chậm chạy từ làn đường được sắp xếp gọn gàng ở hai bên, đi về phía lối ra.

Một lần nữa, Lâm Phức Trăn không kìm được mà nhìn vào gượng chiếu hậu.

Bóng người dưới ánh đèn vẫn duy trì tư thế trước đó.

Còn muốn tha thứ không? Còn có thể tha thứ không?

Đây là câu hỏi lặp đi lặp lại trong một tiếng đồng hồ mà Lâm Phức Trăn đã nghĩ tới, khi hỏi lần đầu tiên, âm thanh rất nhỏ, khi hỏi lần thứ hai, âm thanh đã lớn hơn một chút.

Bây giờ, âm thanh đó dĩ nhiên đã biến thành cơn song biển phẫn nộ:

Còn muốn tha thứ không? Còn có thể tha thứ không?

Ánh mắt trống rỗng nhìn về phía trước.

Chiếc xe từ từ chạy đi, người ở trong kính phía sau đã từ từ biến mất.

Cùng biến mất theo là hàng cây hai hai bên mọc lên san sát ở phía cuối đường, xung quanh trở nên yên tĩnh.

Ánh mắt anh vô thức dứng trước thân cây kia,  cái cây bởi vì phải chịu một lực nhất định do va chạm, đã bị rụng một mảng lớn vỏ cây, nếu không phải tiếng chuông điện thoại di động trong xe vang lên thì Liên Gia Chú còn tưởng rằng đó là một chiếc xe trống, mãi cho đến khi tiếng chuông điện thoại trong xe vang lên, đường nét gò má của người phụ nữ thấp thoáng hiện lên trong của xe sẫm màu.

Tiếng chuông điện thoại reo mãi không ngừng, có hơi phiền.

Tâm trạng của anh bực bội.

Anh đưa tay ra, dùng đầu ngón tay gõ lên kính xe.

Bộp, bộp, bộp.

Người phụ nữ trong xe xoay mặt qua.

Ánh mắt Liên Gia Chú rơi vào vết xước trên than cây đã bị xe đâm.

Dưới màn đêm, chiếc xe đỗ ở trong góc, người phụ nữ đang ngủ trong xe, cùng với tiếng chuông điện thoại di động đột ngột vang lên dường như có hơi kỳ lạ.

Sau này, hang năm Liên Gia Chú đều mơ thấy cảnh tượng này, khi người phụ nữ trong xe quay mặt lại, anh mở cửa xe, ôm cô vào lòng, không dám nói bất cứ câu nào, chỉ sợ nói rồi, tới cuối cùng ngay cả trong mơ cũng không tìm được cô.

Trong mơ, anh mở cửa xe, cứ thế ôm chặt cô vào lòng.

Tiểu Họa Mi, bây giờ em có ít hơn một lý do để bỏ lại anh.

Có tiếng bước chân từ xa đi tới.

Ánh mắt của Liên Gia Chú rời khỏi thân cây, điếu thuốc đã cháy gần hết rồi.

Anh bóp chặt điếu thuốc, vứt mẩu thuốc lá vào trong thung rác.

Tiểu Họa Mi, anh không hút thuốc, Tiểu Pháp chỉ hơn nhớ mùi vị nicotin chút thôi.

Châm điếu thuốc kia, để cho điếu thuốc cháy trong không khí, trong không khí có mùi nicotin thoang thoảng, để mặc cho tâm trí đắm chìm trong ảo ảnh của mùi hương nicotin.

Tiểu Họa Mi, Tiểu Pháp đã nhìn thấy quá trình trưởng thành của chính mình trên người đứa trẻ đó, nhưng đứa trẻ đó không may mắn như Tiểu Pháp, có Tiểu Họa Mi bên cạnh.

Tiếng bước chân từ xa đến gần truyền đến phía sau.

Thận trọng gọi Liên Gia Chú.

Liên Gia Chú vuốt mặt, quay đầu lại.

Đối mặt với khuôn mặt tươi cười , khi ánh mắt của chủ nhân của khuôn mặt đó chạm phải anh, nụ cười trên khuôn mặt thu lại, khẽ nói một câu: “Xin. . . xin lỗi, em . . em luôn quên mất .. .”

Anh cười, nhàn nhạt nói: “Chúng ta đi thôi.”

Cô ấy gật đầu.

Là cái gật đầu thật mạnh thuộc về phong cách riêng của Phương Lập Kiều, còn bổ sung một câu: “Lần sau em sẽ nhớ kỹ gọi tên tiếng Pháp của anh!”

Không có lần sau đâu Phương Lục Kiều.

Nhưng Liên Gia Chú cũng không nói ra câu này.

Lâm Phức Trăn đã đáp chuyến bay cuối cùng trở lại London.

Ban đầu, cô muốn trực tiếp trở về Paris từ Berlin, nhưng cũng không biết tại sao mà cô lại mua vé máy bay đến London.

Khi đến sân bay Heathrow, vừa nhìn đã thấy có điều gì đó không ổn thế là cô đã nói với một trong những tiếp viên hàng không rằng các anh đã nhầm, các anh đã bay nhầm chặng bay rồi, bây giời chúng ta phải ở sân bay Charles de Gaulle chứ.

Người tiếp viên yêu cầu cô xem lại vé máy bay của mình.

Sau khi nhìn vào nó, Lâm Phức Trăn nhận ra là lỗi của mình.

“Cô à,  cô nhất định là đã mệt rồi.” Giọng điệu của Tiếp viên hàng không vô cùng thông cảm: “Bây giờ sắc mặt của cô cực kỳ tệ, cô có muốn tôi gọi bác sĩ giúp cô không?”

Ánh mắt của tiếp viên hàng không dừng lại trên mặt cô khiến cho đáy lòng Lâm Phức Trăn hoang mang, cô lắc đầu, lấy hai tay che kín mặt, sợ rất sợ nghe được lời từ người kia nói cô giống như một u hồn.

Tiếp viên hàng không lại đưa ra kiến nghị, để tìm cô tìm một chỗ nghỉ ngơi.

Quả thực, cô cần phải tìm một nơi để nghỉ ngơi thật tốt.

Khi ra khỏi sân bay Heathrow thì đã là nửa đêm.

Cô gọi một chiếc xe, sau đó cô lại mắc phải lỗi ngớ ngẩn, tại sao cô lại bảo tài xế taxi đưa cô đến căn hộ của Liên Gia Chú ? Cô nên tìm một khách sạn.

Trả tiền xong, đôi chân đã tự động đưa cô tới cửa căn hộ của Liên Gia Chú.

Tiếng mở cửa rất nhẹ, tiếng đóng cửa cũng rất nhẹ.

Lâm Phức Trăn không bật đèn, khi rời đi Lâm Phức Trăn không đóng cửa sổ, cô không chỉ không đóng cửa sổ mà còn chưa tắt TV, điều chỉnh âm thanh của TV tới mức nhỏ nhát, mượn chút ánh sát yếu ớt trong tivi, bước chân cô rất nhẹ nhàng, lướt đi về phía phòng tắm.

Cô ấy phải tắm nước nóng.

Khi cơ thể chìm vào bồn tắm, Lâm Phức Trăn nhớ tới một chuyện.

Khi cô đi tới phòng tắm, cô ấy đã dùng từ “Lướt” để hình dung.

Thật quái lạ.

Không phải nên dùng từ đi sao? Tại sao một người sống sờ sờ lại dùng từ “Lướt” để miêu tả.

Hầu như từ này đều được sử dụng để mô tả trạng thái của một vật thể rất nhẹ khi nó rời đi: một chiếc lá rơi khỏi cành, một quả kinh khí cầu theo gió trôi trong không trung; một linh hồn từ từ trôi dạt về nơi xa.

 Cô giật mình, nhanh chóng trồi lên mặt nước.

Khi gương mặt vừa rời khỏi mặt nước, cô bắt đầu hít thở dồn dập.

Cho đến khi hơi thở bình thường trở lại, Lâm Phức Trăn mới dựa đầu vào thành bồn tắm.

Mặc dù cánh cửa được mở ra rất nhẹ, nhưng nó vẫn khiến Lâm Phức Trăn mở mắt ra lập tức.

Mở mắt ra, cô vẫn đang ở trong bồn tắm.

Đưa mắt nhìn sắc trời, một mảng tối tăm,  trời còn chưa sáng.

Nhắm mắt lại.

Tiếng đóng cửa cũng nhẹ, tiếng bước chân cũng nhẹ.

Tiếng bước chân dừng lại ở cửa phòng tắm.

Cô bế lên khỏi bồn tắm.

Cơ thể vừa chạm vào ga giường mềm mại, cơn buồn ngủ liền ập tới.

Người tiếp viên hàng không kia đã nói đúng: Cô cần phải nghỉ ngơi thật tốt.

Đúng vậy, cô cần phải nghỉ ngơi thật tốt.

Rất nhanh mặt trời đã ló dạng.

Hết chương 92!

MM.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *