Editor: Hong Yeens

Rời khỏi nhà Linda, Lâm Phức Trăn ngồi lên chiếc xe do nhà Rose điều tới đợi sẵn ở ngoài cửa, mỗi lần cô quay lại Paris, điều đầu tiên là cô sẽ đến là nhà của dì Daisy.

Là nhà của dì Daisy, cũng là nhà của Ngài Rose.

Xe đang chạy trên đại lộ Champs-Elysées, trong dịp Giáng sinh, vào giờ tan tầm, đại lộ Champs-Elysées chật như nêm cối, vào mùa giảm giá, các trung tâm mua sắm lớn người đông như mắc cửi.

Tốc độ của xe như rùa bò.

Khi đèn hoa vừa lên, Lâm Phức Trăn nhận được điện thoại của Liên Gia Chú.

“Tới Paris rồi sao?”

“Ừm.”

Đầu bên kia điện thoại chìm vào im lặng.

Sau một lúc, anh hỏi cô: Tại sao không gọi cho anh.

Đúng rồi, Liên Gia Chú bảo cô khi đến Paris thì gọi điện cho anh.

Cô nói với anh vừa tính gọi, thì điện thoại của anh gọi đến.

Lại rơi vào im lặng lần nữa.

Đầu bên kia điện thoại khẽ gọi, “Tiểu Họa Mi.”

Cô không trả lời.

Anh hỏi cô có phải đã gặp phải chuyện gì không, cô nói với anh không có, chỉ là khẩu vị của cô gần đây không được tốt.

“Tiểu Họa Mi ” Anh lại lần nữa dịu dàng khẻ gọi cô.

Ánh mắt cô hờ hững nhìn chiếc xe chạy xẹt qua từng cửa hàng mua sắm.

Đi mua sắm phần lớn là một nhà ba người, một nhà bốn người, một nhà năm người, thậm chí là một nhà tám người.

Một gia đình tám người kia, người mẹ chăm đứa con nhỏ nhất, người ba phụ trách xách túi lớn túi nhỏ, anh trai dắt hai em gái, hai anh em sinh đôi giấy trước còn ầm ĩ không ngừng, giây sau đã lại ôm lấy nhau, cô say sưa nhìn một nhà tám người đó, mãi cho đến khi câu “Tiểu Họa Mi ” kia ở gần bên tai anh.

“Gia Chú, sau này em sẽ nuôi sáu đứa trẻ nha.” Lời này cứ thế mà thốt ra khỏi miệng Lâm Phức Trăn.

Đầu bên kia điện thoại lại lần nữa rơi vào im lặng.

Lâm Phúc Trân trong lòng tràn đầy chua xót, vẫn luôn như vậy, chắc hẳn những hình ảnh đẹp đẽ chỉ tồn tại trong đầu của mình cô thôi, giống như những đêm khuya yên vắng, luôn chỉ có một mình trái tim cô đập thình thịch.

Gia Chú, đó là việc cô đơn nhất trên thế đời này.

Thu ánh mắt khỏi lối cửa của trung tâm mua sắm.

Cô nhàn nhạt nói: “Đừng để ý tới những lời em vừa mới nói, anh cũng biết, em không thích lễ giáng sinh, em ghét trải qua lễ gián sinh.”

Giọng điệu của người ở đầu dây bên kia trở nên thoải mái hơn: “Năm nay có muốn anh đưa em đến một nơi không có lễ giáng sinh không?”

Cô bật cười.

“Em cúp đây.” Cô nói.

“Tiểu Họa Mi.”

Cô miễn cưỡng đáp lại một tiếng.

“Chúng ta cùng đón lễ Giáng sinh” anh nói.

  “Được”

“Em ở Paris chờ anh”.

  “Được.”

Bóng đêm sâu lắng.

Ngài Rose và bà Rose đang ở cùng bạ bè của họ thưởng rượu trong vườn hoa, xuất hiện ở vườn hoa còn có Vianne vừa trở về Paris, những người bạn của ngài Roth sôi nổi bày tỏ, Vianne đã trở nên xinh đẹp hơn.

Khen Vianne xong, họ lại không hẹn mà cùng gửi lời chúc phúc, cũng lại lần nữa bày tỏ sự coi tọng đối với tình yêu của cô.

Mười giờ rưỡi, bà Rose đề nghị về phòng nghỉ ngơi, cùng rời đi với bà Rose còn có Vianne.

Không đưa dì Daisy về phòng như thường lệ, mà cô đẩy xe lăn đến sảnh phụ hình tròn mà dì Daisy thích, để bà quay mặt về hướng bể bơi.

Khiêng một chiếc ghế lên, Lâm Phức Trăn ngồi sát bên cạnh dì Daisy, ở đây không chỉ có thể nhìn thấy bể bơi lớn như hồ nước, mà còn có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao.

Thời tiết mùa đông lạnh giá, những vì sao ở ngoại ô Paris to bằng hạt đậu.

Thời gian nửa tách trà trôi qua, dì Daisy mở miệng: “Nói đi.”

Ngước nhìn lên bầu trời đầy sao kia, Lâm Phức Trăn nói: “Dì Daisy, con nói cho dì biết một bí mật nha”.

Bí mật này hẳn là bắt đầu từ năm cô mười bốn tuổi, năm đó cô cùng dì Daisy đến Phần Lan nghỉ phép.

Đó là vào một  mùa đông, mùa đông năm đó, một chuyện đã xảy ra tại nhà nghỉ của Nhà Rose khiến người dọn tuyết gần như sợ tới mất mật.

Sáng sớm hôm đó, sau khi người thợ dọn tuyết đã quét tuyết xong, sân vừa được anh ta dọn dẹp xong, thì có một vật thể bỗng nhiên từ trên trời rơi xuống, sau khi định thần lại thì đó là Vianne, tâm can bảo bối của nhà Rose đang nằm thẳng cẳng dưới chân anh ta, hướng mặt về phía bầu trời, mái tóc dài rối tung bung ra, cùng với thứ chất lỏng sẫm màu thoạt nhìn không khác gì mái tóc, chúng lan rông ra xung quanh với tốc độ khiến người ta phải líu lưỡi, chất lỏng sẫm màu thấm vào trong tuyết, biến thành màu đỏ tươi.

Màu đỏ làm người ta nhìn thấy mà giật mình.

Người Công nhân dọn tuyết lập tức hồn bay phách tán, lớn tiếng hét lên: Vianne  bị téi từ ban công xuống rồi.

Phòng của Vianne lại còn ở lầu bốn.

May mắn là, tuyết làm đất trở nên mềm xốp, hơn nữa còn được đưa đến bệnh viện kịp thời, sau hai mươi bốn giờ, bác sĩ thông báo Vianne đã thành công vượt qua giai đoạn nguy hiểm.

Bốn mươi hai giờ trôi qua, Vianne  tỉnh dậy sau cơn hôn mê, tai nạn bất ngờ đó đã làm cho Vianne bị khâu mười ba mũi ở phía sau gáy.

Hai tháng sau, Vianne xuất hiện trước công chúng, ngoại trừ việc gầy đi một chút thì không có gì thay đổi, nụ cười rạng rỡ, cặp kính quê mùa và mái tóc cột cao kiểu đuôi ngựa.

Tin rằng tất cả những ai nhìn thấy Vianne ngày hôm đó cũng chưa từng nghĩ tới, bên dưới mái tóc đuôi ngựa cao vút lại có một khoảng đầu trọc lớn, bởi vì phải làm phẫu thuật công thêm với việc sợ vết thương bị nhiễm trùng nên bác sĩ không thể không cạo trọc đầu của cô.

Sau một thời gian dài một năm, Lâm Phức Trăn vẫn  luôn đội tóc giả.

Cô chạm tay vào tay dì Daisy, tay dì Daisy rất lạnh.

Dẫn dắt tay dì Daisy lần tìm vết sẹo do cú ngã lần đó từ ban công để lại.

Cô nói: “Đây là bí mật của con.”

“A…Trăn…” Tay dì Daisy run rẩy, giọng nói cũng run run.

“Dì Daisy, dì đừng buồn, chỉ là sáng sớm hôm đó con đột nhiên cảm thấy chán thế giới này mà thôi”. Cô nói.

Chuyện liên quan đến buổi sáng sớm đó, Lâm Phức Trăn nghĩ rằng cô sẽ không bao giờ nhắc đến nó nữa.

“A… A Trăn…”

Tựa đầu trên vai dì Daisy, cô ngước nhìn những vì sao.

“Dì Daisy, con thật sự ghét làm Vianne, ghét đến mức chán ngán cái thế giới này, dì Daisy, lúc nào con cũng luôn nghĩ rằng nếu mẹ không bận như vậy thì thế giới này cũng có lẽ có chút đáng yêu; nếu như ba không bỏ lại con thì thế giới nhất định sẽ có chút đáng yêu, nếu như mỗi ngày con không phải đeo cặp kính quê mùa, cột mái tóc đuôi ngựa cao giả bộ bộ mình rất ngốc vậy thì thế giới này nhất định rất đáng yêu, dì Daisy, không phải con không muốn, mà là thế giới này vốn dĩ không để con thấy được sự đáng yêu của nó”.

“Trên đời này không ai nhớ Lâm Phức Trăn, chỉ có Lâm Phức Trăn nhớ chính mình thôi”.

Những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt, Lâm Phức Trăn 20 tuổi, nhìn Lâm Phức Trăn của 14 tuổi thức dậy vào buổi sáng tuyết trắng mênh mông hôm đó, mở cửa ban công ra, trong lòng ôm một con búp bê có khuôn mặt tươi cười ngọt ngào.

Con búp bê là tặng cho Vianne, không phải tặng cho Lâm Phức Trăn, mà mẹ …

Giáng sinh vừa trôi qua, mẹ đón Giáng sinh cùng đám trẻ với đủ loại màu da, mà quên mất cô bé mọt sách đang chờ đợi để cùng bà ăn một bữa tiệc Giáng sinh.

Cô bé mọt sách ấy đang lớn lên theo năm tháng, đến một ngày nào đó sẽ lớn tới tuổi không còn tin vào lễ giáng sinh sẽ có ông già Noel cùng những chú tuần lộc đến từ quốc gia có lễ giáng sinh.

Trong thế giới trắng xóa, cơn gió buổi sớm dường như đang vẫy gọi ai đó, Lâm Phức Trăn của mười bốn tuổi đứng trên ban công lặng lẽ chờ đợi, chờ đợi người công nhân dọn dẹp sạch sẽ tuyết ở bên dưới sân.

Lâm Phức Trăn của hai mươi tuổi nhìn Lâm Phức Trăn của mười bốn tuổi đặt con búp bê có nụ cười ngọt ngào trên ban công, đứng trên lan can ban công, quay lưng về phía núi, đối mặt với búp bê có nụ cười ngọt ngào giang hai tay ra.

Cơ thể của Lâm Phức Trăn mười bốn tuổi cực kỳ mong manh, cơn gió từ ngọn núi thổi tới làm cho cơ thể của cô xiêu vẹo, hai chân bị đẩy lùi.

Giây tiếp theo, khuôn mặt hướng về phía bầu trời, trong quá trình rơi nhanh xuống, gió thổi mái tóc dài của cô  bay ngược lên trên, giọt nước mắt bay về phương xa là dành cho Gia Chú.

Tạm biệt, Gia Chú.

Gia Chú, Có tàn khốc không? Đây là cách Lâm Phức Trăn thể hiện sự tức giận đối với thế giới, hãy để những người thích Vianne kia khóc đi, để cho mẹ vào mỗi dịp giáng sinh hàng năm sẽ luôn ám ảnh với bữa tiệc giáng sinh không thể nào tìm được cô gái xấu tính kia, hoàn hảo nhất là cô chết trước Lâm Mặc.

Lâm Phức Trăn hai mươi tuổi đưa mắt nhìn theo Lâm Phức Trăn mười bốn tuổi dùng cách thức ngu ngốc đó thể hiện sự căm phẫn.

Nhưng, rốt cục là cô vẫn không dám giống cô gái kia lái xe lao xuống dưới vách núi, để lại cho ba mẹ mình vừa ký vào giấy chứng nhận ly hôn một câu thế này: “Con không thể ở lại trên thế giới này”.

Tựa đầu trên vai dì Daisy.

Giọng cô bình thản: “Khi tỉnh dậy, con đã nhìn thấy mẹ và dì, lúc đó con mới biết mình đã làm một việc vô cùng tùy hứng, nếu cứ như vậy mà bỏ đi thì con thật có lỗi với mẹ, cũng có lỗi với dì. Sau này có một ngày, con nhìn thấy một cô gái không may vô tình bị tai nạn chết trên đường, con bắt đầu nghĩ, nếu một ngày nào đó con bất ngờ bị chết, thì con sẽ không có lỗi với bất kỳ ai, dần dần, con bắt đầu chờ đợi đối với một số thứ, loại chờ đợi này đã trở thành một phần cuộc sống của con, dì Daisy, dì có biết cháu đang chờ đợi điều gì không?”

Âm thanh đáp lại đã nức nở không thành tiếng: Không, đừng… A Trăn, đừng… đừng nói.

Đây là lần đầu tiên dì Daisy khóc đến mất bình tĩnh như vậy ở trước mặt cô.

“Được, con không nói.” Trả lời lại, cô cũng đã hơi mệt, nhưng còn có một vài lời cô không thể không nói tiếp, “Dì Daisy, qua mấy ngày nữa, con phải làm một chuyện, một chuyện lấy danh nghĩa của Lâm Phức Trăn để làm nó, chuyện này có thể sẽ mang lại kết quả rất xấu.”

Dì Daisy không nói gì, cô cũng không tiếp tục nói nữa, gần đây tình trạng sức khỏe của dì Daisy càng ngày càng tệ.

Ngày hôm sau, dì Daisy lấy lý do sức khỏe không tốt nên vẫn không ra khỏi phòng.

Gần đến nửa đêm, Lâm Phức Trăn bị bàn tay đặt trên má mình làm cho tỉnh lại.

Dì Daisy ngồi trước giường cô, ra hiệu cho cô im lặng, khẽ hỏi cô rất ghét làm Vian sao?

Cô nghiêm túc gật đầu.

“Ghét đến mức nào.”

Ghét đến mức nào ư?

Ghét đến mức…

“Thà rằng mình chưa từng đến thế giới này.” Ánh mắt nhìn chăm chú vào màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, “Sau này, có một khoảng thời gian, đã từng có một khoảng thời gian, con cũng như những người khác, bắt đầu yêu thích thế giới này, cái mà người ta gọi là yêu thích đó gọi là cuộc sống, mọi thứ xung quanh bỗng trở nên thú vị, nhưng… không còn nữa, sau này không còn nữa, sau đó…”

Giống như khi còn bé, mỗi khi cô ầm ĩ đòi về nhà, dì Daisy đều dùng hai tay phủ lên đôi tay của cô.

Bàn tay được dì Daisy phủ lên đã không còn hình dáng nhỏ bé như trước, cô cúi đầu nói: “Sau đó, dì Daisy à, con lại bắt đầu quan sát khuôn mặt của những người bị chết bất ngờ. Khi ở London, con gặp phải trận tai nạn xe, người bị chết trong trận tai nạn xe tuổi cũng tương đương với con, con đã tưởng tượng…”

“Suỵt—” Dì Daisy lại ra hiệu cho cô im lặng một lần nữa.

Tay dì Daisy đang khẽ run.

Bầu không khí chìm vào im lặng.

Thật lâu, thật lâu sau.

“A Trăn.”

“Dạ.”

“Dì Daisy muốn trả lại mọt sách nhỏ cho mẹ con.” Tay bà khẽ chạm vào tóc cô, “Trả mọt sách nhỏ lại cho mẹ con, trả Lâm Phức Trăn lại cho con”.

Vào một đêm như thế này, một câu nói như thật như giả như thế này làm cho Lâm Phức Trăn không thể nghĩ ra ý nghĩa ẩn sau nó.

Cô từ trên giường đứng dậy: “Dì… Dì Daisy…”

Dì Daisy lại ra hiệu cho cô im lặng.

“Lời này có nghĩa là con có thể làm những gì mà chính con muốn làm”.

Khi còn bé thỉnh thoảng những lúc cô không nghe lời thì người phụ nữ sẽ cố ý sử dụng chân giả của bà để dọa cô dường như rất thích thú với cái ôm bất ngờ.

“A Trăn.”

“Dạ.”

“Phải nhớ là, mẹ cũng yêu con, dì Daisy cũng yêu con”.

  “Vâng.”

Không lâu sau này, hai người phụ nữ đã dùng cách của họ để chứng minh cho tình yêu đó.

Tình yêu đó đã tận dụng hết sức tưởng tượng của cô

Ngày hôm sau, Lâm Phức Trăn gọi một cuộc điện thoại cho Lan Tú Cẩm, trong điện thoại cô hỏi: Mẹ ơi, mẹ có tin con không?

  “Đương nhiên.”

“Cho dù con có làm ra một chuyện mà nghe qua rất tùy hứng?”

” Cho dù con có làm ra một chuyện mà nghe qua rất tùy hứng”.

“Chuyện này… còn có thể khiến cho mẹ mất hết cả thể diện”.

“Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?”

Rốt cuộc là  chuyện gì ư.

Cô thở ra một hơi, lại thở ra một lần nữa.

Một giây, hai giây, ba giây.

Nói ra từng câu từng chữ.

Cô nói: “Mẹ ơi ,con muốn kết hôn với Gia Chú”.

Tin tức Vianne cùng Tiểu Pháp sắp kết hôn đã được lan truyền trên mạng trong 48 tiếng đồng hồ, nguyên nhân là do Vianne thường xuyên liên lạc với một nhà thiết kế váy cưới nổi tiếng, thậm chí có tin tức nói rằng trên trang mạng xã hội của Vianne đã bắt đầu chuẩn bị thiệp cuối. Quay quanh chuyện Vianne và Tiểu Pháp sắp cử hành hôn lễ, có nhiều chi tiết đã được tiết lộ ra ngoài.

Một người không muốn tiết lộ danh tính cho biết cô ta đã nghe được từ một người bạn tham gia vào việc lên kế hoạch cho đám cưới rằng hôn lễ của cả hai sẽ được tổ chức tại Cannes, quy mô đám cưới không lớn, chỉ có bạn bè chung của hai bên tham dự, hơn nữa, một nhân viên làm việc tại hãng hàng không tiết lộ, bạn của Vianne là Andrew và anh họ của anh ấy đã đến Paris vào trước hôm giáng sinh một ngày.

Những tin đồn này cùng với bức ảnh của Andrew và anh họ Carter của anh ấy xuất hiện tại sân bay Charles de Gaulle thì tin đồn lại càng giống thật hơn.

Paris, tòa nhà chung cư cũ ở bờ bắc của sông Seine, Lâm Phức Trăn và Andrew đang trình diễn một màn hòa giải hiềm khích lúc trước, anh họ Carter của anh ta cười dương dương tự đắc, anh ta cho rằng đây đều là niềm vui mà anh ta mang lại, mỗi tháng anh ta gửi cho cô một email, trong e-mail đều là lời tâm sự về tình bạn của bọn họ ngày xưa.

Thực ra, Andrew được Linda mời, Linda đã đe dọa cô, nếu như không hòa giải với Andrew thì cô ấy sẽ không giúp cô.

Lúc đó cô không giận Andrew lắm, lúc đó cô chỉ cảm thấy quá mất mặt mà thôi.

Nếu muốn hòa giải hiềm khích lúc trước thì hòa giải thôi,coi như lấy lòng của Linda.

Phải biết rằng, một khi chân tướng của sự việc một khi bị vạch trần, thì kẻ gặp họa thứ hai chính là Linda.

Linda là người đã tuyên bố muốn theo đuổi Liên Gia Chú  sau khi cô và Liên Gia Chú kết thúc mối quan hệ, màn kịch này đủ để loại Linda ra khỏi danh sách những người theo đuổi Tiểu Pháp sau này.

Anh họ Andrew đã đến, Novak đã từng khen cô mặc bộ kimono đẹp cũng đã đến, những người bình thường có quan hệ với Vianne và Tiểu Pháp không tệ có thể đến cũng đã đến.

Không gian vốn không phải quá lớn đã bị ba mươi mấy người làm cho trở nên vô cùng chật chội, một số người chỉ có thể ở trên lầu, đây vẫn là lần đầu tiên Lâm Phức Trăn ở nhà của mình tiếp đãi khách.

Họ sẽ trải qua đêm Giáng sinh tại nơi này, chờ đợi tiếng chuông Giáng sinh vang lên.

Trong ba mươi bốn người được mời thì có tới hơn một nửa trong số đó đã hỏi Lâm Phức Trăn, những tin đồn mà họ đã thấy có phải là sự thật không, khi họ hỏi, thì mắt còn không quên liếc nhìn xuống bụng của cô.

Cô nháy mắt với họ: “Đợi mình hỏi lại Gia Chú, tin đồn này có phải sự thật không”.

Nhất định có kẻ tò mò sẽ mang những gì đã xảy ra ở Paris kể đến tai của Tiểu Pháp.

Liếc nhìn đồng hồ, bây giờ chắc Liên Gia Chú đang ở trên chuyến bay đến Paris, cuộc điện thoại cuối cùng của họ là vào buổi tối hai ngày trước, khi đó cô đang xem một buổi trình diễn váy cưới.

Cô nói với anh, Gia Chú chiếc váy cưới vô cùng đẹp.

“Sau này anh mua cho em.” Anh dùng giọng điệu như đang dỗ dành vật cưng.

Năm giờ, địa điểm tổ chức bữa tiệc gần như đã được sắp xếp xong xuôi, bầu không khí ấm áp và bình dị.

Hiện tại vẫn đang là sinh viên trong một gia đình đơn thân, mẹ cô cùng lắm cũng chỉ là một công chức, cô cũng không có nhiều của để mà khoe khoang.

Để lại hiện trường cho Sophia và hai người phục vụ, Lâm Phức Trăn đi về phòng của mình, cô vẫn chưa trang điểm, thay quần áo nữa, đợi tới khi trang điểm, thay quần áo xong thì Liên Gia Chú cũng sắp đến.

Sáu giờ, khi Lâm Phức Trăn bước ra khỏi phòng thì Liên Gia Chú vẫn chưa xuất hiện.

Sáu giờ rưỡi, buổi tiệc bắt đầu,  bàn ăn được ghép lại theo kiểu hàng ngang, trên bàn đã đầy ắp thức ăn, mỗi người ai vào chỗ nấy.

Cây thông Noel cao bằng hai người được đặt ở một đầu bàn ăn, đầu kia của bàn ăn là cửa sổ, bên ngoài cửa sổ là cảnh đêm của sông Seine, từng chiếc tàu du khách du lịch chậm rãi đi ngang qua cửa sổ .

Ba mươi lăm khách cô mời thì có ba mươi bốn người đến, vị khách thứ ba mươi lăm đã thong dong đến muộn.

Vị khách thong dong đến muộn này cũng không vì sự tới muộn của mình mà trên mặt có bất kỳ biểu cảm áy náy nào, trực tiếp nắm lấy tay cô, đi về phía cầu thang, quen thuộc mở cửa phòng cô ra.

Đóng cửa phòng lại.

Một tiếng “Rầm __”.

Tờ báo cuộn tròn được mở ra trước mặt Lâm Phức Trăn, cô không cần nhìn cũng biết nội dung trên báo viết cái gì, báo giấy viết khá súc tích, còn báo điện tử thì khoa trương hơn.

“Lâm Phức Trăn, anh muốn nghe lời giải thích của em”.  Liên Gia Chú nói.

Hết chương 94!

MM.

Một bình luận cho “Chương 94 – Biến mất khỏi thế gian”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *