Editor: Hong Yeens

Liên Gia Chú rời khỏi phòng tang điểm với một nụ cười châm biếm.

Lâm Phức Trăn vẫn duy trì tư thế trước đó, ngồi trước gương trang điểm, màn hình ti vi trong phòng trang điểm đã truyền trực tiếp diễn biến ở hội trường đám cưới, tất cả năm mươi khách mời đến tham dự hôn lễ đều đã có mặt.

3 giờ 10 phút, Lâm Phức Trăn nhận được cuộc gọi từ người phụ trách trang web chính thức của Vianne, mọi thứ đã được thực hiện từng bước, kênh phát sóng trực tiếp đám cưới của Vianne số lượng người truy cập đã vượt quá 10 triệu người.

Nói cách khác, hiện tại có 10 triệu người đang xem đám cưới thông qua trang web chính thức của Vianne, Lâm Phức Trăn tin rằng trong một giờ nữa, sẽ càng có nhiều người truy cập vào kênh phát sóng trực tiếp hơn.

Đây cũng không phải là một chuyện tốt, nhưng nó chắc chắn là kết quả mà gia nhà Rose mong muốn.

Đối với việc cho ra mắt thương hiệu nước hoa cá nhân của cô vào tháng 2, khái niệm về nước hoa giờ đây đã được thay đổi thành: Trên người của cô gái Phương Đông ở độ tuổi hai mươi đó có ghi dấu: Tự do, mạnh mẽ và độc lập.

Tự do, mạnh mẽ và độc lập, chuyện này quả thực là một giá trị quan được tạo ra chỉ dành riêng cho phương Tây.

Lúc 3 giờ 15 phút, Lâm Phức Trăn  gọi một cuộc điện thoại cho đội trưởng đội cứu hỏa.

Mọi thứ đang diễn ra theo kế hoạch ban đầu.

Ba giờ rưỡi, Lâm Phức Trăn mở cửa phòng ra.

Hai nhân viên chuẩn bị cho đám cưới đã đợi sẵn ngoài cửa.

Trên hành lang dẫn đến sảnh tiệc cưới, một trong những nhân viên phục vụ cho tiệc cưới đã liên tục nhìn ngó về phía vườn hoa, liếc nhìn vườn hoa mấy lần rồi lại quay đầu liếc nhìn vế phía cô.

Sau đó, dưới sự nhắc nhở của người đồng nghiệp, người đó mới thu lại sự tò mò rồi quay mặt về phía trước.

Ở vườn hoa truyền đến tiếng cười đùa của đàn ông và phụ nữ, giọng nam cô không thể quen thuộc hơn, còn giọng nữ là ai, Lâm Phức Trăn cũng chẳng thèm quan tâm, chẳng qua là người phụ nữ thuê phòng ở khách sạn mà thôi, cho dù người đàn ông bắt chuyện với các cô ta mặc lễ phục kết hôn nhưng cũng không ảnh hưởng đến tâm tình vui vẻ của họ, dù sao thì miễn đẹp là được.

Nói vậy, hiện tại trong lòng của những nhân viên chuẩn bị cho hôn lễ vẫn đang tò mò, chú rễ đang liếc mắt đưa tình với cô nàng khác, tại sao dáng vẻ của cô dâu lại như chuyện chẳng liên quan gì đến đến mình.

Thật là kỳ lạ.

Bây giờ, Lâm Phức Trăn thực sự không có hơi sức để ý tứ mấy chuyện này, cô muốn giữ lại chút sức lực còn lại của mình để ——

Giữ lại để vào thời khắc cuối cùng để đá bóng vào lưới, sút bóng vào lưới nhất định phải nhanh, chuẩn xác và tàn nhẫn.

Trong trận bóng, trong 90 phút thi đấu tỷ số của hai đội vẫn nằm ở thế giằng, bàn thắng được ghi ở phút bù giờ thường được gọi là đòn sát thủ.

Thời gian đếm ngược, ghi bóng bay vào lưới, tiếng còi ghi nhận bàn thắng vang lên, đồng hồ bấm giờ ngừng hoạt động, trận đấu kết thúc.

Đến lúc này, đối thủ đã không có cơ hội để trở mình.

Cô phải dùng chút sức lực còn sót lại này giữ lại để tặng cho Liên Gia Chú cú ghi đòn sát thủ kia.

Đồ khốn!

“Tiểu Họa Mi, nếu như em chấp nhận anh như thế, ở trước mặt linh mục tuyên thệ rằng tôi thật lòng cùng Lâm Phức Trăn thành vợ thành chồng, vậy thì còn có gì mà không thể”

Liên Gia Chú không quan tâm, Lâm Phức Trăn cũng không quan tâm!

Diệp Vân Chương mặc trang phục trang trọng đi tới trước mặt cô.

Trong vườn hoa, tiếng cười của người phụ nữ như nụ hoa rung rinh trên đầu cành.

Lâm Phức Trăn thầm thở dài một tiếng.

Trên mặt cô nặn ra nụ cười: “Chú Diệp.”

Ánh mắt của Diệp Văn Chương dừng lại ở vườn hoa.

Cô kéo tay Diệp Vân Chương, nói: Chú Diệp, đi thôi, con còn phải thay lễ phục nữa.

Thay xong lễ phục, trong phòng dành cho cô dâu, Lâm Phức Trăn nhận tất cả những lời chúc phúc của những người tới căn phòng này.

Trong mười bốn người thì có mười ba người là bạn chung của cô và Liên Gia Chú, một người trong đó còn là bạn gái cũ của Liên Gia Chú, những người này vừa khen ngợi bộ lễ phục của cô vừa gửi lời chúc phúc, lời chúc phúc thoải mái.

Trong mắt những cô gái có gia thế hiển hách này, đây càng giống như một bữa tiệc vui vẻ hơn.

Người cuối cùng bước vào là Linda.

Người vẫn luôn nói ríu rít không ngừng hiếm khi lại trưng ra vẻ mặt không thích nói như vậy.

Mãi mới thốt ra được một câu: “Lâm, trực giác nói cho mình biết, nếu Yann lựa chọn từ bỏ cậu, vậy thì sau này anh ấy sẽ phải hối hận, hối hận vì tất cả những hành động ngày hôm nay của anh ấy”.

“Đừng quên, cậu có cơ hội có được Gia Chú.” Cô chọc cô ấy.

“Lâm, mình không đùa với cậu”, Linda nghiêm túc nói, “Để chứng minh trực giác của mình, mình muốn mang tất cả băng ghi hình của hôn lễ ngày hôm nay đi, trực giác nói cho mình biết, sau này, Yann sẽ tìm tới mình để đòi băng ghi hình đám cưới, đến lúc đó, mình phải cười thật lớn vào mặt anh ấy”.

Lại là trực giác.

“Lâm, cậu cảm thấy ý tưởng này của mình thế nào?” Linda nói như thật.

“Ý kiến ​​hay đấy, nếu có một ngày Gia Chú tìm cậu đòi video đám cưới, thì hãy giúp mình nói với anh ấy một câu”.

Nhìn người mặc váy cưới trắng trong gương, cô nói, Linda, cậu lại đây.

Linda ghé tai lại.

Sau khi nói xong câu đó với Linda, Lâm Phức Trăn cúi thấp đầu xuống.

Im lặng.

Trong giây lát, Linda bịn rịn không muốn rời: “Lâm, nếu Yann đưa ra lựa chọn khiến cậu thất vọng, cậu sẽ rời đi lâu sao?”

Cô khoác tay lên vai cô ấy: “Chỉ Ba tháng thôi.”

Linda lắc đầu.

Nói: “Không, trực giác nói cho mình biết, cậu rời đi lần này sẽ rất rất lâu, lâu tới nỗi khi chúng ta gặp lại nhau thì đã thay đổi thành dáng vẻ khác rồi”.

Lại là trực giác.

Lúc này đến lượt Lâm Phức Trăn lắc đầu.

Chắc hẳn, khi cô lắc đầu không tán thành, cô thế nào cũng không nghĩ rằng chỉ trong mấy phút ngắn nghỉ trực giác của Linda lại có thể sánh ngang với những nhà tiên tri được xưng là có khả năng tiên đoán đoán.

Trước khi rời khỏi phòng, Linda đã liên tục cam đoan, cô ấy là một người bạn đáng tin cậy, cô ấy sẽ không làm hỏng chuyện.

Cánh cửa vừa mới đóng lại bị mở ra, lần này đi vào là Diệp Vân Chương.

Chỉ còn năm phút nữa trước khi rời khỏi căn phòng này, năm phút đồng hồ này là buổi diễn tập cuối cùng cho cô dâu và người dắt tay cô tiến vào lễ đường.

Diệp Vân Chương nhìn cô thật thật lâu, ông ấy nói, Lâm Phức Trăn, chú rút lại lời đã nói lúc trước.

Mắt cô đầy nghi hoặc nhìn ông ấy.

“Câu Mọt sách nhỏ lén giấu hộ chiếu của mẹ nó dường như vẫn là chuyện của ngày hôm qua. Dáng vẻ hiện giờ của con đủ khiến cho số lượng các chàng trai bằng cả một đội bóng đợi ở nơi mỗi ngày con đi ngang qua chỉ để có thể trông thấy con”.

Đây hẳn là một kiểu khen ngợi cao cấp.

“Chú Diệp phải thể hiện tài ăn nói như thế này ở trước mặt quý bà Lan Tú Cẩm.” Cô làm bộ thở dài.

“Lâm Phức Trăn.”

Ông ấy đáp lại một câu, cúi đầu.

“Trong mắt của chú Diệp, Liên Gia Chú không phải là một trong những thành viên của đội bóng đá kia chờ để được nhìn con một cái. Cậu ta  không xứng đáng để con liếc nhìn lấy một cái.” Diệp Vân Chương nói.

Gia Chú, nhìn xem, biểu hiện tồi tệ của anh đã khiến chú Diệp nói ra những lời như vậy.

“Lâm Phức Trăn, bây giờ đổi ý vẫn còn kịp.”

Cô thầm thở dài một tiếng trong lòng, tiến tới ôm lấy người đàn ông già đầu rồi mà còn chơi trò thầm mến, cô nói: “Chú Diệp, xin chú hãy tin con, người không đáng thì một cái liếc mắt con cũng sẽ không cho”.

Giờ khắc này, nếu có người nói với cô một chuyện: Vào một buổi sáng không lâu sau đó, cô sẽ dùng dao gọt trái cây đâm bị thương người đàn ông này —

“Chuyện này là không thể, ông ấy là chú Diệp.” Cô nhất định sẽ chối ngay, chối thẳng thừng còn chưa đủ để biểu đạt được mức độ tức giận của cô cô đối với lời này. Cô quát: Đó là chuyện vĩnh viễn không thể xảy ra!

Làm sao mà cô có thể làm ra chuyện như vậy với chú Diệp.

Nhưng, nhiều điều mà ngày ấy tưởng chừng như không thể sau này đã biến thành có thể, nhìn lại, điều mà khi đó nói là không thể tới một thời điểm đặc biệt nào đó lại trở thành một điều tất nhiên.

4 giờ lẻ 5 phút, Lâm Phức Trăn và Diệp Vân Chương rời khỏi phòng, ngồi lên chiếc xe điện của khách sạn đang đợi bên ngoài.

Mười phút sau xe điện đến bãi biển.

Bốn giờ mười lăm phút xe dừng ở trước căn lều được dựng tạm, ghế dành cho khách đã chật kín, chú rể cũng đã vào vị trí.

Hôn lễ không có phù rể phù dâu, bốn hoa đồng đều là bọn trẻ của Ngôi nhà Dora, lúc cô đi vào lều thì đứa trẻ nhỏ tuổi nhất trong số đó còn tới sờ vào váy cưới của cô, dùng một giọng vô cùng nghi hoặc mà hỏi cô, chị thật sự là Vianne sao?

“Đương nhiên rồi”. Cô Mỉm cười.

“Liệu sau này em có thể giống như chị mặc chiếc váy cưới đẹp như thế này không?” Hoàn cảnh trưởng thành đặc biệt khiến cho giọng điệu của cô gái nhỏ trở nên lo lắng khi nói về vấn đề này.

  “Sẽ vậy”.

***

Bốn giờ hai mươi phút, như thường lệ, Phương Lục Kiều mở cửa phòng thay đồ của nhà hàng Trung Quốc, cả một ngày hôm nay của cô ấy đều trải qua trong trạng thái ngơ ngẩn, dù cho chỉ cần một cơn gió thôi lay ngọn cỏ xung quanh cũng sẽ làm cho tinh thần của cô ấy thoáng cái tập trung cao độ. Cô ấy cảm thấy chỉ ngay giây tiếp theo là sẽ có một chuyện lớn xảy ra.

Nhưng mà, ngay sau đó, xung quan vẫn yên lặng chẳng có chuyện gì xảy ra.

Lúc rời khỏi trung tâm huấn luyện, có hơn một nửa số học viên đang xem truyền hình trực tiếp đám cưới của Vianne và Tiểu Pháp, trước đây đám cưới này còn khiến bên ngoài khó nắm bắt được dường như chỉ sau một đêm đã thu hút được rất nhiều sự chú ý, giống như tin tức như tất cả mọi người đều biết Vianne và Tiểu Pháp sắp cử hành hôn lễ.

Sẽ cử hành hôn lễ? Sáng sớm, khi Phương Lục Kiều  nghe được tin tức này trên xe buýt, trong lòng cô ấy vẫn nghĩ rằng sắp cử hành cũng chính là vẫn chưa cử hành.

Chưa cử hành, điều đó có nghĩa là bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra.

Thời gian từng phút trôi qua, những học viên đang xem truyền hình trực tiếp hôn lễ đều ca thán, Tiểu Pháp mặc bộ lễ phục lên đã giải thích một cách sinh động thế nào là người tình trong mộng.

“Người như vậy cũng chỉ có thể gặp trong giấc mơ thôi”. Dường như Phương Lục Kiều đã hốt hoảng bỏ chạy trong những tiếng ca thán đó.

Trên đường đạp xe đi đến nhà hàng Trung Quốc, Phương Lục Kiều nghĩ rằng nếu như cô ấy vẫn cứ tiếp tục mất tập trung như vậy nữa thì sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra tai nạn xe.

Nhưng cô ấy cũng không xảy ra tai nạn xe, xe vẫn chạy rất ổn định, có một lần chỉ ngay sau đó thôi là sắp xảy ra, may mà tài xế lái xe đã biểu diễn kỹ năng lái xe tuyệt vời, tài xế hạ cửa kính xuống, chỉ vào cô ấy: Cô muốn tìm cái chết sao?

Cô ấy giật mình, dường như đã lấy lại tinh thần được một chút.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, xung quanh vẫn yên lặng như cũ, trong lòng Phương Lục Kiều cũng càng ngày càng trở nên tuyệt vọng.

Thay bộ đồng phục phục vụ.

Cô ấy cúi đầu đi về phía sảnh nhà hàng, bên tai không nghe được âm thanh tán gẫu của thực khách và tiếng bát đĩa va chạm nhau loảng xoảng như trước kia, xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ, là lỗ tai của cô có vấn đề sao?

Vừa mới bước được nửa người qua vạch cửa ở lối cửa nhân viên, họng súng đã chặn bên trái trên huyệt thái dương của cô ấy.

Ngay giây tiếp theo, Phương Lục Kiều đã nhận ra rằng không phải tai cô có vấn đề mà là nhà hàng đã xảy ra vấn đề.

Cũng trong lúc đó, Lâm Phức Trăn nhận lấy bó hoa.

Cô nang bó hoa tới vị trí ngay trước ngực, tay còn lại khoác vào khuỷu tay của Diệp Vân Chương, dừng lại, chờ đợi tiếng nhạc đám cưới vang lên.

Trời xanh, mây trắng, gió biển, đường bờ biển dài mênh mông bất tận, giai điệu tượng trưng cho tình yêu vang lên, giai điệu này làm cho những người đang yêu nghe được phải rơi nước mắt.

Trong giai điệu quen thuộc, cánh hoa trắng đang khoa sắc trong ngày nắng giống như những bông tuyết

Chân trái bước ra đầu tiên.

Nối tiếp theo bước chân đó, làn váy mà trắng chậm rãi kéo lê trên thảm, cuối tấm thảm trắng là một người đàn ông có dáng cười cao gầy đang đứng đó.

 Mọi thứ……

Mọi thứ đẹp đến nỗi làm cho Lâm Phức Trăn sinh ra một loại ảo giác, giống như ở cuối tấm thảm màu trắng, lời hứa mà cô sắp chấp nhận trải qua một đời cùng anh, dường như chỉ ngay giây sau thôi là đa tới phần cuối của cuộc đời rồi.

Nơi cuối của cuộc đời, họ đã tóc trắng bạc phơ.

Cô trở thành bà Tiểu Họa Mi , và anh trở thành ông Tiểu Pháp.

Sáu đứa con của họ cũng đã có bạn đời của riêng mình, dưới bãi cỏ ngày thu, cô dựa vào trong lòng anh, nhìn đàn con nô đùa náo nhiệt

Thành Tiểu Họa Mi đã già, thành Tiểu Pháp đã già.

Trời xanh, mây trắng, bãi cát vàng, đến khi hình ảnh người đàn ông mơ hồ không thấy rõ ở cuối tấm thảm trắng.

Cô chớp mắt một cái.

Tầm nhìn đã lại trở nên rõ ràng.

Cho dù bước chân của cô đã thả rất chậm, nhưng chú Diệp vẫn đưa cô đến trước mặt anh.

Anh đứng nhìn cô ở khoảng cách khoảng ba bước chân.

Tiểu Pháp đúng thật là nói được làm được

Chắc hẳn, vào giờ phút này, những người đang xem phát trực tiếp lễ cưới, trong mười người thì có chín người nói rằng “Chú rể nhìn giống như sắp phải ra pháp trường”.

Cô cụp mắt, gọi tiếng “Gia Chú” phát ra từ tận đáy lòng trần ngập nỗi sầu bi.

Bước lên một bước, lại bước lên một bước, rồi lại bước tên một bước về phía trước.

Cô và anh đã vai về vai đứng chung một chỗ.

Dàn nhạc diễn tấu cũng đã hoàn thành sứ mệnh của họ.

Xung quanh chỉ còn lại tiếng sóng biển.

Người đầu tiên đi ra trước hôn lễ chính là người chủ trì buổi lễ, sau khi giới thiệu vài câu, linh mục lên sân khấu đọc diễn văn hôn lễ.

Khi linh mục đọc tới câu mấu chốt, thì ở hàng ghế khách mời truyền tới một tiếng hô kinh hãi.

Âm thanh kinh ngạc đó thốt lên làm cho linh mục cau mày, rốt cuộc là ai mà lại bất lịch sự như vậy, ở trong hội trường hôn lễ mà lại phát ra âm thanh chói tai như vậy?

Mọi người có mặt ở đay cũng cùng nhau tìm theo nơi phát ra âm thanh.

Khi nhìn rõ thủ phạm là ai, chắc chắn trong lòng của rất nhiều người sẽ thầm nói một câu: Thảo nào.

Tiếng hô kinh hãi đó là của Linda, thiên kim của chuỗi khách sạn ngoại trừ việc hẹn hò với đàn ông ra thì chẳng biết cái gì.

Dường như Linda không ý thức được việc gây ồn ào như vậy trong đám cưới của người khác là một hành vi rất bất lịch sự.

Cô ấy cầm điện thoại giải thích: Một nhà hàng Trung Quốc cách hội trường đám cưới khoảng 5 cây số, đang xảy ra một màn đối đầu kịch tính giữa bọn cướp và cảnh sản chống bạo động, bọn cướp đã bắt giữ mấy trăm người làm con tin trong nhà hàng. Cảnh sát chống bạo động đã bao vây nhà hàng, bọn cướp đưa ra điều kiện yêu cầu một triệu Euro và một chiếc trực thăng để đưa bọn chúng rời đi. Trước mắt lực lượng cảnh sát đã đáp ứng, tiền đang được chuẩn bị, nhưng trực thăng thì không cách nào cung cấp bởi nguyên nhân phi công đang ở trong kỳ nghỉ lễ năm mới.

Hiện tại, bọn cướp đang đàm phán về chuyện chiếc trự thăng với chuyên gia đàm phán của đội chống bạo động cử đến.

Sợ mọi người không tin cô ấy, Linda còn nói ra tên của nhà hàng đó.

Tên của nhà hàng Trung Quốc khiến cho người từ đầu tới cuối vẫn tỏ thái độ chẳng liên quan gì tới mình phải ngoái đầu lại..

Liên Gia Chú quay đầu lại, bàn tay Lâm Phức Trăn siết chặt bó hoa, bởi vì nếu không cầm thật chặt, thì có lẽ bó hoa sẽ rớt khỏi tay cô ngay lập tức.

Đi tới thời khắc này, cô đã cực kỳ mệt rồi.

Qua mười phút nữa thôi, mọi thứ sẽ được giải thoát rồi, Lâm Phức Trăn cố gắng thầm nói với chính mình như vậy.

Người ban đầu vốn muốn chỉ trích Linda khi nghe thấy cô ấy nói rằng bon cướp nói là có đồng bọn tiếp ứng, đồng phạm tiếp ứng của bọn chúng ở gần đó cũng chưa nói là gì.

Vị trí hiện tại của bọn chúng ở gần nhà hàng Trung Quốc.

Có mấy người cũng lén cầm di động lên. Đoạn video được phát ra từ nền tảng một trang mạng xã hội cá nhân. Người đang có mặt tại hiện trường đã quay lại tất cả rồi lập tức đăng tải lên trên internet, tin tức lại thông qua cổng thông tin trang web mà lan truyền nhanh chóng, người dân khu vực gần đó lại còn đổ xô báo tin cho nhau.

Ngồi ở hàng ghế đầu là Carter, anh họ của Andrew, đó là một tên sùng bái bạo lực lại thích tham gia náo nhiệt, làm sao mà cậu ta có thể bỏ bỏ qua được một chuyện như vây.  Dường như cậu ta rất hài lòng với bầu không khí của hội trường, ánh mắt dừng lại trên màn hình điện thoại, khen ngợi: Giống như đang xem một bộ phim bom tấn của Hollywood.

Lúc này, Linda dường như lại phát hiện ra điều gì đó, cô ấy quay mặt sang nhìn Andrew đang ngồi bên cạnh, kinh ngạc hét lên: Đoán xem tôi đã nhìn thấy ai ở hiện trường này, hai mươi Euro … cô gái hai mươi Euro cũng … cũng ở hiện trường, một khẩu súng… một khẩu súng chĩa về phía cô ấy… đầu của cô ấy, hai mươi Euro. . . . mặt của hai mươi Euro bị dọa . . . . ..dọa tới tái nhợt rồi.

“Hai mươi Euro?” Andrew cau mày, cậu ta giật lấy điện thoại của Linda.

“Cái đó gọi là gì ấy nhỉ…Gia Chú,” không thèm để ý tới Andrew, ánh mắt của Linda chuyển hướng về phía Liên Gia Chú “Chính là cô gái nói thích cậu, sau đó … múa cột”.

Liên Gia Chú hướng ánh mắt về phía Andrew, Dường như muốn thông qua vẻ mặt của Andrew để chứng thực sự xem sực việc có đúng như vậy không.

Bây giờ, với tư cách là chú rể, anh đương nhiên không thể nào cũng như những người đó, lấy điện thoại di động, quan tâm tới từng giây từng phút về màn đối đầu giữa những tên cướp và cảnh sát chống bạo động cách đó 5 cây số được.

Rất nhanh Andrew đã cho anh đáp án chuẩn xác: Là thật.

Andrew đứng dậy, làm động tác xin lỗi rồi nhanh chóng đi về phía lối ra của lễ cưới.

Tất cả những thứ này cũng chỉ xảy ra trong thồi gian vỏn vẹn có ba phút.

Trong tiếng ho khẽ của mục sư, mọi người mới nhớ ra đây là hội trường một đám cưới, họ chuyển sự chú ý khỏi điện thoại di động, ngồi thẳng dậy.

Năm mươi vị khách đã thiếu mất một người.

Xem ra Andrew vẫn chưa hoàn toàn quên được Phương Lục Kiều, có lẽ cậu ta tự cho là mình đã quên rồi, nhưng vào lúc này, cậu ta mới nhận ra rằng thực ra vẫn chưa quên.

Hội trường khôi phục lại bầu không khú nghiêm trang nên có, mục sư lấy tay che lên cuốn kinh thánh, chú rể đứng thẳng người, ánh mắt của khách mời đổ dồn về phía cô dâu vì cô dâu vẫn mãi chưa vào vị trí. .

Không quan tâm tới ánh mắt của mọi người, bàn Lâm Phức Trăn hướng về phía tay về phía vẻ mặt vô cùng nghi hoặc của Carter.

Khi ông anh này đưa điện thoại di động vào tay cô, cùng dùng giọng điệu của một học sinh ngoan mà hứa với giáo viên rằng không có chuyện gì, cô ném chiếc điện thoại xuống biển để cho cá mập ăn, anh ta còn giơ tay ủng hộ, khi nói những lời này anh ta còn không quên nháy mắt với Linda: Rất nhanh thôi, người bị thu mất điện thoại sẽ là cậu đấy.

Lâm Phức Trăn đưa điện thoại tới trước mặt Liên Gia Chú.

Màn hình điện thoại di động còn đang phát sự kiện con tin trong nhà hàng Trung Quốc.

 

Hết chương 98!

MM

P/s: Chương sau sẽ là chia tay nhé

2 Trả lời “Chương 98: Biến mất khỏi thế gian

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *