Editor: Hong Yeens

 

Lâm Phức Trăn đưa điện thoại tới trước mặt Liên Gia Chú.

Anh nhận điện thoại di động, tắt đi rồi đưa điện thoại di động cho mục sư, tất cả các động tác đều liền mạch lưu loát..

Đám cưới tiếp tục diễn ra.

Chẳng mấy chốc, đám cưới đã đến giai đoạn quan trọng nhất, mục sư hỏi chú rể nguyện ý cưới cô dâu làm vợ hợp pháp hay không.

Gương mặt chú rể được phản chiếu trên màn hình lớn, anh mở miệng, dựa theo khẩu hình, quan khách ở hội trường và thậm chí cả những khán giả đang xem truyền hình trực tiếp buổi hôn lễ đều tưởng rằng mình sắp nghe được từ miệng chú rể nói ra câu: Tôi bằng lòng.

Đúng vậy, tôi nguyện ý.

Nhưng mà……

Hội trường chỉ có tiếng sóng biển vỗ bờ, tiếng chin hải âu kêu..

Gương mặt chú rể từ từ quay về phía cô dâu, giống như đang nhìn cô dâu lại vừa giống như không phải.

Một giây, hai giây, ba giây.

Phá vỡ bầu không khí im lặng trong hội trường trước tiên là bạn chung của cô dâu và chú rể, cô ấy đứng dậy khỏi chỗ ngồi, rồi hét lớn: “Yann, mau nói tôi đồng ý đi.”

Linda, người duy nhất biết chân tướng của sự việc rốt cuộc cũng không nhịn nổi, cũng không biết được là cô ấy đang lo lắng cho chú rể hay là lo lắng cho cô dâu.

Điều làm Lâm Phức Trăn khá là ngạc nhiên là Liên Gia Chú tới lúc này mới nổi cơn tức giận.

Suy nghĩ kỹ lại thì có thể nói bất ngờ, cũng có thể nói không bất ngờ lắm.

Có lẽ anh thực sự đã cố gắng hết sức, cố gắng hết sức để chấp nhận tất cả các khả năng để chung sống cả cuộc đời mình với Lâm Phức Trăn, mang theo một chút tâm lý may mắn nói không chừng mọi chuyện sẽ thuận theo tự nhiên mà kết thúc.

Nhưng, khi tới thời khắc quyết định, tất cả mọi thứ trở nên vô cùng rõ ràng.

Không hề vui vẻ, thậm chí còn có chút phiền chán.

Dưới bầu trời xanh mây trắng, mục sư hỏi chàng thanh niên trẻ mặc bộ lễ phục màu trắng: Cậu có bằng lòng cưới Lâm Phức Trăn làm vợ hợp pháp không.

Thế giới trong khoảnh khắc đó yên tĩnh đến lạ kỳ, chỉ còn đọng lại âm thanh đó.

Cậu có bằng lòng cưới Lâm Phức Trăn làm vợ hợp pháp không?

Nhìn cô bé ở trước mặt.

Cậu có bằng lòng cưới Lâm Phức Trăn làm vợ hợp pháp không?

Câu trả lời ấy không thể rõ ràng hơn.

Anh nắm tay cô, không phải quay về phía mục sư mà hướng về một nơi cách xa hội trường hôn lễ, dùng phong thái không thể nghi ngờ, bước chân anh càng lúc càng nhanh.

Đến cuối cùng–

Đến cuối cùng, Lâm Phức Trăn cũng phải chạy mới có thể đuổi kịp được Gia Chú.

Hai người quay mặt về phía biển.

Chốc lát sau, gió biển thổi tung mái tóc của họ.

Người phá vỡ sự im lặng trước là Liên Gia Chú: “Nếu chuyện vừa xảy ra là một trò chơi kết hôn, anh sẽ nói trước toàn thế giới hàng vạn lần rằng Tôi đồng ý, nhưng đó không phải là đang chơi trò kết hôn, vì vậy anh không nói được Tôi đồng ý”.

“Hiểu rồi.” Cô nói.

“Em cũng biết anh cực kỳ ghét bị coi là con rối, bảo đi hướng tây ta phải đi hướng tây, bảo đi hướng nam phải đi hướng nam.”

Bầu không khí chìm vào im lặng.

Gió thổi tung làn váy cưới, mặt biển là một khoảng mù mịt.

“Lâm Phức Trăn”, dừng một chút, anh nói: “Nếu một đám cưới mà thiếu đi niềm vui sướng của một bên đối phương, vậy thì đám cưới này sẽ trở nên vô nghĩa”.

Cô ngây người đứng nhìn mặt biển.

“Tất cả mọi thứ về hôn lễ đều làm cho anh cảm thấy vô cùng khó chịu, Lâm Phức Trăn, bây giờ anh cần được hít thở, anh phải rời khỏi nơi khiến anh cảm thấy ngạt thở này.”

“Được”. Cô chỉ đáp lại anh một câu như vậy.

Anh bắt đầu hôn lên trán cô, cô bị động tiếp nhận nụ nôi đó, anh cụp mắt nói, Tiểu Họa Mi, đừng dùng ánh mắt như vậy nhìn anh, anh không chịu nổi. Anh nói: Tiểu Họa Mi, Anh chỉ muốn hít thở một hơi.

Cô gật đầu, vào lúc này, cô chẳng muốn đáp lại anh bất cứ một câu nào nữa.

Anh nhìn cô, cô nhìn lại anh.

Anh nói: Lâm Phức Trăn, em nói cái gì đi.

Nói cái gì ư. Ừm, vậy thì cô sẽ nói cái gì đó.

Cô hỏi anh: Gia Chú, anh đã nghĩ kỹ chưa?

Anh nhìn cô thật kỹ cô, cười nói, Lâm Phức Trăn, dáng vẻ mặc váy cưới của em còn đẹp hơn cả so với tưởng tượng của anh, anh không có lý do gì mà lại buông tay một cô dâu xinh đẹp như vậy.

Nhưng anh lại dùng một giọng điệu không thể nghi ngờ nói: “Nhưng, không phải là bây giờ, chí ít thì bây giờ anh không có thiện cảm gì đối với bọn con nít, thậm chí chúng còn làm cho anh có cảm giác vô cùng tồi tệ”.

“Nhưng, làm sao đây Gia Chú”, cô nói, “Bây giờ, em lại cảm thấy bọn trẻ vô cùng đáng yêu, anh không thể vì yêu em mà yêu chúng sao?”

Anh nhìn cô.

Nói ”Không thể.”

“Gia Chú, anh muốn đi sao?”

“Anh nghĩ mình phải đi hóng gió một lát”.

“Gia Chú, chuyện của Phương Lục Kiều anh hẳn biết rõ đúng không?”

“Lâm Phức Trăn…”

“Trả lời em”. Vẻ mặt cô cố chấp, giọng điệu cũng vô cùng bướng bỉnh.

Một lúc sau, anh khẽ phát ra tiếng từ trong cổ họng : Ừm.

Lâm Phức Trăn gật đầu, chậm rãi mở miệng: “Gia Chú, một khi anh rời khỏi nơi này thì trong mắt em, anh là vì Phương Lục Kiều mà rời đi. Anh cũng biết đấy, em cực kỳ ghét Phương Lục Kiều.”

“Lâm Phức Trăn!”

“Gia Chú, không thể phủ nhận rằng đám cưới này là vì Phương Lục Kiều nên mới bị hủy giữ chừng”.

“Đừng có ngang ngược vô lý như vậy”.

“Nhưng đó chính là sự thật, Gia Chú”. Cô nói, “Nếu như không có chuyện của Phương Lục Kiều, em nghĩ có lẽ bây giờ hôn lễ đã kết thúc viên mãn rồi, không phải anh đã đến hội trường hôn lễ sao? Tới hội trường hôn lễ, mặc lên bộ lễ phục hôn lễ, có nghĩa là buổi hôn lễ này đã được anh chấp nhận “.

“Lâm Phức Trăn, em đúng thật là. . . ”

“Là một kẻ lì lợm phải không?” Cô nhìn anh.

“Hơn nữa lại còn là một kẻ lì lợm cực kì ích kỉ.”

Cô thật sự không khách khí gì.

“Gia Chú, chúng ta đều ích kỷ như nhau.”

Anh nhìn thật sâu vào cô, dần dần dưới đáy mắt hiện lên một tia sáng nhàn nhạt: “Đúng vậy, chúng ta đều ích kỷ như nhau.”

Cô vẫn mặc váy cưới, anh vẫn mặc lễ phục, cách đó không xa là hội trường hôn lễ của bọn họ.

Có mấy rợi tóc rơi trên mặt cô, anh giống như trước đây giúp cô sửa lại gọn gàng, tóc của cô dường như có một loại yêu thích đặc biệt với Tiểu Pháp, vào trong tay anh nó đều sẽ luôn luôn biết nghe lời.

Sau mấy giây ngắn ngủi, khuôn mặt cô đã trở nên hoàn toàn gọn gàng.

Anh nâng mặt cô lên, hôn lên trán cô, một lần nữa——

Nói với cô, “Tiểu Họa Mi, anh chỉ muốn hít thở một chút”. Anh nói, “Tiểu Họa Mi, gần đây em nhất định là vì bận rộn chuyện hôn lễ mà mệt rồi, chuyện còn lại để anh xử lý, và anh hứa, sẽ xử lý mọi chuyện ổn thỏa”. Anh nói  “Sau này chúng ta sẽ còn có hôn lễ thuộc về chúng ta, tới lúc đó, anh sẽ cố gắng thích và chấp nhận bọn trẻ”.

Gia Chú lại nói dối rồi, để có thể nhanh chóng rời khỏi đây, anh đã xem cô như một đứa trẻ mà dụ dỗ.

Anh vẫn muốn nói những lời lừa dối.

“Gia Chú, đừng nói nữa.”

“Được, anh không nói.”

“Gian Chú, anh có thể đi rồi, chuyện còn lại của hôn lễ để em giải quyết, hôn lễ là do em bắt đầu, đương nhiên sẽ do em kết thúc.”

“Tiểu Họa Mi …”

“Anh đi đi, nhưng hãy nhớ kĩ.. ” Cô máy móc lặp lại những lời lúc trước: “Một khi anh rời khỏi nơi này, thì trong mắt em sẽ trở thành anh là vì Phương Lữ Kiều mà rời đi”.

Anh bắt đầu bật cười, Anh cười nói: “Lâm Phức Trăn, em đùng là không đáng yêu chút nào.”

“Giang Chú, một khi anh rời khỏi nơi này, thì trong mắt em sẽ trở thành anh là vì Phương Lữ Kiều mà rời đi.” Cô nhìn thẳng vào anh, như sợ anh nghe chưa đủ rõ, cô lại tiếp tục nói không ngừng.

Rốt cuộc, làm anh thấy phiền.

Anh chỉ vào cô: “Lâm Phức Trăn, em là đồ điên.”

Cô ngậm miệng lại.

Ngón tay chỉ vào cô, hướng về phía bầu trời, điệu bộ cuồng loạn.

“Lâm Phức Trăn, tôi chịu hết nổi em rồi. Bây giờ, như em mong muốn, bây giờ tôi sẽ rời đi, đi, lập tức rời khỏi nơi này! Gọi một chiếc taxi, bảo tài xế taxi đưa tôi đến cửa của nhà hàng Trung Quốc. Tôi sẽ nói với những người đó, Ngài cảnh sát, tôi là Liên Gia Chú, tôi nghĩ rằng các ông hẳn là đã từng nghe nói về tôi. Một nhân viên phục vụ trong nhà hàng Trung Quốc đó là cô gái mà tôi quen. Tôi vô cùng lo lắng cho sự an toàn của cô ấy. Tôi đến đây là muốn biết, nơi này có chuyện hy vọng tôi giúp hay không. Đúng rồi, nghe nói phi công trực thăng của các ông đang không ở trong vị trí làm việc, tháng trước tôi vừa mới nhận được giấy chứng nhận phi công, nếu như các ông cần, thì không có vấn đề gì đối với tôi”.

Liên Gia Chú một hơi nói ra những lời này, chỉ một hơi.

Anh nói có trình tự rõ ràng, điều này khó có thể không làm cho người ta nghĩ tới: Có lẽ, ngay từ khi bắt đầu, trong lòng anh đã có ý tưởng này, thuận theo ý nghĩ trong lòng cứ thế liền mạch lưu loát .

Cho dù vào thời khắc như này, Lâm Phức Trăn vẫn bởi vì mấy câu nói như thế của Liên Gia Chí mà đó kỵ điên cuồng.

Rõ ràng, trong mong muốn, cô rất  muốn tàn nhẫn tiễn anh đi.

Sự ghen ghét bùng cháy khiến Lâm Phức Trăn buột miệng thốt ra câu: “Liên Gia Chú, anh là đồ lừa đảo”.

Cô chỉ tay về phía anh: “Liên Gia Chú, không chỉ anh chịu không nổi tôi, mà tôi cũng hết chịu nổi anh rồi. Anh là đồ lừa đảo, anh lừa tôi, anh vẫn luôn lừa tôi.”

“Anhđã lừa em cái gì?” Anh đón ánh mắt của cô.

“Anh lừa tôi…” Dưới ánh mắt lạnh như băng của anh, tất cả mọi lời nói dường như đột nhiên đông cứng lại.

Rõ ràng, trong tưởng tượng, không phải là như thế này, ít nhất không thể giống như đám bạn của Linda, chia tay xong mỗi người đều nói xấu lẫn nhau.

Cô là Tiểu Họa Mi còn anh là Tiểu Pháp, họ đã chơi với nhau mười năm.

Cô lùi bước, nghiến chặt răng, những ngón tay chỉ vào anh bắt đầu khẽ run.

Mà Anh đón nhận những ngón tay của cô, nhìn cô thật sâu.

Anh cứ như vậy nhìn thật sâu vào cô, tựa như muốn dùng cái nhìn này để ghi nhớ cô thật kĩ, lại như muốn dùng cái nhìn này để quên đi cô.

“Lâm Phức Trăn.”

Lúc này là tới trái tim cô run rẩy.

Anh thấp giọng nói: “Anh đã từng mong chờ em. Vào một đêm, anh đã gặp phải chuyện làm anh khó chịu nhất ở tuổi hai mươi, anh đã vào hộp thư của chúng ta từ lâu trước kia.”

“Anh đợi em ở bên bờ biển, chỉ cần em xuất hiện trước nửa đêm, từ đó về sau, anh sẽ vì em làm rất nhiều, rất nhiều chuyện ngu xuẩn, nhưng em không xuất hiện, em cũng không cho anh cơ hội để làm những điều ngu ngốc trước mặt em. Đêm đó, xuất hiện trước mặt anh là một cô gái khác, cô ấy đã cùng anh vượt qua khoảng thời gian khó khăn nhất trong 20 năm qua.”

Thì ra… thì ra là như vậy.

Bây giờ, tất cả những điều mà trước đây cô nghĩ không ra đều đã được lý giải.

Vì vậy mà anh đã mặc chiếc áo len mà cô gái ấy đan cho anh. Vì vậy mà người vẫn luôn chưa bao giờ thích thể hiện tình yêu đã đồng ý yêu cầu của cô gái đó đi thăm đứa trẻ kia.

Tất cả rất dễ hiểu.

Thanh âm của anh mờ mịt như tia sáng cuối cùng sắp rơi xuống đáy biển: “Lâm Phức Trăn, đêm đó em không tới.”

Không,Gia Chú, anh sai rồi, đêm đó …

Cô buông tay, nhắm chặt mắt lại, chỉ một câu nói thôi.

Nhưng cô vẫn cứ ngậm chặt miệng, để cho mình không nói ra.

Hai mươi tuổi thực sự là một giai đoạn chết tiệt của cuộc đời.

Cứ bướng bỉnh, cứ liên tục cố chấp vào những điều ngu ngốc, liên tục đi tôn sùng cái gọi là vẻ đẹp không hoàn hảo, cứ nghĩ rằng khiến đối phương khóc tới đứt từng khúc ruột, thì cuộc đời này là đáng giá, tự cho mình là đúng. Tất cả những chuyện mà em làm cho anh đều được coi là chuyện đương nhiên, bởi vì tem đã vì anh mà đã chịu đựng nhiều như vậy.

Thật buồn cười, nhưng không thể phủ nhận rằng, đã có một thời khắc thật tuyệt vời.

Hai mươi tuổi.

“Thời khắc này nhất định không thể thiếu câu hỏi thể này: “Lo lắng sao, Gia Chú, chuyện của Phương Lục Kiều đã làm anh lo lắng sao?”. ”Đúng vậy, có một chút lo lắng” đây là đáp án của anh. Không liên quan gì đến lòng tốt, chỉ bởi vì  cô gái bị chĩa súng vào thái dương ở quán ăn Trung Quốc vào một đêm nào đó đã từng dùng cách của cô ấy cùng anh vượt qua khoảnh khắc khó khăn nhất. Cô gái bị chĩa súng vào thái dương trong quán ăn Trung Quốc đối với tôi mà nói là một sinh mệnh tồn tại thực sự. Nếu như sinh mệnh này đột nhiên biến mất, anh nghĩ anh sẽ rất tiếc nuối, tiếc nuối đến mức trong đầu tránh né một ý nghĩ thế này, có lẽ anh có thể thử ngăn cản chuyện này xảy ra.”

“Nếu em hỏi anh, hiện tại Phương Lục Kiều đối với anh mà nói là loại tồn tại như thế nào, anh có thể trả lời em, cô ấy là người đã cùng anh vượt qua thời khắc khó khăn vào đêm hôm đó, sau đó mới là Phương Lục Kiều mà Lâm Phức Trăn ghét .”

“Lâm Phức Trăn, anh xin lỗi, bây giờ anh vẫn không thể làm tất cả chỉ vì yêu được, nhưng em yên tâm, cho dù người xuất hiện bên cạnh anh vào đêm đó có là một kẻ lang thang trên đường, cho dù đó là bất cứ ai trên thế giới này, thì đối với anh mà nói, đều sẽ trở thành một kiểu tồn tại đặc biệt.”

“Cái gọi là tồn tại đặc biệt, chính là thỉnh thoảng trong lòng anh sẽ xuất hiện sự cảm kích vì sự xuất hiện của người này vào thời khắc như vậy. Nếu người này gặp phải chuyện khó khăn gì, chỉ cần trong khả năng anh có thể giúp thì anh sẽ sẵn lòng giúp đỡ”. Chỉ như vậy mà thôi. Nhưng, thật không may là người này lại chính là người mà Lâm Phức Trăn ghét”.

Đúng vậy, thật trùng hợp, xuất hiện vào đêm đó chính là Phương Lục Kiều mà Lâm Phức Trăn ghét.

Đêm đó, Lâm Phức Trăn chịu thật nhiều gian khổ muốn chạy tới trước mặt anh, Thế nhưng Phương Lục Kiều lại bởi vì cơ duyên trùng hợp mà xuất hiện trước mặt anh.

Gió nổi lên, bọt biển trắng xóa liên tiếp xô bờ, một cơn sóng ập đến, cuốn theo vạt váy cưới của cô ra biển.

Liên Gia Chú đi rồi.

Khi rời đi, bóng dáng của anh tựa như đang đi về phía cuối trời, làm cho cô trong thoáng chốc như có một loại ảo giác, giống như thời gian vĩnh viễn bị ngừng lại ở giờ phút này, anh cứ thế cất bước đi, còn cô thì vẫn cứ đứng yên ở đó.

Thủy triều dâng lên thấm ướt đôi giày của cô.

Cô định thần lại.

Bóng dáng của Liên Gia Chú không thấy đâu nữa, trên bãi cát vẫn còn lưu lại vô số dấu chân, cũng không biết những dấu chân đó có phải của anh không.

Vẫy tay về hướng anh đã đi xa.

Lâm Phức Trăn liếc nhìn bầu trời, mặt trời đã lặn về tây.

Dường như cô đã lãng phí rất nhiều thời gian rồi.

Chắc hẳn, vào giây phút này Liên Gia Chú đã đón được taxi rồi, taxi đang đưa anh đến chỗ của Phương Lục Kiều.

Sophia đứng cách đó không xa.

Cô kéo lànváy lên, đi về phía Sophia, đi đôi giày cao gót đã bị nước biển thấm ướt trên mặt cát là một chuyện vô cùng khó khăn, cô dứt khoát cởi phăng đôi giày ra, làn váy cưới cực kỳ nặng, xách đôi giày thì không thể quan tâm được đến chiếc váy cưới nữa.

Cô ném đôi giày xuống, đi chân trần trên bãi cát.

Sophia nói với cô rằng có một cuộc gọi tới từ Italia.

“Bảo họ sau mười phút nữa đến đón tôi.” Cô nói với Sophia.

Lâm Phức Trăn quay lại hội trường hôn lễ.

Lúc nàyđám bạn của cô thực sự rất kiên trì, trừ Andrew ra thì không ai rời khỏi hội trường, họ vẫn giữ bộ dáng mà khách mời nên có như trước buổi hôn lễ, không có gì ngạc nhiên đối với việc chỉ có cô dâu quay lại hội trường.

Ánh mắt của Mục sư nhìn chằm chằm vào chân cô trong vài giây.

Cô mỉm cười với mục sư.

Lâm Phức Trăn đứng vào ngay chính giữa thay cho vị trí mục sư.

Cô cúi đầu. Cô cần ba giây để cho lòng mình bình tĩnh trở lại.

Sophia nói với cô rằng số người xem truyền hình trực tiếp đám cưới của Vianne đã tăng lên tớ 30 triệu người, cô dâu chú rể đột nhiên biến mất khỏi camera phát sóng trực tiếp, trong thời gian năm phút đồng hồ ngắn ngủi, số lượng người xem tăng lên tới 20 triệu. Theo cập nhật mới nhất thì số người xem đã lên tới gần 40 triệu.

Khách mời tại hiện trường chắc đã đoán được chuyện gì đã xảy ra, nhưng gần 40 triệu người kia thì không biết chuyện gì đã xảy ra tại hiện trường.

Một phút sau, sẽ có hơn 40 triệu người tin tức cô ấy và Liên Gia Chú chia tay, năm phút sau, sẽ càng có nhiều người biết hơn.

Tất nhiên, Liên Gia Chú cũng sẽ biết, nhưng cụ thể là khi nào biết được tin thì không biết nữa.

Gia Chú, hơi thở kia anh muốn hít thở bao lâu cũng chẳng sao.

Cô hít vào thật sâu rồi thở ra.

Một, hai, ba!

Cô ngẩng đầu lên, mỉm cười.

Cô nói: “Hôn lễ đã hủy bỏ.”

Giọng điệu của những lời này thoải mái tự như kết thúc một bữa tiệc, thản nhiên vẫy tay: Chúc ngủ ngon, các bạn của tôi.

Có trời mới biết, để có thể nói ra những lời này với giọng điệu như vậy, cô đã phải tập luyện không biết bao nhiêu lần, đối mặt với gương, lần đầu tiên thử mở miệng ra, chưa mở được miệng mà nước mắt đã rơi lã chã rồi. Lần thứ mười , nước mắt vẫn không kìm được, khi cô thành công để cho câu nói này nhẹ như gió thoảng mây trôi giống như một lời chào hỏi, thì trái tim cô gặp phải cơn mưa trút xuống, dưới mái hiên nước mưa vẫn tí tách không ngừng.

Tí tách, tí tách…

Ánh mắt nhìn về phía mặt biển lấp lánh.

Có cơn gió thổi qua.

Cô cụp mắt xuống.

Khi cô ngước mắt lên lần nữa, những giọt nước mắt đã không còn dấu vết.

Hắng giọng, Lâm Phức Trăn nói những lời mà đám bạn gái cũ của Liên Gia Chú sẽ nói.

“Tôi và Ngài Liên Gia Chú đã đàm phán chia tay trong bầu không khí rất hòa bình.”

 

***

Tất cả mọi thứ đã được thực hiện như lời Lâm Phức Trăn đã nói. Rời khỏi bãi biển, bắt một chiếc taxi, hơi chút do dự, đưa cho tài xế taxi địa chỉ chính xác. Quán ăn Trung Quốc mà Phương Lục Kiều làm việc Liên Gia Chú đã từng đến một lần, đó là nơi anh và Lâm Phức Trăn bắt đầu trò chơi.

Quãng đường năm cây số chỉ trong thoáng chốc đã tới, con đường dành cho người đi bộ dẫn tới quán ăn Trung Quốc nơi Phương Lục Kiều  làm việc.

Chiếc taxi dừng lại ở lối vào của đường dành cho người đi bộ, đã xảy ra một chuyện làm cho Liên Gia Chú khá lúng túng đó là: Anh không mang theo ví.

Hiện giờ,tình huống của anh vừa nhìn là hiểu ngay, chú rể không thể bỏ ví trong bộ lễ phục.

Tài xế taxi là một người đàn ông trung niên, người đàn ông trung niên này trái lại rất thấu tình đạt lý, anh ta mỉm cười với anh nói không sao cả.

“Cám ơn.” Liên Gia Chú vừa định mở cửa xe.

“Phòng con gái tôi treo đầy poster của anh.” Người tài xế taxi nói, đồng thời đưa cho anh một cây bút.

Xem ra ông anh này đã nhận ra anh ngay từ khi vừa mới lên xe.

Nhận lấy cây bút, Liên Gia Chú ký tên của mình trên áo jacket không tay của tài xế taxi.

Trước khi xuống xe, tài xế taxi còn nói: “Chúc tân hôn vui vẻ, cô dâu của cậu rất đẹp”.

“Bây giờ Cô ấy vẫn chưa phải là cô dâu của tôi.” Liên Gia Chú giải thích.

Tài xế taxi cười nói Rất nhanh sẽ phải thôi.

Xem ra ông anh này vẫn không biết rằng đám cưới đã bị hủy.

Xuống xe đi bộ dọc theo đường dành cho người đi bộ, quán ăn Trung Quốc hướng về phía bãi biển, con đường ván gỗ rộng năm mét, rất thuận tiện để nhanh chóng đi đến tiệm ăn Trung Quốc, Liên Gia Chú cho rằng anh chọn con đường này là bởi vì mình vội vàng chạy tới hiện trường, nhưng bước chân giẫm lên trên lối đi lót ván gỗ cũng không khác gì bước chân của người đi dạo trên bãi biển, không thể nào nhanh, thậm chí còn có hơi chậm …

Ngay khi ý nghĩ này vừa xuất hiện, bước chân của anh nhanh chóng tăng tốc.

Băng qua tòa nhà hình bán nguyệt, thì Liên Gia Chú nhìn thấy tiệm ăn Trung Quốc kia, điều khá kỳ lạ là Liên Gia Chú không thấy những cảnh hiệu ứng đặc biệt có thể so sánh với phim hành động Hollywood.

 

MM.

Hết chương 99!

 

Spoile chương sau:

Cô mỉm cười, quay mặt thẳng về phía ống kính phát sóng trực tiếp: “Các vị phóng viên, nếu như mọi người đang xem buổi phát sóng trực tiếp này, xin hãy ghi nhớ lời của tôi và cũng vui lòng chuyển lời tới các đồng nghiệp của các vị. Tôi và ngài Liên Gia Chú sau này sẽ không có khả năng. Khả năng này sẽ kéo dài cho đến khi tôi rời khỏi thế giới này.”

2 Trả lời “Chương 99: Biến mất khỏi thế gian

  1. tiểu hoa mi về đây mị thương, quăng cái tên liên gia chú kia đi. Cho hắn vào tiệm cầm đồ đi, tìm chú rể khác như Khang Kiều với Tô Vũ, hay kết hôn 5l như Qua Việt Tú ấy.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *