Editor: Hong Yeens

 

Tờ báo cuộn tròn được mở ra trước mặt Lâm Phức Trăn.

“Lâm Phức Trăn, anh muốn nghe lời giải thích của em”. Liên Gia Chú lạnh lùng nói.

Cô xoa cổ tay, oán trách, Gia Chú, anh làm em đau.

“Lâm Phức Trăn.” Liên Gia Chú cao giọng.

Liên Gia Chú đứng quay lưng về phía cửa sổ, ánh mắt cô nhìn qua vai anh, dừng lại trên mặt của dòng sông Seine, cô khẽ nói: Gia Chú, chúng ta kết hôn đi.

“Cái gì?” Giọng điệu vô cùng nghi ngờ thính giác của mình có vấn đề rất lớn.

Sẽ là như vậy, cô có thể hiểu được.

“Anh không nghe nhầm,” cô không thể không nâng thêm tông giọng lên, “Gia Chú, chúng ta kết hôn đi.”

Xác định thính giác của mình không có vấn đề gì, Xác định câu  “Gia Chú, chúng ta kết hôn đi” kia là thật trăm phần trăm, Liên Gia Chú bắt đầu tìm trong áo khoác, tìm từ túi áo khoác bên này lạ tìm sang túi áo khoác bên kia.

Có phải anh đang tìm thuốc lá ?  Muốn mượn mùi hương nicotin để xoa dịu đi tin tức bất ngờ này sao?

Cuối cùng thì anh chẳng tìm thấy gì cả.

Thở ra một hơi, ánh mắt như dao sắc bắn thẳng tới mặt cô, anh trầm giọng hỏi: “Nguyên nhân?”

Nguyên nhân đã được chuẩn bị xong từ lâu, nguyên nhân này cách đây không lâu cũng đã được cô đưa ra cho mẹ, mẹ chỉ mấy vài phút là đã chấp nhận.

Mấy phút thời gian đó thứ giải thích căn bản nhấ làt: Yêu.

Đúng vậy, bởi vì yêu, Lan Tú Cẩm hoàn toàn tin tưởng vào phần tình yêu này của Lâm Phức Trăn.

Cũng giống như buổi tối hôm đó, khi anh bỏ chiếc nhẫn vào trong cây kem vị Lavender, mặc dù cảm thấy bất ngờ nhưng cô vẫn chấp nhận, sau vài cái chớp mắt cô đã chấp nhận.

Đó cũng là bởi vì yêu, tình yêu của Lâm Phức Trăn dành cho Liên Gia Chú bao gồm cả bản năng và mù quáng.

Cô đi đến bên cửa sổ, tựa vai vào trên khung cửa, du khách trên tàu đang cười nói rôm rả.

Lâm Phức Trăn chậm rãi nói: “Trẻ con rất đáng yêu, váy cưới rất đẹp.”

“Là bởi vì những cái này sao?!” Giọng anh tràn đầy vẻ khó tin, nghiễm nhiên xem tất cả phụ nữ trên đời này đều là những sinh vật phiền phức nhất trên hành tinh.

Làm cho người ta đau đầu mà không sao nói ra được.

“Gia Chú, em muốn sinh cho anh sáu đứa con. Đứa đầu tiên phải là con trai, bởi vì nó phải gánh vác nhiệm vụ bảo vệ các em trai và em gái. Đứa thứ hai phải là con gái. Có mái tóc yểu điệu thướt tha nhìn rất đáng yêu. Hhy vọng đứa thứ ba, thứ tư là sinh đôi, lúc nào cũng bị nhận nhầm, tới cuối cùng cho dù chúng có cố ý tráo đổi thân phận thì em chỉ cần liếc mắt một cái là có thể vạch trần mánh khéo của chúng, giới tính của đứa thứ năm và đứa thứ sáu thì đợi sau này rồi tính tiếp.”

Im lặng, bầu không khí xung quanh giống như kéo mây đen vần vũ.

Anh cũng đến bên cửa sổ, cất tiếng gọi: Tiểu Họa Mi.

“Ừm.”

“Nói cho anh biết, khoảng thời gian này có phải đã gặp phải chuyện gì không?”

Cô Lặng lẽ nhìn anh chăm chú, anh cũng đang nhìn cô, ý tứ quan sát mạnh mẽ.

Đối diện với đôi mắt ấy, dần dần, khuôn mặt gần ngay trước mắt cô từ từ trở nên tái nhợt.

Sợ rồi ư.

Nhìn vào khuôn mặt đó, cô khe khẽ nói, nếu như em nói cho anh biết là em đã có thai thì sao?

Một giây, hai giây.

Giây thứ ba, Liên Gia Chú quay mặt đi chỗ khác, anh nói: Đừng giỡn.

Được, được, không giỡn.

Cô lặng lẽ nở nụ cười.

Trong phút chốc.

“Lâm Phức Trăn?”

Được rồi.

Cô bật cười ha hả: “Gia Chú, em không có thai.”

Im lặng.

Chiếc tàu kia đã đi xa, xung quanh yên tĩnh hồi lâu.

“Nếu như gần đây em gặp phải chuyện gì không vui, thì hãy nói cho anh biết, anh hứa sẽ chân thành chia sẻ cùng em, đồng thời anh sẽ dùng trăm phương nghìn kế để làm tâm trạng của em trở nên vui vẻ. Nếu như em dùng cách này để kháng nghị gần đây anh không dành thời gian cho em, vậy thì anh sẽ khiêm tốn mà tiếp thu, anh sẽ cố gắng hết sức để nhín chút thời gian để dành cho em”, một giây trước giọng điệu còn như gió xuân thổi tới, mà giây sau lại lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông, “Lâm Phức Trăn, anh hy vọng em có thể hiểu được thế nào là có chừng mực, Nếu em còn tiếp tục nữa, thì em sẽ trở nên rất không đáng yêu”.

Cô hỏi anh nếu như còn tiếp tục nữa thì sẽ trở nên rất không đáng yêu là chỉ chủ đề kết hôn sao?

“Đúng vậy .”

Ánh mắt cô lại lần nữa dừng trăn mặt nước sông Seine, cô nói: “Gia Chú, trẻ con thật sự rất đáng yêu, váy cưới cũng thật sự rất đẹp.”

“Lâm Phúc Trăn!”

Giọng nói lập tức tăng cao đề xin ben làm cho Lâm Phức Trăn bị giật mình.

Cô thở ra một hơi.

Lấy lại tinh thần, cô nói: “Em đã được sự đồng ý của mẹ em rồi, giờ ông nội đã trở nên như vậy, ông nội hiện giờ đã trở thành như vậy cũng không cách nào nhận được sự đồng ý của ông, nhưng điều chắc chắn rằng ông sẽ rất vui, cử hành lễ cưới cùng đứa trẻ nhỏ nhất của Liên Gia lại là cháu ngoại của Lan Dora, mừng còn không kịp đấy, Chon thời điểm này để tổ chức đám cưới đối với anh mà nói thời cơ này cũng không tệ, bằng cách này, trong những dịp xã giao, những người đó đầu tiên sẽ nhìn vào nhẫn cưới của anh rồi quyết định có muốn tiến tới trò chuyện với anh về chủ đề liên quan không.”

Tạm dừng một chút, cô phải lấy hơi.

Cô hít hơi vào, tiếp tục nói.

“Em biết anh rất bận nên em đã sắp xếp thời gian tổ chức đám cưới vào thời gian nghỉ phép của anh. Ngày 3 anh phải đi làm, chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ vào ngày 1. Em cũng  không cần có tuần trăng mật, chuyện lễ phục anh cũng không cần bận tâm, đến lúc đó anh chỉ cần xuất hiện là được rồi, còn nữa, em  chỉ chuẩn bị có năm mươi tấm thiệp mời, em chỉ mời bạn bè chung của chúng ta, đến lúc đó…”

“Lâm Phức Trăn!” Lời cô bị Liên Gia Chú  lớn tiếng cắt ngang.

Cơ thể bị quay về phía anh, khuôn mặt cũng bị đối diện với anh, đôi mắt bị động nhìn anh.

Biểu cảm trên khuôn mặt đó rất lạnh lùng, thế nhưng đôi mắt đó lại giống như ngọn lửa bị thổi cho bùng cháy.

Gia Chú tức giận rồi.

Không, phải là phẫn nộ.

Anh Nhìn chằm chằm vào mặt cô, trong ánh mắt, thanh âm tràn đầy châm chọc: “Công chúa nhỏ, em cho rằng việc kết hôn cũng  giống như chơi trò trốn tìm mà em thích chơi sao, nếu bị bắt được, thì chỉ đánh vài cái vào mông để trừng phạt sao?”

Liên Gia Chú gằn từng câu từng chữ: “Lâm Phức Trăn, kết hôn không phải là trò đùa”.

Cô Nhìn anh.

Nói: “Em không xem việc kết hôn là trò chơi. Vào ngày cưới, tôi sẽ để Sophia đang bài tuyên bố. Đây là hôn lễ của Vianne và Tiểu Pháp. Sau này, chúng ta sẽ trở lại Kuala Lumpur để kết hôn bù. Đến lúc đó, mẹ của em, ông nội của anh, tất cả những người nên có mặt ở đó đều sẽ có mặt, mọi người hi vọng nhìn thấy một đám cưới phô trương thì sẽ không thiếu phần phô trương.”

Lửa giận hừng hực trong đáy mắt anh dần biến mất.

Sự tức giận tan biến, nỗi bi thường lại tràn ngập trong đáy mắt anh, ngay lập tức, lại bị sự tàn bạo bao phủ, đuôi mắt dài hẹp cùng với khóe miệng nhếch lên như cười lại như không.

Tiếng “Công chúa nhỏ” kêu lên như thể người đứng trước mặt anh thật sự là “Công chúa nhỏ”, trong giọng nói còn tràn đầy sự căm ghét: “Em có biết, anh ghét bị xem như một con rối tới cỡ nào không”.

Làm sao cô có thể không biết được chứ.

Gia Chú, đây là lần cuối cùng, đây thực sự là lần cuối cùng.

Cô thẫn thờ phản bác lại: “Anh để nhẫn trong kem hương Lavender không phải cũng không bàn bạc với em sao?”.

Cười, Liên Gia Chú đang cười.

“Cho nên, đây là em đang muốn hòa một ván với anh sao?”

Ánh mắt rời khỏi khuôn mặt Liên Gia Chú, tầm mắt từ từ trôi dạt: “Gia Chú, lúc anh đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của em, anh có thật sự nghĩ đến việc cùng em chung sống cả đời không?”

“Lâm Phức Trăn!”

Cô Tiếp tục nói: “Em chỉ mang thời gian lễ cưới tới sớm hơn mà thôi. Nếu như ở trong lòng anh, em là người sẽ cùng anh đi chung cả cuộc đời này, thì khi đối mặt với chuyện này, anh sẽ vui vẻ đón nhận, cũng giống như tình huống của em lúc ấykhi  không có sự chuẩn bị gì, đã đeo lên chiếc nhẫn kia”.

Rời tay khỏi bả vai cô, anh đỡ trán, cười nhạt.

“Cho nên, em đang dùng cách ngu xuẩn này để thăm dò xem Liên Gia Chú có phải là thật lòng thật dạ đi chung với Lâm Phức cả đời hay không? Nói cách khác, đây là đề bài thử thách mà Công chúa nhỏ Lâm Phúc Trân dành cho nửa kia”

Cô mím môi, cúi đầu.

“Bây giờ có phải là chỉ cần Liên Gia Chú gật đầu đồng ý là có thể chứng minh anh ta một lòng trung thành đối với em, còn nếu như. . . ”

“Anh cũng có thể quay người rời đi, nếu như anh quay người rời đi, vậy thì có nghĩa là anh đã từ bỏ em.” Cô Ngẩng đầu nói, “Nếu anh quay người rời đi, thì có nghĩa là mối quan hệ của chúng ta từ tối hôm nay đến đây là kết thúc.”

“Lâm Phức Trăn!”

Theo tiếng “Lâm Phức Trăn” kia, bàn chân cô bị nhấc lên khỏi mặt đất.

Liên Gia Chú một tay nhắc cổ áo cô lên, ánh mắt của anh nhìn cô đã đủ khiến cô biến thành tro bụi.

Nhìn thẳng vào mắt anh, cô nói: “Gia Chú, con nít thật sự rất đáng yêu, váy cưới cũng rất đẹp.”

Giây tiếp theo, cả người cô ngã xuống đất.

Ngồi xụi lơ trên mặt đất, nhìn bước chân của anh đang lùi lại, bàn tay của cô vô thức muốn giữ bước chân của anh lại.

Khi bàn tay chạm tới, đã bị anh hất mạnh ra, như thể đôi tay muốn giữ bước chân anh lại một loại bệnh truyền nhiễm vậy.

Rồi lại ngay giây sau đó.

Bước chân của anh lại lùi thêm một bước.

Lùi lại, xoay người, Liên Gia Chú đi về phía cánh cửa.

Anh mắt cô nhìn chằm chằm vào bóng lưng đó.

Tiếng còi tàu trên sông Seine vang lên, Lâm Phức Trăn chạm vào những giọt nước mắt trên khuôn mặt mình, Cô lặng lẽ bật cười.

Cô như thế này là sao? Cứ như thể cô thực sự bị bỏ rơi vậy, cũng không phải thật như vậy. Đây là món quà chia tay mà Tiểu Họa Mi tặng cho Tiểu Pháp.

Mười năm, là đến lúc nói lời tạm biệt.

Lần này, xem như là Tiểu Họa Mi nói.

Lúc này, Tiểu Họa Mi thực sự muốn giải tán với Tiểu Pháp, dùng cách đoạn tuyệt nhất không chừa cho hai bên còn đường lui nào.

Bằng không, sẽ lại dây dưa không dứt được .

Bóng người kia dừng lại trước cửa, tựa hồ như một giây sau liền muốn tông cửa xông ra.

Cô Mở miệng: Gia Chú.

Bàn tay đặt trên nắm vặn cửa dừng lại.

Cô lau nước mắt, đứng thẳng người, ưỡn thẳng sống lưng.

Cô Nói: “Gia Chú, một khi anh rời khỏi cánh cửa này, chúng ta sẽ không còn khản năng nào nữa. Gia Chú, Ngày mai những cô gái thích anh sẽ biết được tin tức từ nhiều nguồn khác nhau rằng Tiểu Pháp  đã khôi phục lại tình trạng độc thân.”

Mặc dù hai người cách nhau một đoạn ngắn, nhưng cô vẫn có thể mơ hồ nghe thấy tiếng khớp xương của anh kêu răng rắc.

Gia Chú, đây thực sự là lần cuối cùng.

Sau này, ở chân trời góc bể, mỗi người sẽ bình yên.

Lâm Phức Trăn sẽ không buộc anh làm bất cứ chuyện gì nữa.

Sau này, cô gái tên Lâm Phức Trăn mỗi đêm sẽ cầu nguyện với bầu trời đầy sao: Kiếp sau đừng gặp lại, kiếp sau xin đừng để Lâm Phức Trăn gặp lại Liên Gia Chú.

Bởi vì, đã quá mệt mỏi rồi.

Ánh mắt cô dán chặt vào bóng lưng kia.

Cũng không biết đã trôi qua bao lâu.

Bóng lưng ấy chậm rãi quay người lại.

lúc anh đi đến trước mặt cô, ánh mắt cô vẫn nhìn chăm chú vào cánh cửa đó.

“Lâm Phức Trăn, em thật sự quyết định rồi?” Anh hỏi cô.

Cô Đờ đẫn gật đầu.

Cằm dưới từ từ bị nâng lên.

Bốn mắt nhìn nhau.

Anh nói, “Lâm Phức Trăn, những lời anh sắp nói em phải nghe cho thật rõ ràng.”

“Được.”

“Hiện tại, trong lòng anh không cách nào đưa ra được bất kỳ nhận định nào đối với hướng đi của chuyện ‘Tiểu Pháp và Vianne sắp kết hôn’. Bây giờ, lời khuyên mà anh có thể dành cho em là hậu quả mà chuyện này gây ra anh sẽ không gánh chịu bất kỳ trách nhiệm nào. Nói cách khác, hậu quả do chuyện này gây ra tất cả đều do một mình Lâm Phức Trăn chịu trách nhiệm.”

Nếu như bạn biết một người mười năm, nếu như bạn hơi tập trung một chút, thì bạn có thể nghe ra được sự hủy diệt từ giọng điệu mà người này đang nói, thậm chí là như đang cười trên sự đau khổ của người khác. Công chúa nhỏ, cuộc sống rất thú vị nhỉ, trò chơi làm người ta mê mẩn nhỉ.

“Được.” Cô trả lời.

Cùng với tiếng “Được” , Liên Gia Chú buông cô ra, dùng thái độ như sợ hãi tránh còn không kịp.

“Bạn bè của chúng ta hiện đang chờ đợi tin vui từ chúng ta.” Ánh mắt anh nhàn nhạt dừng lại trên mặt cô “Trang điểm xong, anh và em sẽ cùng nhau thông báo tin vui này cho bọn họ.”

Khi xuất hiện trở lại, Lâm Phức Trăn đã khoác tay Liên Gia Chú thông báo: Vào chiều ngày 1 tháng 1 năm 2011, họ sẽ cử hành hôn lễ tại bãi biển ở Cannes.

Họ còn dùng giọng điệu thoải mái thông báo, tất cả những người có mặt ở đây sẽ là một trong số 50 khách mời trong đám cưới của họ.

Kết thúc.

Lâm Phức Trăn cường điệu nhấn mạnh : Hãy coi đám cưới như một bữa tiệc lớn, sau bữa tiệc, cô sẽ trở lại trường học, anh sẽ trở lại phòng làm việc ở London.

Nói xong, cô nghiêng đầu nhìn chú rể tương lai.

“Đúng vậy.” Anh ôm bả vai cô phụ họa theo.

Những người sắp trở thành khách mời của đám cưới vẫn chưa hoàn hồn trước tin tức đột ngột thì Liên Gia Chú đã rời đi, lý do: mệt mỏi vì đi đường.

Ngày hôm sau, một số hãng truyền thông ở Paris côn bố tin tức  Vianne và Tiểu Pháp sắp cử hành hôn lễ.

Vì đang trong mùa Giáng sinh nên rất nhiều nhân viên truyền thông đang trong kỳ nghỉ phép, còn có nhiều người bận rộn đón Giáng sinh cùng gia đình, hơn nữa, cặp đôi mới này cũng nhiều lần nhấn mạnh hôn lễ chỉ mời bạn bè hai bên, chờ sau nay hai người có thời gian sẽ tổ chức đám cưới hoành tráng bù lại; cộng với việc tin tức  quá bất ngờ, nên nhiều người cho rằng đám cưới giống như ý thích bất chợt trong khoảng thời gian ngắn của hai người trẻ tuổi vì vậy mà không bị đưa tin rộng rãi .

Đây cũng là kết quả mà Lâm Phức Trăn mong muốn.

Như những năm trước, vào ngày lễ Giáng sinh, Lâm Phức Trăn sẽ mang quà đến thăm những đứa trẻ ở Ngôi nhà Dora, bọn trẻ hỏi cô tại sao Tiểu Pháp lại không đến.

Ba năm trước, hàng năm vào lễ giáng sinh Liên Gia Chú đều sẽ đi cùng cô đến Ngôi nhà Dora.

“Hiện tại anh ấy hơi bận.” Lâm Phức Trăn đáp.

Sau khi rời khỏi nhà cô, điện thoại di động của Liên Gia Chú vẫn luôn nằm trong tình trạng tắt máy, hôm nay gọi điện thoại tới nhà của anh ở Paris, quản gia nói với cô rằng Liên Gia Chú không quay về Paris, tối hôm qua đã đi thẳng tới Eze.

Buổi trưa, Lâm Phức Trăn trở lại Cote d’Azur, đi cùng còn có nhà thiết kế phụ trách váy cưới cùng mấy người chuẩn bị cho đám cưới.

Vẫn cần phải làm cho ra vẻ một chút.

Biết đâu……

Biết đâu nó thật sự biến thành một đám cưới thực sự thì sao.

Vừa trở về Côte d’Azur, Lâm Phức Trăn đã nghe được một tin tức như thế này: Jean Pierre Par đã mất, đội ngũ điều trị giỏi như vậy mà vẫn không thể nào giữ được cậu thiếu niên có đôi mắt trong veo ở lại thế giới này.

Để Sophia đưa theo nhân viên đến khách sạn đã đặt trước, Lâm Phức Trăn trở về căn hộ của cô.

Chuông gió dưới mái hiên vẫn không ngừng kêu leng keng như trước, tiếng nói chuyện của Martha từ trong gió truyền đến.

Martha đang trò chuyện với bạn của bà ấy, nội dung của cuộc nói chuyện là về cậu thiếu niên vừa mới qua đời kia.

Cậu thiếu niên đã rời đi vào đêm qua, rốt cuộc cậu ấy đã không đợi được tiếng chuông đêm Giáng sinh vang lên.

Nói đến đây, giọng của Martha mấy lần nghẹn lại, thi thể của cậu thiếu niên đã được hỏa táng ở Berlin vào sáng sớm hôm nay.

Hai ngày sau, tro cốt của cậu thiếu niên sẽ được đưa trở lại Côte d’Azur, nghi thức cáo biệt ngắn gọn, từ nay về sau, cậu ấy sẽ được an nghỉ ở dưới biển sâu tại vùng Côte d’Azur này.

Chiếc chuông gió dưới mái hiên kêu leng keng không ngừng.

Khi màn đêm buông xuống, Lâm Phức Trăn đóng cửa sổ lại.

Ngày hôm sau, ngày 27 tháng 12, còn bốn ngày nữa là đến đám cưới.

4 giờ 40 phút chiều, Lâm Phức Trăn nhận được điện thoại của dì Daisy, qua điện thoại dì Daisy bày tỏ lời chúc phúc, dì Daisy còn nói, chuyện của nhà Rose cô không cần phải lo lắng.

Dì Daisy nhất định không biết cô và ngài Rose đã có cuộc điện thoại kéo dài nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng Lâm Phức Trăn đã thuyết phục được ông ấy, thậm chí trước khi kết thúc cuộc nói chuyện, quý ngài vẫn luôn thích thảo luận với cô về các giá trị quan phương Tây đã nói rất mong chờ biểu hiện của cô.

Người Do Thái có lẽ không bao giờ ngờ rằng linh vật do một tay gia gia tộc Rose tạo ra lại có thể lừa ông ấy.

Cúp điện thoại, Lâm Phức Trăn nhìn thấy Phương Lục Kiều.

Lần này gặp phải Phương Lục Kiều tuyệt đối không phải là trùng hợp, xe của cô đã dừng ở nhà hàng Trung Quốc nơi mà Phương Lục Kiều làm việc đã gần nửa giờ, vì để tận mắt xác nhận thời gian Phương Lục Kiều xuất hiện.

Nghĩ đi nghĩ lại, thế nào cô cũng phải tới nơi này một chuyến, hôm nay đối với Lâm Phức Trăn mà nói vẫn tính là một ngày nhàn nhã, bắt đầu từ ngày mai cô phải bận rộn rồi.

Giống như thông tin mà cô có được, thời gian xuất hiện của Phương Lục Kiều không hơn một phút cũng không muộn một phút, người cung cấp thông tin cho cô nói rằng Phương Lục Kiều là một người rất có ý thức về thời gian.

Đậu chiếc xe máy mini kiểu nữ ở một bên, cởi mũ bảo hiểm, đeo túi xách chéo vai, Phương Lục Kiều đi vào nhà hàng Trung Quốc.

Bước chân của Cô bé dễ thương không có khiếu hài hước dường như rất nặng nề, phải chăng đang thầm đau lòng khi biết người trong lòng của mình sắp cử hành hôn lễ?

Nhìn theo bóng lưng của Phương Lục Kiều, Lâm Phức Trăn cười một cách ác ý.

Đứng ở đầu cầu thang, bị một loại trực giác nào đó thôi thúc, Phương Lục Kiều dừng lại.

Cô ấy dừng bước, quay lại nhìn.

 

Hết chương 95!

MM.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *