Editor: Hong Yeens

 

Ngày 29 tháng 12, còn một ngày nữa là tới ngày cử hành hôn lễ của Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú.

Lúc chạng vạng, Phương Lục Kiều đứng một mình trên bãi biển, tay nắm chặt điện thoại di động, một giờ trước, cô ấy đã lấy hết can đảm để gọi điện cho Liên Gia Chú.

Tất cả mọi người đến dự nghi lễ cáo biệt thi thể của Tiểu Khoai Tây đã đi hết rồi, cả bãi biển vắng tanh, Phương Lục Kiều không nhìn thấy Liên Gia Chú tại buổi lễ cáo biệt, xuất hiện trong nghi lễ cáo biệt thi thể là quản gia của Liên Gia Chú. .

Thế là, cô ấy đã lấy hết can đảm gọi điện cho Liên Gia Chú, Liên Gia Chú nói rằng anh đang thử lễ phục.

Phương Lục Kiều không gặp được Liên Gia Chú một lần trước khi anh trở thành chồng của người khác.

Danh hiệu “chồng người ta” này khiến trái tim Phương Lục Kiều như bị đôi bàn tay vô hình bóp chặt.

Màn đêm buông xuống, đứng dưới bầu trời đầy sao.

Khi ngôi sao băng xoẹt qua trên đỉnh đầu, trong lòng Phương Lục Kiều thầm cầu nguyện một điều ước kỳ lạ, một điều ước không mấy tốt đẹp: Cô ấy hy vọng rằng đám cưới diễn ra trên bãi biển ở Cannes vào ngày mai cuối cùng sẽ có một kết cục thảm hại.

Còn về điều ước, Phương Lục Kiều đã lý giải nó như này, đó chỉ là mọi người dùng để để tự an ủi bản thân mình, xoa dịu nỗi lo lắng và tiêu cực nảy sinh vào một thời điểm nào đó, để cho lòng mình có thể có nơi để gửi gắm mà đã có cách nghĩ ngốc nghếch như vậy.

Trên thế giới này, mỗi ngày có hàng hàng ngàn hàng vạn người có ước nguyện, nhưng chưa chắc đã thực hiện được ước nguyện, những người nói là đã thực hiện được ước nguyện đều là do ăn may.

Ước nguyện xong, Phương Lục Kiều cảm thấy tâm trạng của chính mình đã tốt hơn nhiều.

 

***

Ngày 30 tháng 12, Lâm Phức Trăn thức dậy từ rất sớm, hoàn thành quãng đường đi bộ ba ngàn mét, đồng hồ tính giờ cho thấy còn nhanh hơn ngày hôm qua ba phút, kết quả này khiến Lâm Phức Trăn khá hài lòng.

Buổi trưa, Lâm Phức Trăn và Diệp Vân Chương cùng nhau dùng bữa.

Ở ban công nhà hàng bên bờ biển, trên người mặc chiếc áo sơ mi màu lam nhạt, sau lưng khoác chiếc áo len sẫm màu,người đàn ông phương Đông đang ngồi quay lưng về phía biển nhìn không thua kém những người đàn ông ngoại quốc cao lớn chút nào.

Lâm Phức Trăn làm bộ như bị mê hoặc bởi sự quyến rũ của ông ấy làm cho mê mẩn.

Người đàn ông mỉm cười không nói lời nào.

“Chú Diệp” Cô ngồi đối diện Diệp Vân Chương.

Ánh mắt ông ấy nhìn khắp mặt của cô dò xét một hồi, Diệp Vân Chương nheo mắt lại: “Lâm Phức Trăn, cháu rõ ràng vẫn là một Cô bé mọt sách lén lút giấu hộ chiếu của mẹ cháu đi, làm sao mà nháy mắt đã sắp lấy chồng rồi?”

Đúng vậy, dáng vẻ lấm la lấm lét của cô lén giấy hộ chiếu của mẹ đi dường như chuyến mới chỉ xảy ra ngày hôm qua thôi.

Cô bụm miệng cười.

Nụ cười phản chiếu trong chiếc ly thủy tinh nhẹ tựa cơn gió.

Nụ cười nhẹ tựa cơn giá mấy ngày gần đây Lâm Phức Trăn đã luyện tập rất nhiều lần, có lẽ, một nụ cười như vậy sẽ nhanh chóng được phát huy tác dụng.

Sự kiêu ngạo của Lan Dora, Lan Tú Cẩm không thể mất được.

Mục đích của chuyến đi này của Diệp Vân Chương là đảm nhận nhiệm vụ trao cô dâu tới tay của chú rể khi ca khúc trong hôn lễ vang lên.

Nhiệm vụ này vốn thuộc về một người khác, nhưng người đó đã không còn tư cách đứng ở vị trí đó nữa rồi.

“Chú Diệp, trong lòng chú hẳn là rất vui nhỉ”. Lâm Phức Trăn nháy mắt với Diệp Vân Chương.

Người đàn ông này rõ ràng đã thầm mến Lan Tú Cẩm nhiều năm lúc nhận được nhiệm vụ này nhất định là như mở cờ trong bụng, đặc biệt là nhân vật này lại là do Lan Tú Cẩm ủy nhiệm.

Người đàn ông đã rất thành thạo trong các tình huống xã giao hiếm khi thấy ông ấy lại nhìn trái nhìn phải như vậy.

Sau bữa trưa, Lâm Phức Trăn  và Diệp Vân Chương lái xe đến Cannes.

Hôn lễ được tổ chức theo kiểu phương Tây, mục sư, dàn đồng ca nhà thờ, cùng với mấy người điều hành nghi lễ đã đến khách sạn, buổi chiều đã sắp xếp thời gian tập dợt thử nửa tiếng đồng hồ.

Buổi diễn thử đám cưới ban đầu được sắp xếp lúc ba giờ bốn mươi phút, bởi vì nguyên nhân do chú rễ nên phải tới năm giờ mười phút mới bắt đầu.

Tiểu Pháp lái một chiếc siêu xe thể thao mới toanh, Andrew ngồi ở ghế kế bên tài xế, trước mặt mọi người, chơi một đoạn dài thẳng tắp đẹp mắt chuyển hướng đi vào chỗ đậu xe rồi mới ung dung bước xuống xe.

Về nguyên nhân đến trễ một tiếng rưỡi——

“Nó được giao đến gara xe của tôi muộn hơn một tiếng rưỡi so với dự kiến ​​ban đầu.” Liên Gia Chú  chỉ vào chiếc Lamborghini màu vàng rực rỡ sáng đến mức khiến người ta suýt không mở nổi mắt.

Nói xong, ở ngay trước mặt Diệp Vân Chương, anh nâng mặt cô lên, mạnh mẽ đặt một nụ hôn lên môi cô.

Nửa tiếng của buổi diễn tập hôn lễ diễn ra khá suôn sẻ, anh em họ của Andrew đã đến, nhóm tám thành viên mới cũng đã có mặt, trong lúc mục sư hỏi chú rể có nguyện ý chấp nhận cô dâu làm vợ hợp pháp hay không, Andrew đã bật cười .

Andrew bật cười.

Anh họ Carter cũng bày tỏ quan điểm của mình: Mọi người có chắc đây là nghi thức cử hành hôn lễ chứ không phải đang chơi trò đám cưới đấy chứ.

Lời trêu chọc của Carter khiến Linda mắng mỏ, Andrew đùa bỡn, vẻ mặt của mục sư có hơi lúng túng, còn ánh mắt của Liên Gia Chú thì lạnh nhạt.

Buổi diễn tập kết thúc, một phút cũng không nán lại, Liên Gia Chú lái chiếc xe thể thao sáng tới chói mắt của anh rời đi.

Tối nay tại Grand Hotel Paris, có một buổi tiệc countdown đón năm mới đang chờ anh, bữa tiệc mừng năm mới này còn có một chủ đề khác: Bữa tiệc độc thân cuối cùng, nghe nói đam bạn của Tiểu Pháp đã chuẩn bị cho anh cô nàng nóng bỏng sánh ngang với đội hình Liên Hợp quốc .

Tối nay, Lâm Phức Trăn cũng có bữa tiệc chia tay độc thân do trang mạng xã hội của Vianne tổ chức cho cô.

Nhìn theo chiếc xe của Liên Gia Chú biến mất, Lâm Phức Trăn lau mặt, ánh mắt chạm phải  Diệp Vân Chương, trong thời gian nửa tiếng đồng hồ diễn tập thử hôn lễ từ đầu tới cuối cô không dám nhìn Diệp Vân Chương.

May mắn là Diệp Vân Chương không nói gì, ông ấy chỉ vỗ vai cô.

Tiếng chuông năm mới vang lên, trên ban công của một nhà hàng Trung Quốc ở Bến Ngư Phủ, Lâm Phức Trăn nhìn pháo hoa được bắn lên khắp bầu trời trên biển Địa Trung Hải.

Cùng xem pháo hoa với cô còn có mấy nhân viên của trang web chính thức của Vianne, Linda cũng cam chịu ăn một bữa tối giá rẻ.

Trong bầu trời ngập pháo hoa, những cái ôm, những lời chúc mừng năm mới liên tiếp.

Năm 2011 đến rồi.

Ngày 1 tháng 1 năm 2011.

Trong giây đầu tiên của năm mới, Linda nói: “Lâm, tớ hy vọng hôm nay sẽ là một khởi đầu mới cho giai đoạn cuộc đời của cậu.”

Người bạn chỉ biết tình yêu của cô đã nói một câu rất tuyệt vời.

Ngắm nhìn mặt biển Địa Trung Hải sáng như ban ngày, là bắt đầu hay là kết thúc, đáp án này phải tới mười sái tiếng nữa mới được tiết lộ.

Lúc 7 giờ sáng, Lâm Phức Trăn đã chạy xong ba ngàn mét, khi cô đi ngang qua cửa nhà Martha, cô đã bị một bàn tay dang ra chặn lại.

Người ngăn cô lại là hàng xóm của cô Martha.

Trong tay Martha còn cầm điện thoại, xem ra Martha lại đang tán gẫu với bạn.

Bà ấy cầm điện thoại, mắt khóa chặt trên mặt cô, từ mặt đến chân, từ chân đến mặt, cẩn thận dò xét: Vianne? Vianne trong “Vianne của chúng ta”?

Giọng nói lớn tiếng của bà chủ gia đình từ sáng tới tối luôn cằn nhằn chồng con này đã từng làm cô khó chịu một thời gian, nhưng cũng có những lúc tiếng lải nhải của Martha đã phá tan nỗi đơn độc của cô trong những lúc trống vắng. Hương vị của những trái Cherry của nhà Martha khá ngon.

Có lẽ, khi cô quay lại đây lần nữa, những trái Cherry của nhà Martha chắc đã chín rồi, cũng có lẽ, từ nay về sau, cô cũng không bao giờ quay lại nơi này nữa.

Vì vậy, cô nghiêm chỉnh đứng lại, gật đầu.

“Đúng vậy, thưa bà.”

Âm lượng đề xi ben đột ngột tăng cao khiến màng nhĩ của Lâm Phức Trăn vang lên ong ong, Martha vừa cầm điện thoại hét lớn vừa nhìn cô.

Cô chỉ có thể mỉm cười.

Giọng của Martha lại càng lớn hơn: “Maria, cô ấy đang cười với tôi, đúng rồi, tôi vẫn chưa nói cho bà biết cô ấy là ai, cô ấy là Vianne, Maria, Vianne đang mỉm cười với tôi, đúng vậy, Maria, hãy nói với đứ con cả của bà rằng Vianne là hàng xóm của dì Martha”

Âm thanh ở đầu bên kia điện thoại cũng không nhỏ: “Martha, không phải bà nói với tôi rằng hàng xóm của bà là một cô gái mắt kính có gương mặt hơi giống Harry Potter sao?”

Cô gái mắt kính trông giống Harry Potter?

Rốt cuộc Cô có nên mỉm cười với hàng xóm của cô nữa hay không?

Cuối cùng, Martha cúp điện thoại.

Cất điện thoại vào trong túi, bà chìa tay về phía cô: “Rất vinh hạnh khi được làm hàng xóm với cô”.

Hai người cùng bắt tay.

Nói xong những lời khách sáo, Martha lại bắt đầu đánh giá cô, bà ấy nghiêm túc nói: “Nghe nói hôm nay cô sẽ kết hôn, nhưng tôi thấy cô thế nào cũng không giống người sắp kết hôn”.

Nói vậy thì những lời của Martha đại diện cho tiếng lòng của đại đội của mọi người.

Sau Một giờ tiếng đồng hồ, khi bức ảnh Tiểu Pháp  hôn một cô gái Nam Mỹ nóng bỏng, vung tiền như rác trong sòng bạc Monaco xuất hiện trên các trang web buôn chuyện lớn, đám cưới sẽ được tổ chức sau đó tám tiếng đồng hồ ở trong mắt người ngoài lại càng không được xem trọng.

Thậm chí, công ty sổ số cũng tới tham gia náo nhiệt, nghe nói cứ trong mười người thì có tới chín người đặt đám cuối cùng sẽ thất bại.

Mười hai giờ rưỡi trưa, đứng ở cửa phòng, lần đầu tiên Lâm Phức kiên nhẫn như vậy, cô nhìn lần lượt mỗi một đồ vật trong phòng một lần.

Cuối cùng, ánh mắt dừng trên mặt biển xanh biếc ngoài cửa sổ, thời tiết hôm nay thật tuyệt, mặt biển hòa trộn  màu lam đậm và màu lam nhạt với nhau, giống như chiếc áo sơ mi sọc xanh mà đám con trai vẫn thích mặc.

“Tạm biệt.” Khi cô thầm nói ra câu này, trong lòng Lâm Phức Trăn biết.

Thực sự đã tới lúc nói lời tạm biệt rồi.

Khi đóng cửa sân lại, chiếc chuông gió dưới mái hiên vẫn không ngừng kêu leng keng.

Một chiếc ô tô đậu trước cửa, Sophia đứng bên cạnh chiếc xe.

Sau khi xe khởi động, Lâm Phức Trăn kéo cửa sổ xuống vẫy tay nói tạm biệt với Martha đang đứng ở cửa.

Trên đường đi tới bãi biển Cannes, Lâm Phức Trăn nhận được điện thoại của dì Daisy.

Dì Daisy hỏi cô về chuyện đám cưới, thời gian trò chuyện của cuộc điện thoại kéo dài chưa từng có, vẫn là Lâm Phức Trăn nói, dì Daisy nghe.

Trước khi cuộc gọi sắp kết thúc, dì Daisy đã gọi cô một tiếng A Trăn.

“Vâng”.

Im lặng, một lát.

“A Trăn, cảm ơn cháu đã đến bên cạnh dì Daisy. Tuy rằng, đối với con mà nói đó không phải là chuyện tốt làn gì”.

Nói xong dì Daisy cúp điện thoại.

Điều làm Lâm Phức Trăn không bao giờ tưởng tượng được là đây là điều cuối cùng mà dì Daisy nói với cô.

Kể từ đó, dì Daisy không bao giờ nói chuyện nữa.

Hai giờ, xe dừng trước cửa khách sạn chịu trách nhiệm tổ chức hôn lễ.

Địa điểm đám cưới đã được bố trí xong, lối đi tạm thời màu trắng nối sảnh khách sạn với bãi biển.

Dọc theo những bậc thang màu trắng là một tấm thảm trắng dài, cuối tấm thảm là một cái lều Ả Rập, bốn góc của lều Ả Rập cắm đóa hoa hồng trắng, bên ngoài lều là chỗ ngồi của khách, ngoài ra thì không còn gì khác.

Xe phát tín hiệu phát sóng trực tiếp cũng đã vào vị trí, nhân viên phụ trách việc phát sóng trực tiếp đang kiểm tra tín hiệu, một số nhân viên an ninh đang giải tỏa địa điểm, có lẽ là do địa điểm hôn lễ được bố trí quá đơn giản, nên khách du lịch không có hứng thú đến xem.

Điều khiến Lâm Phức Trăn khá kinh ngạc là Liên Gia Chú đến khách sạn sớm hơn cô 20 phút, một nhân viển tổ chức đám cưới nói với Lâm Phức Trăn  rằng Liên Gia Chú  đã đứng trong lều Ả Rập một lúc rồi.

“Chú rể của cô trông cực kỳ đẹp trai ngay cả khi anh ấy đang ngẩn người.” Người tổ chức đám cưới bày ra vẻ mặt hâm mộ.

Lâm Phức Trăn nghĩ rằng trong ba giờ nữa, nét hâm mộ trên khuôn mặt của người này có lẽ sẽ biến thành biểu cảm đồng cảm.

Gặp nhà thiết kế xong, Lâm Phức Trăn và Sophia đi đến căn phòng đã chuẩn bị sẵn cho cô, khách mời đã có mặt một nửa, những người còn lại đang trên đường lần lượt đến.

Ngồi trước gương trang điểm, nhìn Sophia qua gương.

Dựa vào mức lương cao mà dì Daisy trả cho Sophia, dường như cô đã chèn ép Sophia không ít lần, dọa nạt, chơi xấu, giấu diếm, còn hai lần bắt cô ấy con gái một mình lái xe cả đêm đến dọn hành lý để ở nhà của Liên Gia Chú ở Eze. Trước đó không lâu trong chuyến hành trình Tây Ban Nha cô còn làm chuyện khiến người khác khó chịu hơn là đã để Sophia phải dàn xếp vì hành vi tùy hứng của mình.

Cô thật sự là tội đáng muôn chết mà.

Lực tay của người phụ nữ Pháp vẫn dịu dàng như ngày nào.

Hôm nay thời gian Sophia dùng để trang điểm cho cô lâu hơn bình thường rất nhiều.

Trang điểm xong.

Sophia không để lại không gian cho cô như thường lệ.

Lâm Phức Trăn đứng thẳng người, cô cúi đầu thật sâu trước người phụ nữ Pháp.

Khi thẳng người dậy, cô nói: Sophia, cảm ơn chị.

Cảm ơn chị, sau đó –

“Xin lỗi”.

Lâm Phức Trăn biết Sophia có một em gái, nếu em gái của Sophia hiện tại vẫn còn sống trên đời thì năm nay cô ấy cũng bằng tuổi cô, cô chỉ lợi dụng tâm lý mong nhớ em gái của Sophia, rồi phô trương thêm một chút để khiến cho người Phụ nữ Pháp thiên vị với mình.

Tiện đà, không sợ hãi.

Vào lúc này, lương tâm của cô trỗi dậy, kể lần lượt từng tâm tư nhơ nhuốc của mình cho người phụ nữ Pháp nghe.

“Tôi đã sớm biết rồi, cô không thích đồ ăn kiều mạch.” Sophia nhàn nhạt nói.

Ồ……

Quả thực, thích ăn kiều mạch là em gái của Sophia, nhưng vì để cho Sophia nhìn thấy bóng dáng của em gái trên người mình, Lâm Phức Trăn đã đã giả bộ rất thích ăn kiều mạch.

Được rồi , đây là một phụ nữ Pháp thông minh.

“Lâm Phức Trăn”. Căn bản đây là dùng giọng điệu của chị gái cảnh báo em gái.

“Vâng.” Cô nghiêm túc trả lời.

Sophia nhìn cô.

Vào lúc này, Lâm Phức Trăn mới phát hiện Sophia có một đôi mắt màu hổ phách, nghe nói những người có đôi mắt màu hổ phách là biểu tượng của sự thông minh.

Sophia nhìn cô nói: “Nhớ kỹ, cho dù gặp phải chuyện gì, nhất định phải sống thật tốt, như vậy mới không phụ lòng của những người yêu cô.”

Những lời này nghe giống như những lời trước lúc chia tay.

Sau này, khi Lâm Phức Trăn nhớ lại những lời của Sophia, khi đã thông suốt, cô nhận ra rằng những lời này chính xác là lời trước lúc chia tay.

Nắm chặt đôi tay của người phụ nữ có đôi mắt hổ phách đã biết mọi thứ, mà cô thì cái gì cũng không biết.

Sophia rời đi, phòng trang điểm chỉ còn lại mình cô.

Một khi cô rời khỏi căn phòng này thì có nghĩa là trước khi mặt trời lặn cô có lẽ sẽ phải đối mặt với trận phong ba bão táp.

Bây giờ, Lâm Phức Trăn cần một chút thời gian ở một mình, để cho mình tỉnh táo lại.

Cô nhắm mắt lại ngồi xuống trước gương trang điểm.

Tiếng mở cửa vang lên, sau đó là tiếng bước chân quen thuộc.

Tiếng bước chân dừng lại ở trước gương trang điểm.

“Lâm Phức Trăn, chúng ta cần nói chuyện.” Thanh âm gần trong gang tấc.

Cô vẫn tiếp tục nhắm mắt.

“Mấy ngày nay anh sưu tầm rất nhiều hình ảnh một gia đình hạnh phúc, cố tìm sự đáng yêu trong những bức ảnh này nhưng cho đến bây giờ anh vẫn chưa kiếm được sự đáng yêu trong những bức ảnh đó”.

“Cách đây vài giờ, tại nơi mà chúng ta sắp cử hành hôn lễ, anh đã cố gắng chấp nhận sự thật rằng mình sắp trở thành chồng của một người phụ nữ, nhưng cho đến bây giờ, thân phận này chỉ là một mảng mơ hồ trong tâm trí của anh”.

Lâm Phức Trăn nhắm chặt mắt.

“Lâm Phức Trăn, theo như sự hiểu biết của anh thì hôn nhân là một việc nghiêm túc, nhưng cho tới bây giờ, đám cưới sắp được diễn ra này đối với anh mà nói thì nó đang diễn ra giống như trò chơi. Trẻ con rất đáng yêu, váy cưới rất đẹp. Lý do đó nghe quá mức hoang đường”. Liên Gia Chú dùng một giọng điệu cực kỳ nhẫn nhịn để nói ra những lời này.

Giọng điệu này làm cho Lâm Phức Trăn cảm thấy chỉ giấy tiếp theo anh sẽ nói những lời rác rưởi.

Kết hợp với một đống lời rác rưởi, tất cả mọi thứ trong căn phòng này đều sẽ bị phá hủy trong chốc lát.

Cô nhắm mắt, nói: “Gia Chú, không hoang đường chút nào cả, khi anh khoác chiếc khăn trải bàn từ ban công của người khác lên người em; khi em ăn được một chiếc nhẫn từ cây kem vị Lanvender; khi anh cho em thời gian ba giây để em đeo chiếc nhẫn đó lên; Những chuyện đó em chưa bao giờ cảm thấy có một chút hoang đường nào cả”.

“Gia Chú, bây giờ, để em nói cho anh biết, cảm giác trong ba giây đó, giây đầu tiên giống như đang nằm mơ, giấc mơ này còn là một giấc mơ đẹp, giây thứ hai là dùng để xác nhận đó có phải là một giấc mơ không, giây thứ ba cực kì vui vẻ, ngoài ra không có gì khác”.

Một mảng im lặng.

Thời gian trôi qua từng chút một.

“Lâm Phức Trăn, ý nghĩa của đính hôn và kết hôn không giống nhau”. Liên Gia Chú khó khăn nói.

“Không, nó giống nhau”. Cô khẽ nói, “Từ khi trong lòng anh bắt đầu có suy nghĩ cùng một người phụ nữ cả đời chung sống, đôi chân anh tự nhiên sẽ đưa anh đến cửa hàng trang sức, anh sẽ mô tả chi tiết những đặc điểm về người phụ nữ mà anh sắp chung sống cả đời với nhân viên của hàng trang sức, anh chỉ một lòng hy vọng rằng nhân viên cửa hàng có thể giúp anh chọn ra một chiếc nhẫn để làm cho cô ấy vui, dù sao thì trên phương diện này anh cũng chỉ là một tay mơ, cuối cùng, anh nhận được sự đảm bảo hết lần này tới lần khác từ nhân viên cửa hàng”.

“Mang theo nhẫn, bước chân nhanh như bay, trong lòng đầy sự thấp thỏm đi tới trước mặt cô ấy, lấy hết can đảm quỳ một gối xuống, cuối cùng anh đã đạt được nguyện vọng đeo chiếc nhẫn lên ngón áp út của cô ấy, trong lúc nhất thời, anh đã không thể kiềm chế được sự xúc động của mình, quay lưng lại với cô ấy để lau nước mắt đi, sau tất cả mọi chuyện, ngày mai, ngày mốt kết hôn hay hai ba năm nữa tổ chức hôn lễ đối với anh mà nói chưa bao giờ có bất kỳ chướng ngại gì, bởi vì đó là chuyện sớm hay muộn, bởi vì từ tận đáy lòng anh biết, đó là người phụ nữ sẽ cùng anh trải qua một đời. ”

Im lặng.

“Trừ phi…” Cô càng nhắm chặt mắt hơn, để ngăn không cho nước mắt có cơ hội trào ra, “Trừ phi, anh chỉ muốn đeo nhẫn để buộc một người phụ nữ lại, mà căn bản chưa từng nghĩ đến việc cùng người phụ nữ đó chung sống cả đời, chia sẻ phần phần đời còn lại”.

Im lặng.

Một lúc sau, anh hỏi cô, Lâm Phức Trăn, những lời này em xem  từ chuyên mục của vị chuyên gia tình cảm sao?

Cô nghe được tiếng kéo nơ cài áo.

Anh chắc hẳn đang nghĩ, Lâm Phức Trăn, đồ cứng đầu này thực sự không đáng yêu chút nào, cực kì không đáng yêu.

“Lâm Phức Trăn, mở mắt ra, mở mắt ra nhìn anh.” Anh nói.

Cô từ từ mở mắt ra.

Như anh mong muốn, cô nhìn vào anh.

Người trước mặt, Một khi dùng bộ dạng này xuất hiện ở vùng Côte d’Azur, chắc sẽ làm cho biết bao cô gái phải hét lên.

Những cô gái gào thét này hẳn đã nghĩ “Oh my God, ai sẽ là người phụ nữ may mắn có được anh ấy?”

Chỉ là–

Cô chậm rãi nhìn mỗi một điểm trên gương mặt anh, từ lông này tới con mắt, Mắt cô đã ghé qua, cô không tìm thấy một tia vui sướng nào trên khuôn mặt này.

Trái lại, khuôn mặt này khiến người ta có một loại ảo giác như sắp đi dự đám tang.

Gia Chú, Gia Chú.

Là đi đám cưới mà, không phải đi đám tang.

Cho dù vào giờ phút này vẻ mặt của anh có thể có một tia vui sướng, sau này, khi em nhắc tới cùng bàn bạn bè trong lúc tán gẫu, thì cũng sẽ không đau khổ như vậy.

Gia Chú, em là Tiểu Họa Mi mà.

Khuôn mặt gần trong gang tấc nhích về phía cô càng lúc càng gần, như muốn để cô nhìn anh được rõ hơn: Lâm Phức Trăn, em muốn anh làm gì?

Thật sự tàn nhẫn.

Cô khẽ gọi Tiểu Pháp, nói rành mạch từng chữ một:

“Nếu như anh chấp nhận em như vậy, vậy thì trước mặt linh mục tuyên thệ rằng tôi thật sự cùng Lâm Phức Trăn kết nghĩa vợ chồng, điều đó có gì là không thể.”

 

Hết chương 97!

MM.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *