Editor: Hong Yeens

 

Đứng ở đầu cầu thang, dưới sự thôi thúc của một loại trực giác nào đó, Phương Lục Kiều dừng bước chân.

Dừng bước chân, quay lại nhìn.

Có mấy chiếc ô tô đậu trước cửa, mấy thiếu niên trượt ván đang rượt đuổi nhau trong bãi đậu xe cực kì vui vẻ không biết trời đất gì, tất cả  đều không có gì khác so với lúc trước.

Cô ấy Quay đầu lại, bước chân.

Khi bước một chân lên cầu thang, Phương Lục Kiều cảm thấy dường như mình không có sức lực, cảm giác tồi tệ này bắt đầu từ lúc chiều khi cô ấy nghe được cái tin kia ở trung tâm huấn luyện.

Lúc mới nghe được tin tức đó, Phương Lục Kiều đã chẳng để nó ở trong lòng, các cô gái trong trung tâm đào tạo rất thích đồn bậy đồn bạ, nghĩ thế nào đi chăng nữa cô ấy cũng cảm thấy chuyện đó là không thể, mãi cho đến khi cô ấy bước vào siêu thị, tờ báo ở ngay cửa siêu thị 24 giờ, tiêu đề lớn như thế nhìn thấy mà giật mình.

Đã đăng cả báo rồi, không thể nào là giả được.

Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú sẽ tổ chức lễ cưới trên bãi biển ở Cannes.

Làm sao lại như vậy, làm sao có thể?

Vào đêm Giáng sinh, ở Berlin, cô ấy còn nhận được điện thoại của Liên Gia Chú, vào phút thứ mười ba sau khi Tiểu Khoai Tây rời đi, trong điện thoại Liên Gia Chú đã hỏi cô ấy về tình trạng của Tiểu Khoai Tây khi cậu ấy rời đi.

Khi đó, giọng điệu của anh nói chuyện nghe thế nào cũng không giống như của một người sắp tổ chức đám cưới.

Mua một tờ báo.

Tin tức trên báo ghi rõ lại lần nữa cho Phương Lục Kiều biết tin tức là thật.

Liên Gia Chú và Lâm Phức Trăn  thực sự sẽ kết hôn, thời gian được ấn định vào buổi chiều tháng 1 năm 2011, thời gian của lễ cưới là 4 giờ 40 phút.

Ném tờ báo vào thùng rác, bước chân bắt đầu loạng choạng, giống như một người bị bệnh.

Hai chân dẫm lên cầu thang, tiếng nói chuyện của thực khách từ trên lầu truyền tới, ồn ào chưa từng thấy.

Đưa tay lục tìm trong túi, vào giờ phút này, Phương Lục Kiều rất muốn gọi một cuộc điện cho mẹ, nhưng không biết chính xác là muốn nói cái gì với mẹ.

Mẹ ơi, con thực sự đã chờ đợi bằng cả tấm lòng chân thành, trên bậc thềm của thành phố cổ Nice, con cho rằng ánh bình minh mà mình tình cờ gặp được trong thoáng chốc, khi anh mời con “Phương Lục Kiều, đi dạo cùng tôi”. Đêm rất yên tĩnh, từng phút từng giây như đang thưởng thức miếng phô mai ngọt ngào.

Mẹ ơi, vị ngọt ngào của phô mai tới giờ vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi con, con không nỡ buông bỏ.

Nước mắt từ khóe mi rơi xuống, bàn tay đang lần tìm điện thoại càng trở nên vội vã.

Khi tay Chạm vào điện thoại, chiếc điện thoại đột ngột đổ chuông.

Đó là cuộc gọi từ tổ chức từ thiện bệnh tâm thần vị thành niên.

Qua điện thoại, nhân viên của tổ chức nói cho cô ấy biết thời gian và địa điểm diễn ra nghi lễ cáo biệt của Tiểu Khoai Tây.

Nghi lễ cáo biệt của Tiểu Khoai Tây  đã được ấn định vào buổi chiều ngày 29.

Đối với Tiểu Khoai Tây mà nói Liên Gia Chú là một người rất đặc biệt, nếu như Liên Gia Chú tham dự nghi lễ cáo biệt, Tiểu Khoai Tây sẽ rất vui, đến lúc đó cô ấy sẽ gọi điện thoại thông báo cho Liên Gia Chú.

Lúc đó… trước khi anh cử hành hôn lễ cô ấy có thể gặp lại anh lần nữa.

Đến lúc đó, cô ấy sẽ không làm gì cả,có thể gặp mặt cũng tốt lắm rồi.

Đợi sau khi buổi lễ kết thúc, cô ấy sẽ gửi lời chúc phúc đến Liên Gia Chú.

Phương Lục Kiều bỏ điện thoại trở lại túi xách.

Tiếng ồn ào của thực khách trên lầu dường như không còn ồn ào như trước nữa, tiếng bước chân cũng không còn nặng trĩu như có ngàn cân như lúc trước nữa.

Sau khi rời khỏi nhà hàng Trung Quốc nơi Phương Lục Kiều làm việc, Lâm Phức Trăn đã đến gặp hai quý ông, quý ông đến từ Italia và quý ông đến từ nước Mỹ.

Ngày 28 tháng 12, Lâm Phức Trăn dậy rất sớm, hoàn thành 5.000 mét chạy bộ, đến văn phòng y tế của học viện Ryder, miễn cưỡng vượt qua bài kiểm tra thể lực.

Đưa bài kiểm tra thể lực cho người đàn ông đến từ Italia, Lâm Phức Trăn đã gọi một cuộc điện  thoại cho huấn luyện viên thể lực đội đua thuyền lúc trước của cô.

Đây đã là cuộc điện thoại thứ ba cô gọi cho ông ấy.

Sau khi cúp điện thoại, Lâm Phức Trăn thở một hơi cực kỳ nhẹ nhõm, mặc dù không thể tránh khỏi bị ăn một trận mắng, nhưng ông lão cứng nhắc kia cuối cùng cũng thỏa hiệp, câu mà ông lão cứng nhắc mắng nhiều nhất: Tình trạng như bây giờ của em mà còn dám đi làm chuyện như vậy.

Rời học viện Rider, trời đã là giữa trưa.

Lâm Phức Trăn đi dọc theo con đường mà cô và Liên Gia Chú thích đi dạo vào buổi tối một vòng, kế tiếp là một đoạn thời gian mà cô phải tạm biệt nơi.

Vào buổi chiều, theo yêu cầu của Lâm Phức Trăn, Linda đã trở lại Côte d’Azur.

Thời gian uống trà chiều, Linda không khỏi oán trách cô một trận: Yann bị giấu chẳng hay biết gì.

” Vừa nghĩ tới một khi chân tướng bị vạch trần, tới lúc đó vẻ mặt của Yann chắc chắn sẽ khiến con tim mình tan nát.” Bộ dạng của Linda trông như thể cô ấy không thể chờ đợi mà tan nát cỗi lòng mình vì chàng trai cô ấy thích.

Linda còn nói: “Lâm, nếu Yann biết rằng mình bị vợ chưa cưới lừa như thế này, anh ấy nhất định sẽ rời bỏ cậu, cậu quá là không đáng yêu.”

Đúng vậy, cô thực sự là rất không đáng yêu.

Nhưng mà.

Tiểu Pháp cũng không đáng yêu, so với cô lại càng không đáng yêu hơn.

Vừa bước ra khỏi quán trà, Lâm Phức Trăn đã nhận được điện thoại của Lan Tú Cẩm, Lan Tú Cẩm này nói với cô rằng Diệp Vân Chương đang trên đường đến nước Pháp.

Diệp Vân Chương đã đáp ứng yêu cầu  của Lâm Phức Trăn đi tới Pháp.

“Cảm ơn mẹ.”

“Lâm Phức…”

“Mẹ ơi, mẹ đừng lo,” Cô nhẹ nhàng nói, “Con đảm bảo rằng con có đủ năng lực để gánh chịu bất kỳ hậu quả  nào về chuyện này. Mẹ ơi, xin mẹ hãy tin tưởng con.”

“Được.” Lam Tú Cẩm trả lời, nhanh gọn, dứt khoát.

Cúp điện thoại, Lâm Phức Trănn bắt đầu lau đi những giọt nước mắt đột nhiên rơi xuống, vừa rồi cô mới cam đoan với mẹ, vậy mà đảo mắt cái đã khóc rồi, lời này như là nói dối vậy.

Khi màn đêm buông xuống, Lâm Phức Trăn lái xe vào gara của Liên Gia Chú tại Eze, hiện tại Sophia đang bận chuyện đám cưới nên không có thời gian đảm nhiệm vai trò tài xế cho cô.

Bắt đầu từ đêm Giáng sinh, tất cả các cuộc điện thoại là Lâm Phức Trăn gọi đến di động của Liên Gia Chú đều không được kết nối.

Điện thoại di động của Liên Gia Chú vẫn ở trong tình trạng tắt máy, điều duy nhất Lâm Phức Trăn có thể biết là phản ứng của bộ phận quan hệ công chúng của Liên Thị với bên ngoài về đám cưới này của cô và Liên Gia Chú là: Đó là chuyện riêng của ngài Liên .

Không xác thực là có, cũng không xác thực là không.

Thái độ của bộ phận quan hệ công chúng của Liên Thị càng khiến cho đám cưới này khó mà phân biệt được, hầu hết các phương tiện truyền thông cũng không dám tùy tiện viết chi tiết về tin tức này, chỉ  sợ tới lúc đó sẽ trở thành trò cười, trong dịp lễ giáng sinh, năm mới mấy tin đồn đều đền tới tấp, không cẩn thận sẽ trở thành người tung tin vịt.

Bởi vì không thể gọi được vào số điện thoại của Liên Gia Chú, nên Lâm Phức Trăn chỉ có thể đi một mình tới, nhà thiết kế trang phục đã gọi cho cô mấy lần rồi, thúc giục họ đến khách sạn.

Cohen nói rằng cậu chủ nhỏ mấy ngày nay bận chuyện của ông nội, sau năm mới Liên Chiêu Thành sẽ chuyển đến Eze, điều kiện khí hậu ở Eze có lợi cho việc hồi phục của Liên Chiêu Thành hơn.

Nancy thế mà lại lén nói với Lâm Phức Trăn  rằng ngoài gặp bác sĩ Liên Chiêu Thành ra thì Liên Gia Chú vẫn luôn ở trong phòng, người giúp việc phụ trách đưa đồ ăn nói mấy ngày nay tính tình của Liên Gia Chú không được tốt lắm, sáng sớm hôm nay còn sa thải một công nhân làm vườn, hiện tại đám người làm đều nơm nớp lo sợ

Nghe ra thì thực sự không giống như là một người sắp kết hôn.

Lâm Phức Trăn mở phòng của Liên Gia Chú ra.

Rèm cửa sổ trong phòng kéo chặt, Liên Gia Chú đang ngồi trên thảm trải sàn chơi game, trên màn hình điện tử cực lớn là cảnh tượng giống như ngày tận thế, có thể thấy khắp nơi đều là vũ khí hạng nặng, xác chết bị lửa đạn oanh tạc bay rợp trời.

Khi Liên Gia Chú chơi game rất ghét bị người khác làm phiền, Lâm Phức Trăn cởi giày ra.

Đối với sự xuất hiện của cô, anh cũng chỉ thờ ơ liếc nhìn một cái, ánh mắt thờ ơ đó được Lâm Phức Trăn tự động hiểu là bởi vì anh đang quá mê game.

Cô lẳng lặng ngồi một bên chờ đợi.

Trên thảm trải sàn ngoài đồ uống ra thì vẫn còn mấy tờ báo, một góc của tờ báo lộ ra hình ảnh đen trắng của cậu thiếu niên tên Jean-Pierre Par.

Dưới bức ảnh đen trắng còn đưa tin tức sau cái chết của cậu thiếu niên, trong đó cũng đề cập đến nghi lễ cáo biệt sắp được diễn ra của cậu bé.

Ngay khi đầu ngón tay vừa chạm vào tờ báo, tờ báo đã bị lấy đi, bàn tay cô bị vồ hụt.

Ngẩng đầu lên.

Lâm Phức Trăn  bắt gặp một đôi mắt tràn đầy sự đề phòng.

Ừm ___

Cậu thiếu niên còn có liên quan tới một nhân vật khác, là Phương Lục Kiều.

Dưới ảnh hưởng của Phương Lục Kiều, Tiểu Pháp cũng trở thành người tràn ngập tinh thần hiến dâng.

Hiểu rồi.

Lâm Phức Trăn  cụp mắt xuống.

Liên Gia Chú tiếp tục quay trở lại thế giới lửa đạn ngập trời trong trò chơi.

Tiếng gõ cửa vang lên, Liên Gia Chú tắt màn hình trò chơi đi.

Có hai phần cơm đưa vào.

“Có muốn ăn cùng không?” Suy nghĩ của anh tựa hồ vẫn còn đắm chìm trong thế giới trò chơi, giọng điệu hỏi cực kỳ qua quýt.

Lâm Phức Trăn lắc đầu, đặt số phòng khách sạn của nhà thiết kế trước mặt Liên Gia Chú.

Liên Gia Chú dường như không hiểu hành vi đưa danh thiếp khách sạn của cô.

Cô cố gắng lấy lại tinh thần, nhắc nhở anh: Hôn lễ.

Liên Gia Chú làm bộ như đột nhiên nhớ ra.

Lâm Phức Trăn không thèm nói nhiều, chỉ vào danh thiếp khách sạn: “Ba giờ rưỡi chiều mai”.

Chủ nhân căn phòng nhún vai, mặc dù không nói ra lời, nhưng trên mặt đã tràn đầy biểu cảm muốn tiễn khách.

Lâm Phức Trăn cầm túi xách lên.

Vừa đi xuống bậc thang thứ nhất, Lâm Phức Trăn liền nghe thấy tiếng Liên Gia Chú đang mắng người đưa cơm, trong lòng thầm thở dài, rất nhanh thôi, thời gian nơm nớp lo sợ của những người giúp việc của Liên Gia sẽ kết thúc.

Đứng trên bãi cỏ xanh mướt, Lâm Phức Trăn  liếc nhìn tòa nhà hình tròn màu trắng, trên nền cây cối xanh tươi, nó trông như ở trong thế giới cổ tích, cô đã trải qua những ngày tháng nhàn nhã ở đây không ít.

Sau này, cô sẽ không bao giờ được xuất hiện ở đây nữa rồi.

Trước khi rời khỏi nhà của Liên Gia Chú, Lâm Phức Trăn đã đến gặp Nancy.

Nancy là người Đức, cô ấy năm nay bằng tuổi Lâm Phức Trăn, là đồng hương và cũng là hàng xóm của Cohen, Nancy 16 tuổi thì cha mẹ đã ly hôn, cô ấy vẫn sống với mẹ, sau này bởi vì không chịu nổi sự ngược đãi của ba dượng nên đã tìm đến Cohen, khi đến trên mặt cô ấy đầy vết xanh tím, rồi sau đó cô ấy vẫn sống cùng Cohen ở Eze, sau đó hợp lẽ trở thành người giúp việc trẻ nhất của Liên Gia.

Nancy hoạt bát vui vẻ, là người có chút hư vinh, vẫn luôn khoe khoang mình là người thân cận với Vianne.

Nancy vui mừng khôn xiết trước sự xuất hiện của cô, khi Lâm Phức Trăn  tháo bông tai ra và đặt chúng vào trong tay Nancy, cô gái người Đức hai mắt rưng rưng, miệng không ngừng ồn ào. Vianne, sao cô biết tôi thích đôi bông tai này.

Nói xong, cô ấy  lại nhìn cô chằm chằm nói: “Sao tôi cảm thấy như cô đang nói lời chia tay với tôi?”

Ừm, xem xa, cô gái Đức cũng không hề ngốc nghếch.

Người ngốc nghếch là cái tên đã ở bên cô mười năm.

Ngày 29 tháng 12.

Vào buổi trưa, Diệp Vân Chương đến Nice, Sophia phụ trách đón ông ấy ở sân bay.

Lúc nhận được điện thoại của Sophia, Lâm Phức Trăn đang xem một buổi diễn tập khá đặc biệt, xuất hiện cùng cô ở buổi luyện tập còn có Linda.

Đây là buổi diễn tập đặc biệt không thể sai sót, vì buổi tập đặc biệt này, Lâm Phức Trăn và Linda không ít lần chạy tới các bộ ngành liên quan, Linda vỗ ngực đảm bảo rằng họ sẽ chịu toàn bộ chi phí của quá trình diễn tập, gánh chịu hậu quả của việc diễn tập có thể xảy ra, hơn nữa sẽ cùng lúc quyên góp năm xe cảnh sát, chuyện mới được giải quyết.

Thời gian của buổi diễn tập đặc biệt này là vào chiều ngày mùng 1 năm 2011, ngày đầu tiên của năm mới. Lúc này, 18 thành viên tạm thời bị triệu tập đã không chút khách khí trưng ra biểu cảm: “Có phải là dạo này cuộc sống của các cậu đã quá nhàm chán rồi không?”  mà dành tặng cho cô và Linda.

Là người bình thường thì hẳn là sẽ nghĩ như vậy.

Ba giờ rưỡi, Lâm Phức Trăn đúng giờ xuất hiện trong phòng khách sạn nơi nhà thiết kế trang phục đang ở.

3 giờ 50 phút Liên Gia Chú vẫn chưa xuất hiện, sắc mặt của anh chàng nổi tiếng là nóng tính trong giới thời trang ở Paris rất không tốt, tính nổi giận lại nhìn thấy nụ cười đáng thương của cô dâu tương lai, lại nhìn thấy tấm vé máy bay hạng nhất đến Rio đang để ở một bên thì chỉ có thể kìm nén cơn giận xuống,  cô dâu tương lai đã bao toàn bộ khoang hạng nhất. Sau khi đám cưới kết thúc, anh ta có thể cùng người nhà của mình, cùng nhóm làm việc chung, đến Nam Mỹ để trải qua kỳ nghỉ tết.

Trong lúc chờ đợi chú rể tương lai, ông anh này ấy hẳn vẫn đang suy nghĩ về một vấn đề : Chẳng phải Tiểu Pháp và Vianne  là một cặp đôi trong mộng được công nhận sao?

Rất nhanh, anh chàng đã thoải mái lại, trong thế cuộc danh lợi này, anh ta đã thấy rất nhiều chuyện như thế này: Trước mặt người khác thì ân ái cùng vợi, nhưng sau lưng lại cùng vô số nhân tình không biết sao kể hết.

3 giờ 55 phút, Liên Gia Chú  cuối cùng cũng xuất hiện.

Không một lời xin lỗi mà chỉ thông báo rằng anh hẹn gặp khách từ London đến tại nhà lúc 5 giờ 30.

Từ nơi này tới nhà của Liên Gia Chú phải mất 40 phút lái xe, nói cách khác là thời gian thử lễ phục còn chưa được tới một tiếng đồng hồ.

Từ lúc bước vào phòng khách sạn, Liên Gia Chú từ đầu đến cuối cũng không thèm nhìn Lâm Phức Trăn một cái.

Mặc dù Lâm Phức Trăn  biết ý nghĩa thực sự đằng sau hôn lễ này, cô cũng cố gắng hết sức để giữ trạng thái của mình thoải mái với hôn lễ này, nhưng——

Khoảnh khắc mặc lên chiếc váy cưới, cô vẫn ngẩn người đứng trước gường rất lâu.

 

Cô thậm chí không dám chớp mắt, chỉ sợ rằng chỉ cần chớp mắt một cái thôi thì nước mắt sẽ từ trong khóe mắt lăn xuống.

Người trợ lý nữ khẽ khen ngợi.

Cách một tấm rèm, chú rể tương lai đã thay xong lễ phục, chắc hẳn lễ phục mặc lên người chú rể tương lai hiệu quả sẽ khiến cho nhà thiết kế quên rằng chàng thanh niên trước mặt là người đã đến trễ hẳn hai mươi lăm phút đồng hồ.

Sau khi Khen ngợi một hồi, người đó dường như mới nhớ ra rằng ở đây còn có một cô dâu tương lai nữa: Đi nhìn thử cô ấy một chút đi, tôi cho cậu tám phút để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của cô ấy và hôn cô ấy.

Nhà thiết kế đã đi, nữ trợ lý cũng đã đi, một đám người hỗ trợ và thợ chụp ảnh cũng đều đi hết.

Bọn họ dành toàn bộ không gian cho cặp đôi sắp bước vào lễ đường.

Cửa sổ sát sàn của căn phòng khách sạn có hình bán nguyệt, rèm cửa chỉ kéo một nửa, thứ không bị che là bầu trời và bờ biển dài vô tận, bầu trời màu xanh lam, nước biển cũng là màu xanh lam, một màu xanh thẳm mà khiến cho người ta tin rằng sẽ thuộc về cõi vĩnh hằng: Rất rất  lâu về sau, cô không còn trên cõi đời này nữa, màu xanh thẳm này cũng sẽ vĩnh viễn sẽ được lưu truyền lại.

Cô cúi đầu, khóe mắt ươn ướt.

Cách đó một bức màn, có tiếng bước chân dần dần đến gần chỗ cô.

Cô nín thở.

Nữ trợ lý kia nói chiếc váy cưới mặc lên người cô rất đẹp.

Cô nín thở.

Lâm Phức  Trăn khôngchờ được thời điểm bức màn được từ từ kéo ra.

Cách một bức rèm, tiếng chuông điện thoại vang lên.

Từ nội dung cuộc gọi, không khó để nghe ra là điện thoại của ai gọi tới, nghi lễ cái biệt thi hài của Jean-Pierre Par dự kiến ​​diễn ra từ 4:30 đến 5:00.

Lâm Phức Trăn nói với người bên ngoài bức rèm: “Gia Chú, lát nữa chúng ta còn phải chụp ảnh.”

Cuộc điện thoại đó kéo dài khoảng một phút, điện thoại kết thúc bằng câu nói của Gia Chú “Bây giờ tôi đang thử lễ phục.”

Cuộc điện thoại kết thúc, xung quanh không một có bất kỳ âm thanh nào, anh đứng ngoài tấm rèm, cô đứng trong tấm rèm, thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Trong Không gian vô cùng yên tĩnh.

Tấm rèm từ từ được kéo ra.

Mà lòng cô vốn đã tĩnh lặng như mặt hồ, cô bất động nhìn ,mặt biển xanh thẳm tới xuất thần, mãi cho đến khi một bóng dáng che khuất tầm mắt cô, tiếng “ Tiểu Họa Mi”  lập tức khiến cho cô sinh ra cảm cảm giác như mình đang nằm mơ.

Chậm rãi quay mặt qua, cô chạm phải ánh mắt quen thuộc.

Anh đưa tay chạm vào má cô, nhẹ nhàng nói: “Thật đẹp.”

Cô cụp mắt xuống, nhàn nhạt nói cảm ơn.

Yên tĩnh tới lạ thường.

Lát sau __

“Tiểu Họa Mi, tất cả vẫn còn kịp.” Liên Gia Chú nói.

“Cái gì gọi là tất cả vẫn còn kịp ?” Cô hỏi với giọng ngây ngô.

“Em không thất giờ phút này anh với em đứng ở chỗ này rất làn hoang đường sao? Bây giờ kết thức tất cả những chuyện này vẫn còn kịp.”

Lông mi khẽ run, cô nhẹ nhàng nói: “Vừa rồi là ai gọi điện cho anh? Gia Chú, giọng điệu của anh làm em cảm thấy người đang nói chuyện với anh là một cô gái dịu dàng, đáng yêu.”

Bàn tay đặt trên má cô đã rút lại.

Tám phút mà nhà thiết kế có lòng tốt để lại cho cặp đôi mới đã kết thúc sớm hơn ba phút.

Dưới ống kính của nhiếp ảnh gia, Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú  tạo nhiều tư thế thân mật khác nhau, lúc thì nhìn nhau trìu mến, lúc thì lại khẽ thì thầm.

Người phụ trách trang mạng xã hội của Vianne sẽ chọn trong những bức ảnh này ra một vài tấm đại diện để đăng lên trên trang mạng xã hội của Vianne.

Đám cưới cũng sẽ được truyền hình trực tiếp trên trang mạng xã hội của Vianne.

Đám cưới sắp diễn ra sau một ngày, sau này khi mọi người đánh giá có lẽ sẽ nói: “Đó là một nghi lễ chia tay đặc biệt.” Nghi lễ chia tay đặc biệt này ở trong mắt người trẻ thì có lẽ sẽ trở thành “Tôi thất điều này có hơi ngầu đó.” Người trẻ tiếp nhận cái mới cũng rất nhanh.

Về đám cưới sẽ được tổ chức vào một ngày sau đó,  hỏi Lâm Phức Trăn có ý kiến gì không.

Đây là một buổi lễ đoạn tuyệt mà Tiểu Họa Mi dành cho Tiểu Pháp, ngay cả một cơ hội để mà vấn vương cũng sẽ không giữ lại. Tuyệt đối đừng gặp lại. Nếu như có tâm trạng tốt, cô ấy có thể nói như vậy.

 

Hết chương 96!

MM.

P/s: Tác giả có lời muốn nói: Chương sau là hôn lễ rồi ~ Hôn lễ là một vở kịch lớn.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *