Trước khi mặt trời ló dạng…

Làn gió sớm mai vén một góc rèm của lên, ánh ban mai xuyên qua góc rèm bị kéo lên một góc chiếu vào, khi gió thôi qua bức rèm sẽ rung rinh, khi gió ngừng lại thì nó cũng ngừng lại.

Nhìn chăm chú vào nó.

Trước khi mặt trời mọc, Lâm Phức Trăn có một việc phải làm.

Cô xoay người ,vùi mặt vào trong một lồng ngực đó.

Rất yên tĩnh, rất bình yên.

Khi bàn tay đó vuốt tóc cô, giọng nói của cô phát ra từ lồng ngực anh, làm như vừa mới tỉnh dậy, cô hỏi về từ khi nào.

Xung quanh chỉ có tiếng gió không ngừng trêu đùa rèm cửa, khi lớn khi nhỏ.

Cơn buồn ngủ lại lần nữa ập đến.

Trong mơ hồ, cô nghe thấy anh gọi tên cô.

“Ừm. Cô đáp lại bằng giọng mũi.

“Tới London tại sao lại không nói với anh một tiếng.” Anh hỏi cô.

Giọng cô còn đang ngái ngủ: Anh đoán đi.

“Anh không đoán.” Anh nói.

Tay cô đánh khẽ anh một cái, cực kỳ không vui nói: Vốn là em muốn tạo cho anh một sự bất ngờ.

Anh hôn lên đỉnh đầu cô.

Cô nói với anh: Gia Chú tối qua lúc gội đầu em quên cho dầu gội.

Anh bật cười.

Đúng rồi, Gia Chú vẫn chưa trả lời câu hỏi trước đó của cô.

Thế là, cô đã dùng giọng điệu mang theo chút làm nũng. Gia Chú, anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em mà.

“Câu hỏi gì?”

Người này thực sự không biết hay là giả bộ không biết đây.

“Anh đã về từ khi nào?” Miễn cưỡng lấy lại chút tinh thần, “Câu hỏi này dùng tư cách là vợ chưa cưới của Liên Gia Chú để hỏi, anh cũng có thể hiểu câu hỏi này thành, anh có làm gì mờ ám sau lưng em không.”

Vẫn chỉ có tiếng gió.

Cơn buồn ngủ lại ập đến dữ dội.

Vào những giây cuối cùng khi ý thức của cô sắp chìm vào bóng tôi ——

“Khi anh trở về thì lúc đo tivi đang phát bản tin lúc nửa đêm,” anh nói.

Thật trùng hợp là, khi Lâm Phức Trăn trở lại, TV cũng đang phát bản tin lúc nửa đêm.

Cô khẽ đáp lại một câu, tỏ ý cô đã nghe được.

Lần này có thể ngủ được rồi.

Cô nghe anh gọi thì thầm gọi: Tiểu Họa Mi.

Không có phản hồi.

“Tiểu Họa Mi?” Lần này giọng anh còn nhỏ hơn nữa.

Sợ anh lại tiếp tục gọi nữa, cắt ngang cơn buôn ngủ không dễ gì mới tới được, cô nói với giọng cực kỳ khó chịu. Gia Chú, em muốn ngủ, em mệt.

Anh im lặng, lặng lẽ ôm lấy cô, bằng một lực vô cùng dịu dàng.

Tỉnh lại sau giấc ngủ, mặt trời đã lên cao.

Liên Gia Chú không có ở đây.

Trên bàn ăn có để bữa sáng mà anh làm cho cô và một tờ giấy note, trên tờ giấy note viết: Anh đặt vé rồi, buổi tối cùng nhau đi xem biểu diễn nhạc kịch.

Cháo cá, trứng chiên, còn có nước ép cà rốt, bữa sáng được làm trông rất có tâm.

Sáng nay, khẩu vị của Lâm Phức Trăn vô cùng tốt.

Trạng thái của một người sau khi no nê thật đáng sợ, trong mười ý nghĩ thì có tới chín cái là mong thế giới hòa bình, ý nghĩ thứ mười ấy vậy mà lại là thế giới bình yên.

Cô bật cười.

Trước mắt là một mảng mơ hồ.

Tất cả là tại bữa sáng quá ngon, cô sợ sau này sẽ thường xuyên nhớ về món cháo cá có in dấu của Liên Gia Chú: lửa trại lúc nhỏ, ánh sao trên bầu trời cao vời vợi ở sa mạ Sahara.

Sau này nếu nhủ không ăn được nữa thì phải làm sao, cô đi đâu để tìm ra món cháo cá hợp khẩu vị của cô thế này?

Bởi vì cô lưu luyến mùi vị thơm ngon của món cháo cá, nên Lâm Phức Trăn rất không có chí khí mà gọi điện thoại cho Sophia.

Sau khi gọi điện thoại xong, Lâm Phức Trăn bắt đầu ngồi ngây người trên ghế sô pha, điện thoại đặt ở vị trí rất gần với tay của cô, để cô có thể cầm nó lên tức thì.

Ánh mắt không rời khỏi chiếc đồng hồ treo tường một giây.

Trong lúc Lâm Phức Trăn chờ cho điện thoại reo lên, thì Phương Lục Kiều đang đứng trên con đường rợp bóng cây xanh, ngơ ngác nhìn chiếc túi giấy được đưa cho cô, vẫn là chiếc túi giấy có in logo của nhà hàng Trung Quốc.

Chiếc túi giấy này lúc trước được cô ấy dùng để đựng những chiếc áo len, đựng chiếc áo len mà cô ấy đan cho Liên Gia Chú.

Không nhận lại áo len, cô ấy ngẩng đầu nhìn người đàn ông trung niên cao lớn đang cầm chiếc áo len.

“Tôi tên là Vu Duyên Cát, trợ lý của ngài Liên.” Người đàn ông cao lớn nói.

Phương Lục Kiều gật đầu, ngày hôm qua, khi Liên Gia Chú đang nói chuyện với bác sĩ điều trị chính của Tiểu Khoai Tây thì người đàn ông này vẫn luôn đứng bên cạnh Liên Gia Chú.

“Ngài Liên bảo tôi trả cái này lại cho cô.” Người đàn ông cao lớn lại nói.

Phương Lục Kiều vẫn không nhận lấy túi giấy, ánh mắt dò xét nhìn quanh người đàn ông cao lớn, tim cô ấy như bị mất đi thứ gì đó, Tối qua Tiểu Khoai Tây đã được đưa đến phòng vô trùng.

Khi đó, cô ấy và Liên Gia Chú đã đi cùng Tiểu Khoai Tây vào phòng vô trùng, sau khi rời khỏi phòng vô trùng, Liên Gia Chú đã nói với cô ấy: Phương Lục Kiều, cảm ơn cô.

Cô ấy nhìn anh, cười ngây ngô.

“Phương Lục Kiều, tôi về đây.” Anh nói.

Khi đó, cô ấy còn tưởng rằng anh nói là quay lại khách sạn, bây giờ nghĩ lại, thì là khi đó Liên Gia Chú nói là tạm biệt với cô ấy.

Cô ấy vẫn còn không muốn tin, hôm nay là ngày phẫu thuật của Tiểu Khoai Tây, Liên Gia Chú không có lý do gì để quay về, ánh mắt cô ấy lại lần nữa nhìn quanh đó, chỉ mong cho bóng dáng quen thuộc kia sẽ xuất hiện ra trước mặt cô ấy, lại giống như ngày hôm qua, cô ấy vừa quay đầu lại, là thấy anh lặng lẽ đứng dưới bầu trời xanh, mặc chiếc áo len mà cô ấy đan cho anh.

Liên Gia Chú không thể cứ như vậy mà rời đi, cô ấy vẫn chưa nói với anh, chiếc áo len rất hợp với anh.

Chiếc áo len thực sự rất hợp với anh.

Ánh mắt lại lần nữa nhìn ra phía sau của người đàn ông cao lớn …

“Ngài Liên  đã quay về London.” Người đàn ông cao lớn nói.

“Hả ——” Âm thanh này nhanh chóng bật ra khỏi miệng Phương Lập, nghe có chút chói tai, vuốt tóc mái ngang trán, cô ấy thì thào, “Liên… Liên Gia…”

Chợt nhớ ra hôm qua cô ấy đã hứa với Liên Gia Chú sau này sẽ gọi anh bằng tên tiếng Pháp.

Hít vào một hơi, được rồi.

“Anh ấy đi từ khi nào?” Câu hỏi được hỏi rất thẳng thắn, lưu loát.

Người đàn ông cao lớn không trả lời cô ấy, mà còn truyền lại một câu của Liên Gia Chú.

Liên Gia Chú nói Chỉ cần không phải là người quá ngốc thì sẽ hiểu ý nghĩa của việc trả chiếc áo len này .

“Tôi. . . Tôi không hiểu.” Phương Lộ Kiều lắp bắp nói.

“Cô Phương thật sự không hiểu sao?” Người đàn ông cao lớn hỏi.

Do dự một lúc, cô ấy gật đầu.

“Vậy thì”, dừng lại một chút, người đàn ông nói, “Tôi chỉ có thể dự theo lời của ngài Liên mà làm như vậy”.

  “Có … có ý gì?”

“Ngài Liên còn nói, nếu Phương Lục Kiều vẫn không hiểu không chịu nhận lại vậy thì ném chiếc áo len vào thùng rác, bởi vì đồ sau này sẽ không dùng đến để ở trong nhà chỉ làm tốn diện tích, bây giờ cô Phương đã hiểu chưa?”

Cô ấy chậm chạp lắc đầu.

Người đàn ông cao lớn gật đầu, quay người đi.

Phương Lục Kiều vội vàng nói: “Xin hỏi … anh muốn đi đâu?”

Người đó Cũng không quay đầu lại: “Tìm thùng rác.”

  KHÔNG.

Bước chân chần chừ, sau bước chân chần chừ ấy, cô ấy nhanh chóng bước lên, nhanh chóng chặn trước mặt người đàn ông cao lớn.

Người đàn ông đưa túi giấy tới trước mặt cô ấy.

Cô ấy cúi đầu nhận lấy túi giấy.

Người đàn ông cũng không rời đi ngay lập tức.

“Trước khi trở thành trợ lý của ngài Liên, tôi là trợ lý của một người khác.” Người đàn ông nói như.

  Cô ấy ngẩng đầu.

“Cô Phương, xin khuyên cô một câu, tò mò rất dễ làm người ta nghiện,  khi đồ vật mà cô nhòm ngó là con búp bê trong tay người khác trở thành chồng chưa cưới của người khác, vậy thì thật nguy hiểm”. Người đàn ông nhìn cô ấy “ Lời này là tôi nói thay một ngài Liên khác, ngài Liên Chiêu Thành.”

“Tôi. . . ” Cô ấy lắc đầu, “Tôi. . . Tôi không có, tôi chỉ là tặng cho…”

Dưới ánh mắt của người đó, Phương Lục Kiều không nói tiếp nữa, hiển nhiên người này không hiểu chuyện giữa Liên Gia Chú và Tiểu Khoai Tây, cô ấy có nói thế nào đi chăng nữa thì cũng chỉ có thể biến thành là đang ngụy biện.

Trước khi người đàn ông rời đi, anh ta cũng đưa ra ý kiến ​​​​cá nhân của mình.

“Những người cực kỳ ích kỷ thường sẽ thông qua một vài thủ đoạn để khiến cho bản thâm mình có được sự yên tâm thoải mái. Việc mặc một chiếc áo len thủ công đối với ngài Liên chỉ là một chuyện vô cùng dễ dàng.”

***

Khi đồng hồ treo tường điểm mười một giờ mười lăm phút, điện thoại reo, gọi tới là Sophia.

Trong hơn hai giờ qua, Sophia đã đến bệnh viện nơi Jean-Pierre Par đang ở.

Cúp điện thoại.

Chiếc điện thoại tuột khỏi tay Lâm Phức Trăn.

Món cháo cá của Liên Gia Chú có ngon thế nào đi nữa cũng chẳng có ích gì.

Ngay cả khả năng cuối cùng cũng đã bị loại trừ.

Ngoài việc Jean-Pierre Pa đến từ thị trấn xa xôi khiến cô phải tránh xa kia, thì bất kỳ thông tin nào cũng đều không khớp với vụ tai nạn xe hơi đó …

Vào buổi chiều mưa to như trút nước ấy, nhì thấy người ngã xuống đất qua gương chiếu hậu không phải là Jean Pierre Par, làm mấy đi một chân của cậu thiếu niên ấy là một tài xế xe chở hàng.

Số điện thoại, địa chỉ nhà của tài xế xe chở hàng đó đã được ghi lại trong danh sách, thậm chí Sophia còn gọi điện trò chuyện với người đó một lúc, trong điện thoại người tài xế xe chở hàng còn có biểu hiện vô cùng tự trách, bây giờ anh ta cũng đã đổi nghề không còn lái xe chở hàng nữa.

Chiếc điện thoại vừa rơi xuống sàn nhà thì điện thoại của Liên Gia Chú lại gọi đến.

Cô nhặt nó lên.

Liên Gia Chú hỏi đã ăn sáng chưa.

“Ăn rồi” Giọng cô bình tĩnh.

Trong điện thoại, Lâm Phức Trăn nói với Liên Gia Chú tối nay cô không thể cùng anh đi xem biểu diễn, cô phải đến Paris.

Anh cũng không giở thủ đoạn giữ cô lại, chỉ nói khi nào đến Paris thì gọi cho anh.

  “Được.”

  “Tạm biệt.”

  “Tạm biệt.”

Cúp điện thoại.

Khi rời khỏi căn hộ của Liên Gia Chú, ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu vào mặt của Lâm Phức Trăn, tiếng gió thổi lá cây xào xạc trên đầu cô.

Ngược lại hoàn toàn với tiếng gió mạng mẽ đó chính là trái tim của cô.

Nó yên tĩnh đến mức gần như hoang vắng.

Trên đường đến sân bay, Lâm Phức Trăn đã bắt gặp một vụ tai nạn bất ngờ, một chiếc xe trong lúc đang chạy thì bỗng nhiên một bánh sau của xe bị rơi ra, bánh sau của xe bị rơi ra làm cho một chiếc xe khác bị đụng phải hàng rào bảo vệ, người tài xế kia bởi vì không thắt dây an toàn, nên khi chiếc xe đâm vào hàng rào bảo vệ, cả người đã lao ra khỏi kính ở phía trước xe, tử vong tại chỗ.

Lâm Phức Trăn kéo cửa kính xe xuống, là một thanh niên khoảng chừng hai mươi tuổi.

Giá như lúc đó anh ta có thắt dây an toàn thì tốt rồi, cô nghĩ.

Cách thời gian máy bay cất cánh còn rất nhiều, cô đi chầm chậm, từ góc này sang góc kia.

Ở sân bay người đến người đi, lễ Giáng sinh đã cận kề, trên khuôn mặt của mỗi một hành khách đều tràn đầy sự háo hức được trở về, ánh mắt cô hết nhìn từ trên mặt hành khách này chuyển đến mặt hành khách khác, cho đến khi một lực mạnh va phải người cô. —

Cô lùi lại, loạng choạng, ngã mạnh xuống đất.

Khoảnh khắc lưng cô chạm xuống mặt đất.

Tựa như linh hồn của cô đã trở về.

Kẻ lỗ mãng đụng cô ngã xuống đất đang đứng ngây người ở đó.

Cô từ dưới đất đứng dậy, đi một mạch thẳng đến khu vực đầy nắng của sân bay, ánh nắng xuyên qua tấm kính chiếu lên người cô, bóng người của cô chiếu lên trên tấm kính thủy tinh.

Sắc mặt tái nhợt khiến người ta phải nghĩ rằng, người đang đứng dưới ánh mặt trời kia có phải là một sinh vật sống về đêm.

Mỉm cười với sinh vật sống về đêm.

Khó trách kẻ lỗ mãng va phải cô kia lại có vẻ kinh hãi như vậy, Sợ là người kia còn tưởng rằng thứ mình đụng phải là một xác sống không còn sống được bao lâu nữa.

Đúng vậy, xác sống.

Người giúp việc nhỏ nhất của nhà Liên Gia Chú cũng đã nói, cô trông giống như một u hồn.

Có một giọng nói cứ lặp đi lặp lại không ngừng ở trong đầu đã hỏi cô khi cô bị té ngã: Còn muốn tha thứ không? Còn có thể tha thứ không? Đã quên nguyên tắc của Lâm Phức Trăn rồi sao?

Thu lại nụ cười nơi khóe miệng, quay về phía sinh vật sống về đêm đang phản chiếu trên kính, cô nói:

Không muốn tha thứ, không thể tha thứ!

Bởi vì tha thứ không được.

Vì chuyện của Phương Lục Kiều đã làm tổn thương cô trong phòng nghỉ ngày hôm đó, có thể được tha thứ; không nhận ra cô, nói dối cô, vẫn có thể tha thứ được; thậm chí anh mặc chiếc áo len của Phương Lục Kiều lần thứ hai cũng không phải là không thể tha thứ.

 Nhưng!

Điều không thể tha thứ chính là: Vào cái đêm sống không bằng chết đó, Liên Gia Chú và Phương Lục Kiều đã ở cùng nhau, trước bình minh tới, anh đã đem áo khoác đắp lên người Phương Lục Kiều.

Trước đó, cô chỉ là không muốn nghĩ tới chuyện đêm hôm đó mà thôi, cũng không muốn tin mà thôi.

Bây giờ, đã không để cho Lâm Phức Trăn trốn tranh nữa.

Nếu còn tiếp tục trốn tránh …

Bốn giờ sau, Paris.

Trên ban công ở nhà Linda, Lâm Phức Trăn nói với Linda rằng cô cần cô ấy giúp đỡ.

Xác nhận lời của cô không hề là nói giỡn, Linda hỏi cô tại sao.

“Mình sợ rằng bây giờ chính mình nói với mình rằng không thể tha thứ cho anh ấy, nhưng khi ngủ một giấc tỉnh lại, mình lại bắt đầu tìm đủ mọi lý do để tha thứ cho anh ấy. Bây giờ, mình cần một cơ hội để khiến cho mình hết hi vọng.”

Trên mặt của Linda vẫn là một vẻ mờ mịt.

Ôm lấy cô gái lớn lên ở phố lớn Mexico, cô gái tự xưng là rất coi trọng tình bạn giữ cô ấy và cô.

Cô Nói: “Bây giờ, mình không thể tiếp tục trốn tránh được nữa. Nếu như vẫn tha thứ cho anh ấy, thì cuối cùng, trên đời này ngay cả Lâm Phức Trăn cũng sẽ không còn nữa. Tới cuối cùng, ngay cả chính mình cũng mất đi vậy thì thật đáng buồn”.

Tới cuối cùng, nếu như cô ngay cả chính mình cũng đánh mất, vậy thì trong mười mấy năm qua cô cũng không hiểu mình đã kiên trì vì cái gì.

Chỉ có Trong lòng của chính cô hiểu rõ, đoạn đường mà cô vẫn luôn không ngừng kiên trì này nó khó khăn như thế nào.

Rốt cục, người bạn của cô dường như đã hiểu.

Nhưng cô ấy cho rằng đó không phải là cách hay, thậm chí cách đó còn hơi ngu xuẩn.

Đúng vậy, lần này người bạn chỉ biết yêu đương của cô nói không sai.

Ngu xuẩn, còn là cực kì ngu xuẩn.

“Lâm, mình vẫn cảm thấy cậu là một người thông minh.” Linda còn nói như vậy.

Ý nghĩa của lời này đại khái là muốn biểu đạt rằng, cậu là một người thông minh, cậu không có lý do gì để đi làm điều ngu xuẩn.

Cô im lặng.

“Cậu có thể mất anh ây.”

Cô mỉm cười chua xót.

“Lâm, chuyện này cậu không thể không làm sao?”

Cô gật đầu.

Linda liếc nhìn cô và nói, Lâm, cho dù cậu có dùng vũ lực đánh mình, mình cũng phảii nói ra ý kiến ​​​​của mình về chuyện này.

Cô làm ra điệu bộ như đang rửa tai lắng nghe.

“Cậu quá ích kỷ. Chuyện này đối với Yann mà nói là rất không công bằng, hơn nữa còn cực kỳ không tôn trọng”, Linda nói.

Nghĩ kỹ lại thì những gì Linda nói có vẻ đúng.

Nhưng, Cách ngu xuẩn đó cũng là cách tốt nhất mà cô có thể nghĩ ra. Giữa cô và Liên Gia Chú có liên quan tới quá nhiều lợi ích, việc cô đơn phương đưa ra lời chia tay trong mắt người ngoài thì đó là hành vi cực kỳ vô trách nhiệm. Hơn nữa, Liên Gia Chú cũng sẽ không đồng ý chia tay.

Ngoài ra, điểm quan trọng nhất … cô chạm vào chiếc nhẫn trên ngón áp út.

Cô nói: “Linda, mình phải biết, tình cảm mà mình đã dốc lòng bỏ vào sẵn sàng trả giá tới cuối cùng là có đáng hay không, mình phải biết, mình đã chịu sự dày vò vì tình cảm này tới cuối cùng là có ý nghĩa gì không.”

Bạn của cô có vẻ đã như hiểu mà lại như không.

Ánh mắt cô nhìn về một nơi xa xăm.

Cô nói: “Linda, chuyện ngu xuẩn trong mắt cậu này có liên quan đến việc Gia Chú có xứng đáng để mình nắm tay anh ấy hay không, trước mặt mẹ mình, ở trước mặt cả thế giới, nói, anh ấy là tình yêu đích thực của tôi, vì anh ấy, tôi không oán không hận.”

Thật lâu, thật lâu sau.

Bạn của cô nói, Lâm, hình như mình đã hiểu.

Như vậy xem ra, bạn của cô cũng không quá ngốc.

“Lâm, cậu nhất định là rất yêu Yann, cực kỳ yêu.”

Xem ra bạn của cô không những không ngốc mà còn thông minh hơn cô tưởng tượng.

Nhưng, giây tiếp theo.

“Lâm, mình có thể trưng trước cầu ý kiến của cậu một chút không? “

  “Đương nhiên.”

“Nếu như cậu và Yann cãi nhau, mình theo đuổi anh ấy, liệu cậu có cắt đứt quan hệ bạn bè với mình không, giống như cậu đã làm với Andrew vậy đó”.

Andrew? Đúng rồi, Lâm Phức Trăn đã từng tuyên bố rằng cắt đứt mối quan hệ bạn bè với Andrew, cô đã quên mất chuyện này rồi.

“Lâm?” Cô ấy thận trọng hỏi.

“Sẽ không.” Cô nói.

“Đến lúc đó, nếu như mình theo đuổi Yann thành công, cậu có thể chúc phúc cho mình không?” Cô ấy cười hì hì nói.

Mặt trời đang dần đi xuống.

Quay mặt về hướng mặt trời lặn.

Linda nói: “Lâm, chúc mừng cậu, cho dù kết quả như thế nào, thì mình cũng sẽ chúc phúc cho cậu”.

Chúc Phúc, là là điều mà cô cần.

“Nếu kết quả tốt thì sao?”

  Nếu như mà ……

Nếu như mà kết quả tốt đẹp, vậy thì bắt đầu từ giây phút ấy, cô muốn học cách tha thứ.

Khi bước sang một giai đoạn khác của cuộc đời, học cách tha thứ thực sự.

Tác giả có lời muốn nói: Ừm, bước tiếp theo xem tôi an bài như thế nào, đến lúc đó Tiểu Họa Mi  sẽ chạy thoát, Tiểu Pháp  còn ở trong đầm lầy giãy giụa.

P/S: Tiếp theo hãy xem cách mà Trăn làm thế nào bẫy Trú nhé. Tới lúc Tiểu Họa Mi đã chạy thoát, thì Tiểu Pháp vẫn còn đang vùng vẫy trong đầm lầy.

Hết chương 93!

MM.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *